Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 303: Chương 303: Sự thật làm người ta khiếp sợ (3)




Nếu thật là như vậy thì cậu chủ cũng quá đáng thương rồi! Một khi sự thật này bị vạch trần, đứa trẻ vô tội sẽ phải chịu biết bao nhiêu dị nghị và tổn thương?

Quả thực không dám tưởng tượng. Ngài tổng thống và cô Hạ vốn bởi vì thân phận cách xa, khó có thể ở bên cạnh nhau.

Nhưng bây giờ nếu đổi lại thành thân phận như vậy thì không chỉ là khó có thể ở bên cạnh nhau, mà căn bản là không thể ở cạnh nhau. Họ hàng vốn không thể kết hôn, hơn nữa ngài tổng thống có thân phận đặc biệt...

Tâm trạng của Lãnh Phi vô cùng nặng nề, cuối cùng anh ta vẫn gọi về nước, bảo trong nước tra rõ lại một lần nữa.

Lúc đầu Bạch Dạ Kình nói, một tuần sau sẽ trở về, kết quả, đến ngày thứ sáu thứ bảy, anh vẫn chưa về nước.

Trực tiếp bay từ nước M đến nước láng giềng của nước M.

Bây giờ cuối tuần Hạ Tinh Thần đều mang con đến Lương Thành.

Đêm khuya, Hạ Tinh Thần không ngủ được, cô ngồi ở trong sân, lấy điện thoại ra, nhìn một chút, điện thoại hoàn toàn không có động tĩnh, cô lại bỏ lại vào trong túi.

Bạch Dạ Kình đi tròn mười ngày. Nhưng, mấy ngày nay, anh hầu như không liên lạc với cô.

Bời vì lệch múi giờ, cộng thêm cô biết anh bề bộn nhiều việc, cho nên, cô chỉ gọi cho anh vào lúc đêm khuya ở bên kia.

Thế nhưng, hai người thường không thể nói được hơn hai câu, thái độ của anh hơi lạ, giống như là lạnh lùng, lại giống như không phải.

Nhiều lúc, cô gọi cho anh, anh không nhận. Mấy ngày nay, lần đầu tiên, ngay cả một cú điện thoại anh cũng không chủ động gọi cho cô. Hạ Tinh Thần đang suy nghĩ, có phải ngày đó mình ở trong điện thoại nói không nhớ anh, anh thực sự giận? Anh đúng là người thích dỗi, nhưng chắc là cũng không vì chuyện nhỏ mà giận lâu như vậy, ngay cả điện thoại của cô cũng không nhận. Cô thở dài, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, tâm trạng buồn bã.

Hạ Tinh Thần nghĩ, chắc do mình suy nghĩ nhiều quá! Nhưng... Cuối cùng thì khi nào anh mới trở về?

“Sao giờ này con còn chưa ngủ?”

Thẩm Mẫn từ trong nhà bọc áo choàng đi ra: “Mau đi ngủ đi, cũng nửa đêm rồi.

Ngồi bên ngoài, cẩn thận bị cảm.”

Hạ Tinh Thần hoàn hồn lại, cô đứng dậy: “Con đi ngủ đây, mẹ cũng mau ngủ đi.”

Thẩm Mẫn gật đầu, nhìn cô đi vào phòng, lúc này Thẩm Mẫn mới quay trở lại, tắt đèn đóng cửa.

Hạ Đại Bạch đang ngủ trên giường, thằng bé quấn chăn bông lớn, ngủ rất sâu.

Chắc là do nóng, trên trán Hạ Đại Bạch thấm một tầng mồ hôi mỏng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn lúc này cũng đỏ rực.

Hạ Tinh Thần lấy một chiếc khăn lông khô từ trong phòng vệ sinh, ôm thằng bé từ trong chăn ra. Hạ Đại Bạch lẩm bẩm, không có tỉnh.

Cô cởi áo lông cho Hạ Đại Bạch, lấy khăn lông khô lau mồ hôi trên lưng thằng bé, rồi mới đặt thằng bé lại vào trong chăn. Cô say sưa nhìn thằng bé đáng yêu, trong lòng tràn đầy sự thương yêu. Ngón tay cô không tự chủ được mà bò lên trên ngũ quan nho nhỏ của thằng bé. Đứa nhỏ này, càng ngày càng giống ba.

Nhớ tới người đàn ông kia, trong lòng Hạ Tinh Thần lại xuất hiện cảm giác mất mác. Loại cảm giác này, thật sự không hề dễ chịu.

Cuối cùng, Hạ Tinh Thần lắc đầu, không cho phép mình nghĩ tiếp, cô tắt đèn, ôm Hạ Đại Bạch cố gắng ngủ.

