Tro Tàn Của Yêu Thương

Chương 40: Chương 40




Chương 40:

Bầu trời quang đãng chào đón nắng sớm, không gian mênh mông như mở rộng ra toàn vũ trụ. Thiên nhiên ngập tràn một sức sống tươi mới, trẻ trung, một sức sống mãnh liệt của sinh giới.

Nhưng nó lại trái ngược hoàn toàn với lòng người đang thổn thức. Nơi đây có những con người đang đầy ắp nỗi đau trong lòng. Ai đó chỉ dám nhìn người kia một cách kín đáo rồi lặng lẽ quay đi.

Hương cà phê thoang thoảng như muốn khuấy tan đi phần nào cảm giác im ắng, cô quạnh, buồn hiu hắt nơi đây. Minh Hân đứng yên ngoài ban công, tay vòng trước bụng, tay nâng một ly cà phê nóng. Đôi mắt vô hồn nhìn xa xăm. Không khí sáng sớm dịu mát yên bình là thế, vậy mà đâu đó trong lòng cô lại đang len lỏi một nỗi buồn sâu thẳm.

Nhìn xuống ly cà phê đen đậm đặc, Minh Hân bất giác cười một cái thật nhẹ, nhưng lại thật nặng nề. Nâng ly lên thổi khẽ, cô bắt đầu uống ngụm đầu tiên.

Đắng.

Cảm giác này lần đầu cô cảm nhận được. Nó còn đắng hơn cả lần đầu cô uống nó.

Là vị đắng của cà phê không đường...

Hay...

Đắng của sự đời...

Một sự bất cần và chút ngông nghênh, bướng bỉnh lại hiện lên rõ nét trên người cô gái ấy. Đó là bởi sự lênh đênh của cuộc đời.

Sẽ đi về đâu...?

Đôi tay vô lực run run, Minh Hân vội mang ly cà phê vào đặt trên bàn. Cô ra khỏi phòng. Mở cánh cửa, Minh Hân thấy Huy Khang đang đứng dựa vào tường, chẳng biết từ khi nào, chỉ biết rằng cậu đang chờ đợi với tâm thế vô cùng bình tĩnh.

Minh Hân chợt sựng lại, ngước mắt nhìn cậu. Huy Khang đứng thẳng người, quay sang nhìn cô, Minh Hân lúng túng liếc mắt đi chỗ khác.

Nhìn đôi mắt cô nặng trĩu, thi thoảng chớp nhẹ một cách mệt mỏi, Huy Khang biết cả đêm tư tưởng cô đã rất mệt mỏi, lòng cậu chợt nhói lên. Đưa tay lên định chạm vào mặt cô, Huy Khang xót xa, động tác thật chậm. Khi tay cậu chạm gần tới, Minh Hân lập tức né đi. Huy Khang hụt hẫng thu tay về.

Minh Hân không nói lời nào, tránh chỗ cậu rồi bước đi.

Huy Khang chỉ cảm thấy có chỗ nào đó trống trải vô cùng, như vừa mất đi một thứ gì rất lớn. Cậu nhắm mắt để cảm nhận nỗi đau rõ hơn.

Lần này, Minh Hân thậm chí còn không vào trong phòng. Từ ngoài cửa nhìn vào, Tuyết Minh trông không còn nhợt nhạt như trước nữa.

Mẹ chính là mẹ của con trong suốt 18 năm qua, con biết đã là quá muộn để làm một đứa con hiếu thảo của mẹ, vì đâu đó trên thế giới này, có người mẹ khác đang mong mỏi con. Con nghĩ mình không còn tư cách ở lại đây thêm nữa, mẹ à, có lẽ con sẽ đi. Tới đâu nhỉ? Nơi nào con cũng thấy thật xa xôi, vì xa mẹ, xa những người con yêu thương suốt 18 năm qua. Mẹ ơi, xin mẹ hãy nhớ rằng, con gái của mẹ mãi mãi mong mẹ khỏe mạnh trở lại và sống cuộc sống bình yên. Con yêu mẹ!

Gần đó, Huy Khang vẫn lặng lẽ quan sát cô. Từ hôm qua tới giờ cậu vẫn ở lại đây, tới bây giờ mới có một bộ đồ thay tạm. Huy Khang chán nản nhìn Minh Hân tựa vào cửa.

Nghĩ một hồi, Minh Hân nhìn Tuyết Minh vẫn đang nằm bất động, mỉm cười, rồi cô trở về phòng.

Tấm hình duy nhất của Hiểu Khánh được cô nâng niu đặt ngay ngắn trên bàn. Càng nhìn kỹ, càng thấy Hiểu Khánh và Huy Khang có nhiều điểm giống nhau, Minh Hân thì hoàn toàn khác biệt. Là vì trước kia cô chưa từng so sánh, hay bây giờ đó là điều cô mặc định trong đầu?

Minh Hân lại khẽ cười.

Ba, con sẽ mãi là con gái duy nhất của ba, dù chỉ là trong lòng hai chúng ta thôi, bí mật ba nhé!

