Trộm Sói

Chương 18: Chương 18






Nói cũng tà môn, nàng mới bắt lấy cổ tay Trộm Sói thì bàn tay của hắn liền phản ứng chụp lấy tay nàng, nàng lại ra tay kia kiềm chế hắn, chân Trộm Sói liền đá tới, may mắn nàng phản ứng rất nhanh, lấy cánh tay đón đỡ, liền nhanh chóng nhảy ra sau.

Hai chân Trộm Sói buông xuống hình chữ đại (大), vẫn coi trời bằng vung mà ngủ tiếp.

Nam nhân này mặc dù say, cũng vẫn rất nguy hiểm, nàng cũng không tin không chế phục được hắn!

Đôi mắt đẹp liếc về phía trên bàn, nàng cầm lấy ấm trà, mọi người ở trong không lên tiếng, nàng không chút khách khí đem nước trong bình hắt trên mặt hắn. Mọi người ngừng thở cảnh giới, chờ cái người kia bị hắt nước nổi trận lôi đình nhảy dựng lên nhưng người trên giường không hề động đậy, vẫn thoải mái cất tiếng ngáy, ngủ say sưa.

Một gã quan sai cẩn thận đề nghị."Mộ Dung cô nương, vẫn là chờ hắn tỉnh lại đi, hắn hiện tại say như vậy, chẳng những kêu không tỉnh, hắt nước cũng vô dụng".

Mộ Dung Tử vẻ mặt lạnh hơn. "Hừ, hắt nước vô dụng, vậy thử xem cái khác".

Thử cái khác? Có thể thử cái gì?

Lúc mọi người hết sức nghi hoặc, chỉ thấy Mộ Dung cô nương buông ấm trà mà nhặt lên cái bô, không khỏi thở dốc vì kinh ngạc, nghẹn họng trừng mắt nhìn trân trối.

Không thể nào? Thật sự phải làm như vậy?

Mộ Dung Tử không do dự, trực tiếp đem cái bô hướng trên đầu Trộm Sói rồi đổ xuống.

Có người che miệng mũi tưởng ói ra, hiện trường không khí thật yên tĩnh, ngay cả kim châm rơi xuống cũng có thể nghe thấy (ha ha , đọc đến đoạn này không nhịn được cười mà).

Đột nhiên, người trên giường nhảy dựng lên, trong miệng còn mắng lời thô tục, vẻ mặt kinh sợ trừng mắt nhìn phía trước, cả người tản ra sát khí, thật giống như ác quỷ đến từ địa ngục, dọa mọi người sợ hãi câm như hến.

"Làm cái gì……..." Trộm Sói nổi trận lôi đình, chỉ cảm thấy mùi hôi thối ngất trời, trừng mắt nhìn toàn thân mình đầy nước tiểu và phân, vẻ mặt vặn vẹo dữ tợn.

Mộ Dung Tử vẻ mặt lạnh băng mở miệng."Rốt cục đã tỉnh?"

Hắn kinh ngạc trừng mắt nhìn nàng rồi nhìn lại người mình đầy phân, sau đó nhìn một chút cái bô trên tay nàng đã trống không, đột nhiên tỉnh ngộ, kinh sợ quay lại trừng mắt nhìn nàng.

"Là ngươi làm ?" trong đáy mắt bốc lên hai ngọn lửa, vẻ mặt âm u, nguy hiểm.

"Ban ngày ban mặt say bất tỉnh nhân sự, bỏ bê công việc, mặt mũi của Tuần phủ đại nhân đều bị ngươi làm cho mất hết".

Con mắt sắc bén chậm rãi híp lại, vốn là vẻ mặt nổi giận dữ tợn dần dần trở nên lạnh lùng, hắn nhìn khuôn mặt xinh đẹp trầm tĩnh, lạnh băng, khóe môi cong lên một chút tà ác.

Nụ cười kia làm người ta không tự giác cảnh giới. Vốn là nên tức giận, lại nở nụ cười khác thường, trong mắt chứa đầy âm tà, thực làm cho thần kinh người ta bất an căng thẳng. Hắn không phải là tức giận quá trở nên không bình thường chứ?

Trộm Sói chẳng những không lập tức tìm nước để rửa mặt, lau khô mùi nước tiểu và hôi thối trên người, ngược lại dùng hai tay bôi trét loạn trên mặt cùng trên người, hai tay cũng dính đầy mùi khai nước tiểu và phân.

"Thì ra nương tử là lo lắng chồng mê rượu, làm lỡ chính sự".

Nàng lên tiếng ngăn lại. "Hừ! ai là nương tử ngươi, ít tự mãn đi!"

"Nương tử đã quên? Đại nhân đem ngươi ban cho ta, ngươi chính là người của ta". Lời này vừa nói ra, các quan sai khác đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

"Đại nhân chính là muốn ta coi chừng ngươi, ít nói bậy!"

Nàng tức giận sửa lại lời của hắn, mặt tái xanh. Đại nhân muốn nàng mê hoặc Trộm Sói, là mệnh lệnh bí mật, vẫn chưa công khai, nay hắn cố ý nói ra trước mặt nhiều người, căn bản là có ý định làm nhục nàng.

Mộ Dung Tử siết chặt nắm đấm, cắn chặt hàm răng, tự nói mình phải bình tĩnh, không cần bị lời nói của hắn chọc giận mà không thể nhẫn nhịn được.

"Nếu nương tử đối với chồng quan tâm như thế, ta có thể nào không tiếp thụ hảo ý nương tử đâu?" Hắn chậm rãi tiến lên từng bước, Mộ Dung Tử lập tức cảnh giác lui ra phía sau.

"Ngươi muốn làm gì?"

"Nương tử một phen khổ tâm, ta đương nhiên hồi báo tốt một chút, ngẫm lại đã nhiều ngày chồng nàng mê rượu, lạnh nhạt với nương tử, thật sự không nên".

Trong mắt hắn lóe lên ý cười giảo hoạt, quái dị làm nàng không khỏi rùng mình một cái, phát giác ra ý đồ của hắn, nàng nghiêm khắc cảnh cáo. "Ngươi nếu dám lại đây, cẩn thận ta…! A!" Cảnh cáo cuối cùng chuyển thành tiếng thét chói tai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.