Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Chương 2: Chương 2: Người Chồng Bạc Bẽo




“Sao lại thế này? Mau chuẩn bị xe đưa thiếu phu nhân đi bệnh viện!” Mẹ Trác hốt hoảng kêu lên.

Nhìn máu từ chân con dâu chảy ra mà tâm tư bà đều loạn lên cả.

“Thành Quân đâu? Thành Quân!” Ba Trác từ phía sau đi đến thì gọi giật Trác Thành Quân không biết đã lăn đi đâu.

“Đây, phiền quá. Nửa đêm không ngủ, kêu cái gì?”

Trác Thành Quân thất tha thất thỉu từ phòng sách đi vào, nhìn thấy Hàn Lập Y nằm trên đất thì khựng lại, nhưng thấy máu trên người cô thì vờ vô cảm hỏi: “Cô ta lại bị làm sao? Ngủ cũng tự ngã xuống đất được?”

“Vợ mày bị thế mày còn có thái độ đó à, con ơi là con! Mau bế Lập Y xuống lầu, nhanh!”

“Mệt thật, đã bảo cô ta sinh làm chi, bây giờ cả nhà cứ gà bay chó chạy!” Miệng hắn không chút tình nguyện nhưng vẫn nghe lời nhanh tay xoắn áo lên bế cô lên, đi xuống lầu.

Xe nhanh chóng chạy đến bệnh viện.

“Trác tổng đừng lo, chỉ là xuất huyết nhẹ, em bé vẫn không sao? Nhưng sau này tuyệt đối phải cẩn thận, thai nhi chưa được ba tháng nên rất bất ổn định.”

“Ai thèm lo chứ!”

“Mày nín ngay… thật là, cảm tạ trời đất!” Mẹ Trác vỗ vỗ ngực, Trác Thành Quân bên này nghe vậy, “Đã không còn chuyện gì vậy con về trước đây.”

“Vợ mày còn ở bệnh viện mà mày còn đi được à?”

“Cô ta, không phải vợ con.” Hắn chỉ bỏ lại một câu này, không liếc nhìn Hàn Lập Y một cái liền rời đi.

Hàn Lập Y biết mối quan hệ của hai người từ lúc cô đến đòi hắn chịu trách nhiệm thì đã không cứu vãn được nữa rồi.

Con người Trác Thành Quân ghét nhất là bị uy hiếp, đặc biệt là bị người mình tín nhiệm cắn ngược lại một phát.

Trước đây khi còn làm thư ký cho hắn, Trác Thành Quân tuyệt đối không phải như thế, lúc đó tuy hắn có vẻ cao ngạo, lạnh lùng của một thái tử gia kinh thành nhưng thật sự nội tâm rất ấm áp, đầy nhiệt huyết của một người đàn ông dần trưởng thành, thậm chí vô cùng trách nhiệm với mọi hành động của mình.

Cũng vì vậy hắn có những quy tắc rất riêng, sau sự cố lần đó hắn muốn bù đắp cho cô nhưng chính là cô một mực từ chối, cô cũng biết hắn áy náy vô cùng.

Cô biết hắn là người đàn ông tốt chứ, càng không nghĩ sẽ có một ngày đi đến nông nổi này, quay lại mặt dày mày dạn đòi bồi thường.

Có lẽ hắn nghĩ hắn đã nhìn nhầm người, có lẽ hắn nghĩ cô chính là hạng phụ nữ có dã tâm, một bước muốn lên mây, mà đánh vào yếu điểm của ba mẹ hắn, ra tay từ chỗ họ thì dễ dàng vào nhà họ Trác hơn rất nhiều.

Nên cô không trách sự vô tình cô hắn, chỉ trách bản thân mình thật buồn cười, trước sau lại biến thành dạng phụ nữ mà trước kia mình khinh thường nhất, cũng để người khác khinh bỉ mình…

Ngày hôm sau, cô được đưa về từ bệnh viện, nằm trong phòng tịnh dưỡng.

“Ăn nhanh giùm cái!”

Trác Thành Quân đặt bộp mâm thức ăn xuống bàn, một câu mệnh lệnh bắt cô thực hiện.

“Là mẹ bảo anh mang lên à?”

“Cô ăn xong tôi mới được đi xuống. Tôi còn có hẹn, nên ăn nhanh lên.”

Hàn Lập Y bất lực thở dài, cầm muỗng lên ăn, nhưng vừa đưa lên miệng thì đã muốn nôn ra.

