Tro Tàn Của Yêu Thương

Chương 39: Chương 39




Chương 39:

Lái xe trở về, Huy Khang đi từng bước chậm chạp lên nhà, vẻ mệt mỏi thấy rõ. Ngay lập tức cậu thấy Mai Vân đang ngồi chờ trong nhà. Dừng bước lại, cậu nhìn cô.

Mai Vân vẫn còn cảm thấy có chút sợ sệt sau khi chứng kiến sự giận dữ của Huy Khang hôm trước, cô đứng dậy ngập ngừng nói khẽ:

- Huy Khang, anh đừng vội nổi giận, em tới đây chỉ để nói với anh là ba mẹ em muốn mời anh ăn tối.

Huy Khang nghĩ chuyện này kiểu gì cũng tới, tránh né cũng chẳng được gì, cậu cũng không muốn to tiếng hay giận dữ, có lẽ cậu đang rất mệt.

- Tối nay sao?

Mai Vân gật đầu:

- Dạ.

- Mấy giờ vậy? - Huy Khang hỏi.

Mai Vân mừng những không dám bộc phát quá, cô cười nói:

- Anh cứ làm xong công việc của anh rồi tới, họ sẽ chờ mà!

Huy Khang gật đầu bảo:

- Được rồi, anh sẽ tới.

Lần này, Mai Vân không nén nổi sự vui mừng, cô cười tươi rồi nói:

- Huy Khang, thực sự cám ơn anh. - Cô e dè nói tiếp: - Giờ...em sẽ về ngay.

Huy Khang lại gật đầu một cái nhẹ. Mai Vân rời đi khỏi ngay lập tức dù trong lòng vẫn còn nhiều luyến tiếc.

Bước vào phòng, Huy Khang đóng cánh cửa một cách nặng nhọc rồi dựa luôn người vào cửa, đầu ngả ra sau, va nhẹ vào cánh cửa gỗ. Huy Khang, đang thực sự rất mệt...

Khoảng 7h30, Huy Khang khoác lên mình bộ đồ màu xám tro trang nhã và cũng rất cao quý, trông cậu như vậy có vẻ ấm áp và dễ gần hơn nhiều. Mái tóc chỉ đơn giản chải lại một chút. Không cần soi lại mình trong gương, Huy Khang lấy xe tới nhà Mai Vân.

Ngôi nhà hiện đại theo đúng kiến trúc thời nay, tuy nó không quá rộng lớn nhưng cũng rất sang trọng và tiện nghi.

Bàn tiệc chỉ gồm bốn người, ba mẹ Mai Vân, cô và Huy Khang. Không khí có vẻ không được tự nhiên lắm mặc dù Huy Khang đã cố gắng tỏ ra thân thiện.

- Chuyện hai đứa tôi đã nghe Mai Vân nói qua. Quả thực rất lấy làm vinh hạnh cho chúng tôi.

Ba của Mai Vân nói với Huy Khang, cậu ngẩng đầu nhìn ông, cố nở nụ cười mỉm, cậu đáp:

- Xin ông đừng nói như thể đây là cuộc hôn nhân ban ơn vậy. Là chúng tôi tình nguyện, là cuộc hôn nhân có sự đồng ý từ hai phía, công bằng, nên không có vinh hạnh hay xấu hổ gì ở đây cả.

Đáy mắt ông hơi nheo lại cho thấy ông đang nhẫn nhịn thái độ này của Huy Khang. Mẹ Mai Vân liền lên tiếng:

- Dù thế nào thì đây cũng là chuyện mừng. Mọi người phải thật vui vẻ thì mới có thể khiến cho hai đứa thoải mái phải không? Nào, Huy Khang, ăn tự nhiên.

Bà ấy đang gọi tên mình một cách thân thiện, nhưng đâu đó trong Huy Khang lại thấy khó chịu vô cùng. Cậu cười gật đầu.

Bốn người chụm ly rồi nhấp thử một ngụm rượu vang đỏ. Đặt ly xuống bàn, Mai Vân nói với Huy Khang:

- Huy Khang, em nghĩ anh cũng muốn đám cưới tiến hành thật nhanh đúng không? Nếu như ngày mai anh rảnh, chúng ta hãy đi một chuyến để làm trước một vài chuyện cần thiết.

Huy Khang nhìn cô cười nhẹ bảo:

- Em muốn làm gì?

Mai Vân không nhận ra sự khó chịu và hơi giật mình trong mắt Huy Khang, cô vui vẻ đề xuất:

- Chúng ta cần chọn thiệp cưới, áo cưới và...nhẫn cưới. Huy Khang, em không có yêu cầu gì nhiều đâu, bấy nhiêu cho đủ thủ tục là được rồi, chỉ cần anh đi cùng em.

Như sợ Huy Khang từ chối, cô cố nói:

- Chọn những thứ đó mà không có chú rể đi cùng thì còn ra thể thống gì nữa.

Huy Khang cười mà lạnh ngắt:

- Anh có nói là không đi cùng em đâu.

Nói xong, cậu còn vỗ vỗ vào vai cô và cười vẻ thân mật, hai người kia cũng cảm thấy vui phần nào. Huy Khang nói:

- Những thứ đó vốn chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, nhưng nếu em muốn, ngày mai anh với em sẽ cùng đi.

