Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 81: Chương 81




CHƯƠNG 81

Ngày khai giảng của Đoàn Tình rất nhanh đã tới , Tần Thiệu cậu đến trường, vật chất điều kiện ở trường này cũng không kém đại học A là bao, Đoàn Tình phân đến ban trao đổi học sinh cùng một người nữa. Hai người tuy là bạn học chung năm trước, nhưng đến đây lại bị tách ra học khác ban, Đoàn Tình cũng không quen thuộc, nhưng là tốt xấu gì cũng học chung một trường .

Tần Thiệu giúp bận rộn sắp xếp an bai ký túc xá xong hết, thuận tiện còn mời mấy người bạn chung phòng của cậu ăn một bữa cơm, bọn họ thân nhau nhanh chóng. Có rượu vào cảm tình cũng được nâng lên ! Ngay cả Vương Húc học cùng ban của Đoàn Tình, đều bị làm cho cảm động, đem em trai của Tần Thiệu – Đoàn Tình trở thành anh em bằng hữu. Cậu vốn tưởng rằng mình sẽ không tiếp thu được nhiều thứ mới mẻ cùng một lúc, ai ngờ rằng lại tốt như vậy.

Các nam sinh hỏi Đoàn Tình ở ký túc xá nào, kết quả Đoàn Tình cười cười:“Ân tạm thời không ở.” Tần Thiệu cười giải thích:“Nhà chúng tôi rất gần đây, số 356 đường Tây Khê, có cả hoa viên. Nếu các cậu có thời gian rảnh cứ đến chơi.”

Mọi người bắt đầu tự giới thiệu về nhau ! Vương Húc và mọi người phá lệ cảm động, cậu ấy không ở ký túc xá còn giúp chính mình bận rộn dọn dẹp, đã vậy còn mời bọn họ ăn cơm, vì thế đội trưởng lúc ấy liền ôm bả vai Đoàn Tình cam đoan:“Tần ca cứ yên tâm ! Em trai anh em nhất định sẽ chiếu cố thật tốt !” Đoàn Tình không được tự nhiên giật giật bả vai, Tần Thiệu ho khan vương tay cầm lấy tay đội trưởng:“Kia cám ơn cậu !” Ha ha, Đoàn Tình quả nhiên không thích nam ! Ân, vậy là tốt rồi ! ! Đội trưởng nhanh chóng khiêm tốn cười nói:“Quá khách khí, này , Đoàn Tình, Vương Húc, tôi đại diện cho sinh viên hệ kiến trúc năm 2 ban 3 hoan nghênh hai người gia nhập, từ hôm nay trở đi hai người chính là phần tử trong ban, là anh em tốt”

Tần Thiệu ôm Đoàn Tình cười:“Chúng tôi kính các vị một ly, về sau còn thỉnh các vị chiếu cố nhiều hơn !” Tiệc rượu buổi tối kéo dài từ 6 giờ đến tận 10 giờ. Nếu không có Tần Thiệu nhắc nhở việc ký túc xá đóng cửa e rằng bọn họ còn chưa uống xong, Tần Thiệu cũng uống hơi nhiều, Đoàn Tình chỉ uống đúng một lần, sau đó đều nhờ Tần Thiệu đỡ , sinh viên năm hai đều đã là người trưởng thành rồi, hơn nữa lại là chuyện vui cho nên uống vô cùng hăng say, Tần Thiệu cũng uống thống khoái, toàn ban có 20 nam sinh, hai bàn lớn, cuối cùng hắn cũng say. Tần Thiệu thời điểm say vẫn có chút phong độ , ít nhất ngồi ở trên bàn cơm nhìn không ra, chỉ là nói chuyện hơi hồ đồ , Đoàn Tình ngồi bên cạnh nghẹn bụng đau, Tần Thiệu chỉ vào một bàn chỉ còn rau thơm nói:“Dì à, khách sạn chỉ tiếp mỗi món rau thơm này thôi sao?” Đội trưởng cũng uống không sai biệt lắm , đứng lên nghiên cứu một phen:“Đúng vậy, nhưng không sao, rau thơm này nhìn rất ngon ! Xanh hồng nhìn rất đẹp” Đoàn Tình thật sự không nhịn được:“Đây là chỉ còn rau thơm mà thôi! ! ! ! Các người ăn hết đồ rồi, chỉ còn rau thơm mà thôi ! ! !” Trên bàn nhân cười vang.

Tần Thiệu nhích lại gần Đoàn Tình , hương thơm trên người cậu dễ ngửi hơn nhiều so với vị rượu nồng nặc, nàh bọn họ xài đồ đều có hương của trà . Tần Thiệu cười cười. Đoàn Tình lấy khuỷu tay huýt hắn:“Anh không sao chứ? Muốn uống chén trà hay không?”