Đó là cô tự nhủ trong lòng. Minh Hân đưa mắt nhìn qua cửa sổ, tiếng chim ca hát đã bắt đầu tự khi nào. Đất trời vẫn hiền hòa như thế, chỉ có lòng người cứ mãi dậy sóng không yên.

Gần trưa, Minh Hân mặc một bộ đồ thường ngày, thả tóc, đội chiếc mũ lưỡi trai đơn giản. Cô xuống nhà và ra ngoài.

Bước tới gần cổng, Minh Hân bất ngờ bị một bàn tay kéo lại. Huy Khang nghiêm giọng:

- Đi đâu vậy?

Minh Hân biết cậu đang nghĩ rằng cô rời đi hẳn, nhưng sau nghĩ lại, Huy Khang lại gạt suy nghĩ đó đi, vì cô lúc này không mang gì bên mình, có muốn bỏ đi cũng không thể ung dung như vậy. Chắc bởi vì cậu quá lo lắng.

Minh Hân nở một nụ cười nhẹ, đáp khẽ như không có gì:

- Chỉ một lát thôi.

Huy Khang thấy vậy lập tức yên tâm, cậu buông tay cô ra:

- Đi đâu, chúng ta cùng đi.

Minh Hân lắc đầu:

- Không, một mình.

Minh Hân cố tỏ ra bình thường, cô nhìn lên ban công trên lầu, ông chủ tịch đang ở đó nhìn xuống, mắt chăm chăm dán vào từng biểu hiện của cô. Minh Hân nhìn ông rồi cười, nụ cười đó khiến hai người họ không có chút nghi ngờ. Huy Khang để cô đi khỏi.

Minh Hân lên một chiếc taxi. Tiền trong túi cô lúc này có lẽ chỉ có thể đi được lần đi, lần về có lẽ phải tính sau. Cô ngồi trong xe hồi lâu, tới khi toàn bộ học sinh trong trường ra khỏi, cô chắc chắn điều đó rồi mới vào trường.

Thầy hiệu trưởng đúng lúc đang khóa cửa để ra về thì chợt nghe tiếng:

- Dạ thưa thầy.

Ông quay lại nhìn, thì ra đó là Minh Hân. Tuy ông không nhớ chính xác từng học sinh trong trường nhưng gương mặt này có vẻ hơi quen thuộc. Ông cười lịch sự:

- Chào em. Em có chuyện gì sao? - Ông chợt liếc mắt qua bộ đồ không có đồng phục của cô thì cũng ngạc nhiên nhưng không hỏi gì thêm.

- Em muốn xin một chút thời gian, nói chuyện với thầy ạ.

Thấy cách nói chuyện trưởng thành và lễ phép, ông đồng ý. Mở cửa ra, ông khách sáo chìa tay mời Minh Hân.

Thầy hiệu trưởng mời cô một ly nước rồi ngồi xuống ghế đối diện. Minh Hân nói thẳng:

- Thưa thầy, em muốn thôi học.

Thầy hiệu trưởng sửng sốt đặt cái ly xuống bàn, nhìn cô hỏi lại:

- Em nói sao?

Minh Hân lặp lại:

- Em muốn thôi học ạ.

Có vẻ ông đã bình tĩnh hơn:

- Vì sao vậy? Em gặp khó khăn à?

Minh Hân lắc đầu:

- Dạ không, em không có khó khăn gì hết. Chỉ là tự bản thân em muốn từ bỏ. Em không có niềm tin vào chuyện học hành, em đã có ước mơ khác cho bản thân rồi ạ.

- Em là học sinh cuối cấp, từ giờ tới lúc tốt nghiệp, thời gian không còn nhiều. Em nói em có dự định riêng, nhưng tôi khuyên em là người ta không thể làm gì nếu chỉ có tay không, nhất là trong thời đại mới, người ta cũng rất coi trọng bằng cấp, ít nhất thì em cũng nên có tấm bằng tốt nghiệp phổ thông chứ.

Lời khuyên của thầy rất có lý, Minh Hân biết điều đó, nhưng cô vẫn cương quyết nói:

- Cám ơn thầy, nhưng em nghĩ mình đủ lớn để định hướng cho cuộc sống của chính mình.

Thầy hiệu trưởng vẫn cố thuyết phục:

- Tôi phải thừa nhận em là một học sinh thông minh nhanh nhạy, một cô gái có trí tuệ. Có thể em nông nổi như những cô cậu học trò khác ở tuổi mới lớn nên rất bướng, nhưng tôi tin em là một cô gái tốt. Tôi mong em suy nghĩ lại, em có thể theo học chừng ấy năm, vì sao không thể cố gắng thêm vài tháng nữa?

- Em cũng rất tiếc vì không thể tiếp tục học. Nhưng quả thực em phải từ bỏ, vì tạm thời lúc này thứ em không có là thời gian, việc học em buộc phải dừng lại.

Ông trầm ngâm nhìn cô gái nhỏ trước mặt một lát rồi tháo kính ra nói:

- Thôi được, ở cương vị một người hiệu trưởng một trường trung học phổ thông, tôi chỉ muốn hướng tất cả học sinh đi theo con đường tốt nhất. Nếu như em đã quyết định, vậy tôi có một đề nghị cho em.