Trác Thành Quân chán ghét né qua một bên, không chút quan tâm đứng dậy lấy điện thoại gọi đi, cố tình nói đủ lớn để cô nghe thấy.

“Tối nay như cũ sao?”

[…] “Quán bar đó chán rồi, đổi chỗ khác đi, có người mới thú vị hơn.”

[…] “Được, vậy đi.”

Lúc hắn quay lại, Hàn Lập Y vẫn chưa ăn được muỗng nào.

“Sao lâu quá vậy?”

“Tôi… không ăn được những thứ này.”

“Vậy đổ đi, tôi không rảnh ở đây hầu hạ cô đâu.” Nói xong, hắn đem tất cả đổ vào bồn cầu, sau đó không khách khí đi ra ngoài.

“Thành Quân, con đi đâu vậy? Vợ con đã ăn xong chưa?” Mẹ Trác từ cầu thang đi lên, thấy hắn liền hỏi.

Trác Thành Quân ngoái nhìn cửa phòng của mình một chút rồi nói:

“Xong rồi.”

_________

Buổi tối nhà họ Trác.

[Lập Y, em nói cái gì? Em kết hôn?] “Du Viễn, xin lỗi…nhưng em không còn cách nào khác?” Hàn Lập Y ôm mặt khóc.

[Tại sao chứ? Em hứa sẽ đợi anh quay về mà? Lập Y, chẳng cơ hội em hứa cho anh cứ thế mà nuốt lời sao?] Người bên kia bất ngờ đến nổi nâng giọng nói vào điện thoại, nhưng trong đó kèm theo đau đớn khôn cùng. “Du Viễn, em rất cần tiền… tình cảm của anh em biết nhưng chúng ta… em…”

“Rầm!”

Hàn Lập Y giật mình ngẩn đầu lên, chỉ thấy Trác Thành Quân hằn học đứng ở cửa, nhìn cô như Diêm La ở chốn âm u chuẩn bị nuốt chết con mồi.

“Hàn Lập Y, cô to gan lắm, ở trong nhà tôi mà dám nói chuyện yêu đương với tên đàn ông khác?!”

Hắn vừa định tìm cô thì nghe đúng đoạn nói chuyện của cô và người yêu cũ.

Hóa ra cô đã có người yêu!

Có người yêu rồi còn dám leo lên giường của hắn, kết hôn với hắn?

Có phải hay không đến chuyện động thai hôm qua cũng là cố tình để có được sự dung túng của ba mẹ hắn? Người phụ nữ tâm địa này!

“Tôi không có! Trác Thành Quân, anh làm gì vậy? Trả điện thoại lại cho tôi!” Hàn Lập Y giật mình nhìn Trác Thành Quân giật lấu điện thoại.

“Rặc” Chiếc điện thoại vỡ manh múng dưới bàn tay của người đàn ông.

“Nói nữa đi, có giỏi thì nói chuyện với tình nhân của cô nữa đi!” Hắn hừ lạnh.

“Trác Thành Quân, anh đừng quá đáng! Anh nghe lén tôi nói chuyện điện thoại?”

“Hừ! Nghe lén sao? Tôi chính là cấm cô ở trong nhà tôi nói chuyện yêu đương với người khác đó!”

“Tôi không có.” Cô lần nữa phản bác.

“Không có? Thế cô hốt hoảng cái gì? Nếu không phải gian díu tư thông thì sợ chi tôi nghe được?” Trác Thành Quân khinh bỉ, cười khẩy.

“Chính anh nói tôi không phải là vợ anh thì anh không có quyền xen vào chuyện cá nhân của tôi! Tôi muốn nói chuyện với ai đó là việc riêng của tôi!” Bị hắn nói bức, Hàn Lập Y không nhịn được nữa.

“Như thế là cô công nhận bản thân cùng người khác qua lại?”

“Đúng! Anh có thể đi quán bar tìm phụ nữ thì tại sao tôi không thể tìm đàn ông? Có qua có lại thôi!”

“Chát!”

Hàn Lập Y mất thăng bằng khiến cô loạng choạng mấy bước, trên mặt bị đối phương hung hăng để lại một dấu tay rõ ràng.

“Đồ đê tiện!” Trác Thành Quân nghiến răng phun ra từng chữ một, nắm tóc của cô kéo ra đằng sau.

“Thành Quân, con làm gì vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.