Tần Thiệu ôm bả vai cậu lại một hồi:“Không có việc gì, chúng ta đợi lát nữa rồi về được không, anh hơi mệt?” Đoàn Tình lắc đầu, Tần Thiệu ngồi thẳng để bản thân tỉnh táo một chút, cùng ban trưởng nói:“Như vậy đi, trường này có cổng sau, lần sau mọi người tới nhà tôi, chúng ta uống suốt đêm.” Đội trưởng cũng cười:“Được.”

Tần Thiệu vẫn là dặn dò một chút:“Tôi đưa các cậu về.” Đội trưởng khoát tay:“Chúng em có thể tự đi về được, yên tâm , cũng không phải lần đầu tiên uống, chúng em biết cách thoát khỏi tay giám thị mà …… Ha ha.” Tần Thiệu cũng cười, vẫn là không yên lòng:“Vẫn là để anh đưa về” .

Tần Thiệu nhìn bọn họ đều còn có thể đứng lên, đưa bọn họ về đến ký túc xá xong, mới cùng Đoàn Tình trở về , Tần Thiệu ôm Đoàn Tình, Đoàn Tình muốn đẩy hắn ra, Tần Thiệu ghé vào lỗ tai cậu hà hơi:“Cho anh dựa chút, hình như anh sai rồi” Đoàn Tình mắng hắn:“Xứng đáng, ai kêu anh uống nhiều như vậy !” Tuy rằng mắng nhưng vẫn đỡ hắn đi, hai đi đến cửa trường học, đêm nay xem ra là không thể lái xe . Hai người bắt xe taxi, dọc theo đường đi tài xế thực lo lắng, liên tục nói:“Trăm ngàn lần đừng lđể cậu ta nôn ói trên xe !” Đoàn Tình không kiên nhẫn :“Yên tâm đi, sẽ không !”

Đoàn Tình nhìn thoáng qua Tần Thiệu, Tần Thiệu say rượu rất ngoan, tựa vào vai không nói lời nào cũng không nôn ói gì, cử im lặng . Mày rậm dần giãn ra , ánh mắt không nhỏ lắm, lông mi thoạt nhìn cũng rất dài, hắn đúng là thuộc về cái loạingười khi nhắm mắt lại đẹp hơn rất nhiều, lúc nhìn nhìn rất ôn thuần. Đoàn Tình chính mình cười nhạo , tên hỗn đản này nếu ôn thuần thì chắc trên đời này không còn có tên nào bại hoại , tên hỗn đản này chính là kẻ khốn kiếp ! ! ! !

Đoàn Tình trong lòng mắng hắn, mắng thư thái như không đẩy hắn ra, để cho hắn lần đầu tiên tựa trên người, càng dựa vào càng thoải mái, dần dần vùi mặt vào cổ cậu . Ân, nhà cũng sắp đến. Đoàn Tình một phen dùng khí lực đem hắn đỡ vào trong nhà, lúc này mọi người đều đã ngủ, Tiểu Hồng Đoàn Tình đỡ thật cẩn thận , không kinh động bọn họ. Đỡ đến phòng, đem cửa đóng lại mới tiếp tục chửi:“Không có chuyện gì cớ sao lại uống nhiều như vậy! !”

Tần Thiệu say nhưng vẫn không có quên ôm cậu, Đoàn Tình ném hắn ra sô pha nằm, Tần Thiệu một mực ôm lấy cậu . Hai người cùng nhau té ngã trên sô pha . Đoạn bị hắn áp dưới mắng :“Vương bát đản !Nhanh chóng ngồi dậy, không thì đừng trách sao tôi đá anh!” Những lời này nhắc nhở Tần Thiệu, Tần Thiệu lập tức đem cậu áp xuống gắt gao , tay chặn chặn lại toàn bộ hành động của cậu.

Mùi rượu trong nháy mắt bay vào chóp mũi, Đoàn Tình dùng sức quay đầu:“Khốn kiếp ! !” Tần Thiệu miệng bắt đầu di chuyển xuống vùng cổ, bản năng, Đoàn Tình bị hắn làm cho khó chịu, hô hấp bắt đầu loạn xạ lên ! Đoàn Tình dùng sức đẩy hắn ra, lúc đẩy ra được vừa thả lỏng thì hắn tiếp tục đè xuống, mùi rượu xộc đến bên miệng, Đoàn Tình ngô thanh, muốn mắng hắn nhưng hắn thừa cơ hội đó nhanh chóng đi vào…… Tần Thiệu uống hơi nhiều, bản năng muốn khi dễ cậu, thân thể tầng tầng đè nặng lên Đoàn Tình, đầu lưỡi bản năng ép buộc cậu , dây dưa chiếm lấy đầu lưỡi đang cố lẩn tránh đi của cậu. Đoàn Tình đánh đá lung tung chỉ khiến hắn càng thêm sức áp đây gọi là bản năng, càng giãy dụa hắn lại càng muốn cường quyền áp chế đi !