Mai Vân xúc động buông đũa xuống, nhào tới ôm lấy cậu. Huy Khang do dự giây lát rồi cũng đưa tay lên vỗ vỗ lưng cô. Ba mẹ Mai Vân thì vui mừng mỉm cười.

Không ai nhìn thấy ánh mắt cậu chợt buồn man mác, thi thoảng thấy rõ những tia nhìn xa xăm.

Huy Khang, làm rất tốt.

Cậu lái xe trên đường phó vắng lặng lộng gió, đèn đường mờ mờ như đôi mắt cậu lúc này, trống rỗng và cô độc. Huy Khang tăng tốc, cảm giác xé gió lao vun vút trong không gian khiến cậu dễ chịu hơn nhiều.

Huy Khang chợt không muốn về nhà. Nơi đó ngày càng trở nên trống vắng, như thiếu thứ gì đó quan trọng. Dừng xe bên vệ đường, Huy Khang muốn được chìm trong màu đen của bóng tối, muốn được núp mình một lát trong cái không gian màu đen đậm đặc ấy. Không gian vắng vẻ như đang ngân nga một khúc giao hưởng buồn.

Cách chỗ cậu không xa là một trạm xe buýt. Một dáng người nhỏ nhắn đang ngồi trên ghế, đung đưa đôi chân theo nhịp. Huy Khang vô thức không thể rời mắt. Tiếng ù ù của động cơ tới gần, một chiếc xe buýt dừng lại tại trạm đó. Cô gái thấy chiếc xe đó tới gần, bất giác đứng dậy như chực leo lên. Bước chân cô khựng lại. Cô không lên, vì chiếc xe này sẽ đưa cô trở về nhà Huy Khang, còn bây giờ, nơi cô tới phải là biệt thự của ông chủ tịch. Cô lùi lại ngồi vào ghế như lúc nãy, chờ chuyến khác.

Huy Khang thấy lòng chua xót, mắt nhắm nghiền, như cách chịu đau đớn một mình.

Có vẻ đã quá giờ xe chạy qua, không lẽ chuyến xe đó không tới? Minh Hân lo lắng đứng dậy nhìn quanh, dĩ nhiên không thể thấy chiếc xe màu biển đang ẩn mình trong bóng tối. Cô giơ tay xem giờ và nghĩ có lẽ đã thực sự muộn. Cúi xuống thắt lại cho chặt dây giày, Minh Hân quyết định đi bộ tới con phố phía trước để dễ bắt taxi.

Bóng cô nhỏ nhắn đang dần xa, Huy Khang với tay sang ghế bên lấy chiếc di động của mình.

Minh Hân đang đi bộ ở phố hoa sữa, anh tới đón cô ấy đi!

Tin nhắn được gửi tới cho Nguyên Hạo, không có tin nhắn trả lời, nhưng Huy Khang biết anh sẽ tới, cậu chạy chầm chậm theo sau Minh Hân, cách khá xa để làm nhỏ đi tiếng động cơ từ xe cậu.

Nguyên Hạo chạy ngược chiều Minh Hân, tới chỗ cô đang đi thì vòng xe lại, chắn ngay trước cô. Anh xuống xe, cười và nói gì đó, Huy Khang chỉ thấy cô lên xe anh, thế thôi là yên tâm rồi.

Cám ơn anh!

Tin nhắn thứ hai của Huy Khang, Nguyên Hạo chỉ lặng lẽ nhìn dòng chữ trên màn hình, khẽ cười rồi tiếp tục lái xe.

Đưa cô về an toàn, Nguyên Hạo chào ông chủ tịch rồi mới ra về. Suốt đường đi, Nguyên Hạo không hỏi Minh Hân điều gì. Hơn ai hết, anh biết rõ những gì đang diễn ra.

Nguyên Hạo rẽ đường, mắt anh có liếc qua hướng đối diện, anh dễ thấy chiếc cadillac màu xanh dương ấy đang đứng yên, như chìm trong bóng tối, cũng như đang ngự trị bóng tối.

Hôm sau là ngày chủ nhật. Minh Hân vẫn giữ thói quen uống cà phê vào buổi sáng. Cô uống một ly cà phê đen. Thấy ông mình đang tỉa cành đinh lăng ngoài vườn, cô mỉm cười một mình rồi bước tới.

Khu vườn tuy không lớn bằng nhà Huy Khang, nhưng quy mô cũng không nhỏ, hơn nữa ở đây còn có nhiều loại cây khác nhau phục vụ thú vui của ông mỗi khi rảnh rỗi.

Minh Hân nhanh nhạy cầm cái chậu để cành bỏ đi đưa lên gần ông để ông đỡ phải cúi xuống nhiều lần, ông thấy vậy thì nhìn cô mỉm cười âu yếm.

Một lát sau, ông nói:

- Huy Khang hôm qua có tới đây.

Nghe tới cậu, Minh Hân hơi khựng lại, nhưng ngay lập tức mỉm cười như không có chuyện gì. Ông dừng cắt, quay sang nhìn cô nói tiếp:

- Minh Hân, nói thật cho ông biết, cháu có muốn đi nước ngoài không?

Minh Hân hơi sững sờ. Có lẽ Huy Khang hôm qua đã nhắc tới chuyện đó với ông.

