Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 304: Chương 304: Sự thật làm người ta khiếp sợ (4)




Bọc mình như bánh ú. Hơn nữa, cũng không mặc đồ ngủ nữ tính như trước kia, bây giờ cô mặc một bộ đồ con mèo Poko.

Tóc xõa xuống vai, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng nõn trơn mịn, hiện giờ hợp với bộ quần áo như thế, càng lộ ra nét trẻ con, như một đứa bé.

Trong lòng Hạ Tinh Thần vốn đang giận, anh vừa xuống xe, không nói hai lời lập tức xoi mói cách ăn mặc của mình, trong lòng cô càng khó chịu.

“Mặc cái này thì sao? Đây là mẹ em mua ở cửa hàng, nhung san hô. Anh chướng mắt à? Quên đi, dù sao cũng không cần anh phải nhìn.” Hạ Tinh Thần tự hỏi rồi tự trả lời, nói xong, cô quay người đi đóng cổng, không để ý đến anh.

Đợi cô đóng cổng lại, Bạch Dạ Kình kéo cô qua, nắm cằm cô, anh nhìn cô chằm chằm: “Trong lời nói của em đầy ý châm chọc, anh làm gì chọc giận em rồi?”

“Anh không chọc em.” Giọng nói của Hạ Tinh Thần vẫn không nóng không lạnh, cô từ từ rút cằm ra khỏi tay anh.

Bạch Dạ Kình ngồi máy bay hơn mười tiếng, vừa xuống máy bay đã lập tức chạy mấy tiếng xe đến nơi này, cả người mệt mỏi, lại nhìn sắc mặt này cô, tâm trạng anh dĩ nhiên cũng không khá hơn chút nào.

Nếu cô không để ý tới anh, anh cũng không để ý đến cô. Dỗ phụ nữ, anh vốn không giỏi. Huống hồ, lúc này anh cảm thấy anh mới cần được dỗ.

Hạ Tinh Thần quay vào căn phòng mà anh đã ngủ trước đó, ánh mắt Bạch Dạ Kình đầy nặng nề, nhìn bóng dáng của cô đi qua khung cửa sổ.

Cô đang trải giường chiếu cho anh.

Hiện giờ trời đông giá rét, cô sợ anh lạnh, phía dưới trải một tầng lại một tầng. Ánh đèn bao phủ tấm lưng kia, ánh mắt của Bạch Dạ Kình nặng nề hơn rất nhiều, anh không tự chủ được nhớ tới xấp tài liệu Lãnh Phi đưa cho anh lần nữa, nỗi khó chịu trong lòng mãi không tan biến được.

Anh tựa vào thân xe, rút ra một điếu thuốc.

Hạ Tinh Thần trải chăn xong đi ra, cô vừa liếc mắt đã lập tức nhìn thấy anh. Vẻ chán nản trên mặt anh vẫn chưa tan biến.

Hơn nữa...

Bạch Dạ Kình thích hút thuốc như vậy từ lúc nào? Trước đây anh cũng hút, nhưng cô rất hiếm thấy. Anh cũng có thể tự kiềm chế.

Hạ Tinh Thần đi qua, cô trực tiếp giật lấy điếu thuốc giữa ngón tay anh. Anh chán nản liếc nhìn cô, chỉ thấy cô dập điếu thuốc, ném vào thùng rác.

“Hút thuốc không tốt cho sức khỏe. Anh đi tắm đi! Em đi lấy khăn mặt cho anh.”

Hạ Tinh Thần nói xong, xoay người lập tức muốn đi.

Bạch Dạ Kình kéo cô lại. Dùng lực, kéo cô tới trước ngực. Hạ Tinh Thần còn chưa kịp phản ứng, cằm cô đã bị anh nắm được. Anh dùng lực không nhỏ, Hạ Tinh Thần cảm thấy đau, cô mở to mắt liếc anh một cái, chống lại ánh mắt nặng nề của anh: “Nhớ anh không?”

Chóp mũi Hạ Tinh Thần chua xót.

Có đàn ông như vậy sao?

Lạnh nhạt, thờ ơ với cô mấy ngày! Thờ ơ đến không gọi cho cô, cũng không nhận điện thoại của cô! Nhưng, trở lại, lại có thể giống như chưa từng xảy ra chuyện gì tìm đến cô đòi lời yêu thương!

“Không nhớ! Tại sao em phải nhớ anh?” Hạ Tinh Thần rất tức giận. Thái độ như xa như gần của anh, làm cho tim cô tràn đầy sự mất mác, trằn trọc, mấy đêm không thể chợp mắt.

Thật đáng ghét!

Hạ Tinh Thần càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu. Cô cảm thấy chán ghét khi cảm xúc của chính mình hoàn toàn bị anh khống chế. Hạ Tinh Thần muốn rút khỏi tay anh, lại bị anh giữ chặt, nắm ở trong tay. Tiếp theo, nụ hôn của anh lập tức muốn rơi vào môi cô.

Hạ Tinh Thần không chịu theo anh, cô nghiêng mặt tránh đi, môi của anh rơi xuống trên gò má cô.

Ánh mắt của anh loé ra vài phần nguy hiểm: “Giận cái gì?”

“Bây giờ em không muốn nói chuyện với anh, không muốn để ý đến anh. Anh mau đi tắm đi!” Hạ Tinh Thần đẩy Bạch Dạ Kình một cái, anh quay người lại, trực tiếp đè cô lên thân xe. Cô cắn môi trừng anh, thấp giọng gọi anh: “Bạch Dạ Kình!”

