Tổng Tài Ngược Kiều Thê

Chương 11: Chương 11: An Ngôn... Tôi muốn giúp em rời khỏi anh của tôi.




Từ Hoa Kiều mang trà giải rượu đặt xuống bàn, nhìn Nam Môn Thần đã ngủ say.

Lúc này điện thoại Nam Môn Thần có cuộc gọi đến, cô bắt máy thì bên kia là giọng nói gấp gáp của Mộc Bình.

“Môn Thần... Con về lẹ đi... An Ngôn có chuyện rồi...”

Từ Hoa Kiều quay qua thấy Nam Môn Thần nằm im, đưa tay vuốt ve vết sẹo trên mặt nam nhân, cô tay nở một nụ cười đắt ý.

An Ngôn, là cô chê anh ấy xấu xí. Công sức tôi bỏ ra 4 năm nay cuối cùng cũng được đền đáp, ả sờ lên khuôn mặt hoàn hảo của chính mình.

“Anh Môn Thần đang ngủ, có gì để ngày mai đi.” Dứt lời ả tắt máy ngang.

Bên này... Mộc Bình không biết làm sao? May mà lúc này Nam Môn Thiên về đến, thấy An Ngôn nằm dưới sân ướt mưa.

“Có chuyện gì? Tại sao cô ấy ở đây?”

“Là đại thiếu gia bắt An Ngôn quỳ.”

Nam Môn Thiên siết chặt nắm đấm, anh không ngờ anh trai tàn nhẫn đến thế, ra ta với cả cô vợ không có sức phản kháng, nhìn hai cổ chân tím bầm, hai gối quỳ đến không còn miếng máu, khuôn mặt tái méc.

Trời thì đang mưa to, anh liếc mắt sắt lạnh, quát tháo người hầu:

“Tại sao các người không mang cô ấy vào nhà hả?”

“Anh đừng la họ, là tôi không muốn vào!” An Ngôn thở khó khăn ghị áo Nam Môn Thiên.

Trên lầu cao Hạ Y Thanh thấy con trai lo lắng cho chị dâu, trong lòng lo sợ Nam Môn Thần mà về thấy cảnh này nhất định mẹ con bà không sống yên ổn trong nhà họ Nam.

Bà chạy nhanh xuống giúp con trai đưa An Ngôn vào nhà, dù sao có bà tham gia chăm sóc An Ngôn. Nam Môn Thần có trông thấy cũng không nghĩ lung tung. Sau khi xong chuyện bà kéo con trai về phòng.

“Môn Thiên, con hãy tránh xa con nhỏ An Ngôn đó ra, con có biết còn một phần gia sản của mình trong Nam Gia không?”

“Mẹ...” Anh nhìn mẹ mình đang lo lắng: “Hoá ra mẹ chịu nhục về đây là vì tài sản thừa kế sao?”

“Tất nhiên rồi, con nghĩ đi, mẹ đã chịu bao nhiêu tủi nhục từ thằng con trai ông ta, tại sao mẹ không lãnh lại thành quả của mình chứ?”

Nam Môn Thiên hiếu thảo, thương mẹ thật sự, thuở nhỏ anh luôn chịu sự dè biểu của thiên hạ, chỉ vì anh là con trai của một ca kỉ, lại là còn là con dòng thứ. Nam Môn Thần luôn hưởng trọn hào quang con trai độc nhất, và tài giỏ của Nam Môn.

“Mẹ con biết, nhưng An Ngôn rất đáng thương.”

“Nó đáng thương cỡ nào thì cũng là chị dâu của con, đừng loạn luân.”

Mẹ anh đã đón trúng tâm tư của anh, trái tim của anh lần đầu gặp An Ngôn thì đã nhất kiến chung tình...

An Ngôn cầm bức ảnh bé gái nhỏ trong học tủ của Nam Môn Thần, suy nghĩ muốn biết cô bé với Nam Môn Thần có thật sự là cha con không? Vậy mẹ của nó là ai?

Đúng lúc y tá bệnh bệnh điện đến, thông báo cho cô tình trạng của An Ngữ nguy kịch, cô không có cách nào chạy sang gõ cửa phòng Nam Môn Thiên đưa đến bệnh.

“Cô yên tâm đi, tôi đã đóng tiền đầy đủ, em cô sẽ qua khỏi thôi.” Trước phòng cấp cứu Nam Môn Thiên vỗ về an ủi An Ngôn.