- Huy Khang muốn ông cho phép cháu đi ngay bây giờ chứ không đợi tới lúc cháu tốt nghiệp nữa.

Trong lòng Minh Hân chợt nghĩ, có phải cũng là vì chuyện cậu sắp kết hôn với Mai Vân nên muốn cô đi xa hay không. Tuy nhiên, việc học vẫn còn đang dở dang, sắp xếp ổn thỏa với Huy Khang rất đơn giản, nhưng cô lại không muốn gián đoạn, cô muốn hoàn thành chương trình tại đây trước.

Cô cười bảo:

- Vậy theo ông, cháu đi hay không mới là tốt.

Ông ôn tồn nói:

- Hiểu Khánh ba cháu là một người có tài, nhưng lại không thích giao du quá nhiều. Ấy vậy mà nó lại sinh ra một cô bé nanh lợi hoạt bát. Ngay từ nhỏ, ông đã biết cháu là cô bé thích khám phá, thích đi đây đi đó. Trời cho ta đôi mắt, hãy chiêm ngưỡng những gì ta ao ước, trời cho ta đôi chân, hãy bước tới những nơi cháu muốn. Đó là thành quả của tạo hóa. Ông chắc rằng đôi cánh của cháu lớn rất nhiều, sau này còn tiếp tục mở rộng, hãy tranh thủ thời gian của cuộc đời, của tuổi trẻ để làm điều mà tự trong lòng cháu khao khát.

Những lời của ông như vừa khai sáng đầu óc Minh Hân, cô tròn mắt ngạc nhiên và ngỡ ngàng. Điều ông nói quả thực rất đúng. Có ước mơ và hoài bão, sẽ có những dự định chinh phục. Minh Hân, cô ấy có hay không?

Minh Hân nhận ra một chân lý đúng đắn, cô nhìn ông cười thật tươi rồi lao tới ôm chầm lấy ông. Cô nhẹ giọng bảo:

- Cháu hiểu rồi, cháu sẽ đi. Ông ơi, cháu sẽ tới một quốc gia khác, cháu sẽ học hỏi và tích lũy thật nhiều kiến thức, sẽ sống theo cách cháu muốn.

Ông vui vẻ nở nụ cười, vỗ vỗ vào lưng cô.

Minh Hân ngồi trong phòng, cô đang suy nghĩ tới việc cô sẽ đi đâu. Kỳ thi giữa kỳ hai sẽ diễn ra vào đầu tuần sau, vậy thì có lẽ tuần tiếp theo cô có thể đi. Nhật Bản là xứ sở hoa anh đào lãng mạn, dòng chảy của những câu chuyện tình yêu, với những con người cần cù chịu khó, chất phác miệt mài trong lao động, là một nơi đáng để học tập. Anh, Đức, Ý...là những điểm đến mới của du học sinh, đâu đâu cũng có những thắng cảnh nổi tiếng, cũng có những con người mang đậm bản sắc và truyền thống đất nước. Minh Hân cân nhắc hồi lâu rồi quyết định...

Cô định để mặc cho ông và Huy Khang chuẩn bị hết công tác dừng việc học và cả chuyến bay. Sau khi mọi việc đâu vào đấy, cô mới thông báo cho bạn bè. Giờ đây cũng chỉ còn có Thư và Bình là hai người bạn tốt. Có lẽ cuộc sống của họ cũng đều ổn định theo nhịp sống của triệu triệu con người, với cô, trước mắt chỉ là những con đường của riêng cô mà thôi.

Còn một người...

Vương Tuấn Lâm...

Có những thoáng qua chỉ trong phút chốc đã làm trái tim ai đó lỗi nhịp. Có những thoáng qua mà lại sâu sắc, có những bền lâu mà lại dễ bị phai mờ. Mối nhân duyên thoáng qua ấy, liệu có thể sâu sắc? Cách trở bởi thời gian, không gian, liệu rung động giữa họ có thể ươm mầm rồi nảy nở, hay sẽ bị héo mòn, úa tàn, hoặc sẽ bị dập tắt khi còn chưa chớm sinh sôi?

Bởi ân oán hận thù...

Bởi trăn trở lựa chọn giữa việc muốn làm, việc phải làm và nên làm...

Bởi...chỉ là thoáng qua...

Đã khuya, Minh Hân vào gặp mẹ. Nghe bác sĩ nói mỗi ngày trôi qua, cơ hội sống của mẹ cô ngày một lớn. Vậy là cái hy vọng mẹ thức dậy trong cô lại dâng lên mãnh liệt, nỗi nhớ và tủi vốn đã nguôi dần khi cô có cuộc sống ổn định và vui vẻ. Nhưng đó chỉ là cuộc sống của một đứa trẻ, đúng, là một đứa trẻ. Còn khi trưởng thành, cô nhận ra nhiều điều về cuộc sống, chỉ là đơn giản thôi, nhưng nó cũng khiến bao người trăn trở đuối sức.

Sống...thực không hề dễ dàng...

Sáng, Mai Vân tới nhà Huy Khang. Họ quyết định xem qua các bản thiết kế thiếp mời và váy cưới trên internet trước chứ không tới cửa hàng. Huy Khang lãnh đạm, không đưa ra bất cứ ý kiến gì, mặc cho Mai Vân so sánh cân nhắc lựa chọn. Mai Vân trong lòng rất hứng khởi nhưng cũng không dám tỏ ra hồ hởi.

