Trọng Sinh Cao Môn Đích Quý Nữ

Chương 142: Chương 142: Lễ Đầy Tháng Gặp Lại Cặn Bã Nam (3)




Âu Dương Noãn cười nói: “Đây là nha đầu do mẫu thân dạy dỗ, nữ nhi cũng rất thích. Những lúc như vậy để nàng đi theo nhiều một chút, cũng không đến mức cả ngày ở trong viện buồn rầu!”

“Nha đầu kia chưa gây rắc rối gì cho con chứ?” Lâm thị liếc mắt nhìn Lê Hương một cái, khẩu khí có vẻ rất lạnh nhạt. Trước đó, bà ta từng ám chỉ Vương mama đi tìm Lê Hương hỏi nàng ta tình hình hiện tại rồi thông báo tình hình Noãn các thật rõ ràng cho Lâm thị. Lê Hương thành thật từ lúc còn nhỏ, lại thông minh lanh lợi, cũng không phải nhiều chuyện. Người như vậy cũng là khiến chủ tử yêu thích, nay khi Âu Dương Noãn xuất môn cũng thường xuyên mang nàng ta theo.

“Sẽ không, lần trước chỉ là nhất thời hồ đồ. Hiện tại….” Âu Dương Noãn nhìn Lê Hương, cười nói: “Xem như rất nghe lời như lúc còn nhỏ!”

“Vậy là tốt rồi! Ta còn sợ con lại ghét bỏ nha đầu kia!” Lâm thị bất động thanh sắc nở nụ cười.

Sân khấu kịch vừa trình diễn liền náo nhiệt. Lần này Lâm thị làm chủ, tự nhiên sẽ không chọn những vở diễn khiến bà ta không hài lòng. Cố ý chọn Trân châu tháp, tài tử giai nhân, phong lưu lưu luyến, Trạng Nguyện cập đệ, phu xướng phụ tùy. Các phu nhân tiểu thư rất yêu thích, vỗ tay nhiều đến hai bàn tay đều đỏ.

Đang lúc náo nhiệt, một nha đầu trong Phúc Thụy viện đột nhiên chạy tới, hồi bẩm nói tiểu thiếu gia đột nhiên lớn tiếng khóc không ngừng, vú nuôi dỗ mãi không được, mời Lâm thị đến xem.

Lâm thị trầm mặt xuống, tức giận nói: “Ngay cả một đứa nhỏ cũng không giỗ được, còn muốn ta tự mình trở về. Nhiều phu nhân ở đây như vậy, các ngươi không biết phép tắc sao?”

Nha hoàn sợ hãi cúi đầu không dám hé răng, trên mặt Lâm thị lộ ra thần sắc ngượng ngùng hướng mọi người nói: “Đều tại ta chiều đứa nhỏ này, lại không hiểu chuyện như vậy…”

Tương thị bên cạnh cười nói: “Xem muội nói kìa, ngồi ở đây đều là khách quen. Chúng ta tự mình tiếp đón chính mình cũng dễ thôi mà. Đứa nhỏ còn bé như vây, muội tức giận làm gì? Mau đi xem một chút, buổi tối còn phải ôm đứa nhỏ ra để mọi người chúng ta còn nhìn một chút!”

Các vị phu nhân cũng đều gật đầu, khuyên Lâm thị trở về.

Lâm thị nhìn Âu Dương Noãn, trong mắt nàng xẹt qua tia lãnh ý, rất nhanh liền bị nụ cười đoan chính thanh nhã thay thế: “Mẫu thân, nếu đệ đệ khóc người cứ trở về đi! Ở đây có Noãn Nhi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Nếu như mẫu thân không yên tâm, còn có muội muội ở đây giúp con mà!”

Lâm thị gật gật đầu, đôi mắt đẹp dừng trên người Âu Dương Khả, nói: “Khả Nhi nay cũng không còn nhỏ nữa. Hãy giúp tỷ tỷ con nhiều một chút!”

