Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 80: Chương 80




CHƯƠNG 80

Nhân chưa tới ngày khai giảng, để phòng không gặp người quen, Tần Thiệu kéo Đoàn Tình về trường thu xếp đồ đạc một chút. Nhân dịp đó Tần Thiệu gọi điện thoại hỏi thăm lão sư, dù gì cũng học ông tới 5 năm, cho nên Tần Thiệu vô cùng kính trọng . Tóm lại sau chuyện này triệt để làm xong các công việc liên quan tới trường học. Đoàn Tình đối này ngôi trường cũng không có quá nhiều lưu luyến, Tần Thiệu ngược lại là có một chút, nắm tay cậu đi dạo vòng quanh, đi tới mấy nơi mà người thường ít khi lui tới , ví dụ như cây cầu, hai người đi vào trong ngồi một chút, Đoàn Tình ở trong này học một năm rưỡi vậy mà cậu cũng không biết tới nơi này, trường học của cậu nằm gần một vách núi. Hiện tại mặc dù tuyết rơi đầy trời nhưng phong cảnh bên ngoài vẫn rất đẹp, có một mùi thơm cứ bay thoang thoảng qua rất dễ chịu, Đoàn Tình kinh ngạc :“Sao chỗ này tôi chưa từng tới!” Tần Thiệu cười cười:“Bình thường tới ngày nghĩ học sinh đều trở về , nơi này là phía sau núi, không có gì nên không ai đến. Anh cũng là vì rãnh rỗi nên mới tới đây chơi.”

Đoàn Tình lắc đầu:“Nơi này rất đẹp.” Thật là xinh đẹp, phía dưới rất nhiều hoa đào, còn mấy giàn hoa giấy quấn trên cầu, đợi đến mùa hao nở cầu gỗ nhất định rất đẹp. Hiện tại tuyết rơi xuống cũng rất đẹp, cảm giác hệt như lúc nhà mình. Đoàn Tình thở phào, tới mùa hoa nở đến đây ngắm là được rồi.

Tần Thiệu nắm tay cậu:“Có lạnh hay không, chúng ta trở về đi.” Hắn cũng không biết Ấu Đường có cần ở cữ hay không , dân gian có truyền thuyết 3 tháng đầu là thời điểm khôi phục lại bộ dạng ban đầu, trong khoảng thời gian này mặc dù thời tiết ra sao cũng cảm thấy rất lạnh. Hàn Dũ cũng không rõ ràng, cho nên hắn đành phải dựa theo lẽ thường mà tính. Đoàn Tình chỉ mới dưỡng được hai tháng tháng, còn một tháng nữa, vẫn là cẩn thận cho thỏa đáng.

Đoàn Tình lắc lắc đầu:“Không lạnh. Tôi mặc rất dày……” Tần Thiệu nhìn cười cười:“Hảo, không lạnh hảo, đi, chúng ta đi xem hoa. .”

Đoàn Tình quả nhiên cao hứng:“Được” Tần Thiệu đi đến cuối quya đầu lại nhìn nơi này, nở một nụ cười , hy vọng sẽ có ngày gặp lại . Lúc trước đến đây vô cùng hiu quạnh , hiện tại đã không còn cảm giác đó, hắn nắm tay Đoàn Tình , trong lòng đều cảm thấy ấm áp. .

Hai người đi đến Côn Sơn (là một thành phố cấp huyện, vệ tinh của vùng đại đô thị Tô Châu) ngay đúng thời điểm,14 tháng 2 () , tiết tình nhân , cho nên người đến thưởng mai rất nhiều , tuy rằng không có đụng tới người quen, nhưng Đoàn Tình nhất quyết không chịu nắm tay hắn, Tần Thiệu cười cười vẫy tay kêu cậu đến chụp hình. Hôm nay chụp ảnh chính vừa lúc, hoa nở không dày, Đoàn Tình đứng cạnh hoa mai, dáng vẻ vô cùng khả ái.

