Tro Tàn Của Yêu Thương

Chương 35: Chương 35




Chương 35:

Minh Hân cựa người tỉnh giấc. Tác dụng của thuốc mê cùng với sự mệt mỏi trong người khiến cô miên man ngủ sâu tới tận 8h. Huy Khang gần như thức trắng suốt đêm. Té nước lên mặt cho tỉnh táo, Huy Khang thay áo ra và mặc vào chiếc sơ mi trắng của Nhật Thiên. Cậu trở lại biệt thự. Lúc ra xe, Huy Khang lấy di động kiểm tra, có quá nhiều cuộc gọi từ Nguyên Hạo, Huy Khang bèn bấm gọi lại.

Hai người tóm tắt tình hình của nhau rồi cả hai hẹn gặp tại biệt thự.

- Minh Hân sao rồi?

Huy Khang biết thế nào câu đầu tiên anh cũng hỏi về Minh Hân. Huy Khang đáp:

- Cô ấy ổn.

Nguyên Hạo gật đầu. Huy Khang nói:

- Em xin lỗi.

Nguyên Hạo đưa mắt nhìn Huy Khang, cậu nói:

- Chuyện này, tất cả là lỗi của em. Xin lỗi, em có lỗi với cả hai người.

Nguyên Hạo không đáp, anh chưa bao giờ trách cứ hay quy lỗi lầm này cho cậu.

- Tay anh không sao chứ! - Huy Khang chợt hỏi.

Nguyên Hạo nghĩ lại chuyện đó thì dường như hơi mỉm cười, anh khẽ lắc đầu.

Sau đó, Nguyên Hạo đi lên phòng tắm rửa rồi lái xe tới khách sạn. Trước đó, anh ghé qua thăm mẹ một chút.

Phần Huy Khang, cậu dường như cố chống chịu sự mệt mỏi trước Nguyên Hạo. Khi anh vừa đi khỏi, Huy Khang định cũng sẽ tắm qua một chút nhưng đột nhiên cảm thấy hơi choáng, có lẽ do ảnh hưởng từ việc cậu cho máu. Cậu chống tay xuống bàn, lắc lắc đầu cho tỉnh táo lại.

Lát sau, Huy Khang xuống xe lấy chiếc áo đẫm máu của mình, định giặt sạch nó nhưng lại thôi, cậu quyết định vứt nó đi. Xong xuôi, Huy Khang lên phòng Minh Hân, lấy một bộ đồ đơn giản mang xuống xe và trở lại phòng khám Thiên Âu.

Lúc lái xe ra gần tới cổng, dì Ba chợt chạy ra gọi cậu và nói:

- Cậu hai, cậu đã đi đâu cả đêm không về? Minh Hân cũng vậy... Mà đúng hơn là cả đêm mấy đứa không ai về cả.

Huy Khang chưa kịp trả lời thì Nhật Thiên đi moto tiến vào, đứng ngay gần dì. Anh thay Huy Khang giải thích:

- Cháu mời Huy Khang và Minh Hân ăn tối, vì quá muộn nên chúng cháu ngủ lại phòng khám. Nguyên Hạo có quá nhiều việc bên khách sạn nên ở lại đó luôn. Vì đều nghĩ đối phương đã thông báo về nhà nên không ai nói gì. Chúng cháu xin lỗi vì làm dì và mọi người lo lắng.

Nhìn Huy Khang với ánh mắt nghi hoặc, dì Ba như đang muốn xác nhận lời của Nhật Thiên. Huy Khang gật đầu, dì Ba mới thấy yên tâm.

Nhật Thiên xuống bếp ăn sáng, còn Huy Khang mang đồ tới chỗ Minh Hân. Trên đường đi, cậu ghé qua một nhà hàng chất lượng mua một phần cháo nóng.

Minh Hân nửa ngồi nửa nằm. Cô nhìn xung quanh chẳng có ai, chán nản. Vết thương bên sườn vẫn còn hơi đau, cô gượng ghẹ điều chỉnh tư thế dễ chịu nhất.

Huy Khang từ cửa bước vào. Đặt lồng cháo lên bàn, Huy Khang chú ý quan sát sắc mặt cô. Nó đã có sức sống hơn nhiều, cậu thấy ấm lòng hơn.

Huy Khang lặng lẽ lấy tới một chậu nước ấm. Vắt khăn và định rửa mặt giúp cô thì Minh Hân ngăn lại:

- Để cháu tự làm.

Huy Khang để cô tự làm. Minh Hân rửa mặt qua loa. Huy Khang lại mang chậu nước đi.

Huy Khang rửa tay, lau khô rồi trở lại bên giường. Cậu ngồi xuống, mở lồng cháo, múc một thìa đưa lên thổi nguội rồi để lên trước miệng Minh Hân.

Minh Hân chợt phì cười. Huy Khang hơi lừ mắt nhìn, Minh Hân vẫn cười như vậy. Huy Khang lạnh lùng nói:

- Ăn đi!

Minh Hân đưa tay đón lấy cả lồng cháo, đồng thời lấy luôn chiếc muỗng trên tay cậu. Ăn miếng đầu tiên ngon lành, Minh Hân nói:

- Bưng bằng tay, ăn bằng miệng chứ không phải bằng sườn nên cháu có thể tự làm.