Âu Dương Khả đứng lên, mềm mại gật đầu nói: “Vâng, mẫu thân yên tâm!”

Trên sân khấu vở kịch vẫn tiếp diễn. Thư sinh phong lưu tuấn tú Lưu Triển cùng thiên kim Tri phủ nhất kiến chung tình tới cửa cầu thân nhưng bởi vì gia đạo sa sút mà bị tri phủ đuổi ra ngoài cửa. Thư sinh tuấn tú rất buồn, không chỗ khả đầu, đêm túc uông thuyền. Các tiểu thư xem cũng thực khẩn trương, các phu nhân lại cười cười nói nói. Không khí cũng thực náo nhiệt, cũng không vì Lâm thị rời đi mà nhạt nhẽo.

Lâm thị đi được một lát, Vương mama đột nhiên lại đây, tiến lên hành lễ với Âu Dương Noãn rồi nói: “Đại tiểu thư, phu nhân sai nô tỳ đến thỉnh đại tiểu thư một chuyện!”

Âu Dương Noãn cười nói: “Mẫu thân có gì phân phó, Vương mama cứ nói!”

Vương mama cười nói: “Phu nhân đến ôm tiểu thiếu gia, ai ngờ tiểu thiêu gia vừa uống sữa liền ói hết ra ngoài. Váy phu nhân bị dơ muốn tìm váy màu quả lựu năm trước đến đổi. Ngài cũng biết, Lê Hương lúc trước là người quản xiêm y trang phục của phu nhân, khi đi cũng đã bàn giao lại cho nha đầu khác….” Nói xong trên mặt lại lộ ra vài phần lấp lửng: “Nhưng cố tình cái váy lúc trước do nàng ta thu thập, ai cũng đều không tìm thấy….Muốn nàng ta đến xem một chút!”

Bên cạnh đã có phu nhân, tiểu thư tò mò nhìn lại đây. Khóe miệng Âu Dương Noãn cong lên: “Nàng ban đầu chính là người của mẫu thân, có chuyện gì mama cứ trực tiếp phân phó là được rồi. Lê Hương, ngươi đi cùng Vương mama đi!”

Lê Hương nhìn Âu Dương Noãn, lại thấy ánh mắt Đại tiểu thư vẫn hiền hòa. Chỉ là Lê Hương tình nguyện tiểu thư có thể nghiêm khắc một chút trong lòng nàng mới có thể nhẹ nhõm. Lê Hương thật sự cảm thấy đại tiểu thư thông minh như vậy, chuyện gì trong nhà cũng đều không thể qua mắt được người. Bất quá đối phương không hỏi, Lê Hương cũng không dám nói…

Lâm thị không ôm lấy Âu Dương Hạo, bà ta ngồi ở trên ghế quý phi, chờ Lê Hương đến. Vài lần cầm lấy ly trà rồi lại buông, không biết suy nghĩ cái gì. Qua hồi lâu, Vương mama mới mang Lê Hương tiến vào.

Vừa vào cửa, Lê Hương đã đón nhận ánh mắt lạnh băng của Lâm thị, trong lòng không khỏi ngẩn ra. Nhớ tới phu nhân ngày thường uy nghiêm như thế nào, Lê Hương không tự chủ được mà quỳ rạp xuống đất, thân mình không khống chế được mà khẽ run.

“Lê Hương!” Hai mắt Lâm thị nhìn chằm chằm Lê Hương, trầm ngâm một lát rồi đột nhiên nói thẳng một câu nằm ngoài dự đoán của mọi người: “Ngươi hận ta?”

“Phu nhân….Nô tỳ không dám, là do nô tỳ làm sai chuyện mới bị phu nhân đuổi đi!” Lê Hương sửng sốt, lập tức cắn môi. Kiệt lực làm cho bản thân duy trì sự trấn tĩnh.

“Ngươi nói thật chứ?” Lâm thị bình tĩnh nói.