Côn Sơn mở vừa lúc, mai đào chen lẫn nhau khoe sắc, dưới đất cũng được phủ lên một lớp tuyết trắng xóa, không hiểu tại sao hôm nay hoa đẹp hơn ngày thường, đẹp như Đoàn Tình vậy, Đoàn Tình mặc một chiếc áo bông màu trắng, khắn choàng màu hồng, đứng cạnh hoa hòa hợp nhau tạo thành một bức tranh tuyệt diệu. Tần Thiệu lần đầu tiên cảm thấy kĩ thuật chụp hình của hắn vô cùng lợi hại, tuyệt đối còn đẹp hơn so với Triển Khiếu , nhưng Đoàn Tình không để hắn chụp. Cuối cùng lúc sau hắn nhờ một đôi tình nhân chụp dùm hai người bọn họ một tấm ảnh chung, nói thực khách khí:“Có thể giúp chụp chung một bức với em trai tôi được không?” Cặp tình nhân vô cùng vui vẻ gật, Tần Thiệu ôm cậu, Đoàn Tình không được tự nhiên không cho sờ, Tần Thiệu thình lình đem cánh tay cậu rồi ôm vào lòng, tốc độ chụp ảnh cũng mau, biểu tình Đoàn Tình kinh ngạc, mở to hai mắt nhìn, khả ái vô cùng. Cậu trong lòng hắn mang bộ dạng thành thành thật thật, Tần Thiệu nhìn xem ánh mắt đều đen lại. Cặp tình nhân kia chụp thực vừa ý, thực đúng chỗ, màn hình đằng sau hai người hiện ra bối cảnh hoa hồng. Tuyết trắng cũng nhuộm đẫm biểu tình cả hai. Đoàn Tình phản ứng lại bắt đầu đá hắn, Tần Thiệu nhận một cước hắc hắc cười:“Tại sao tiểu hài tử nhà em không được tự nhiên vậy , có phải 19 năm qua không gặp nên có chút xa cách hay không, anh trai rất thương tâm ……”

Người chụp hình cười nói:“Cảm tình hai anh em thật đáng ngưỡng mộ, ân, hình chụp rất đẹp” Tần Thiệu hào phóng nhận lấy:“Cám ơn, hay để tôi chụp cho hai người một tấm, kĩ thuật cũng không tốt bằng anh, mong hai người không chê” Người con trai vừa đưa máy ảnh vừa được táng dương nên vô cùng cao hứng:“Cám ơn cậu .”

Đoàn Tình tham quan một vòng rất vui vẻ , giữa trưa chai người cũng ở lại ăn cơm, nơi này là hội ngộ buôn bán nên cũng có thứ để ăn. Tần Thiệu đem món điểm tâm ngọt cùng đồ ăn đặt lên bàn cho Đoàn Tình . Đoàn Tình ăn một hồi bắt đầu xem bốn phía, chung quanh tất cả đều là tình nhân, Đoàn Tình rốt cục không được tự nhiên :“Hôm nay là ngày gì?”

Tần Thiệu cười cười:“14 tháng 2.” Đoàn Tình a một tiếng đen mặt:“Người ta đi lễ tình nhân anh mang tôi đến làm cái gì?” Tần Thiệu cười cười tới gần hắn thấp giọng nói:“Chúng ta là vợ chồng, cũng cần lãng mạn chứ .”

Đoàn Tình dùng chân đá hắn một cước:“Ai là vợ chồng với anh!” Tần Thiệu chỉ cười không nói nói gì, Đoàn Tình đứng lên:“Chúng ta đi thôi.” Tần Thiệu gật gật đầu:“Chúng ta đi xem mai vàng cổ thụ, hoa mai Đường triều , với hoa mai Tống Triều .”

Hai người đi, cổ mai thụ này cũng quả thật thành tinh. Nghe nói Lâm Hòa Tĩnh từng ngắm mai màn ngâm:

“Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển.