Huy Khang không nói gì nữa. Điều cậu cảm thấy khi nhìn Minh Hân lúc này là sự ân hận, ân hận vô cùng. Cảm giác tội lỗi bủa vậy khắp người cậu. Nếu có thể thì Huy Khang ước sao viên đạn đó cứ bắn vào người cậu đi, nỗi đau này, hãy là của cậu đi. Thà rằng người đang ngồi đó là cậu, thì cho dù có là bao nhiêu viên đạn cậu cũng muốn thay cô nhận hết.

Huy Khang lấy trong chiếc túi ra bộ đồ của cô mà cậu vừa lấy từ nhà. Nhìn cô, cậu giơ nó lên ái ngại:

- Cái này...có thể tự làm không?

Minh Hân gật đầu. Huy Khang để bộ đồ cạnh giường rồi đứng dậy, qua chỗ chiếc ghế lấy chiếc áo đầy máu của cô mang ra ngoài bỏ đi. Sau đó, cậu vào một căn phòng nhỏ. Huy Khang đứng nhìn ra xa, nhớ lại sự đau đớn thảm thương của Minh Hân, nhớ lại dáng vẻ mệt mỏi kiệt lực của cô, cả cánh tay bị thương của Nguyên Hạo nữa, bàn tay cậu đặt trên thành cửa sổ bất giác nắm lại thật chặt.

- Vương Văn Hoàng, hãy nhớ những gì hôm nay anh đã tặng cho tôi!

Ánh mắt cậu kiên định mà lộ rõ vẻ hung tàn, sau đó là cả một nỗi hận sâu sắc. Hai hàm răng dường như nghiến lại. Trông cậu lúc này thật đáng sợ, như một con dã thú thức dậy sau nhiều ngày ngủ quên, sẵn sàng tiêu diệt bất cứ kẻ nào chạm tới nó.

Trở lại giường Minh Hân, cậu thấy cô đã đặt lồng cháo sang một bên, đang nhìn ra cửa như trông ngóng cậu trở lại. Bước tới gần, Huy Khang thấy cô đã thay bộ đồ mới, bộ cũ gấp cẩn thận đặt bên kia giường. Huy Khang nhìn thấy lồng cháo vẫn còn nguyên, cứ như cô chỉ mới ăn một miếng lúc cậu ở đó. Cậu nhìn Minh Hân nhíu mày hỏi:

- Không ăn sao?

Minh Hân lắc đầu.

- Sao vậy? Không ngon hả?

Minh Hân lại lắc đầu.

- Vậy thì làm sao? Nhất định phải ăn một chút chứ!

- Vì chú cũng không ăn mà.

- Ăn ở nhà rồi. - Huy Khang bình tĩnh đáp.

Minh Hân hơi lườm cậu bảo:

- Nói dối.

- Thật.

Minh Hân ương ngạnh bảo:

- Vậy giờ cháu nói cháu no rồi. Nói thật.

Huy Khang không khỏi bật cười. Cậu ngồi xuống giường khẽ hỏi:

- Vậy bây giờ muốn sao?

Minh Hân mừng rỡ cười tươi, cô khẽ ngiêng mình thì chợt nhớ ra vết thương, nó bỗng hơi nhói đau, cô nhíu đôi mày lại. Huy Khang theo phản xạ định giữ lấy cô.

- Cháu định kêu chú mua một phần nữa nhưng nghĩ lại chú cũng mệt mỏi suốt đêm nên thôi vậy. - Cô giơ chiếc lồng cháo lên bảo: - Chúng ta cùng ăn phần này, về nhà ăn tiếp.

Huy Khang có phần do dự, nhưng cậu chưa kịp phản đối thì Minh Hân đã múc một muỗng đưa lên tới miệng cậu. Ánh mắt của cô khiến Huy Khang không thể tiếp tục từ chối, cậu há miệng ăn gọn muỗng đó vẻ hơi ngượng. Minh Hân vui mừng múc cho mình một muỗng, cứ như vậy chẳng mấy chốc cả lồng cháo đã hết sạch.

Bữa sáng như vậy chỉ đủ lót dạ. Huy Khang định bế Minh Hân ra xe để về nhà, cô lắc đầu và ngăn lại:

- Không sao, cháu đi được.

Huy Khang cũng không cố ép, cậu nâng Minh Hân dậy, đỡ cô đứng lên và nhẹ nhàng dìu cô đi.

Hai người về nhà khiến dì Ba bớt lo lắng hẳn, nhưng lại thấy sắc mặt Minh Hân khá yếu, dì lại thắc mắc. Minh Hân chỉ nói không sao một cách chống chế rồi cùng Huy Khang lên phòng. Khi trở xuống, Huy Khang nói với dì:

- Minh Hân không khỏe, sẽ ở nhà một thời gian. Nhật Thiên sẽ ở nhà nhiều hơn để theo dõi, dì hãy chú ý chuẩn bị đồ ăn đúng bữa mang lên cho cô ấy giúp cháu!