“Nô tỳ tuyệt đối không dám lừa gạt phu nhân!”

“Nếu ngày đó ta thực sự đánh chết ngươi?”

“Có như vậy thì cũng là do lỗi của nô tỳ, tuyệt đối không dám trách phu nhân!” Trong lòng Lê Hương không ngừng bồn chồn, trên trán thấm ra một tầng mồ hôi.

“Ngươi biết được điểm này là tốt rồi, không uổng công ta giữ ngươi lại bên cạnh nhiều năm như vậy!” Lâm thị thở dài, khẩu khí cũng hòa hoãn rất nhiều.

“Lê Hương! Phu nhân ân điển tiền lương hàng tháng của ngươi bên Phúc Thụy viện vẫn như cũ. Ngươi hiểu ý phu nhân chứ?”

Vương mama chậm rãi nói một câu. Chỉ là một câu này làm cho Lê Hương càng sợ hãi hơn. Phu nhân sẽ không vô duyên vô cớ đối tốt với một người, hơn nữa lại là một nha đầu từng phạm sai lầm….Tuyệt đối không chỉ phải đem chuyện của Đại tiểu thư nói cho phu nhân, nhất định là còn có yêu cầu khác.

“Đúng rồi!” Lâm thị như có chút tỉnh ngộ, bình tĩnh nhìn Lê Hương: “Hôm nay, ta muốn ngươi làm giúp một chuyện!”

“Phu nhân xin phân phó!” Lê Hương cúi đầu.

“Vương mama, ngươi nói cho nàng biết đi!” Lâm thị trầm ngâm trong chốc lát rồi phân phó Vương mama.

Vương mama lập tức đến gần Lê Hương, nói vào tai mấy câu.

Lê Hương vừa nghe, sắc mặt nhất thời trắng bệch. Vừa run rẩy vừa dập đầu không ngừng: “Nô tỳ không dám. Xin phu nhân tha mạng!”

Vương mama cười lạnh: “Ngươi xuất thân từ viện phu nhân, thực sự nghĩ rằng Đại tiểu thư sẽ xem ngươi như tâm phúc sao? Không làm việc cho phu nhân, ngươi nghĩ sẽ làm được gì?”

Lê Hương run lên: “Nô tỳ….Nô tỳ…”

Lâm thị nhìn Lê Hương, ánh mắt càng sắc bén: “Ngươi suy nghĩ kỹ rồi trả lời. Cơ hội này ta chỉ cho một lần!”

Vở diễn trên sân khấu kịch đã đến đoạn thứ năm, nhóm con hát đi ra sau chuẩn bị. Các phu nhân tiểu thư ngồi tại chỗ nói chuyện, Âu Dương Noãn đứng lên thỉnh Tương thị thay nàng tiếp đãi khách nhân. Nàng hướng mọi người cáo lỗi rồi rời đi, đã qua một canh giờ rồi, nàng muốn đi xem điểm tâm chuẩn bị như thế nào.

Tô phu nhân nhìn Âu Dương Noãn rồi liếc mắt với Tô Vân Nương, nàng ta lập tức hiểu ý liền phất phất tay. Tiểu nha đầu bên cạnh lập tức rời đi.

Từ khi Lão thái thái tin chuyện Thiên sát Cô tinh, liền sai người nuôi rất nhiều động vật trong hoa viên. Trên hành lang treo rất nhiều lồng chim, bên trong phần lớn là họa mi, chim khách….các loại chim ý cát tường. Âu Dương Trì vì lấy lòng Lão thái thái mà cố ý sai người từ phương xa mang đến hai con gà trân châu, sau lại cảm thấy đơn bạc nên liền đem đến rất nhiều thỏ nuôi trong hoa viên. Người bên ngoài nhìn thì thấy mới mẻ nhưng Âu Dương Noãn biết, những động vật này là Lão thái thái dùng để “chắn sát”.