Không biết ngủ bao lâu, lúc Hạ Tinh Thần đang ngủ say, điện thoại đột nhiên reo lên. Cô bị giật mình, nửa mê nửa tỉnh. Tay quờ lung tung, cầm được điện thoại vào tay, nhìn thấy hai chữ “Tiểu Bạch” trên màn hình, cô lập tức tỉnh ngủ. Tim đập nhanh loạn nhịp.

Không biết vì sao, dường như trong lòng có chút chua xót. Rốt cuộc cô không thể hào phóng, hay là đang tức giận.

Hạ Tinh Thần hít hít mũi, cô tắt tiếng điện thoại, ném ở một bên, định mặc kệ.

Cô ép mình ngủ tiếp, nhưng, làm thế nào cũng không ngủ được.

Sau năm phút, điện thoại gọi lại, đã là ba cuộc rồi.

Trong lòng Hạ Tinh Thần thầm kinh ngạc. Anh là người có tính tình thế nào, cô hiểu rõ.

Kiêu ngạo, lại không được tự nhiên, loại chuyện mặt dày này, anh tuyệt đối không làm được. Cho nên, trong tình huống bình thường, căn bản anh sẽ không gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại!

Vì vậy trong lòng cô không khỏi có chút khẩn trương. Hạ Tinh Thần đang muốn gọi lại, kết quả, điện thoại lại vang lên. Lần này, cô không do dự, trực tiếp đặt bên tai.

“Ngủ?” Anh hỏi. Trong giọng nói, có thể nghe ra được vài phần mệt mỏi.

“... Ừ.” Hạ Tinh Thần chỉ dám giả vờ mình mới tỉnh, miễn cưỡng ngáp một cái, Nếu anh biết mình cố ý không nghe điện thoại của anh, chỉ sợ lại giận.

“Ra mở cửa cho anh.”

“... Cái gì?” Hạ Tinh Thần nghĩ chắc mình nghe lầm.

“Mở cửa.”

Anh chỉ nói hai chữ, không đợi Hạ Tinh Thần hỏi lại đã trực tiếp ngắt điện thoại. Cô cầm điện thoại, nằm trong chăn.

Lời này của anh... Có ý gì? Mở cửa? Anh đã về?

Nhưng cô đang ở Lương Thành! Anh sẽ không tưởng rằng cô đang ở phòng trọ đấy chứ?

Trong đầu Hạ Tinh Thần xuất hiện đủ loại vấn đề, thế nhưng động tác không hề chậm chạp, cô từ trong chăn chui ra ngoài, mặc bộ đồ ngủ mèo Poko rón rén đi ra ngoài.

Hạ Tinh Thần ôm suy nghĩ anh tìm sai chỗ, chạy đi mở cửa. Ban đêm, trời đông giá rét, lạnh đến thấu xương.

Cô không ôm bất kỳ hy vọng nào, kết quả, vừa mở cửa ra, lập tức giật mình tại chỗ.

Ngoài cửa, có một chiếc xe. Trong xe, không mở đèn, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào.

Anh ngồi ở ghế tài xế, hút thuốc. Đầu thuốc chợt sáng chợt tắt trong xe tăm tối, chiếu rọi mọi đường nét trên gương mặt anh.

Không biết có phải là do đợi quá lâu hay không, thoạt nhìn tâm trạng của anh không được tốt, vẻ mặt căng thẳng. Ngũ quan đẹp mắt lúc này cũng có vẻ hơi sắc bén.

Ánh mắt của anh nhìn về phía cô, Hạ Tinh Thần sững sờ, anh dập thuốc lá, ở trong xe dùng tay ra hiệu, ý bảo cô mở cổng ra.

Cô hoàn hồn, nhanh chóng đi mở cổng. Anh trực tiếp lái xe vào trong sân.

Hạ Tinh Thần còn đang suy nghĩ, người này về từ lúc nào, sao lại một mình lái xe đến Lương Thành. Còn có, không phải là không nhận điện thoại của cô sao, sao bây giờ lại biết cô đang ở chỗ này mà đến tìm?

Nghĩ đến những ngày qua, thái độ của anh lạnh nhạt, trong lòng Hạ Tinh Thần lập tức có chút uất ức, có chút khó chịu. Sau khi cô mở cửa, chỉ im lặng không lên tiếng chờ anh xuống xe.

Bạch Dạ Kình trong xe, nặng nề nhìn cô một cái, sau đó mới chậm rãi xuống xe.

Anh lại quan sát cô từ trên dưới, hỏi: “Sao lại ăn mặc như vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.