Dì Ba mặt đầy lo lắng nhưng cũng không dám hỏi thêm. Với Huy Khang, cậu sẽ nói những gì họ nên biết, còn lại không ai nên thắc mắc nhiều. Huy Khang đã không nói, thì mọi người đều hiểu rằng mình chỉ cần biết vậy thôi.

Tuấn Lâm mệt mỏi bước ra từ phòng họp. Mấy ngày rồi cậu không có tin tức gì về Minh Hân, muốn hỏi mà không đủ can đảm. Cậu thừa biết nếu Huy Khang muốn giấu, thì cho dù báo chí có nhanh nhạy tới đâu cũng không có được bất cứ thông tin gì. Minh Hân đã gặp chuyện chẳng lành, cậu chắc chắn là vậy, nhưng bản thân lại không biết nên làm gì. Bối rối không yên, Tuấn Lâm nới lỏng ca vát, bước vào khu vệ sinh.

Tuấn Lâm ở trong đó một lát, rồi cậu thắt lại ca vát ngay ngắn và đi ra. Tuấn Lâm chậm bước khi thấy Văn Hoàng đang đi vào ngược chiều cậu. Ánh mắt gằn lên những tia giận dữ, Tuấn Lâm cố kìm nén để không kích động. Nhưng Văn Hoàng lại cố ý gây sự.

- Anh lo lắng thì cứ trực tiếp tới Khánh Huy mà hỏi thăm, cần gì ở đây bần thần cả ngày ra.

Tuấn Lâm dừng bước lạnh lùng nhìn Văn Hoàng. Anh ta lại nói:

- Một viên đạn sượt qua người, không chết đâu!

Nói xong, anh ta làm bộ an ủi vỗ vỗ vào vai Tuấn Lâm, kèm theo điệu cười khẩy nhạt thếch. Tuấn Lâm khẽ liếc nhìn bàn tay anh ta trên vai mình, giận dữ túm lấy vặn ngược và đẩy anh ta vào tường.

Cậu giận dữ gằn từng chữ:

- Tốt nhất cô ấy nên ổn như lời anh nói. Còn một việc, dẹp ngay cái trò rình mò sau lưng tôi đi. Nếu tôi còn thấy kẻ nào lẽo đẽo theo sau tôi rình rập, tôi sẽ không thể tiếp tục giả vờ không biết được nữa đâu!

Văn Hoàng không kháng cự. Anh ta hiểu Tuấn Lâm đang cố gắng kìm nén sự kích động. Càng như vậy, anh ta càng tỏ thái độ dửng dưng khiến Tuấn Lâm thêm giận dữ. Cậu thô bạo đẩy anh ta ra và rời đi, ca vát vừa thắt lại gọn gàng lại bị kéo lỏng, sau cùng Tuấn Lâm hung bạo tháo hẳn nó ra.

Một tuần ở nhà tĩnh dưỡng, Minh Hân thấy khỏe hơn rất nhiều. Cô vẫn thức dậy rất muộn. Đi bộ qua lại trong khuôn viên vườn lớn của ngôi nhà, Minh Hân thi thoảng lại khẽ vặn mình một cái. Vết thương được Nhật Thiên tận tình điều trị, nhanh chóng có thể tháo chỉ và dần lành lại, tuy vậy, nó vẫn còn khá nhói đau mỗi khi cô cố vận động mạnh.

Chợt nghe có tiếng động cơ chạy vào nhà, Minh Hân nghi hoặc nhòm ra. Đó là Mai Vân. Cô đứng đó với một bó hoa lớn trên tay cùng với một giỏ quà.

Rất lấy làm khó hiểu nhưng Minh Hân không ra, dì Ba mời cô vào nhà, đón tiếp rất chu đáo.

Bác Âu vì có chút việc nên đi làm trễ. Lúc xuống lầu, bác cũng rất ngạc nhiên khi thấy Mai Vân. Bác nói:

- Chào cô. - Rồi bác nhìn sang hoa và quà thắc mắc: - Xin hỏi cô...

Mai Vân đứng dậy, lễ phép chào bác rồi nói:

- Cháu mới nghe nói Minh Hân bị ốm nhiều ngày. Định chọn ngày tốt tới thăm nhưng hồi sáng cháu tình cờ ngang qua cửa hàng hoa, thấy hoa hôm nay rất đẹp nên mua luôn tới thăm hỏi cô ấy.

Bác Âu gật gật đầu. Chợt Minh Hân từ sau chậm bước tới:

- Cám ơn nha Mai Vân, nhưng tôi khỏe hơn rất nhiều rồi.

Mai Vân quay lưng lại. Nhìn dáng vẻ của Minh Hân lúc này thật không giống một người bị thương nặng, nhưng tuyệt đối không ổn định như mọi khi. Quả là có một bác sĩ giỏi thường trực trong nhà, cô hồi phục nhanh hơn những gì Mai Vân đã nghĩ về vết thương đạn bắn mà cô từng thấy trên truyền hình.

Mai Vân tươi cười đáp:

- Thật vui vì thấy cô đã khỏe. Thời gian vừa rồi chắc Huy Khang vất vả và lo lắng cho cô rất nhiều!?