Sau đó bác sỹ thông báo bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, An Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Dù biết không phải là chị em ruột, nhưng cô vẫn thương An Ngữ như ruột thịt, bởi khi cha cô còn sống, đã yêu thương cô như con ruột.

“An Ngôn... Tôi muốn giúp em rời khỏi anh của tôi.”

An Ngôn bất ngờ trước lời đề nghị của Nam Môn Thiên, và cô cũng nhanh chóng từ chối, cô biết mối quan hệ giữa anh em nhà họ Nam đã không thuận, huống gì bản thân được Nam Môn Thần đường hoàng dùng đoàn xe sang rước về Nam Gia, bái đường thành thân trước tổ tiên.

Nam Môn Thiên biết bản thân thua Nam Môn Thần về mọi mặt, cả tình yêu muốn có cũng phải thầm lặng che dấu...

“Cảm ơn anh!”

Trong quán ăn, An Ngôn gấp món ăn cho Nam Môn Thiên, nụ cười toả nắng khiến trái tim nam nhân đập loạn nhịp.

“Xem kìa, họ đẹp đôi quá.”

“Đúng là tiên đồng ngọc nữ.”

Những người trong quán ăn tấm tắc khen ngợi.

Phía xa có một cô nhìn về hướng họ, với vẻ ghen tức...

[...]

“Khốn kiếp!”

Nam Môn Thần về đến nhà không thấy An Ngôn đâu nỗi điên đập phá đồ đạt, tất cả người hầu quỳ rạp dưới chân hắn.

“Ai cho phép các người để cô ta ra ngoài!”

Lúc này vú nuôi Mộc Bình muốn mở miệng nói cuộc gọi hôm qua, nhưng nhận được cái trừng mắt của Từ Hoa Kiều, nhìn ả khoát tay thân mật với Nam Môn Thần, bà nghĩ có nói ra chuyện hôm qua ả tắt máy không cho gặp hắn, thì chắc hắn cũng bị ả dụ ngọt thôi. 4 năm rồi bà dư sức hiểu vik trí của Từ Hoa Kiều được Nam Môn Thần sủng hơn bà hoàng.

“Mộc Bình... Là bà đúng không?”

Nam Môn Thần nheo mắt nhìn Mộc Bình, Từ Hoa Kiều dịu dàng đấm bóp vai hầu hạ cho hắn hạ cơn thịnh nộ.

Mộc Bình im lặng, hắn phi dao lướt qua mặt bà, cắm vào cửa chính đang đóng.

Giờ đang là 5 giờ sáng, không gian rất tỉnh lặng đến đáng sợ.

Lúc này xe của Nam Môn Thiên dừng trước cổng. An Ngôn bước xuống đã thấy hầu gái hốt hoảng lắc đầu, ngăn cảng cô vào nhà.

Cô nhìn vào trong ngôi biệt thự không có một ánh đèn nào, khung cảnh u ám hơn cả nhà hoang chết chủ.

Nam Môn Thiên biết có điềm, anh bước vào trước, thấy Nam Môn Thần đang ôm ấp Từ Hoa Kiều, hai nắm tay cuộn tròn dồn nén tức giận lẫn ghê tỏm.

“Anh hai, anh làm trò gì vậy?”

Nhìn em trai hùng hổ thế, hắn cười khinh thường: “Làm gì thì em trai cũng thấy rồi đấy!” Đột ngột hắn lật mặt đem em trai ép vào tường: “Đưa vợ tao đi đâu sáng đêm.”

Lưỡi dao nhọn áp vào gò má nam nhân, tạo ra một đường máu đỏ.

An Ngôn chen vào can ra, hắn đẩy ngã nữ nhân, chuyển qua bóp cố Nam Môn Thiên nâng lên cao.

“Đêm qua đã ngủ với vợ tao rồi đúng không?”

- “Chát.”

Lúc này hắn đã ăn tát từ Nam Môn Thiên, điều này làm hắn không ngờ tới. Trước giờ thằng em ngoài giá thú này không có sức phản kháng với hắn.

Hắn quay qua nhìn An Ngôn, rồi ngoảnh lại soi mối biểu cảm trên mặt em trai, hắn kết luận:

“Ha... Quả nhiên là có giang tình!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.