Minh Hân nhìn ông ngạc nhiên, nhíu mày tò mò khó hiểu.

- Tôi sẽ bảo lưu kết quả hiện nay cho em, tròng vòng ba năm tới, lúc nào em cũng có thể trở lại tiếp tục học. Hoặc em muốn tới một trường khác, hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ làm thủ tục chuyển hồ sơ giúp em.

Minh Hân ngạc nhiên hỏi lại:

- Vậy là, chương trình học của em chỉ là tạm dừng, và em có thể tiếp tục bất cứ khi nào trong ba năm?

Thầy hiệu trưởng gật đầu mỉm cười.

Thấy vậy, Minh Hân vui sướng cười thật tươi, đứng bật dậy khom người cám ơn rối rít. Cô hứa:

- Em nhất định sẽ hoàn thành nó trong thời gian sớm nhất, sẽ không phụ lòng tin của thầy đâu ạ! Em cám ơn thầy, cám ơn ạ!

Quá trưa, Minh Hân đi được khoảng gần hai tiếng rồi. Huy Khang cứ đứng ngồi không yên, cậu đã gọi cho Minh Hân nhiều lần nhưng không có trả lời, lát sau cậu mới nghe tiếng di động kêu trong phòng cô thì mới biết cô không mang theo bên mình. Đến chiều, cậu quyết định gọi tới nhà của Thư:

Ngồi trong phòng nghe tiếng máy bàn vang lên, Thư không thấy ai bắt máy nên chạy ra nhấc máy:

- Xin chào, tôi là chú của Minh Hân, xin hỏi cô ấy có bên đó không vậy?

- Dạ không ạ, chú thử hỏi chỗ Bình xem sao?

Thư hơi nhíu mày lo lắng, nhưng cô nghĩ có lẽ Minh Hân lại tới chơi chỗ nào đó mà quên di động. Cô bèn tặc lưỡi bỏ qua.

Huy Khang hỏi Bình câu hỏi tương tự, Bình nói:

- Tối cháu và cậu ấy có hẹn sau giờ học thêm, cũng sắp tới giờ rồi, nếu cậu ấy tới cháu sẽ bảo liên lạc về ngay ạ.

Huy Khang dù không mấy tin tưởng vào cơ may này, nhưng cậu cũng vẫn ậm ừ và chờ đợi.

Trời tối hẳn, vẫn chưa thấy bóng dáng Minh Hân, đnag định gọi lại chỗ Bình thì đúng lúc cô gọi tới:

- Xin lỗi chú, Minh Hân đã về chưa ạ? Cậu ấy không tới gặp cháu.

Huy Khang không đáp, lập tức cúp máy rồi chạy ra ngoài. Gặp ông chủ tịch, Huy Khang chỉ nói:

- Ba, con xin lỗi nhưng con phải đi đây, ba nhớ ăn tối.

Cậu nhìn người trợ lý bên cạnh như dặn dò, anh ta hiểu ý gật đầu. Huy Khang chạy ra lấy xe lái vội ra ngoài.

Bóng tối vẫn cứ đẹp mê hồn và quyến rũ như thế. Minh Hân ngồi thu mình trên chiếc ghế đá lạnh ngắt trong công viên. Xung quanh bóng tối đang nối tiếp bóng tối, hơi thở ngai ngái mang đậm vẻ dữ dằn hung bạo. Đâu đó vẫn là một thế giới nhỏ đáng sợ đang giơ nanh như con cọp thấy mồi.

Huy Khang lái xe rời khỏi nhà, nhưng thực tế cậu không biết đi đâu để tìm Minh Hân nữa. Cô ấy đi khỏi, có lẽ cô ấy thực sự đã rời khỏi nơi này. Cảm giác bất lực ấy lại ập tới, dâng tràn trong trái tim cậu. Cậu nghĩ mình đã quá vô dụng, quá ngây thơ tin vào nụ cười đó mà không biết phía sau nó là một việc làm âm thầm với một niềm tin và hy vọng vụn vỡ. Cậu tự trách bản thân, trách rất nhiều, bàn tay ghì lấy vô lăng chặt hơn, sau cùng, cậu gục hẳn cả mặt xuống đầy đau khổ.

Lần đầu tiên Minh Hân cảm thấy đời thật rộng, lang thang mãi cũng chẳng thấy được một mô hình cụ thể nào, nhưng có điều, cô đơn vẫn cứ về lại với cô đơn.

Minh Hân ghé qua hàng ăn đêm, dùng một nửa số tiền ít ỏi còn lại mua lấy một chút đồ ăn đủ trong vài bữa tới.

Chào ngày mới bằng tâm trạng mệt mỏi chán nản, Huy Khang lững thững xuống lầu, Nguyên Hạo bước tới hỏi:

- Huy Khang, nghe nói Minh Hân lỡ chuyến bay? Cô ấy sao vậy?

Huy Khang khẽ đưa mắt nhìn anh, trống rỗng, phải một lúc mới nói:

- Cô ấy...mất tích rồi.