Đến khi chọn nhẫn cưới, Mai Vân thấy Huy Khang trầm mặc hơn. Cô xem qua một lượt nhẫn trong một gian hàng mạng của một nhà sản xuất uy tín, thấy Huy Khang vẫn nín thinh, thờ ơ, cô bèn ngập ngừng nói:

- Huy Khang, anh có từng nghĩ một ngày nào đó, anh sẽ tự mình chọn một cặp nhẫn, và tự tay đeo cho cô gái anh yêu hay chưa? Trong anh có giấc mộng tình yêu lãng mạn hạnh phúc hay không vậy?

Huy Khang nhìn cô lãnh đạm. Cậu im lặng một lát mới nói:

- Trước đây chưa từng, và sau này thì không còn cơ hội nữa, số phận sắp đặt, không cho anh một tình yêu đúng nghĩa.

Mai Vân chợt bàng hoàng, cô lại gần Huy Khang hơn, giọng hơi nghẹn ngào nói:

- Huy Khang, kết hôn với em, anh đau khổ tới vậy sao?

Huy Khang đứng dậy khẽ nhếch mép thật nhẹ:

- Người đau khổ sẽ là em đấy. Anh xin lỗi Mai Vân nhưng có lẽ anh chỉ có thể cố gắng như vậy thôi. Em đừng bao giờ trông mong anh trở thành một người chồng tử tế. Thú thật với em, cuộc đời anh còn có rất nhiều chuyện quan trọng hơn hôn nhân.

- Anh cứ làm việc của anh, chỉ cần anh nhớ là, em là một phần trong cuộc sống của anh, là một người trong cuộc đời anh, không phải đi qua, mà là ở lại, em sẽ ở lại trong cuộc đời anh, em sẽ làm vợ anh. Hãy tin tưởng vào em, em sẽ không khiến anh phải hối hận.

Huy Khang quay lại nhìn cô, cố nở một nụ cười dịu dàng, cậu nói:

- Nếu em muốn thử váy, có thể tìm anh đi cùng. Còn thiệp cưới và nhẫn, anh nghĩ để sau đi. Và hôn lễ, nếu em không có ý kiến, chúng ta sẽ lên kế hoạch sau khi Minh Hân đi nước ngoài, đó là vào đầu tuần tới.

Mai Vân không dám trái lời cậu. Với cô, Huy Khang có thể dịu dàng như vậy là quá tốt rồi, nếu cô không cẩn trọng, con thú hoang trong cậu sẽ bị đánh thức như lần trước, lúc đó quả thực là tiến lui khó lường. Minh Hân vẫn là Hoàng Minh Hân cao quý, cô ấy đi khỏi nhưng vẫn là người của gia đình này, còn cô ở lại, sẽ đám cưới cùng Huy Khang, cuộc sống như vậy, với Mai Vân thì là kết thúc tốt đẹp rồi.

Nhưng...

Mọi thứ không phải luôn theo ý nghĩ của ta...

Lại là khung cảnh rộng lớn đông đúc của sân bay. Chuyến bay tới Ý còn hơn một tiếng nữa mới tới giờ cất cánh. Minh Hân chỉ mang theo một chiếc va li với đồ đạc vừa đủ dùng. Mọi thứ lúc này đang diễn ra theo đúng kế hoạch. Cô ngồi trong xe cùng với ông chủ tịch. Sau chiếc xe đó là xe của Nguyên Hạo, Nhật Thiên. Huy Khang không theo sát sau ông chủ tịch như mọi lần mà lui xuống sau cùng của đoàn người.

Dừng xe lại, Minh Hân xuống xe đầu tiên, một vệ sĩ áo đen chuyển va li xuống giúp cô. Hôm nay cô mặc một chiếc quần jeans sành điệu, áo khoác mỏng nhưng cũng thuộc hàng hiệu khá xa sỉ, đeo kính đen và xõa tóc, vẫn đi loại giày thể thao năng động, nhưng trông cô ra dáng một người trưởng thành hơn là một cô nhóc còn chưa tốt nghiệp phổ thông.

Minh Hân và ông chủ tịch lưu luyến hồi lâu, sau đó cô qua tạm biệt Nguyên Hạo. Anh khẽ đặt tay lên vai cô rồi nói nhỏ:

- Hãy sớm trở về.

Minh Hân tươi cười gật đầu. Rồi cô qua chỗ Nhật Thiên. Anh lấy trong túi ra một hộp thuốc nhỏ, đưa cho cô và khẽ nói:

- Đây là loại kem tẩy sẹo mới nhất tôi vừa nhận được, nó sẽ giúp ích cho cô ở vết sẹo bên sườn.

Minh Hân mỉm cười:

- Tôi không quan tâm cái đó, nhưng nếu anh tặng tôi nhất định sử dụng. - Nói rồi, cô nhận lấy tuýp thuốc đó và bỏ vào ngăn ngoài va li.

Minh Hân và anh làm động tác cung tay chạm nắm đấm vào nhau như cách làm giữa những người bạn, người chiến hữu thân thiết. Hai người bật cười, Nhật Thiên nháy mắt hẩy hẩy về phía Huy Khang, Minh Hân tắt nụ cười, Nhật Thiên khẽ đẩy cô qua chỗ cậu.

