Trọng Sinh Chi Bùi Vũ

Chương 4: Chương 4




CHƯƠNG 5

Ban đêm đã gần đến, Tiểu Phàm trong trạng thái nửa hôn mê mơ mơ màng màng mở mắt, hắn rất đói bụng, đói đến hư thoát vô lực, hắn muốn ăn này nọ, dạ dày truyền đến từng đợt quặn đau, yết hầu khô đến cả nước miếng đều không nuốt nổi.

Lưu Mĩ Tuệ thức dậy tiểu đêm đánh ngáp một cái đi qua trước mặt tiểu Phàm, bản năng phản ứng khiến Tiểu Phàm nhẹ nhàng rên rỉ vài tiếng, Lưu Mĩ Tuệ quay đầu chán ghét nhìn hắn một cái: “Chuyện gì?”

Tiểu Phàm giật giật khẩu hình, không chút tiếng động: “Ta đói.”

Không biết có phải hay không hôm nay nàng tâm tình hảo, chỉ nói thầm một câu: “Thật là phiền toái!” rồi bỏ đi. Qua hồi lâu mới trở về, đem nửa túi bánh đậu xanh đã hết hạn để trên sàn nhà.

Tiểu Phàm được mở dây trói, vô tâm để ý thân thể đau đớn, dùng tay trái bắt một phen bánh đậu xanh liền hướng miệng nhét vào.

Kết quả của việc ăn vội vàng làm cho Tiểu Phàm nghẹn ở yết hầu, từng chút lết đến dưới chân Lưu Mĩ Tuệ cầu xin nàng cấp mình một chút nước uống. Lưu Mĩ Tuệ một cước đá văng tay hắn ra, thản nhiên rút hai điếu thuốc, nghĩ nghĩ từ trên bàn trà lấy xuống một cái chai đưa qua.

Tiểu Phàm căn bản vô tâm để ý tới bên trong chai đựng cái gì, dùng răng nanh rút nắp bình liền hướng miệng đổ vào, một cỗ hương vị cay độc nháy mắt kích thích toàn thân.

Nhìn hắn quỳ rạp trên mặt đất đau đớn ho sặc không ngừng, Lưu Mĩ Tuệ biểu tình sung sướng khi người gặp họa, cười lạnh một tiếng, dập tắt điếu thuốc đứng dậy trở về phòng.

“Ăn no liền chạy trở về ngủ đi!”

Tiểu Phàm ôm dạ dày nóng như lửa đốt chậm rãi lết trở về ban công, cuốn lui bên trong ***g sắt hung hăng ôm bụng của mình, không đến vài phút, trong bụng quặn đau lại càng lúc càng khó chịu, tựa như độc xà chui vào trong thân thể, tàn nhẫn cắn xé ngũ tạng lục phủ bên trong, mồ hôi lạnh ở trong khoảng thời gian ngắn liền thẩm thấu toàn thân hắn.

Trong họng dần dần nảy lên một cỗ dị vật áp chế không được, Tiểu Phàm chịu không nổi, oa một ngụm liền nôn ra. Đương lúc này ở bên ngoài truyền đến thanh âm mở khóa, bản năng cầu sinh khiến Tiểu Phàm dùng khí lực toàn thân lay động ***g sắt.

Một thân ảnh xuất hiện ở trước mắt, trong hoảng hốt Tiểu Phàm đã thấy không rõ lắm bộ dạng hắn. Người nọ ngồi xổm nhìn chằm chằm Tiểu Phàm hồi lâu nhưng không có làm bất cứ động tác gì, Tiểu Phàm gian nan giơ lên tay mình hướng hắn bò tới, trong ánh mắt càng ngày càng ảm đạm biểu lộ hai chữ “cứu ta!”

Thế giới trước mắt từng chút biến mất, cuối cùng chậm rãi biến thành một mảnh hắc ám, trong miệng liên tục phun ra lượng lớn bọt mép, cuối cùng chậm rãi trở thành chất lỏng đỏ tươi. Trên gương mặt vặn vẹo xuất hiện thần sắc càng ngày càng tuyệt vọng, ý thức bắt đầu mơ hồ, càng ngày càng nhạt nhòa, nhưng lại vào lúc này rõ ràng nghe được tiếng bước chân đi xa. Tiểu Phàm cuối cùng ở trong thế giới rét lạnh lưu cạn một giọt nước mắt cuối cùng của mình.