Nguyên Hạo không khỏi sửng sốt. Mắt anh trợn tròn dần chuyển từ ngạc nhiên sang giận dữ, anh bước tới túm áo, hỏi dồn Huy Khang:

- Đã có chuyện gì? Cô ấy đã làm sao? Đáng ra phải qua bên Italia rồi chứ! Cô ấy không bay, vậy đi đâu hả?

Huy Khang vùng vằng hất tay anh ra và nói:

- Chị Hải Kiều đã công khai bí mật đó. Minh Hân làm vẻ mình ổn, không có chuyện gì rồi đi ra ngoài, nhưng một đi thì không trở lại. Cô ấy đã biến mất chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ.

Nguyên Hạo bình tĩnh lại, anh biết Huy Khang cũng đang rất rối và lo lắng.

Huy Khang nhẹ giọng nói:

- Giờ em sẽ tới trường hỏi thăm mọi người. Có điều cô ấy không mang theo sách vở, đồng phục hay bất cứ thứ gì, chắc sẽ không tới trường đâu, dù sao cũng vẫn phải hỏi.

Hai người nhìn nhau không nói. Cả hai đều đang có chung một kế hoạch tìm kiếm.

Huy Khang đã gặp Thư và Bình, cả hai đều đang lo lắng và sốt ruột vô cùng khi nghe tin Minh Hân mất tích. Huy Khang bình tĩnh trấn an họ rồi tới gặp trực tiếp thầy hiệu trưởng.

- Rất xin lỗi anh, tôi không có bất cứ tin tức gì của em ấy, hôm qua anh đã hẹn tôi lấy hồ sơ cho cô ấy, nhưng sau đó thì không thấy anh tới. Tôi nghĩ em ấy đã chuyển đi theo sắp xếp của gia đình rồi.

- Minh Hân sẽ không dễ dàng từ bỏ mười mấy năm gắng sức học hành đâu. Thành tích không cao nhưng đó là điều mà cô ấy đã cố gắng rất nhiều, ông có thể làm ơn cho tôi biết cô ấy có tới gặp ông hay không vậy?

Thầy hiệu trưởng cố giấu:

- Tôi xin lỗi, quả thực là không có. Nếu một người bỏ đi khỏi nhà, anh nghĩ người đó sẽ tìm ai giúp? Chắc chắn không phải tìm thầy giáo đâu thưa anh.

Huy Khang nửa tin nửa ngờ, cậu ngập ngừng rồi hỏi:

- Vậy...tôi có thể xem hồ sơ của cô ấy bây giờ được không?

Vì Huy Khang nghĩ tới trường hợp Minh Hân chuyển tới một nơi khác và mang theo hồ sơ học sinh để tiếp tục theo học. Thầy hiệu trưởng vui vẻ gật đầu:

- Được thôi, nó ở ngay đây vì hôm qua tôi đã chuẩn bị nó để đưa cho anh.

Vừa nói, ông vừa lấy trong ngăn kéo ra bộ hồ sơ của Minh Hân. Quả thực cô ấy đã không tới đây, Huy Khang chán nản ra về.

Tiễn Huy Khang, ông nhìn mãi theo bóng cậu rời xa, lòng chợt nhớ lại lời Minh Hân: Ngày mai sẽ có người tới tìm em, thầy làm ơn đừng nói gì hết. Em có lý do chính đáng của em. Nếu thầy bằng lòng giúp em, sau này em sẽ nói mọi chuyện cho thầy. Em hy vọng thầy giúp em thêm một lần.

Sóng vỗ ào ạt vào bờ, tới lúc chạm tới đôi chân trần thì đã chỉ còn là những bọt nước yếu ớt. Bước xa hơn bờ cát, Minh Hân cảm thấy nước đang táp nhiều hơn vào chân, lành lạnh nhưng lại dễ chịu hơn nhiều. Nước ướt cả chân quần jeans dài, vài hạt cát nhỏ bám vào cả chân sàn sạn.

Sự cô đơn ngự trị trong tâm hồn, gõ nhịp nhịp vào lòng của cô gái trẻ ấy, nghe văng vẳng một thứ âm thanh đơn côi khó tả. Tay xách đôi giày còn khô, Minh Hân bước bộ trên nền cát mịn. Hoàng hôn lại thắp lên những tia nắng cuối buồn rười rượi, xung quanh cô chỉ còn là cô đơn chồng chất lên cô đơn, sự vắng lặng cô đơn ấy đang chiếm lĩnh tâm hồn cô. Cảnh hoàng hôn... luôn chẳng thể nào vui được.

Trời tối, Minh Hân vào trong bờ hong khô chân, cô đi giày và trở vào phố.

Cảnh tượng phố phường đông đúc sao bỗng thật xa lạ. Có thứ gì đó như nghẹn lại trong lòng, thắt chặt lấy con tim. Minh Hân lang thang trên con phố dài, trước mặt là con phố lớn, tấp nập xe cộ. Minh Hân rẽ sang lối bên, cô vẫn cứ lang thang vô định hướng.