Đứng trước Huy Khang, Minh Hân không nói lời nào, cũng không ngẩng mặt lên nhìn cậu. Huy Khang bước thêm một bước tới gần, nhẹ nhàng ôm lấy cô, vuốt nhẹ mái tóc mượt mà màu hạt dẻ. Minh Hân đứng yên không phản ứng, mắt khẽ nhắm lại.

- Hãy sống thật tốt!

Điều Huy Khang hy vọng ở Minh Hân chỉ có vậy: Sống...thật tốt. Minh Hân dường như vừa gật đầu một cái thật nhẹ.

Huy Khang buông cô ra, Minh Hân vẫn vậy. Cô ngước nhìn Huy Khang một cái rồi trở lại chỗ ông chủ tịch. Chào ông lần nữa, Minh Hân chào cả đám vệ sĩ phía sau rồi kéo va li vào trong chờ bay.

Cả đoàn người trân trân nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn đi vào trong, ai đó bỗng thấy nó cô độc lạ thường, bất giác chua xót.

Cũng vào lúc đó, Tuấn Lâm đang chạy xe với tốc độ rợn người hướng về phía sân bay. Nhớ lại lời ông Kính Luật hốt hoảng:Thưa cậu, Khánh Huy đã tiến hành đưa cô Hoàng Minh Hân sang Italia, nghe nói là vô thời hạn. Chuyến bay cất cánh vào 9h30 sáng.

Đạp mạnh chân ga, Tuấn Lâm tiếp tục đẩy tốc độ lên cao. 9h 7 phút, cậu nôn nóng tới nức sắp sửa tăng tốc hết cỡ rồi. Chính cậu cũng không biết rõ vì sao mình lại như vậy, chỉ biết rằng mình phải vội vã, vội vã trước khi cô gái ấy đi khỏi nơi này.

Minh Hân ngồi trên ghế chờ, tay cầm sẵn hộ chiếu và vé bay. Bật di động nhìn giờ, 9h22 phút, có tiếng gọi từ hệ thống phát thanh thúc giục các hành khách chuẩn bị lên máy bay, Minh Hân đứng dậy kéo va li đi tới. Cô chợt ngoái đầu lại phía sau, nhìn lại quê hương thân yêu một lần duy nhất rồi quay người đi.

Bất chợt...

- Hoàng Minh Hân!

Đó là tiếng gọi của một người phụ nữ, rắn rỏi và có phần căm tức, Minh Hân dừng bước quay đầu lại.

Hải Kiều trong bộ váy bó sát người đang đi tới, trông cô có vẻ vội vã, nét mặt từ xa cũng thấy rõ vài phần đanh thép.

Minh Hân ngạc nhiên nhìn cô, cô đang không hiểu Hải Kiều tới đây làm gì, chẳng lẽ để tiễn cô? Có vẻ hơi khó tin...

Minh Hân lễ phép chào:

- Cô.

Hải Kiều tỏ ra không có chút thiện cảm nào. Cô hằm hè nhìn Minh Hân rồi nói:

- Cô - Hoàng Minh Hân, không thể đi được.

Minh Hân tròn mắt ngạc nhiên:

- Sao cơ ạ?

- Tôi nói là cô không được đi. - Hải Kiều lặp lại, giọng đầy giận dữ.

Đúng lúc đó, tiếng gọi vào trong để lên máy bay lại vang lên, Minh Hân không muốn lỡ giờ bay. Cô nói với Hải Kiều:

- Cháu xin lỗi cô nhưng đã tới giờ bay rồi, cháu phải đi đây!

Nói xong, Minh Hân kéo va li bước đi, nhưng Hải Kiều lao tới thô bạo kéo cô lại.

- Cô không thể đi, vì cô không được nhận bất cứ chu cấp gì từ Khánh Huy nữa. Khánh Huy, nói chính xác hơn là ba, Huy Khang, không hề có trách nhiệm gì với cuộc sống của cô.

Minh Hân nhíu mày hỏi lại:

- Cô nói vậy là sao cơ ạ?

Hải Kiều buông tay cô ra, nhếch miệng một cái cười nhạt bảo:

- Chuyến bay này, cô không thể đi. Lập tức cùng tôi về nhà nói rõ mọi chuyện.

Minh Hân lắc đầu:

- Không được. Cháu phải nói chuyện với ông. - Nói rồi Minh Hân lấy di động ra, nhưng Hải Kiều ngăn lại.

Giọng Hải Kiều nhỏ và cứng rắn:

- Lập tức về ngay. Chuyện này là về...thân-thế-của-cô.

Tới lúc này, Minh Hân thực sự ngạc nhiên và sửng sốt. Cô vô thức nuốt khan, nhìn lại bảng đồng hồ điện tử trên cao ròi nhìn xuống Hải Kiều, trong lòng cô biết rõ, chuyến bay này, cô không thể đi rồi.

- Cháu sẽ về cùng cô. - Minh Hân thản nhiên đáp, ánh mắt cương nghị không kém.

Dứt lời, Minh Hân chủ động đi trước, Hải Kiều lập tức theo sau. Cả hai không thấy cách họ không xa có một chàng trai cao lớn, quan sát họ từ nãy, nhưng tuyệt nhiên không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Nhìn hai người họ ra khỏi sân bay đông nghịt người, tay cậu bất giác đưa vào trong túi, ánh mắt khó dò xét vẫn đang dõi theo.