Thời điểm chết vẫn như trước không chịu nhắm lại cặp ánh mắt tuyệt vọng kia!

Sau khi phát hiện Tiểu Phàm bỏ mình, Bình Sĩ Khải cùng Lưu Mĩ Tuệ không có theo trình tự chôn cất bình thường đem thi thể hoả táng, mà để tránh thanh danh chính mình bị hao tổn, hai người cuối cùng quyết định ném xác tới nơi hoang dã. Có lẽ là Tiểu Phàm trên trời có linh, không đến ba ngày, thi thể hắn đã bị du khách phát hiện đồng thời thông tri cảnh sát. Cũng theo đó xuất hiện một màn mở đầu kia.

Trải qua khám nghiệm tử thi, Tiểu Phàm là chết do ngộ độc thức ăn! Bất quá nếu không phải trường kỳ chịu đủ ngược đãi, làm cho các cơ quan nội tạng nghiêm trọng bị hao tổn, loại ngộ độc thức ăn này căn bản không thể đoạt đi sinh mệnh của hắn.

Ngược đãi ấu đồng lại còn vứt xác, tội ác của Bình Sĩ Khải cùng Lưu Mĩ Tuệ quả thực làm người ta giận sôi gan, không thể tha thứ. Sau khi lập án, cảnh sát nhanh chóng đem hai người bắt về bộ quy án!

Rất nhanh, mọi tin tức liên quán đến án kiện này liền xuất hiện trên tiêu đề các tờ báo lớn khắp cả nước, ở trong xã hội lập tức nổi lên sóng to gió lớn, vô số dân chúng thiện lương đều mắng hai người chết không được tử tế, hy vọng bọn họ sớm ngày bị pháp luật chế tài, lại hy vọng Tiểu Phàm trên trời có linh thiêng sẽ cảm thấy an ủi.

Phóng viên theo dõi đưa tin mãi cho đến khi tuyên án lại không thu được bất cứ tin tức gì, hai người rốt cuộc bị tử hình hay được thả, ai cũng không biết được, trong xã hội đồng loạt nghị luận, vô số phán đoán khiến rất nhiều người đều đối với tính công chứng của pháp luật sinh ra hoài nghi.

Ngay cả như vậy, theo thời gian trôi qua, án kiện chấn động một thời này vẫn là chậm rãi trôi ra khỏi trí nhớ của mọi người. Hài đồng còn nhỏ đã chịu đủ bảy năm ngược đãi sau cùng bị tàn nhẫn cướp đi sinh mệnh kia, có lẽ cái chết đối với hắn mà nói, mới là một loại giải thoát.

————————————

Mười năm sau.

“Bùi Vũ, Bùi Vũ, ngươi mau tỉnh lại, đừng vui đùa kiểu này nữa được không, Bùi Vũ, Bùi Vũ……”

Tiểu Phàm cảm thấy chính mình ngủ đã lâu, thật lâu, ngủ đến hảo thiết thực, hảo an tâm, tựa như nằm ở trên chăn bông mềm mại, trên người phơi nắng dương quang ấm áp, cái loại cảm giác thích ý mà hắn chưa bao giờ trải nghiệm, thầm nghĩ cứ như vậy tiếp tục ngủ, vĩnh viễn cũng không cần tỉnh lại.

Chỉ là không biết khi nào loại yên tĩnh này bị người quấy nhiễu, bên tai xuyên đến thanh âm kêu gọi, thân thể cũng bị người đẩy đến đẩy đi lay động không ngừng. Dưới tác đông bắt buộc bên ngoài, Tiểu Phàm vẫn là chậm rãi mở mắt, lọt vào trong tầm mắt chính là một gương mặt anh tuấn mà lại phủ đầy lo lắng.

Sau Tiểu Phàm mới biết được, tên của nam nhân này kêu là Hạng Hải!

Thấy hắn tỉnh, Hạng Hải nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, biểu tình ở trong vòng vài giây từ lo lắng dần dần chuyển thành phẫn nộ: “Ngươi nói, lại đùa giỡn ta phải hay không?”