Đoàn Tình muốn hôn mê, mùi rượu bức người, hắn càng bức người hơn ! Không biết qua bao lâu , thân thể Đoàn Tình dần dần mềm mại , Tần Thiệu cũng chậm chậm thả lỏng , sức áp chế cánh tay cũng biến thành nhẹ nhàng ôm , từng chút một mân mê da thịt mềm mại kia, Đoàn Tình thở hổn hển cố đẩy hắn ra, Tần Thiệu ngẩng đầu lên, hô thanh:“Lão bà.” Đoàn Tình thở hổn hển , trước mắt Tần Thiệu toàn thân đều trì độn, hắn lại tiếp tục hô lên:“Lão bà……” Đoàn Tình tức giận thở không nổi mắng :“Ai là lão bà của anh, anh muốn phát tình thì đi tìm người khác ! tên vương bát đản !”

Tần Thiệu vẫn là khó hiểu:“Em chính là lão bà của anh. Ấu Đường, Ấu Đường……” Hắn thì thào kêu , ánh mắt mơ hồ nhưng vẫn cố chấp nhìn cậu. Đoàn Tình khóe miệng giật giật xoay mặt:“Tôi không phải, ttôi không phải người anh thích, tôi không phải Đoàn Huyên, về sau xin anh đừng đối xử với tôi như vậy.”

Tần Thiệu nghi hoặc :“Đoàn Huyên? Anh không thích hắn .” Đoàn Tình cười lạnh :“Nhanh như vậy liền thay lòng đổi dạ rồi sao, không phải phong cách của anh !” Không phải người say rượu sẽ nói thật hay sao ! Tên hỗn đản này vừa nghe liền biết chính là gạt người ! ! !

Tần Thiệu nghe không hiểu lắm lời cậu nói cho nên thì thào nói bên tai cậu:“Ấu Đường, Ấu Đường…… Ấu Đường…… Anh không có lừa em…… Anh thật sự thích em…… Anh sẽ thích em tới suốt đời, em có thể thích anh hay không…… Có thể hay không thích anh từng chút một…… Từng chút một là đủ, từng chút một là được…… Anh biết anh xấu, anh đối với em không tốt……”

Mấy lời sau Tần Thiệu nói mang theo chút thống khổ , Đoàn Tình trong lòng cũng khó chịu, cười cười:“Đúng vậy, anh đối với tôi không tốt, anh cũng biết…… Nếu anh biết như vậy sao còn yêu cầu tôi thích anh…… Vốn chính là cưỡng cầu…… Cưỡng cầu đều không mang lại gì tốt……”

Tần Thiệu đem mặt chôn vào lòng cậu, mặt có chút lạnh, thanh âm cũng tịch mịch lạnh lùng:“Anh biết, cả đời này anh chỉ muốn xin lỗi em. Cho nên, anh mới tiếp tục sống.” Đoàn Tình thân thể cứng lại, nguyên lai hắn là thực xin lỗi mình sao? Thực sự thích mình sao? Tần Thiệu nửa ngày sau tự giễu nở nụ cười :“Người anh yêu là em, lđời này anh rất vui nhưng cũng vô cùng thống khổ. Yêu thương em, cho nên anh chấp nhận bỏ rơi Đoàn Huyên. Ân, Ấu Đường, cám ơn em cho anh biết hóa ra trên đời vẫn còn một người thân chí cốt.” Đoàn Tình muốn hắn đừng nói nữa , nhưng Tần Thiệu vẫn tiếp tục thì thào :“Anh biết rõ em có người trong lòng, lại còn đem em cưỡng cầu lưu lại , dùng hết trăm phương nghìn kế cưỡng cầu em. Anh thực sự không muốn em rời bỏ anh, cho nên muốn trăm phương nghìn kế đem em lưu lại, thực xin lỗi……”