Ám hương phù động nguyệt. hoàng hôn”

(Bóng thưa của hoa nằm ngang giữa làn nước trong ở nơi cạn,

Hương thầm của hoa làm lung lay bóng nguyệt lúc hoàng hôn)

Đoàn Tình nhìn nhìn hít vào một hơi . Tần Thiệu đứng ở một bên nhìn cậu, hôm nay là tiết tình nhân , hắn hẳn là rất muốn đưa hoa cho hắn , nhưng hoa hồng rất tục, Đoàn Tình cũng sẽ không chịu nhận, thứ duy nhất hắn nghĩ tới là đem cậu tới đây. Mai như tuyết, tuyết như mai, mai tuyết giống như cậu, ngoại lạnh trong nóng. .

Đoàn Tình cũng rất thích nơi này , cậu cũng không phải chưa từng thấy, lúc ở Tây Hồ cảnh này cũng khá phổ thông ở nơi cậu ở, chỉ là mấy tháng nay bị nhốt ở trong nhà nên giờ ra ngoài cảm thấy có chút mới mẻ . Cái gì nhìn cũng thuận mắt hơn. Đoàn Tình ngửa đầu nhìn“Tần Thiệu, anh ngắt cành kia xuống đi.” Tần Thiệu bắt đầu xem bốn phía:“Không được tốt đi. Tuy rằng nơi này không có người, nhưng chúng ta đợi lát nữa đi, giờ ra ngoài sẽ bị phát hiện .”

Bây giờ mọi người đều đi ăn cơm , Tần Thiệu nhìn nhìn bốn phía vẫn là không yên tâm, bị phát hiện sẽ có chuyện. Đoàn Tình thở dài:“Tôi chỉ muốn mang về cho chị Hồng, nàng nhất định thích, ân Tiểu Kiều cũng sẽ thích , hôm nay bọn họ chỉ ở trong nàh nhất định rất nhàm chán . Tại sao anh không nói cho tôi biết hôm nay al2 lễ tình nhân, Hàn Dũ cùng Tiểu Hồng có thể đi cùng mà.”

Tần Thiệu nắm tay cậu:“Anh sai rồi, anh không nghĩ tới. .”

Tần Thiệu nói xong ngăt một cành mai rời nhanh chóng đặt vào áo khoác cậu, đây là lần đầu tiên hắn làm việc bạo như thế. Động tác rất mau chóng khiến Đoàn Tình xấu hổ. Tần Thiệu nhìn hoa mai cảm thán:“May mắn cây này lớn, ngắt một cành không ảnh hưởng gì.”

Đoàn Tình cũng nhìn nhìn:“Ân, không ảnh hưởng , nhà chúng ta có hoa mai, lúc về phải tỉa cho nó mới được .” Tần Thiệu lôi kéo cậu vào góc sân ngồi nghỉ:“Ân, chúng ta về nàh chăm sóc hoa mai

Tần Thiệu lau mồ hôi, cẩn thận che chở cho cậu.

Tần Thiệu đem chiếc hộp đưa cho cậu. Đoàn Tình liền nhìn thoáng qua

“Lấy đi.” Tần Thiệu cười cười:“Mở ra nhìn xem đi? Nếu không giúp anh cầm cũng được, anh ra kia một lúc”!” Đoàn Tình rõ ràng lưu loát nhận lấy, mở ra nhìn nhìn nhạo báng:“Như thế nào không phải kim cương !” Tần Thiệu trong lòng muốn đập chết chính mình.

Tần Thiệu hắc hắc cười:“Em mang thử xem có hợp không?” Đoàn Tình nhìn nhẫn có chút sững sờ, không biết nói cái gì, Tần Thiệu tự nhủ phãi nhẫn nhịn, loại chuyện này nhất định phải tiên hạ thủ vi cường (Ý nghĩa là ra tay trước là dành được lợi thế, trở thành kẻ mạnh) ! Nhất định phải chiếm lấy!! ! Nhưng khi nhìn cậu thành dạng này, Tần Thiệu thở dài xoa dịu cậu:“Đừng nhìn nữa, nếu em hiện tại không muốn, chúng ta về sau lại nói. Dù sao ta chúng at cũng ở cạnh nhau, có chạy cũng không được .”