Tiểu Phàm đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó theo bản năng bắt đầu giãy dụa muốn rời ra ôm ấp của người xa lạ.

“Được rồi được rồi, nhanh chóng đứng lên về nhà đi.” Còn không chờ hắn đẩy ra, Hạng Hải ngược lại tự mình đứng lên, vỗ vỗ đất cát trên người, chậm rãi bước đi.

“Chỗ nào tốt không trốn, cố tình tìm một nơi ngay cả chim cũng không chịu thải phân, hại ta tìm hết vài ngày, tiểu tử ngươi thế nhưng làm ta thực khổ.” Hạng Hải một bên đi về phía trước, một bên dài dòng thầm oán không ngừng, chờ hắn quay đầu lại thì thấy Bùi Vũ vẫn như trước chỉ ngây ngốc ngồi dưới đất, tức giận thiếu chút nữa hộc máu.

“Thế nào, còn muốn ta cõng ngươi trở về có phải hay không?”

Tiểu Phàm còn đang trong mê mang bị người nọ mạnh mẽ túm lên, ngơ ngác đi theo Hạng Hải hai bước, chỉ cảm thấy đầu một trận mê muội, trước mắt một mảnh tối đen cái gì cũng không biết.

Bùm một tiếng, Hạng Hải nghe tiếng quay đầu lại, vừa muốn mắng tiếp lại phát hiện tình huống không đúng, vội vàng đi qua vỗ vỗ mặt Bùi Vũ, nhận được tiếng trả lời trầm mặc sau thở dài một hơi.

“Xem ra thật phải cõng ngươi trở về mới được.”

Hạng Hải là hảo bằng hữu của Bùi Vũ, vài năm này hai người thủy chung như hình với bóng, thậm chí gần như có thể mặc chung quần lót.

Đoạn thời gian trước Bùi Vũ dường như gặp cái gì phiền toái, cùng Hạng Hải nói đi ra ngoài trốn vài ngày liền không còn thấy bóng dáng. Hạng Hải rất lo lắng nhưng vẫn không gọi được điện thoại cho hắn, đành phải nghĩ hết mọi biện pháp tìm kiếm. Thật vất vả tại một bãi phế liệu cũ nát tìm được, lại phát hiện Bùi Vũ một thân dơ bẩn ngã vào góc sáng sủa bất tỉnh nhân sự.

Hạng Hải tuy rằng so với Bùi Vũ cao hơn rất nhiều, bất quá muốn đem một người lớn như vậy cõng về nhà còn phải leo lên lầu bốn cũng thật sự không phải sự kiện dễ dàng.

Mệt thở hổn hển, suy suyễn một câu hoàn chỉnh cũng nói không được, kết quả đem Bùi Vũ phóng tới trên giường còn chưa tới mười phút, hắn liền tỉnh. Cái này làm cho Hạng Hải cảm thấy tiểu tử này hoàn toàn là cố ý đùa giỡn chính mình.

“Chuyện vừa rồi trong chốc lát mới tính với ngươi, trước theo ta nói rõ ràng, mấy ngày hôm trước rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Hạng Hải rất bất mãn chỉ vào Bùi Vũ ép hỏi nguyên nhân. Thần sắc mang theo chút phẫn nộ khiến linh hồn Bùi Vũ chỉ có mười tuổi cảm thấy sợ hãi, một bên hướng giường lui lại, một bên hoảng sợ nhìn hắn.

“Ngươi nếu còn xem ta như bằng hữu, liền thành thành thật thật nói hết ra, bằng không ta lập tức cùng ngươi tuyệt giao !”

“………”

“Đừng theo ta ngoạn im lặng là vàng, ngươi hẳn là biết của ta tính tình, bào căn hỏi để luôn luôn là của ta xử sự nguyên tắc !”

“………”

“Thế nào, tiểu tử ngươi câm điếc, còn không nói lời nào ta lập tức cưỡng gian ngươi!”

Trải qua một hồi ép hỏi, Bùi Vũ mạc danh kỳ diệu rốt cục phun ra một câu.

“Ngươi, ngươi là ai?”

———————-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.