Có vẻ chuyện lớn sắp ập đến...

Minh Hân và Hải Kiều ngồi trên xe trở về. Lái xe là tài xế của Hải Kiều, anh ta thì thoảng lại khẽ nhìn gương mặt nghiêm nghị của bà chủ đang ngồi kế bên, rồi lại nhìn Minh Hân phía sau vẫn thản nhiên như không. Theo cô, chuyện gì tới thì sẽ tới, có nôn nóng hay gì cũng chẳng thay đổi được.

Chiếc xe đi thẳng vào khuôn viên nhà ông chủ tịch. Hải Kiều xuống xe trước, nhìn qua phía bên, Minh Hân cũng đã xuống xe. Người tài xế nhanh nhẹn chuyển chiếc va li xuống, một vệ sĩ áo đen lập tức chạy tới mang nó vào trong nhà.

Hải Kiều và Minh Hân nhìn nhau, rồi lập tức vào trong nhà. Ông chủ tịch có lẽ được tin báo nên đang đi xuống từ cầu thang, bước chân có vẻ gấp gáp.

Hải Kiều chưa nói câu chào hỏi với ba mình đã vội vàng ra lệnh cho người trợ lý bên cạnh ông:

- Gọi Huy Khang tới đây ngay lập tức cho tôi.

Anh ta nhìn ông chủ tịch rồi lấy di động và tiến ra chỗ khác gọi điện cho Huy Khang.

Ông chủ tịch hỏi:

- Hải Kiều, có chuyện gì? - Rồi ông nhìn Minh Hân, cô đã tháo chiếc kính ra từ lúc ở sân bay, trông cô lúc này lại như cô nhóc thường ngày. - Đáng lẽ Minh Hân đi rồi chứ!

Hải Kiều giải thích:

- Thưa ba, đây là một chuyện rất quan trọng. Con đã nghĩ nên tìm thời điểm tốt hơn nói ra để tránh làm tổn hại tới ba nhưng nếu ngay lúc này không nói, chờ cho Minh Hân đi rồi sẽ không kịp nữa.

- Chuyện rất quan trọng?

- Dạ phải.

- Cần tới cả Huy Khang?

- Rất cần thưa ba.

Ông gật đầu bảo:

- Có vẻ là chuyện riêng của gia đình.

Hải Kiều tiếp lời:

- Phải. Chỉ là gia đình mình, con không muốn to chuyện ra bên ngoài, kể cả chồng của con nữa.

Nghe Hải Kiều nói, ông chủ tịch cũng nghĩ đó là một việc vô cùng quan trọng. Ông nhìn sang, người trợ lý đã trở lại bên cạnh, anh ta báo cáo:

- Thưa chủ tịch, tôi đã nói tình hình cho cậu hai, cậu ấy đang trên đường tới đây.

Ông gật dầu, rồi quay sang bảo:

- Mấy đứa ngồi xuống đi đã.

Huy Khang vừa nghe nói Minh Hân bị Hải Kiều ngăn cản không cho đi, giờ đang ở nhà ông chủ tịch, cậu đã lo sợ có chuyện chẳng lành, lập tức về ngay, không kịp thông báo gì với Nguyên Hạo.

Về tới nơi, Huy Khang vội vã vào nhà, vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Thấy mọi người đang ngồi, có lẽ là đợi cậu, Huy Khang bước chậm vào và nói:

- Chuyện gì vậy ba? - Cậu có nhìn sang Minh Hân nhưng không nói câu nào.

Hải Kiều đứng dậy nhìn cậu nói:

- Về nhanh lắm Huy Khang, có một chuyện cần em giải thích đây.

Trong nhà lúc này chỉ còn có bốn người họ. Huy Khang bình tĩnh hỏi lại:

- Chuyện gì?

Hải Kiều chỉ vào Minh Hân và nói với Huy Khang:

- Đây là ai?

- Hoàng Minh Hân. - Huy Khang thản nhiên trả lời.

Hải Kiều gật đầu:

- Vậy em có thể giải thích cho chị về sự xuất hiện của nó trong nhà hay không?

Huy Khang hơi cười nhạt bảo:

- Cô ấy chào đời lúc em 6 tuổi, chị nghĩ em có thể giải thích gì đây?

- Em đang muốn nói lúc đó em còn rất nhỏ nên không biết chuyện gì đúng không? Vậy lúc 5 tuổi, em có thấy Dương Tuyết Minh mang thai không, em có thấy bụng cô ta lớn dần không?

Huy Khang không đáp. Hải Kiều tiếp tục nói:

- Trước đó, ba sang Pháp có công việc, mẹ em... - Hải Kiều chợt dừng lời, sửa lại cách xưng hô: - ...mẹ ở nhà đã gặp tai nạn qua đời. Ba trở về chỉ tổ chức tang lễ cho mẹ rồi lập tức mang tro cốt của bà sang Pháp với lòng đau đớn xót xa. Nhà chỉ còn lại em và anh Khánh, cùng với Dương Tuyết Minh. Khoảng nửa năm sau thì chị nhận được tin ba cho phép anh Khánh và Dương Tuyết Minh kết hôn. Ngày hôn lễ, ba không về, và anh Khánh gặp nạn, Dương Tuyết Minh để Minh Hân trong nhà và dặn ba đó là con gái họ có với nhau trước khi kết hôn. Vài ngày sau cô ta cũng bị thương không tỉnh lại. Vậy, em và ba, hai người có từng nghi ngờ về sự xuất hiện đó của Minh Hân không? Ngôi nhà lúc đó chỉ có ba người, vậy ai có thể đứng ra khẳng định Minh Hân là do Dương Tuyết Minh mang thai sinh ra? Chỉ có em thôi Huy Khang.