Đoàn Tình nghe xong trong lòng dễ chịu, khóe miệng giương lên:“Tôi sẽ sớm trả lời, không phải anh không thể .” Tần Thiệu cũng cùng cậu cười:“Ân, nói là nói như vậy, nhưng hài tử cũng chỉ cần một baba. Chẳng lẽ em định tìm mẹ kế cho nó? Ai, Tiểu Kiều thật đáng thương .” Đoàn Tình cười nhạo thanh:“Tôi sẽ tìm người thích nó .” Tần Thiệu đau lòng:“Nàng liệu có đối tốt với con chúng ta không?” Sẽ có người giống anh đối xử tốt với em như vậy sao?

Đoàn Tình bởi vì hắn những lời này mà thẫn thờ , chính cậu là con riêng cho nên so với ai đều rõ ràng hơn, cho nên Đoàn Tình quay đầu, không muốn nói. Tìm không thấy mẹ kế thì không cần tìm, một mình cậu là được ! ! ! ! Tần Thiệu hắc hắc cười:“Vậy cho anh làm dự bị, anh xếp hàng đầu tiên, rồi sau đó em lựa chọn được không?”

Đoàn Tình cắt lời:“Chúng ta trở về đi.” Tần Thiệu ôm cậu:“Ừ.” Đoàn Tình vẫn không co` thói quen nắm tay hắn, Tần Thiệu nhỏ giọng nói với cậu:“Đừng nhúc nhích a, trong lòng anh có hopa mai, em cũng có, nếu nháo sẽ gãy mất, chúng ta ra ngoài rồi hãy nói tiếp.” Đoàn Tình khinh bỉ, hai đại nam nhân ôm ôm ấp ấp nhìn không được bình thường có biết không ! Đặc biệt hôm nay là tình nhân nữa ! Phi thường có vấn đề ! ! ! Không bị nhìn mới là vấn đề ! ! !

Tần Thiệu bị cậu ném ra cười cười cũng không để ý, Đoàn Tình không muốn cùng hắn dọa người, cho nên khi trước ra cửa chính, sau đó đứng tách ra như người xa lạ, Tần Thiệu ngắt hoa rất khéo, Tần Thiệu giấu ở trong lòng làm áo căng phồng lên, hiện tại thực không được tự nhiên . Đoàn Tình đứng ở một bên nhìn, Tần Thiệu nhìn cậu cười cười, nhàn nhã đi ra, thậm chí còn đứng cạnh của cùng vài người hàn huyên vài câu, hôm nay người đến rất đông… Sau một hồi hắn liền đi ra, Đoàn Tình nhìn hắn, làm chuyện xấu mà một chút biểu tình cũng không có! ! !

Hai người ra cảnh khu, đến trên xe Tần Thiệu mới đem hoa mai lấy ra, vẫn còn mấy đóa. Đoàn Tình gật đầu:“Chúng ta trở về đi.” Tần Thiệu cười cười thắt dây an toàn cho cậu:“Tốt lắm a, chúng ta đi. Lần đầu tiên làm hái hoa tặc kinh nghiệm còn thấp, thỉnh quan nhân chỉ bảo nhiều hơn.”

Đoàn Tình cười ra tiếng.