Minh Hân chỉ cười nhẹ:

- Không có đâu, vì chú ấy không phải người lạnh lùng nhưng cũng không quá quan tâm tới ai đó. Hơn nữa, chú ấy còn có nhiều việc khác, có cuộc sống và công việc riêng nữa.

Mai Vân gật đầu như tán đồng lời của Minh Hân, nhưng trong bụng cô lúc này lại đang ẩn chứa một tâm tư khác, cô bảo:

- Đúng vậy. Số phận mỗi người đều đã được ông trời an bài. Vị trí của mình ở đâu thì tốt nhất nên ở đúng vị trí đó.

Minh Hân không khỏi nhíu mày khó hiểu. Không hiểu vì sao tự dưng Mai Vân lại nói chuyện kiểu đó, Minh Hân thực sự khó hiểu. Chưa có đủ thời gian suy nghĩ về câu nói vừa rồi thì Mai Vân cười và nói lớn vẻ hồ hởi:

- Minh Hân, cô sẽ không ngại mời tôi ở lại dùng cơn trưa chứ!

Minh Hân cắt dòng suy nghĩ khi nghe lời đề nghị của Mai Vân. Cô cười trả lời:

- Tất nhiên là không rồi.

Thấy Minh Hân và Mai Vân có vẻ hòa hợp, bác Âu tuy cũng đôi chút khó hiểu nhưng cũng không nói gì. Bác dặn dò dì Ba gì đó rồi chào tạm biệt mọi người và đi làm. Trước khi đi bác có nói:

- Cậu hai trưa nay cũng sẽ về. Dì Ba hãy chuẩn bị cho tốt!

Dì Ba gật đầu rồi nhìn Minh Hân và Mai Vân. Minh Hân đang cầm trên tay bó hoa Mai Vân tặng, còn giỏ quà hơi nặng nên thôi. Rồi ai nấy mỗi người mỗi việc rời đi. Mai Vân nói với Minh Hân:

- Tôi xin phép vào nhà vệ sinh một lát. - Cô nhìn Minh Hân làm vẻ lo lắng nói: - Tôi thấy cô vẫn chưa thực sự khỏe hẳn đâu, lên phòng nghỉ ngơi đi. Tôi muốn đi tham quan cả nhà một lát. Tôi xin hứa sẽ chỉ tham quan, không tự ý làm gì cả. Sau đó, tôi sẽ xuống phụ dì Ba.

- Như vậy sao được!? Cô là khách mà!

- Mặc kệ tôi đi, tôi muốn được thử một lần, vừa hay Huy Khang trưa sẽ về.

Minh Hân đến đây đã đôi phần hiểu được ý nghĩ của Mai Vân. Cô chỉ gật gật đầu nhẹ rồi đi lên phòng. Bó hoa được cô mang đặt cạnh chiếc bình hoa gần đó.

Chờ cho bóng Minh Hân khuất hẳn khỏi dãy hành lang, Mai Vân bắt đầu thu lại nụ cười tươi rói ban nãy. Cô mang vẻ lạnh nhạt, đôi mắt đảo xung quanh một lượt rồi bước vào phòng vệ sinh ngay dưới phòng khách.

Quan sát thật kỹ một lượt bên trong, Mai Vân không thấy thứ mình đang muốn. Cô đánh bạo đi lên lầu. Đứng trước cửa phòng Huy Khang, cô hơi do dự và run sợ, nhưng ngay lập tức quyết định bước vào.

Căn phòng này không phải cô chưa từng bước vào, chỉ là lần này chỉ có một mình, không có đám bạn ồn ào bên cạnh lúc đi thăm thú, trong lòng bất giác thấy sợ hãi và trống trải, có chút lạnh lẽo dễ gây rùng mình.

Cô biết mục đích của mình. Vội vàng mở cánh cửa tủ, Mai Vân thấy đồ đạc xếp rất gọn gàng nên không dám đụng tới sợ làm xáo trộn. Cô nhìn lên ngăn trên cùng có vài chiếc mũ xếp thẳng hàng. Khẽ lật ngửa từng cái, Mai Vân chán nản khi không thấy lấy một sợi tóc dính lại.

Mở cửa nhà tắm, mọi thứ từ nhỏ tới lớn vẫn gọn gàng và sạch sẽ y chang như vậy. Cây lược trên giá cũng không có một sợi tóc còn vương. Với tay lấy cốc bàn chải đánh răng, Mai Vân thấy có hai chiếc. Không biết Huy Khang hay sử dụng cái nào, nhưng cô nhanh nhạy nghĩ tới việc nếu bàn chải đánh răng bị mất, chắc chắn cậu sẽ lập tức phát giác, vì thế, lại để lại vị trí cũ. Vì giá để của nó khá cao so với Mai Vân nên lúc cô kiễng chân cất nó, một trong hai chiếc bàn chãi vô tình bị rơi xuống đất. Mai Vân vội vàng nhặt lên, đem qua bồn rửa mặt rửa lại. Bây giờ, cô mới bắt đầu thấy, một sợi tóc ngắn còn trong bồn. Vui mừng nhặt lấy nó, Mai Vân chắc rằng đó là tóc của Huy Khang. Giờ chỉ còn của Minh Hân...