Huy Khang liếc nhìn ông chủ tịch, ông vẫn lãnh đạm ngồi nghe. Có vẻ một người từng trải qua nhiều sóng gió và khúc khuỷu của cuộc đời như ông thì mọi chuyện ông đều có thể bình thản đón nhận. Còn Minh Hân, Huy Khang thấy cô nuốt khan mấy tiếng, cậu biết cô cũng đang chờ đợi câu chuyện của quá khứ hé lộ phần tiếp theo. Minh Hân à, sẽ đau đớn lắm! Quá khứ, chỉ toàn là tội ác mà thôi.

Nhìn hai người họ một lượt, rồi quay qua nhìn Hải Kiều, Huy Khang nhắm mắt thở dài nói:

- Minh Hân, thực sự là do chị Tuyết Minh mang thai sinh ra, cô ấy mang dòng máu của anh Hiểu Khánh.

- Em nói láo! - Hải Kiều giận dữ.

- Em nói sự thật. - Huy Khang cũng gắt lên.

- Hoàng Huy Khang.

- Hoàng Hải Kiều.

Thấy hai người đều đang nổi cơn giận, cả Minh Hân và ông chủ tịch đồng thời đứng dậy. Hải Kiều liếc mắt sang chỗ hai người họ, sau đó trở lại nói với Huy Khang:

- Tới cuối cùng thì, em làm tất cả cũng chỉ để bảo vệ cô ta. Em không cảm thấy sự hy sinh đó là dư thừa sao? Vì cô ta không đáng.

Hải Kiều lấy trong túi xách ra một phong hồ sơ mới. Cô rút trong đó ra một tờ giấy nhàu nát, lại bị chắp lại từ những mảnh vụn bằng băng dính. Cô mang tới đưa cho ông chủ tịch và bảo:

- Ba hãy xem thật kỹ!

Ông đưa tay nhận lấy nó, không có lấy một chút run rẩy nhỏ nhoi, ông cầm nó lên xem. Ánh mắt có chút biến động, nhưng tuyệt nhiên cả thân người vẫn điềm tĩnh. Đôi mắt hơi mở rộng, ông thẳng tay ném nó xuống bàn rồi lặng lẽ lên lầu. Có điều, bước chân đi đã xuất hiện sự loạng choạng không vững.

Minh Hân nhìn theo bóng ông, rất muốn chạy tới đỡ ông, nhưng có lại muốn xem thử nội dung của tờ giấy đó. Minh Hân bước lại gần, tay chậm rãi chạm tới nó, chợt nghe tiếng Hải Kiều:

- Đúng. Cô cũng nên xem đi, để biết chính xác chỗ mình cần đứng.

Minh Hân khựng lại giây lát chờ câu nói của Hải Kiều dứt, rồi lại tiến tới gần hơn. Bàn tay cô bất ngờ bị Huy Khang lao tới giữ lấy. Hai người nhìn nhau, Huy Khang lắc đầu đau khổ.

Hải Kiều cũng chạy tới kéo Huy Khang ra, nói:

- Tỉnh lại chưa hả Huy Khang? Sự thật thì không ai có thể chối bỏ được. Em nên biết sức mình tới đâu chứ!

Huy Khang vùng vằng gạt tay cô ra rồi trừng mắt giận dữ. Hải Kiều nói với Minh Hân:

- Cô nghe rõ đây, từng chữ từng tiếng một: Cô - không phải con gái Hoàng Hiểu Khánh. Cô được Dương Tuyết Minh nhặt được ở đâu đó đem về. Hoàng Minh Hân không phải tên của cô. - Hải Kiều hất hàm vào tờ giấy: - Đó là kết quả kiểm tra gen của cô và Huy Khang, chứng minh hai người không có quan hệ gì.

Minh Hân nhăn mặt, mím chặt môi, bàn tay run run cầm tờ giấy. Nước mắt ứa ra, mọi thứ xung quanh nhòe đi, chốc chốc ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn. Bàn tay từ từ buông lơi, tờ giấy rớt xuống nhà.

Cô bối rối đưa tay che miệng lại, vội vàng gạt đi nước mắt. Cô lúc này ngơ ngác túng túng không biết làm sao. Mọi chuyện quá bất ngờ, quá đột ngột, cô chưa chuẩn bị tinh thần đối mặt với chuyện này.

Thoáng nhìn Hải Kiều và Huy Khang, Minh Hân thấy toàn thân nặng nề, mọi thứ trong đầu cô lúc này xáo trộn, khuấy đảo tâm hồn của cô gái trẻ, mọi thứ lộn xộn giữa trắng và đen.