Lúc đi qua hành lang hoa viên, trong giây lát Âu Dương Noãn ngửi được mùi rượu cùng mùi huân hương xộc vào mũi cùng với hơi thở của một nam tử xa lạ. Âu Dương Noãn liền dừng chân, khẽ nói với Hồng Ngọc: “Đi đường khác đi!”

Nói xong liền lui bước, đến góc hành lang liền có một nam tử đột nhiên nhảy ra ngăn cản. Hồng Ngọc cuống quýt che chắn trước người Âu Dương Noãn, quát lớn: “To gan, ai?”

Người tới đầu đội ngọc quan, một thân y phục màu trắng thêu sơn thủy, trên thân áo thêu một đóa hoành chi thương mai. Cả người toát ra hương vị thanh nhã tươi mát, phong tư thập phần tuyệt vời, làm người ta vừa thấy liền không thể dời ánh mắt. Đối với Âu Dương Noãn, tướng mạo của người này lại vô cùng quen thuộc, ngược lại khiến nàng không có cảm giác, có chăng chỉ là sự chán ghét.

Tô Ngọc Lâu mỉm cười nói: “Sao Âu Dương tiểu thư vừa nhìn thấy ta liền muốn trốn? Ta trông đáng sợ lắm sao? Hay là do Tô Ngọc Lâu đắc tội với tiểu thư mới khiến tiểu thư chán ghét ta như vậy?”

Âu Dương Noãn mỉm cười, che đi ánh mắt sắc bén: “Công tử nói đùa rồi, Âu Dương Noãn không dám!”

Tô Ngọc Lâu thấy khẩu khí nàng lạnh nhạt thì không khỏi giật mình.

“Ta chỉ muốn nhờ tiểu thư giúp một việc thôi!” Tô Ngọc Lâu hé miệng, tươi cười lại dẫn theo một tia ôn nhu, khiến cho hắn thoạt nhìn càng thêm khiến người ta động tâm, “Lúc ta đi ngang qua bụi cỏ, nhìn thấy con thỏ này hình như là bị thương. Tiểu thư có thể…”

“Thỏ sao?” Âu Dương Noãn nhìn thoáng qua trong lòng hắn, quả nhiên thấy hắn đang ôm một con thỏ tuyết trắng, lại còn run run.

“Chân nó không cẩn thận nên bị thương!” Tô Ngọc Lẫu đem chân trước của con thỏ dơ lên cho nàng xem. Trên mặt có chút thẹn thùng: “Ta là nam tử, cho tới bây giờ cũng chưa từng băng bó…”

Nếu là một tiểu thư trẻ tuổi khác, nhìn tới động vật nhỏ bị thương như vậy đều không tránh được có chút trìu mến. Nhưng Âu Dương Noãn lại chỉ mỉm cười: “Hồng Ngọc, đem thỏ con ôm lại đây, tìm một nha đầu băng bó cho nó!”

Tô Ngọc Lâu cảm thấy nụ cười này đạm như thanh phong, làm cho hắn không biết thân ở nơi nào. Trong lòng lại nhảy lên, không tự chủ được nghĩ rằng nàng rõ ràng là người lạnh nhạt như vậy, sao hắn thế nhưng lại cứ mê muội…?

Tô Ngọc Lâu sinh ra trong gia đình phú quý, nhất cử nhất động đều được người khác che chở đầy đủ. Trời sinh diện mạo tuấn tú, đối với bản thân đương nhiên thập phần tự tin. Nhưng Âu Dương Noãn lại cố tình đối xử với hắn như vậy, trong phút chốc hắn cảm thấy trong lòng trống rỗng, ngay cả sự tự tin ngày xưa cơ hồ như cũng đều biến mất…

Hắn vươn tay ngăn Hồng Ngọc, không chịu đem thỏ con giao ra. Ngược lại còn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Âu Dương Noãn nói: “Âu Dương tiểu thư, tiểu thư chán ghét đến nỗi không muốn nói nhiều hơn với ta một câu sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.