Ý định làm rõ quan hệ giữa Huy Khang và Minh Hân chỉ thoáng qua lúc cô nghe Huy Khang nói trong phòng khám. Nhưng ngay sáng hôm sau, cô đã có quyết định chắc chắn cho mình. Suốt mấy ngày trăn trở nghĩ ngợi, Mai Vân cho rằng chỉ có công nghệ y học bây giờ mới có đầy đủ khả năng chứng minh chuyện này, vì thế, cô quyết định tới nhà Huy Khang ngay sáng nay.

Mai Vân đã làm đúng như lời cô nói. Sau khi đi một vòng quanh nhà, ngoại trừ phòng của Huy Khang, cô không hề tự ý bước vào bất kỳ nơi nào, tiếp đó, cô đã xuống bếp phụ giúp dì Ba nấu nướng.

Minh Hân làm rơi một cuốn sách, cô cúi xuống lượm lại, bất ngờ phát hiện đôi giày của cô dưới gầm giường. Đó là đôi mà cô đã đi hôm bị thương. Khi về nhà, cô đã xách nó lên phòng định giặt lại nhưng lại vứt nó dưới gầm giường, vài ngày thì đã quên mất. Minh Hân nhìn vài vết máu đã khô cứng trên giày, chán nản ném nó vào sọt rác.

Nằm trên giường xem vài cuốn sách, Minh Hân nhìn đồng hồ, đã hơn 11h. Cô xuống giường và vào phòng tắm. Nhìn đi nhìn lại vết sẹo nhỏ bên cạnh sườn, Minh Hân chợt nghe tiếng gõ cửa. Tiếng Mai Vân vọng vào:

- Minh Hân, cô có trong phòng không vậy? Bữa trưa đã sẵn sàng rồi!

Minh Hân kéo áo xuống, nói vọng ra:

- Chờ tôi một lát, cô vào trong đi!

Mai Vân cũng nghĩ cô đang trong phòng tắm, đẩy cửa bước vào. Đây là lần đầu tiên cô vào phòng Minh Hân, một căn phòng không lớn nhưng cũng rất gọn gàng và tiện nghi. Màu sắc mang đậm nét trẻ trung mà trang nhã.

Mai Vân ngước mắt đảo quanh phòng một lượt, miệng bỗng lẩm bẩm: Hoàng Minh Hân, có chắc những thứ này thuộc về cô không?

Có tiếng vặn nước bên trong, Mai Vân đi lại loanh quanh vài bước rồi bất chợt bắt gặp đôi giày Minh Hân vừa ném vào sọt rác. Nhìn vết máu khô nhưng khá lớn trên giày, Mai Vân nghĩ ngợi giây lát rồi nhặt nó lên.

Cô ngắm nhìn nó một chút rồi nói với vào chỗ Minh Hân:

- Cô xuống ngay nha, tôi xuống trước.

Mai Vân chỉ nghe tiếng ừ của Minh Hân từ trong vọng ra, cô lập tức ra ngoài, không quên cầm theo chiếc giày.

Lén lút cất nó vào xe, Mai Vân trở lại nhà bếp với vẻ bình thường. Minh Hân đúng lúc xuống đó thì thấy Huy Khang trở về.

- Ăn chưa vậy? - Huy Khang quan tâm.

- Chuẩn bị. Chú xuống luôn đi. À...có cả Mai Vân nữa. - Minh Hân hất hàm vào số quà của Mai Vân và nói: - Cô ấy tới từ sáng. Kỳ lạ là cô ấy biết cháu không khỏe.

Huy Khang không đáp, cậu cùng Minh Hân xuống nhà bếp. Mai Vân vừa tháo chiếc tạp dề ra, cô cùng với mọi người đang dọn đồ ăn ra bàn. Thấy Huy Khang, cô tươi cười bảo:

- Anh đã về sao, ngồi xuống đi.

Huy Khang trong lòng có một chút không vui nhưng không nói gì, cậu im lặng ngồi xuống ghế.

Huy Khang rất chú ý tới việc ăn uống của Minh Hân. Cậu ân cần lấy đồ ăn cho cô, rồi chăm chú nhìn cô ăn thật ngon miệng. Cậu còn chu đáo đẩy ly nước gần lại chỗ cô cho dễ với. Mai Vân thấy vậy liền bảo:

- Anh ân cần quá đó Huy Khang, may là hai người là chú cháu, nếu không chắc em tưởng hai người là tình nhân.

Huy Khang chợt dừng đũa. Một giây để cậu nhẫn nại, hơi nuốt khan rồi cậu bất ngờ đập chiếc đũa xuống bàn khiến mọi người giật mình ngạc nhiên. Nhìn Mai Vân bằng ánh mắt phức tạp, có giận dữ, có cam chịu, có nhẫn nhịn, cậu khiến Mai Vân thoáng rùng mình trong khi những người xung quanh đang không hiểu chuyện gì.