Cô luống cuống chạy vội lên lầu. Đóng sầm cánh cửa, Minh Hân rơi vào trạng thái hoang mang cực độ.

Huy Khang chiếu ánh mắt lạnh lẽo vào Hải Kiều, gằn tiếng nói:

- Chị đi khỏi đây ngay đi!

Hải Kiều ban đầu ngạc nhiên nhưng lập tức cười nhạt nói:

- Em đuổi chị sao? Em nghĩ đây là đâu? Em cho mình cái quyền đó?

Huy Khang quát lớn:

- Tôi có thừa cái quyền đó! Vì ngay lúc này, tôi còn hơi thở, tim tôi vẫn còn đang đập, chứ không phải một đống xương tàn như anh Khánh của tôi đâu! Cho tới khi nào chị ban cho tôi cái kết cục như anh ấy, thì tôi vẫn còn là người thừa kế duy nhất của Khánh Huy. Mọi thứ, sẽ thuộc về tôi, chưa tới lượt chị đâu!

Hải Kiều hoàn toàn chết lặng trước lời của Huy Khang. Người con trai này, có phải đang có toàn bộ bí mật của quá khứ? Tận sâu trong lòng cô, quả thực có sự sợ hãi, tội ác...đích thực là của cô...

Bỏ mặc Hải Kiều một mình đang chết chân, Huy Khang chạy lên lầu. Đứng trước cửa phòng Minh Hân, Huy Khang không do dự đập cửa rồi gọi:

- Minh Hân, mở cửa! Mở cửa đi Minh Hân!

Cô đang ngồi sụp ngay sau cánh cửa, đôi mắt đờ đẫn trông lạc hẳn đi, mái tóc rối làm vài ngọn quấn xuống mặt, trông cô tội nghiệp vô cùng.

Huy Khang chạm thay vào nắm cửa, biết là không khóa, nhưng lại không đẩy ra được, cậu đoán ngay được rằng cô đang ngồi đó. Huy Khang cũng ngồi xuống, tay đưa lên chạm vào cửa.

Giọng cậu nghẹn ngào:

- Minh Hân, đừng gặm nhấm nỗi đau một mình, điều đó khiến người khác thấy cũng rất đau khổ. Quên chuyện ấy đi! Không sao mà... Không có gì thay đổi hết. Minh Hân, xin đừng bi lụy!

Có tiếng sụt sịt thật nhỏ bên trong, Huy Khang biết cô đang cố nín khóc nhưng không được, tiếng khóc vẫn bật ra. Đáy lòng cậu xót xa khó tả.

Minh Hân vẫn ngồi yên chỗ đó. Cô biết Huy Khang chưa đi khỏi, hơn nữa còn ngồi đó rất lâu. Rồi có lẽ cậu nhớ ra chuyện gì đó, đứng lên rời đi. Minh Hân vẫn lặng thinh ngồi đó, miên man chìm trong những hồi ức, những cảm giác lẫn lộn lúc này, rồi tới những suy nghĩ về ngày mai. Hải Kiều đã nói đúng. Cô xuất thân từ một nơi nào đó, có thể bình dân tầm thường, có thể đê hèn, hèn mọn, chứ tuyệt đối không phải gia đình quý tộc giàu sang này. Mọi thứ ở đây không phải của cô, ngay cả cái tên cũng thế. Cuộc sống của cô trong suốt 18 năm qua, đâu đâu cũng có hình bóng của những người đó, cả những thói quen, những sở thích, thậm chí cả ánh mắt nụ cười, những biểu hiện nhỏ nhặt của tình thân, đều là giả dối. Không phải, mà là... chỉ một mình cô là giả dối thôi...

Cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt. Cô chỉ thấy một màu xám xịt của tro bụi, phủ khắp tâm hồn. Cô nghĩ mình nên đứng cho đúng chỗ của mình, dù đó là đâu thì cũng không phải nơi này, không phải bên cạnh những con người này.

Tương lai...

Cũng chỉ có một màu xám cô độc, lạnh lẽo và u buồn...

Tàn...

Huy Khang thấy ba mình đang ngồi một mình trên giường, quay lưng về phía cửa. Dáng ông già nua gầy gò, lần đầu tiên, Huy Khang thấy mình vô dụng lạ.

- Con biết ba cũng đang bất ngờ và hoang mang, nhưng ba cũng nên nói gì đi chứ! Người đau khổ hơn cả lúc này là Minh Hân ba à, cô ấy rất tội nghiệp!

Ông xoay người lại, nhìn cậu bằng ánh mắt cô quạnh, vô hồn:

- Ba rất thương nó...

- Vậy ba hãy nói đi, nói xem phải làm thế nào? Nếu ba im lặng, con sẽ làm mọi chuyện theo ý con đấy!

Ông cố nở nụ cười mệt nhọc:

- Ba đuối dức thật rồi con trai, làm mọi thứ đi! Vì con, là thứ duy nhất còn lại sau cùng của ba.

Cặp mắt cậu đỏ ngầu, cậu cũng đang kìm nén cảm xúc tột độ. Quá nhiều thứ đè trên vai cậu, nặng quá! Cậu có đủ sức gánh vác hết tất cả? Hay cũng tìm một nơi lạnh lẽo ẩn mình?

Mọi thứ với cậu lúc này...

Cũng chỉ là tro bụi...

Tàn...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.