Hai người trở về tiểu bao tử tưởng tượng, hai người một ngày mới trở về, ô ô, chắc chắn là không cần mình nữa …… Ô ô…… Tiểu Kiều nhìn Tần Thiệu y y nha nha hỏi hắn đi đâu . Tần Thiệu ôm tiểu bao tử kể tường tận: Với cha con đi trường học, thu dọn sách giáo khoa, sau đó đi CO6n Sơn xem hội hoa mai ! ha ha ! Tiểu Kiều cao hứng lấy tay chọt chọt hắn, Tần Thiệu liền cúi đầu khiến hắn chọt, Tiểu Kiều chơi một hồi liền cao hứng , Tần Thiệu hôn một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên! Hôn xong thấy đau, Tiểu Kiều lấy móng tay cào mặt baba một cái, Tần Thiệu cười vui vẻ, , hành động giống hệt Đoàn Tình !

Tiểu Hồng ở bên cạnh nhìn thoáng qua cười, đã lâu không nhìn thấy Tần Thiệu, tiểu bao tử bản năng bám hắn . Tần Thiệu bế Tiểu Kiều quay mấy vòng, cái miệng Tiểu Kiều nhỏ nhắn cười ra tiếng , thật khoái chí. Đoàn Tình ngồi trên bàn lắc đầu:“Sao nó không sợ gì hết vậy?” Hàn Dũ cười:“Tiểu hài tử thích được bế lên cao.” Đoàn Tình cũng muốn thử xem:“Tôi muốn thử.” Tần Thiệu đem Tiểu Kiều đưa ôm cho cậu:“Hảo, anh đi nấu cơm. Buổi tối mọi người muốn ăn cái gì, hôm nay bản đầu bếp sẽ bộc lộ tài năng. Chúng ta cùng nhau chúc mừng Ấu Đường chuyển trường thành công a ! ! !”

Hàn Dũ cũng cao hứng:“Nhanh như vậy liền làm xong rồi a. Rất đáng để chúc mừng, đến tôi giúp cậu làm trợ thủ.” Tần Thiệu cười cười:“Ân, về sau phải luyện tập học dược. Mở quán ăn làm gì, so với anh mở phòng khám tốt hơn nhiều. Cáp.”

Tiểu Hồng cũng cười nói:“Anh ấy sao bằng cậu, còn thuốc, không chế bậy bạ là may rồi.” Hàn Dũ cũng thực oan uổng:“Anh cũng không biết làm sao, 10 năm qua vẫn cố gắng nhưng đều thất bại, cuối cùng chỉ có thể ra ngoài ăn.” Tần Thiệu cười cười thực tự hào:“Đây là thiên phú !” Hàn Dũ cắt lời:“Tâng bốc bản thân quá rồi nha.”

Tần Thiệu cười cười không nói nữa bắt đầu nấu cơm, hôm nay hắn quyết định làm cơm Tây, Ấu Đường thích nhất bò sốt vang, Tần Thiệu hỏi Hàn Dũ:“Ấu Đường hiện tại có thể uống hồng tửu sao?” Hàn Dũ gật đầu:“Có thể a, uống hồng tửu đối với người sau khi mang thai rất tốt cho sức khỏe.” Hàn Dũ nhỏ giọng nói , e sợ cho Đoàn Tình nghe xong liền không uống. Tần Thiệu cùng y lắc đầu, Ấu Đường không có cực đoan như vậy.

Tần Thiệu bắt đầu làm , đây không phải lần đầu tiên cậu làm món này, nhưng trình tự tương đối phức tạp, nguyên liệu có chút phức tạp chút, Hàn Dũ đứng cạnh cũng giúp đỡ thái dau củ với điệu bộ vô cùng chuyên nghiệp, quả thật là đối với thực đơn này cần rất nhiều thời gian luyện tập, hai người kia phối hợp rất tốt. Sau nửa tiếng cũng làm xong cơm Tây, Tần Thiệu lại làm vài món thức ăn, , càng nhiều càng tốt, hắn chuẩn bị rau dưa salad để Ấu Đường có thể ăn nhiều rau dưa một chút, thịt hun khói có sẵn , bánh mỳ là chị Hồng đang nướng. Cuối cùng làm món canh là hoàn tất.