Tiếng còi xe vang lên inh ỏi, sau đó có cả tiếng còi của bảo vệ, cảnh sát giao thông. Minh Hân mới ngoảnh đầu nhìn phía đó. Cảnh tượng cô thấy được là hai chiếc oto xảy ra va chạm. Tuy va nhẹ thôi nhưng đã vô ý khiến vài chiếc xe moto khác cũng bị cản bất ngờ và lao vào. Nhìn chung thì không có thương tích, thiệt hại về người, nhưng đó đang là một mớ rắc rối mà cảnh sát cần kịp thời giải quyết.

Một chiếc oto trong lúc cảnh sát chưa tới đã vội quay xe bỏ chạy. Đám xe moto cũng thôi cãi vã chuẩn bị rời đi. Chiếc oto còn lại cũng bắt đầu chuẩn bị chuyển động. Minh Hân bất ngờ thấy một cậu bé chừng 6, 7 tuổi đang ngã dưới đường. Có lẽ vì nhiều xe va chạm lẫn nhau nên không ai chú ý tới cậu bé vừa ngã. Lồm cồm bò dậy, hình như cậu bé đau ở đâu đó nên khó nhọc đứng lên.

Không chứng kiến tận mắt, nhưng nhìn vào hiện trường, vị trí các xe, Minh Hân đoán rằng, vụ va chạm này là lỗi của người lái oto vừa đi khỏi. Nhìn cậu bé đáng thương kia, Minh Hân thở hắt một cái rồi lao tới.

Cô chặn đầu chiếc oto đi khỏi thứ hai. Đập cửa kính, Minh Hân thấy bên trong là một cô gái.

- Cô, xuống xe đi!

Kính xe hạ mở, Hạnh Du ngơ ngác bước ra, nhìn Minh Hân khó hiểu.

Minh Hân hất hàm về phía chiếc oto vừa chạy mất nói tiếp:

- Cô cũng muốn chạy như chiếc xe đó sao?

Hạnh Du hiểu ý Minh Hân, cô liếc mắt nhìn thoe rồi toan bước vào xe định đuổi theo, Minh Hân ngăn lại và nói:

- Để tôi.

Ánh mắt Minh Hân khiến Hạnh Du tin tưởng lạ, cô gật đầu rồi tránh qua một bên cho Minh Hân vào xe. Minh Hân chui vào xe, vặn khóa rồi chạy theo chiếc xe lúc nãy, tốc độ tăng vọt nhanh chóng.

Hạnh Du nhìn lại chỗ vừa xảy ra va chạm, cũng đã phát hiện ra cậu bé kia, cô chợt thấy có chút áy náy, liền bước tới.

Hạnh Du đỡ cậu bé dậy, đứng gọn vào vệ đường chờ cảnh sát giải quyết. Những người chạy moto cũng đã thu dọn xe cộ gọn lại, đứng vào bên đường chờ cảnh sát xem xét sự việc.

Minh Hân lao vù vù trên đường quốc lộ rộng và bằng phẳng. Cùng với chiếc xe hàng hiệu tiêu chuẩn thiết kế cao của Hạnh Du, Minh Hân nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với chiếc xe kia. Điều khiển chiếc xe đó là một người đàn ông trẻ, trạc 30, 35, anh ta cũng đã phát hiện ra sự bám sát của Minh Hân, lập tức tập trung chạy thoát.

Sự phát hiện có vẻ hơi trễ, Minh Hân theo sát ngay sau xe, chỉ trong vài giây, cô bất chấp xung quanh có khá nhiều xe, quyết định vòng lên trước rồi bắt đầu vòng lái 90 độ, đạp phanh gấp, bánh xe mài xuống đường, vang lên tiếng két dài nghe rùng rợn. Minh Hân xuống xe, đứng ngay chỗ cửa xe, chắn trước đường chạy của chiếc xe kia. Hoảng hốt và bất ngờ, người lái xe vội vàng đạp phanh thật mạnh, tốc độ bị ép xuống thấp dần rồi dừng hẳn. Nếu không như vậy, có lẽ cú đâm này sẽ lấy mạng cô gái đang đứng phía trước.

Anh ta gục mặt xuống chịu trận, cảnh sát giao thông cũng đã tới, tuýt còi inh ỏi. Họ yêu cầu anh ta xuống xe và bắt đầu làm các thao tác kiểm tra xử lý. Một người trẻ tuổi trong số họ tới chỗ Minh Hân khẽ cười nói:

- Cám ơn cô gái, cô rất khá!

Minh Hân chỉ cười nhẹ rồi vòng xe trở lại chỗ ban nãy. Hạnh Du thấy cô trở lại thì mỉm cười. Bây giờ chỉ còn lại cô và thằng bé, Minh Hân giao lại chìa khóa xe cho Hạnh Du rồi ngồi xuống trước cậu bé cười dịu dàng hỏi:

- Em trai à, em đi lạc sao, ba mẹ ở đâu chị sẽ dẫn em về?

Cậu bé nhìn hai người bằng ánh mắt lạ lẫm và cảnh giác, Hạnh Du cười bảo:

- Em à, em lạc ba mẹ từ chỗ nào vậy, hay em có nhớ nhà em ở đâu không, bọn chị cùng dẫn em về?