Huy Khang không nói câu nào. Cậu lập tức đứng dậy kéo ghế và rời khỏi bàn ăn. Những người khác thì đang vô cùng ngạc nhiên trước thái độ này của cậu, Minh Hân cũng đã dừng ăn để theo dõi sự việc.

Mai Vân ra về ngay sau bữa ăn. Trước khi vào trong xe, Mai Vân bất giác nhìn lên ban công nhỏ trên lầu. Huy Khang đang ở đó, nhưng cậu quay lưng lại chỗ cô, một tay tựa vào lan can, một tay cầm một ly cà phê nóng. Cô lập tức đi ngay, Huy Khang không có lấy một lần nhìn lại.

Minh Hân gõ cửa phòng. Huy Khang nói:

- Cứ vào đi.

Minh Hân đi vào, cô bước lại chỗ Huy Khang. Nhìn cậu mãi cô mới hỏi:

- Chú làm sao vậy?

- Chuyện gì?

- Chuyện với Mai Vân. Hai người có chuyện gì sao?

- Không có. - Huy Khang phủ nhận.

Minh Hân vẫn nói:

- Chú sẽ không tỏ thái độ lạnh nhạt và đáng sợ như vậy với ai nếu không có lý do.

Huy Khang nhìn cô rồi đáp:

- Cô ấy đang nghi ngờ về quan hệ giữa chúng ta.

Minh Hân lúc này mới bật cười:

- Như vậy gọi là nghi ngờ sao? Chỉ là một câu nói đùa thôi mà, sao chú lại...

Nói tới đó, cô lại không nhịn được mà cười tiếp. Huy Khang bèn đặt ly cà phê xuống, hai tay giữ lấy vai cô, xoay qua đối diện với mình. Giọng cậu cương trực mà quả quyết đến từng chữ:

- Không ai có quyền nghi ngờ, dù chỉ là đùa cũng không được. Sự thật chính là sự thật, không ai có quyền nghi ngờ hay làm khác.

Minh Hân nhìn cậu bỗng thấy có chút sợ hãi. Cô nhìn thật sâu vào mắt cậu, càng nhìn càng như bị hút sâu, cô nuốt khan chứ không gật hay lắc đầu phủ định gì cả.

Mai Vân trên đường về luôn suy nghĩ sẽ làm sao với mẫu tóc của Huy Khang và máu của Minh Hân. Cô nghĩ ngợi hồi lâu rồi quyết định quay đầu xe, chạy tới một bệnh viện lớn.

- Tôi muốn gặp bác sĩ trưởng ở đây! - Mai Vân nói với cô tiếp viên.

- Xin lỗi nhưng cô có hẹn trước không? - Cô nhân viên lịch sự hỏi.

Mai Vân lắc đầu nói:

- Nhưng tôi có thể chờ tới khi ông ấy có thời gian rảnh.

Cô nhân viên nghe vậy không đáp, nhưng cô lại mở máy tính xem lịch làm việc của ông ấy, sau đó cô nói với Mai Vân:

- Nếu vậy cô vui lòng chờ, ông ấy sắp xong một ca mổ ruột thừa cho một bệnh nhân, khỏng 30 phút nữa ông ấy sẽ về phòng. Phòng ông ấy ở lầu 4 thưa cô.

Mai Vân vui vẻ gật đầu trước lời chỉ dẫn chi tiết của cô tiếp tân. Cô cám ơn một cách lịch sự rồi lên lầu 4.

30 phút chờ đợi khiến Mai Vân thấy sốt ruột vô cùng, nhưng cô không rời khỏi, vẫn kiên nhẫn đợi ngoài hành lang.

Vị bác sĩ mặc chiếc áo blous đã cũ, theo sau ông là một cô y tá với một chiếc xe đẩy đồ. Ông cởi chiếc áo ngoài, tháo chiếc khẩu trang y tế đưa lại cho cô y tá rồi mở cửa vào phòng.

Vừa tháo chiếc kính, ông day day phần giữa mày vẻ mệt mỏi. Sau đó, ông lắc lắc đầu lấy lại tinh thần. Vừa lúc đó thì nghe tiếng gõ cửa, ông nói:

- Mời vào.

Mai Vân cũng đẩy cửa bước vào, trên tay cô là một túi đồ lớn. Bác sĩ hỏi:

- Chào cô. Tôi có thể giúp gì cho cô?

Mai Vân trực tiếp vào vấn đề:

- Tôi muốn ông giúp tôi một việc, nhưng nhất thiết phải tuyệt đối bí mật.

Ông nhíu mày nhìn Mai Vân. Cô giơ túi đồ lên và bảo:

- Trong này có một mẫu tóc và một mẫu máu khô. Ông biết tôi muốn gì rồi đúng không?

Ông bác sĩ hơi cười rồi ngả lưng vào thành ghế nói;

- Rất đơn giản thưa cô.

Ngay ngày hôm sau, Mai Vân nhận được liên lạc của vị bác sĩ đó. Cô tức tốc tới gặp ông.

Chìa ra trước mặt cô một tập hồ sơ đóng gói cẩn thận, ông nói:

- Tôi đã làm rất bí mật. Đây là kết quả, không biết có như cô mong đợi hay không?