Bạch Dạ Kình không thể nhịn được nữa, anh giữ chặt môi của cô, nặng nề hôn xuống.

Hạ Tinh Thần muốn tránh, nhưng anh lại bá đạo ngang ngược như vậy, cô đâu thể tránh được? Cô chỉ vừa nghĩ muốn tránh, Bạch Dạ Kình đã lập tức cắn cô, cô bị đau cũng không dám giãy dụa, cuối cùng chỉ đành để mặc anh làm càn.

Hôn đến giữa môi có mùi vị mặn chát, Bạch Dạ Kình mới buông ra.

Anh hé mắt, chỉ thấy trên mặt cô có nước mắt. Thấy anh nhìn, Hạ Tinh Thần buồn bực giơ tay lên quẹt đi.

“Khóc cái gì?” Giọng nói của Bạch Dạ Kình lại càng không tốt. Anh chỉ hôn cô một cái, khóc cái gì?

Hạ Tinh Thần tức giận đến siết chặt nắm tay, cô đấm anh một cái: “Anh đi ra, em nói hôm nay không muốn để ý đến anh!”

“Ai bắt nạt em?” Bạch Dạ Kình nhìn chằm chằm vào cô. Anh suy nghĩ kỹ một chút thì cảm thấy không thể nào là mình hôn cô khiến cô khóc. Chắc là ở đây có người khi dễ cô.

Hạ Tinh Thần thấy bộ dáng muốn làm chủ giúp mình của anh, cô lại càng uất ức, căm tức: “Trừ anh ra, còn có thể là ai? Đồ đàn ông xấu xa!”

“Là em đang bắt nạt anh, anh bắt nạt em lúc nào?”

“Anh coi em là cái gì? Lúc muốn lạnh nhạt với em, có thể không để ý tới em vài ngày, bây giờ trở về cảm thấy không thú vị, cho nên chạy tới trêu chọc em! Anh thấy em dễ bắt nạt thế sao?” Hạ Tinh Thần lên án anh.

Cô lên án xong, Bạch Dạ Kình hiểu ra. Sắc mặt anh lập tức ôn hòa trở lại, anh vòng tay ôm cô.

Anh càng như vậy, Hạ Tinh Thần càng cảm thấy khó chịu. Cô phản đối giãy dụa hai cái, Bạch Dạ Kình ôm chặt cô, anh ở bên tai cô thấp giọng nói: “Mấy ngày nay gặp phải chút chuyện, trong lòng anh hơi loạn...”

Hạ Tinh Thần dừng lại.

Giọng nói của anh, thật thấp, nghe có chút buồn phiền, lại có chút uể oải. Hạ Tinh Thần cảm thấy mình thật không có chí tiến thủ, vừa nãy còn tức giận trong lòng, trong nháy mắt đã biến thành quan tâm.

“Là chuyện rất nghiêm trọng sao?” Hạ Tinh Thần nhẹ giọng hỏi.

Trong lòng cô có chút lo lắng.

Cô cảm thấy, Bạch Dạ Kình nói ra bốn chữ “trong lòng hơi loạn”, tất nhiên sẽ không phải chuyện nhỏ.

Trong lòng cô, anh là trời, chuyện gì cũng có thể dễ dàng giải quyết, thật giống như trước đây anh và Tống Duy Nhất kết hôn, lúc sự kiện xe chấn xảy ra, mọi người đều gièm pha, chuyện nghiêm trọng như vậy cũng đều được anh khống chế.

Bây giờ... Lại xảy ra chuyện gì có thể khiến lòng anh rối bời?

“Ừ. Nghiêm trọng.” Nghiêm trọng đến mức anh không thể khống chế nó.

Hạ Tinh Thần hơi nhích ra khỏi ngực anh, cô ngẩng đầu lên: “Chuyện gì, có thể nói với em không?”

Bạch Dạ Kình chớp mắt nhìn cô: “Giờ không giận anh nữa à?”

“...” Hạ Tinh Thần cắn môi, cô cảm thấy mình thực sự là... Hết thuốc cứu! Anh nói cái gì thì là cái đó! Bây giờ Hạ Tinh Thần chẳng những không tức giận, thậm chí cô còn cảm thấy... Hơi hổ thẹn. Lúc trong lòng anh rối loạn, cô lại không thể chia sẻ với anh.

Đã vậy anh vừa trở về cô đã lập tức nổi giận với anh.

“Vậy anh có chuyện gì, có thể nói với em không?” Cô nhìn anh.

Ánh mắt Bạch Dạ Kình vô cùng nặng nề, đôi môi khẽ giật giật, một lát sau, anh mới nói: “Mấy ngày nay, anh cảm thấy, cảm thấy rất...”

“Nhớ em.”

Trước khi nói ra hai chữ cuối cùng, Bạch Dạ Kình dừng lại thật lâu. Hai chữ kia, với anh mà nói, có chút xa lạ, cho nên, lúc nói ra khỏi miệng, rất không được tự nhiên.

Hạ Tinh Thần sững sờ, cô nhìn anh, mở to mắt nhìn anh.

“Cái gì?”

“Bỏ đi.” Bạch Dạ Kình buông cô ra: “Đi lấy khăn cho anh đi! Anh muốn tắm. Ngồi máy bay mười mấy tiếng, lại ngồi xe lâu như vậy, mệt chết đi được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.