Cậu bé vẫn im lặng không trả lời. Minh Hân xoay người cậu bé nhìn về mình và nói:

- Vậy chị gửi em cho các chú cảnh sát nhé, em sẽ tin họ đúng không? Họ sẽ tìm ba mẹ cho em.

Cậu bé nhìn chằm chằm vào Minh Hân, môi bắt đầu mấp máy nói:

- Em không có ba mẹ.

Minh Hân sững người. Lời nói ấy đã gõ mạnh vào lòng của Minh Hân. Câu nói ấy có phải cũng là điều cô muốn nói. Lòng cô hơi xao xuyến, nhìn cậu bé bằng ánh mắt trìu mến hơn, cô dịu dàng bảo:

- Vậy em sống ở đâu?

Không hiểu sao thằng bé bớt sợ hơn, có lẽ bởi vì ánh mắt đó, nó thổ lộ:

- Em sống ở côi nhi viện. Ba mẹ đã nhận nuôi em, nhưng mới đây mẹ sinh được một em trai, họ đã trả em về côi nhi viện.

- Ba mẹ nào mà lại nhẫn tâm như vậy? - Minh Hân lẩm bẩm một mình. Hạnh Du cũng bảo:

- Khi cần thì lấy, lúc không cần thì bỏ đi không thương tiếc.

Minh Hân đứng lên, nói với Hạnh Du:

- Tôi rất rảnh, tôi sẽ đưa thằng bé về. Cô đi đi.

Hạnh Du hơi do dự, cô bảo thằng bé:

- Chị ấy sẽ đưa em về, có đồng ý không?

Thằng bé chậm dãi gật đầu. Hạnh Du mỉm cười rồi đẩy nó sát lại chỗ Minh Hân. Cô nói:

- Hai người lên xe đi, tôi đưa cả hai về.

Theo địa chỉ mà cậu bé cho biết thì côi nhi viện đó là một tu viện nhỏ nằm ở sâu trong con phố. Nhìn một lượt tổng thể tu viện, cả Hạnh Du và Minh Hân đều ngỡ ngàng. Tuy quy mô không lớn nhưng lại có khuôn viên, sân trước, sân sau bố trí gọn và hợp lý với vị trí chính giữa của nhà thờ. Hai người để ý thấy phía xa chỗ đó có một chiếc xích đu, khu vực đó có lẽ là chỗ chơi của bọn trẻ. Bên trong, ánh đèn màu có vẻ hơi nhòa nhưng lại tạo không gian ấm áp và thanh tịnh. Hạnh Du và Minh Hân dẫn thằng bé vào trong, một tu sĩ trẻ tuổi hớt hải lo chạy tới hỏi thằng bé:

- Con đã đi đâu vậy? Không tìm thấy con các sơ rất lo lắng.

Vị tu sĩ nhìn qua chỗ Minh Hân, thấy hai cô gái nét mặt hiền hòa thì có vài phần thiện cảm, cô nói:

- Cám ơn hai vị đã đưa thằng bé về.

Hạnh Du cười:

- Không có gì. Sơ hãy xem trên người thằng bé có chỗ nào bị thương không, ban nãy ngoài đường có xảy ra va chạm nhỏ.

Vị tu sĩ nghe vậy thì hoảng hốt xem xét trên người nó. Minh Hân thấy Hạnh Du thi thoảng lại nhìn đồng hồ, cô nghĩ Hạnh Du đang vội nên nói:

- Hình như cô không rảnh, cứ về đi.

Hạnh Du nghi ngại:

- Vậy còn cô?

Minh Hân cười đáp:

- Tôi hả? Đừng lo cho tôi. Lo chuyện của cô ấy.

Hạnh Du không nói gì. Cô quay sang tạm biệt sơ và thằng bé rồi ra về. Minh Hân cũng nhìn theo bước cô vẫy vẫy tay.

Khoảng sân rộng thắp thêm một vài chiếc đèn điện, thằng bé sau khi được tắm rửa thì cũng đã xác định không có vết thương nào. Minh Hân an tâm hẳn. Cô ôm thằng bé ngồi trên chiếc xích đu, vị tu sĩ ban nãy thì ngồi trên một chiếc ghế đồ chơi hình con ngựa.

- Nơi này có tất cả bao nhiêu côi nhi vậy thưa sơ?

- Số lượng cứ luôn thay đổi. Vì có nhiều gia đình cứ nhận nuôi rồi trả lại, như thằng bé này vậy. Đứa nào đứa nấy rất ngoan nhưng họ chỉ cần chúng nếu họ không có con thôi. Sau đó thì... - Vị tu sĩ ngập ngừng không nói nữa.

Minh Hân im lặng không hỏi nữa. Được một lát thì vị sơ lại kể:

- Cũng đã lâu không nhận thêm đứa trẻ nào. Lúc này chỉ còn lại 13 đứa. Lớn thì 9, 10, nhỏ thì 4, 5, nói chung cũng là nhờ ơn Chúa.

Minh Hân nheo mắt hơi cười bảo:

- Thưa sơ, thực ra con không theo đạo Thiên Chúa, nhưng...con cũng là một côi nhi.