Mai Vân nhận lấy tập hồ sơ. Cô tháo ra và xem kết quả...

Cặp mắt cô mở thật lớn. Nhưng chỉ vài giây, cô lập tức lấy ngay lại vẻ bình thường, kết quả này, cô đôi phần đã đoán được trước.

Giơ bản kết quả lên, cô nói:

- Ông chắc là mình làm rất cẩn thận chứ! Ý tôi là không thể nhầm lẫn hoặc sai lệch đúng không?

Ông bác sĩ ôn tồn nói:

- Cô đã nhờ vào chúng tôi, vậy thì cô hãy tin tưởng vào kết quả chứ! Y học ngày nay có nhiều tiến bộ lớn, việc xác nhận quan hệ huyết thống cực kỳ đơn giản. Kết quả trên tay cô, đối với hai mẫu gen cô mang tới, tôi xin lấy hết tài đức của một bác sĩ lâu năm ra khẳng định, nó chính xác tới 99,99% như tôi đã ghi trong đó.

Mai Vân nghe vậy thì ưng thuận bảo:

- Thôi vậy là được rồi. Cám ơn ông, tôi sẽ lập tức chuyển khoản cho ông.

Lái xe thật chậm trên phố, Mai Vân thi thoảng lại liếc nhìn túi hồ sơ đó. Trong đó là cả một bí mật động trời. Cô sẽ phải làm gì với nó? Điều này cô tạm thời chưa rõ. Nhưng có một diều Mai Vân có thể chắc chắn, đó là, Huy Khang là người biết hết mọi chuyện.

Cô nghĩ rồi quyết định lấy di động gọi cho Huy Khang, đầu dây nhanh chóng có tiếng trả lời. Mai Vân nói:

- Anh về nhà gặp em ngay được không? Em có chuyện muốn nói.

- Em cứ nói đi!

- Không được. Chuyện này rất quan trọng, không thể nói qua điện thoại được.

Huy Khang vẫn cố từ chối:

- Nhưng lúc này anh đang bận, để khi khác đi.

Giọng Mai Vân có vẻ tức giận:

- Anh lái xe một lát là có thể về rồi. Nếu anh không gặp em, anh nhất định sẽ hối hận.

Huy Khang dù không biết cô đang muốn nói chuyện quan trọng gì nhưng cũng không tò mò. Cậu quyết định về một lát xem sao.

Về tới nhà, Huy Khang dễ dàng thấy xe của Mai Vân đnag ở ngoài. Dì Ba đang định thông báo với cậu về Mai Vân thì cậu ra hiệu như đã biết rồi. Thế rồi, Huy Khang vào trong nhà.

Mai Vân đang ngồi một mình, trên chiếc bàn trước mặt cô là ly trà đã gần như là nguội, điều đó chứng tỏ cô đã đợi cậu khá lâu. Huy Khang bước tới gần, cất tiếng hỏi:

- Chuyện em muốn nói là gì?

Mai Vân quay lại, nhìn thấy cậu, cô đứng dậy khẽ cười:

- Anh tò mò rồi sao? Yên tâm, chuyện này rất thú vị.

Huy Khang dù không thích kiểu nói chuyện dài dòng như vậy nhưng cậu vẫn kiên nhẫn bảo:

- Mai Vân, anh không có nhiều thời gian.

Mai Vân gật đầu như hiểu hoàn cảnh của cậu. Cô nói:

- Minh Hân đã đi học trở lại rồi đúng không? Em muốn lên phòng cô ấy nói chuyện.

- Mai Vân... - Vẻ mặt Huy Khang bắt đầu lộ vẻ khó chịu.

- Em đã nói chuyện này rất quan trọng. Tin em đi, nó cần được giữ bí mật với cả đám người làm nhà anh nữa.

Huy Khang nhắm mắt chịu đựng. Cậu khẽ gật gật đầu.

Hai người đứng đối diện nhau trong phòng của Minh Hân. Huy Khang vẫn cố gắng nhẹ giọng bảo:

- Giờ em nói được chưa? Thực ra có chuyện gì không vậy?

Mai Vân không trả lời câu hỏi của cậu. Cô đi đi lại lại trong phòng và chợt nói:

- Toàn bộ những thứ trong này đều là của anh.

Không rõ ý của Mai Vân là câu hỏi hay một câu trần thuật bình thường. Huy Khang đáp:

- Bỏ tiền ra không có nghĩa nó là của anh. Đây là phòng của Minh Hân, thuộc sở hữu của cô ấy. Ngay việc chúng ta tự ý vào đây đã là không phải rồi.

Mai Vân hơi nhếch miệng cười. Cô quay phắt lại nhìn trực diện vào Huy Khang và nói:

- Ở đây không có gì của cô ta hết. Vị trí của cô ta không phải ở đây.

Huy Khang thực sự là có chút bàng hoàng. Cậu trấn tĩnh nói:

- Ý em là gì?

Mai Vân vẫn quả quyết trong từng câu chữ:

- Cô ấy và anh, hai người không hề có quan hệ huyết thống. Vậy xin hỏi: Anh không phải con trai chủ tịch hay Minh Hân không phải con gái anh Hiểu Khánh?