Hia người đem đồ ăn lên rất nhanh chóng, chị Hồng tay chân lưu loát, khăn trải bàn cũng được đổi sang cái mới, mấy đóa hoa mai ban nãy cũng được cắm vào bình rồi đặt gọn lên bàn, chị Hồng còn mang nến và rượu lên. Tần Thiệu cởi tạp dề đến cạnh Ấu Đường rồi hôn con của hắn một ngụm:“Tiểu Kiều, có thích ánh nến hay không?” Tiểu Kiều nhìn đến cái gì sáng sáng đều cao hứng, ánh mắt cứ dán vào ánh nến, đều không màng chớp mắt . Tiểu bao tử có đôi mặt đen lóng lánh rất đẹp. Tần Thiệu cảm thán, không ngờ lúc trước vô cùng khó coi giờ lại dễ nhìn như vậy. Tần Thiệu ôm con:“Con nó hiện tại ăn no uống đã , đem con đặt vào nôi đi, chúng ta ăn cơm. Tiểu Kiều ngoan a.” Tiểu Kiều đành phải nằm ở giường nhỏ xem bọn họ chúc mừng, hiện tại chỉ biết dùng ánh mắt ghen tỵ mà nhìn mọi người thôi.

Ánh nến bắt đầu tỏa sáng cho cả bàn ăn. Không khí rất tốt, ngay cả Tiểu Hồng cũng nâng chén cùng cậu cười:“Ấu Đường, chúc em học hành thật tốt, năm mới vui vẻ.” N guyện vọng lớn nhất của nàng chính là nhìn cậu vui vẻ. Đoàn Tình nhìn nàng cười:“Cám chị.. Có mọi người, em thực sự thấy rất vui.” Tần Thiệu nhìn cậu một cái, cụng ly với cậu:“Anh sẽ cố gắng cho em một đời này vui vẻ, khoái lạc.” Đoàn Tình lườm hắn một cái cùng Hàn Dũ cụng ly:“Chúc anh và chị Hồng sớm ngày…” Đoàn Tình tìm không thấy từ , Hàn Dũ thực khẩn trương, Đoàn Tình rốt cục nghĩ tới từ:“Trăm năm hạnh phúc, một đời vui vẻ !” Hàn Dũ cao hứng :“Em yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ như vậy .” Tiểu Hồng tuy rằng hào phóng, giờ phút này cũng vẫn là có chút cảm động , Tần Thiệu rốt cục vãn hồi đại cục:“Đến, chúng ta cùng cụng ly, vì ngày mai hạnh phúc cụng ly ! ! Vì tiết tình nhân hôm nay cụng ly !”

Buổi tối Tần Thiệu ôm hài tử, cho chị Hồng và Hàn Dũ hẹn hò nhau đi xem phim,:“Hiện tại bọn em sẽ ra bãi đất nhỏ đi dạo, gần đây có rạp chiếu phim ,chị cùng anh ấy đi đi.” Tiểu Hồng không đi:“Tôi chăm là được, hai người cứ đi chơ đi.” Tần Thiệu nắm tay hài tử:“Chị Hồng, bọn em đi chơi cả ngày rồi, để tối nay tụi em chăm cho, chị đi chơi đi” Tiểu Hồng vẫn là có chút do dự, Hàn Dũ sờ sờ túi vải lấy ra 4 phiếu:“Tôi mua 4 phiếu? Hai cậu đi luôn không?” Tần Thiệu lắc đầu:“Tiểu Kiều lát nữa sẽ buồn ngủ . hai người cứ đi đi.” Hàn Dũ thở dài, có con rồi đúng là khổ, Tiểu Hồng nghe hắn nói như vậy cũng chỉ cười cười rồi đi thay quần áo.

() Chương trước tác gỉa có viết là tháng giêng ĐT sẽ khai giảng, chương này lại là 14/2 nên có thể khai giảng là âm lịch nha mọi người. (có thể là do chương trước toàn là về năm mới nên mới để lịch âm)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.