Vị tu sĩ ngỡ ngàng nhìn cô. Minh Hân nói tiếp:

- Con có thể xin được tá túc tại đây một thời gian không? Thú thực con chưa có nơi nào để đi cả.

Vị tu sĩ nắm lấy tay cô bảo:

- Chắc chắn con là một cô gái tốt. Hãy cùng chúng tôi chăm sóc lũ trẻ.

Minh Hân mỉm cười nắm chặt tay sơ. Nhìn sang bên cạnh, thằng bé đã gối đầu lên đùi cô ngủ từ bao giờ.

Minh Hân lại nhìn quanh tu viện.

Nơi đây...yên bình chứ!

Tối hôm đó Hạnh Du có hẹn với thím Nhã sẽ đón thím từ chỗ làm về do mấy hôm nay chân thím đột nhiên đau nhức. Vài ngày này, Hạnh Du thường cắt chút thời gian rảnh rỗi tới đón thím. Thím Nhã có vẻ ái ngại nhưng Hạnh Du rất nhiệt tình làm thím hết nghĩ ngợi, nhất là những lúc cảm thấy tủi thân khi nghĩ về cuộc sống cô đơn của mình.

Tiếng gió ù ù bên tai, táp vào mặt lạnh buốt, nhất là khi trời về đêm chuyển lạnh một chút. Huy Khang chạy xe thật chậm, thật lâu khắp các con phố, thậm chí còn quên cả sự giao nhau giữa ngày và đêm.

Dừng xe trong bóng tối, Huy Khang lại lặng lẽ quan sát trạm xe buýt từ xa, nhưng vô vọng, vì bóng dáng nhỏ bé và cô độc ấy đã thực sự biến mất, không còn lang thang trên phố, không lặng lẽ ngồi chờ xe, không gặp bạn bè thân thiết hay xuất hiện đâu đó xung quanh trường học, cũng hoàn toàn không ra vào Thanh Đêm lấy một lần.

Rõ ràng Minh Hân không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào hay tiền mặt trong người, vậy cô làm sao có thể đi khỏi thành phố, nhưng sự thật là cô đã bốc hơi khỏi tầm mắt của cậu. Ngày ngày ngoài việc chạy xe lòng vòng một cách vu vơ như vậy, Huy Khang quả thực không còn biết phải làm gì nữa. Mặt cậu phờ phạc đi nhiều, đôi mắt sâu hoắm nặng trĩu lộ rõ sự mệt mỏi.

Phần Nguyên Hạo, anh không chỉ làm tốt vai trò của mình ở Khánh Huy, nhất là khi Huy Khang có biểu hiện suy sụp, anh cũng không ngừng tìm kiếm Minh Hân. Anh hỏi thăm mọi người trên phố với bức hình của cô và những mô tả sơ lược. Chỉ là những cái lắc đầu nhẹ, những cái xua tay ái ngại, Nguyên Hạo lại cảm thấy tuyệt vọng vô cùng. Anh đã bàn với Huy Khang chuyện mở rộng chương trình tìm kiếm như lên truyền hình, đài phát thanh hay dán thông báo tìm người trên phố, nhưng nhờ đó anh cũng nhận ra rằng, Huy Khang chưa thực sự mất lý trí. Cậu nói nếu làm như vậy, chuyện mất tích tiểu thư của Khánh Huy sẽ nhanh chóng thành tâm điểm của dư luận, thậm chí cả việc họ tìm hiểu và những thông tin về thân thế Minh Hân cũng sẽ lộ ra ngoài. Hơn nữa, Minh Hân sẽ không để họ dễ dàng tìm được, có thể là cô cũng đang cần một không gian, thời gian để suy nghĩ. Vậy là hai người họ phải kiếm tìm trong lặng lẽ, với sự bất lực, chán nản, tuyệt vọng cũng lặng lẽ chịu đựng một mình.

Không ít hôm anh còn chịu cảnh ngủ trong xe, sáng ra sẽ lại đi tìm. Cuộc hành trình không điểm dừng đó cứ kéo dài mãi cũng khiến anh rất mệt mỏi.

Hạnh Du từ trên ban công phòng thím Nhã nhìn thấy chiếc xe màu bạc cùng với Nguyên Hạo đang nằm với một tư thế hơi khó coi vì không gian chật chội trong xe. Cô nhận ra anh, hơi phì cười rồi xuống dưới.

Gõ nhẹ vào kính xe, phải hồi lâu Nguyên Hạo mới nhìn sang, anh vội vàng hạ kình xuống và ngồi dây.

- Sao anh lại ở đây? Còn ngủ trong xe nữa.

- Tôi có chút việc riêng. - Nguyên Hạo đáp.

- Việc riêng tới nỗi phải ngủ thế này sao? Nếu anh không ngại thì lên nhà đi.

Nguyên Hạo theo sau Hạnh Du vào nhà. Vì không phải lần đầu tới nên anh không thấy lạ lẫm gì. Nhìn quanh một lượt, Nguyên Hạo nhận ra là đã có một chiếc giường đơn nhỏ được kê thêm vào một góc, nhưng khá gần chiếc giường lớn kia trong phòng ngủ. Hạnh Du nhìn thím Nhã đang ngủ trên giường lớn thì bảo:

- Thím ấy mệt, ngủ sớm rồi. Anh chịu khó ngủ đó, tôi ngủ cùng thím.