Huy Khang nghe xong thì kinh ngạc nhìn Mai Vân. Thấy ánh nhìn đó, Mai Vân lại nở nụ cười không có chút thiện cảm:

- Chắc là lý do thứ hai đúng không? Vì ba mẹ em cũng đã tới tận nơi thăm hỏi khi mẹ anh vừa sinh anh ra mà. Họ kể rằng tuy mẹ anh có bác sĩ riêng ở nhà nhưng vẫn có khi tới bệnh viện khám. Vậy nên việc anh là con trai ông không có chút nghi ngờ. Như vậy...Minh Hân...đã được nhận nuôi.

Giọng Mai Vân trở nên nhẹ bẫng. Nói xong, cô chú ý tới từng biểu cảm nhỏ trên mặt Huy Khang.

Bí mật này, Huy Khang định sẽ mãi vùi lấp. Những tưởng quá khứ sẽ bị lãng quên và trở thành ổ khóa mà cậu và Nguyên Hạo quyết tâm không tra chìa vào nữa. Nhưng người tiếp theo phá được lại là Mai Vân. Cô đang nắm trong tay bí mật ấy.

Lấy trong túi xách ra bản báo cáo kết quả gen, Mai Vân đưa cho Huy Khang:

- Em đã thay anh làm xét nghiệm. Anh sẽ không phủ nhận nhận định của khoa học chứ!

Huy Khang nhận lấy tập hồ sơ. Dù biết sự thật là như vậy, cậu vẫn muốn chính mắt coi một lần.

Nhìn vào bảng phân tích gen, rồi xem lần lượt tới dòng chữ in đậm dưới cùng:99,99% không có quan hệ huyết thống, Huy Khang không tỏ ra thêm bất kỳ một sự ngạc nhiên nào nữa, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh chiếu vào Mai Vân.

- Anh đừng nhìn em như vậy! Em biết anh không hề muốn hỏi bất cứ một câu vì sao nào? - Giọng cô chợt dịu xuống: - Em biết anh muốn bảo vệ cô ấy, muốn giữ cô ấy mãi là cô chủ Khánh Huy, là một tiểu thư danh giá. Vậy anh ra điều kiện với em đi, em sẽ suy nghĩ và giúp anh che giấu chuyện này.

Mai Vân nói như nài nỉ. Huy Khang lại tỏ thái độ lạnh lùng và có chút khinh miệt:

- Thứ em cần là một cuộc trao đổi sao? - Cậu gật gật đầu. - Vậy em nói thử đi, em muốn anh thế nào?

- Cưới em. - Mai Vân lạnh lùng đáp.

Huy Khang chau mày nhìn cô sửng sốt. Mai Vân tiếp tục nói:

- Trở thành vợ anh, em sẽ toàn tâm toàn ý vì anh, dĩ nhiên sẽ không có chuyện em mang rắc rối và phiền phức để anh phải lao công giải quyết. Nghĩa là em sẽ cùng anh giấu mãi bí mật này. Minh Hân dạo này khá tốt với em. Em hứa cũng sẽ đối với cô ấy thật tốt! Có được không anh?

Huy Khang hơi gắt lên, giọng cậu có phần mạnh mẽ hơn trước:

- Em về ngay đi!

Mai Vân lắc đầu:

- Anh đừng lảng tránh vấn đề. Anh đủ tỉnh táo để có thể quyết định ngay bây giờ mà! Em muốn biết câu trả lời của anh ngay bây giờ.

- Tại sao em phải làm như vậy chứ? - Huy Khang hỏi, giọng điệu có một chút xót xa thương hại, một chút bực bội vì yêu cầu cô đề ra.

- Vì em yêu anh. - Mai Vân chân thành nói, cuối cùng thì tình cảm bao lâu nay cô cất giữ đã được thổ lộ, nhưng điều đó chẳng hề khiến Huy Khang rung động, ngược lại chỉ khiến cậu thêm căm ghét cô. Cô đã mang thân thế của Minh Hân ra để đổi lấy một danh phận đàng hoàng bên cạnh cậu. Nhưng Huy Khang cũng có lúc rất ích kỷ. Cậu sẽ vì ai...

Bước một bước để gần cô hơn, Huy Khang đưa tay lên định chạm vào mặt cô, chạm vào giọt nước mắt vừa khẽ rơi trên má, nhưng bàn tay lại khựng lại giữa không trung. Giọng cậu nhẹ bẫng khinh miệt:

- Ngẫm lại thì...thật không đáng!

Huy Khang lập tức thu tay về. Cậu đi ra cửa, nhưng đột nhiên quay người lại bảo cô:

- Cứ làm những gì em muốn. Anh tự tin mình có đủ khả năng giải quyết rắc rối này. Còn bây giờ, em nên ra khỏi phòng của cô ấy rồi đấy!

Huy Khang lại bước đi một cách lạnh lùng. Nhìn dáng cậu cao lớn mà có chút cô độc, có chút tàn nhẫn, Mai Vân càng rơi thêm nhiều nước mắt.

Chỉ là vô nghĩa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.