Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Chương 30: Chương 30: Thật Sự Nhớ Nhung




Có những giấc mơ mà con người ta không bao giờ muốn tỉnh dậy, thà đấm chìm trong cõi mộng còn hơn thức giấc rồi hóa bi thương.

[…]

“Lão gia, trên đường từ sân trở về xe của thiếu gia mất lái lao xuống biển, mất tích rồi! Chỉ tìm được chiếc nhẫn mà Tổng tài đích thân tới Canada đem về mừng sinh nhật thiếu phu nhân thôi!”

[…]

Thế nhưng cõi mộng mà cô muốn chìm vào có ngày cũng phải thức giấc, ngọt ngào bỗng chóc hóa tang thương. Ai biết đâu lời tỏ tình kia cũng là lời vĩnh biệt…

Nếu thế thì ra rằng cô mãi mãi không biết, không nghe, cũng không đau…

“Reng reng”

“Vẫn chưa tìm thấy sao?”

“…” Trầm mặc. “Tiếp tục tìm đi, phái thêm người, dù chết cũng phải tìm được xác cho tôi!”

“Bịch bịch bịch”

“Chủ tịch, ba ngày rồi. Bên phía cảnh sát…kết luận e là tổng tài…”

“Tiếp tục tìm cho tôi!”

“Dạ!”

Ba Trác cầm tài liệu trong tay, đôi mắt lóe lên tia minh mẩn, trí tuệ cùng tâm cơ sâu rộng.

Tiêu An Kỳ và Trác Thành Quân trở mặt, Tiêu An Kỳ một tay đụng đến Trác thị một tay khác lại nhắm đến đời tư của Trác Thành Quân và Hàn Lập Y, muốn phanh phui mối quan hệ ngầm này.

Ba Trác thật không biết sau đó cụ thể đã xảy ra chuyện gì nhưng chuyến đi Canada lần này của Trác Thành Quân cũng đã thành công quay ngược lại làm lũng đoạn tài chính của Tiêu thị, đồng thời đưa một số tài liệu mật của Tiêu thị đến cơ quan điều tra kinh tế, khiến Tiêu thị đứng trước nguy cơ.

Trác thị hợp tác với Tiêu thị vì đều là những con sói tham ăn, lợi dụng lẫn nhau miễn sao cùng có lợi. Trác Thành Quân không phải là kẻ lương thiện, nhưng so với một số thủ đoạn phi pháp của Tiêu thị hắn vẫn có cách áp chế, tránh cho bản thân bị liên lụy, ngược lại còn nắm được tình hình của đối phương.

Tiêu An Kỳ dám cắn hắn một vết hắn liền dùng dao muốn ghim chết cả nhà cô ta.

Chỉ không ngờ, Tiêu An Kỳ muốn chết cũng muốn chết chung với Trác Thành Quân, dùng lính đánh thuê ám toán Trác Thành Quân…

Thuộc hạ của Trác gia không ít, thế lực nhắm đến Trác Thành Quân ngỡ không ai hay biết cũng trong thời gian ngắn điều tra ra.

Ba Trác nhíu chặt chân mày, giọng nói trầm trầm nhưng nặng nè vang lên: “Thu mua Tiêu thị trong ba ngày.”

____________

Hàn Lập Y nằm rút trong phòng muốn không nhớ, không nghe nhưng thể nào cô cũng nghe rõ tất cả.

“Trác Thành Quân…Không!!!”

Hàn Lập Y ngồi bật dậy, hai tay ôm đầu, như nghe đâu đây lời thì thầm của Trác Thành Quân.

Đời này, anh chỉ yêu em….cuối cùng luyến tiếc cũng chỉ mình em…

Tại sao vậy?

Tại sao vậy?

Những lời nói cuối cùng nhẹ tênh như hơi thở của con người ở những phút cuối đời, bình thản và đón nhận. Tựa như không thể nghe hết được nếu không chú ý…

Cuối cùng luyến tiếc chỉ mình em…

Nước mắt từ kẻ tay của Hàn Lập Y rơi xuống, hoảng loạn, đau thương.

Trác Thành Quân, hóa ra cuộc gọi đó của anh bảo đợi một chút, anh tỏ vẻ không sao là vì đợi đến thời khắc sinh nhật em sao?

Có phải anh đã biết mình nhất định gặp chuyện rồi không, mới nói với em những lời đó?

Tại sao anh không gọi cầu cứu mà lại gọi cho em, còn khiến em nghĩ đó là trò đùa của anh và nói những lời giận lẫy bảo rằng không cần anh làm chồng, không cần anh trở về nữa.

Hàn Lập Y im lặng khóc, đôi lúc lồng ngực lại không thở nổi mà nức nở lên.

Cô hối hận, thật hối hận…

Gần chiếc xe hư hỏng được trục vớt dưới biển, tìm được một chiếc hộp nhỏ…bên trong có một chiếc nhẫn cưới tinh xảo, chiếc nhẫn này của nữ, còn chiếc nhẫn của nam đã không thấy đâu nữa.

Ba mẹ Trác biết Trác Thành Quân đợi…hắn vẫn cố gắng đợi đến thời khắc sinh nhật của Hàn Lập Y đến, hắn sẽ đứng trước mặt cô, nói lời yêu cô, dành cho cô món quà hắn dụng tâm chuẩn bị…chỉ là món quà này đến cuối cùng vẫn không phải là hắn tận tay trao cho cô.

Có lẽ hắn không cam tâm, hắn phẫn uất trước thời cuộc nhưng cuối cùng phần nhiều cũng là luyến tiếc…khi nhận ra được phần tình cảm này nhưng vẫn không kịp nắm bắt.

Vậy là đời này, luyến tiếc cũng chỉ em….tình yêu không bao giờ chạm đến nữa…

Cuộc gặp gỡ của hắn và cô lúc bắt đầu đến khi kết thúc trải qua một đoạn bi thương nhưng chỉ mình cô gánh chịu, vậy thì cứ để là lần cuối cùng này mình hắn thương đau, cô cần không nghe thấy, cũng không cần biết phút giây đó đã đi đến phút giây cuối cùng của một sinh mệnh thì cô sẽ không hoảng sợ, không đau lòng, và không khóc bi thương…hắn rất sợ nước mắt của cô sẽ rơi…vì hắn sẽ đau lòng.

Từ rất lúc nào mà nước mắt của cô cũng hóa thành tâm tư của hắn, hắn cũng không biết nữa. Thế nên chỉ cần toàn tâm toàn ý cảm nhận được lời yêu kia chân thật là được, dù thời khắc hắn đó cũng là thời khắc hắn không thể quay đầu lại được nữa.

Thời gian 5 phút, hắn có thể gấp rút gọi cho người đến viện cứu, nhưng giữa sự sinh tồn và cô gái hắn yêu, cuối cùng hắn vẫn chọn được cùng cô đón mừng sinh nhật. Lần đầu cũng là lần cuối cùng nhau trải qua một thời khắc thiêng liêng…cuối cùng cũng có…

Trác Thành Quân…

0:00 giờ đó…hắn đợi được rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.