- Cám ơn. - Nguyên Hạo khách sáo bảo.

Hạnh Du chỉ cười, cô thấy Nguyên Hạo nằm ngủ thì cũng tắt đèn rồi nằm xuống bên cạnh thím Nhã. Lúc chuẩn bị nằm, cô mới sực nhớ ra, liền bảo Nguyên Hạo:

- Tôi quên mất, anh đã ăn tối chưa vậy? Có muốn ăn gì không?

- Không. Tôi ăn rồi. - Nguyên Hạo nói nhưng tay bất giác sờ lên bụng.

Trong bóng tối, Hạnh Du không thấy rõ. Cô ậm ừ rồi nằm xuống, kéo chăn lên cổ.

Nằm một lát, Hạnh Du chưa ngủ được. Cô nghe có tiếng Nguyên Hạo nói chuyện điện thoại, dường như anh đang cố nói thật nhỏ.

- Được rồi, bố trí phòng cho họ thật tốt, sớm mai tôi về.

...

Lại người khác:

- Anh hãy xếp gọn chúng lại cho Huy Khang, cậu ấy sẽ cho người tới lấy.

...

Lại một cuộc trò chuyện ngắn ngủi khác:

- Tôi và Huy Khang sẽ lo tốt. Chú nhắc trợ lý chăm sóc chủ tịch chu đáo.

...

- Mai tôi sẽ về sớm.

Chờ cho các cuộc điện thoại hết hẳn, Hạnh Du mới lên tiếng:

- Anh rất bận?

- Cô chưa ngủ sao? - Nguyên Hạo không đáp mà hỏi lại.

Hạnh Du liền chọc:

- Tôi đã ngủ nhưng bị cuộc trò chuyện của anh đánh thức.

Nguyên Hạo tưởng thật:

- Tôi xin lỗi. - Anh tắt di động rồi úp màn hình xuống dưới.

Hạnh Du phì cười, cô nói:

- Vì sao anh lại ở đây? Ngủ trong xe?

- Câu này cô vừa hỏi tôi rồi.

Dù Nguyên Hạo không nhìn thấy nhưng Hạnh Du vẫn gật đầu. Cô nói:

- Anh thừa thời gian để lái xe về nhà hay về khách sạn, hoặc một chỗ nghỉ ngơi đàng hoàng nào đó gần đây mà!

- Tôi không có tâm trạng nghỉ ngơi. - Nguyên Hạo chán nản đáp.

- Vì sao vậy?

Giọng anh thật nhẹ:

- Tôi lạc mất một người quan trọng.

Hạnh Du chợt thấy có gì đó trong lòng. Vì ba chữ người quan trọng ấy ư? Nực cười.

Nguyên Hạo chợt hỏi:

- Vậy còn cô? Vì sao cô lại ở đây? Ý tôi là cô ở đây như vậy ba và anh hai cô không ý kiến gì sao?

Nghĩ đến họ, Hạnh Du lại thấy chán nản:

- Họ biết hoàn cảnh thím Nhã nên phần nào thông cảm cho tôi. Phần còn lại vì họ không có thời gian lo nghĩ quản thúc quá nhiều đâu.

- Cô có vẻ rất khác với họ.

Hạnh Du chợt trùng lòng:

- Có gì khác đâu. Đó là ruột thịt của tôi. Dù trời có sập xuống họ vẫn là ruột thịt của tôi.

- Phải rồi. - Giọng anh nhẹ bẫng như không.

Cả hai chìm sâu vào giấc ngủ. Ở khoảng cách gần, hơi thở đều đều của họ vẫn truyền qua nhau. Trái tim ai đó chợt loạn nhịp trong lúc mơ hồ.

Hạnh Du tỉnh giấc lúc trời tờ mờ sáng. Nhìn thím Nhã vẫn ngủ say, cô quay qua nhìn Nguyên Hạo nằm im bất động. Nhớ lại lời anh nói qua điện thoại tối qua Mai tôi sẽ về sớm, Hạnh Du biết anh có công việc bận rộn nên muốn nấu gì đó cho anh ăn trước lúc anh đi.

Bước xuống giường, Hạnh Du thấy hình như anh đang lạnh vì đôi chân khẽ co. Cô lại giường lấy chiếc mền nhỏ đắp thêm cho anh. Bất ngờ Nguyên Hạo mở mắt. Hạnh Du không kịp phản ứng, nhìn chăm chăm vào anh khẽ chớp chớp mắt.

Nguyên Hạo cầm theo di động ra ngoài lúc trời tảng sáng, Hạnh Du tiễn anh ra tới cửa. Thấy anh đi rồi, cô nhìn theo một lúc lâu rồi mới trở vào, không thấy phía xa Văn Hoàng đang trừng mắt giận dữ:Hạnh Du, con bé đáng chết này!. Hắn ta nhìn theo hướng xe của Nguyên Hạo, ánh mắt hằn rõ những tia giận dữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.