Đoàn Tình thân thể nằm ở dưới thân hắn động đậy, Tần Thiệu theo bản năng ôm lấy :“Anh không muốn em đi…… Không muốn em đi, chẳng cần biết em là em trai của anh…… Cho dù là thân……” Hắn dừng lại, nhận ra dường như là có chút gì đó bất thường, Đoàn Tình hận không thể bóp chết hắn, cũng may sau đó hắn ôm chặt lấy cậu lần hai:“Anh nhận . Cái gì cũng được, anh thực sự yêu em rất nhiều…… Anh muốn ở cạnh em trọn đời này…… Chẳng sợ thiên lôi đánh xuống, chúng ta cùng nhau…… Cho nên, Ấu Đường, làm ơn… đừng rời bỏ anh……” Đoàn Tình cảm giác cổ có chút lạnh , muốn lấy tay sờ sờ, lại bị Tần Thiệu dùng sức ôm lấy ,hắn tưởng rằng cậu muốn đi, ôm chặt hơn nữa, Đoàn Tình tránh không ra tức giận đến đòi mạng ! Tên vô liêm sỉ, ma men này ! uống rượu xong khí lực mạnh đến đáng chết!

Tên đáng chết kia! ! Thích thượng tôi thống khổ như vậysao ! ! Thích thượng tôi liền thiên lôi đánh xuống sao ! Thích thượng tôi liền bị báo ứng sao ! Tần Thiệu thống khổ, đại khái còn khóc , đúng là không tiền đồ ! ! Anh cứ tiếp tục thống khổ đi ! ! Nhưng hiện tại làm ơn buông tôi ra ! ! Đoàn Tình đẩy không được, hắn ôm chặt vô cùng, Đoàn Tình hừ một tiếng:“Tần Thiệu, anh buông tôi ra,” Tần Thiệu nghe thấy cậu gọi tên mình liền nhìn :“Ấu Đường, làm sao?”

Đoàn Tình tức giận đến đòi mạng:“Anh đè tôi, nặng quá !” Tần Thiệu nga thanh vẫn là không có phản ứng, Đoàn Tình thay hắn làm quyết định:“Anh lặn sang kia chút đi, anh yên tâm, tôi không đi đâu, tôi liền nằm bên cạnh anh.” Tần Thiệu nghe cậu không rất đi cao hứng , hướng bên cạnh nghiêng người, oành một tiếng, vì thế hắn ngã xuống , nằm gọn dưới đất, Đoàn Tình đứng lên :“Xứng đáng, vương bát đản, đêm nay ngủ trên nền đất đi ! ! ! Dám khi dễ tôi!” Tần Thiệu say mèn, nằm dưới đất không phản ứng gì, cũng không thấy đau, không tỉnh dậy mà tiếp tục ngủ . Đoàn Tình ngồi dưới đất nghiên cứu một hồi, nam nhân say đều như vậy, y hệt như Nguyên Dịch kia ! !

Đoàn Tình dùng sức xoa xoa cổ, lại đi toilet tắm rửa rồi trở về, Tần Thiệu vẫn là nằm dưới đất với tư thế ban nãy, Đoàn Tình cảm thấy vui vẻ trong bụng, nghĩ nghĩ vẫn là đem hắn ôm đến sô pha , Tần Thiệu phản xạ tính ôm cậu, Đoàn Tình theo bản năng né tránh , vì thế Tần Thiệu lại rơi xuống ! Đoàn Tình ngồi xổm dưới đất lầm bầm lầu bầu:“Đêm nay nằm đất đi!” Đoàn Tình lấy chăn trên giường đáp cho, sau đó đi chính mình leo lên giường . Mặc kệ hắn , cậu ngày mai còn phải lên lớp.

Tần Thiệu nửa đêm tỉnh dậy , ngủ trên giường thoải mái hơn cả sô pha. Tần Thiệu theo thói eun quay qua định ôm, nhưng lát sau mới phát hiện chính mình đang nằm dưới đất. Tần Thiệu nhìn nhìn Đoàn Tình trên giường nhìn nhìn lại cái chăn trên người mình cười cười, tiểu thí hài còn biết đưa chăn cho, thật tốt. Tần Thiệu ôm chăn đi lên giường, Đoàn Tình biểu tình ngủ rất ngon, Tần Thiệu ôm cậu hướng bên trong di:“Cho anh chút hơi ấm đi.” Đoàn Tình tay đặt trên miệng hắn, vẫn đang mê ngủ:“Ly xa chút, toàn mùi rượu !” Tần Thiệu nhẹ nhàng hôn một cái:“Lão công của em ghét bỏ cái gì.” Đoàn Tình hướng bên trong lẩm bẩm:“Phiền chết người.”

Tần Thiệu đem người ôm vào trong lòng, Đoàn Tình cũng theo thói quen đấu tranh đẩy một hồi rồi cũng ngoan ngoãn an phận trong lòng hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.