Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú

Chương 9: Chương 9: Nến Đỏ




CHƯƠNG 10: NẾN ĐỎ

.

Cám ơn NanaYJ  và williamken  và mauxanhvamauhong đã gợi ý chỗ mình không biết.

.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm má má cùng An Trúc  chờ đợi các ma ma giáo dẫn đến.

 

Tổng cộng có hai vị lão ma ma đến, tuổi hai vị ma ma này so với  Lâm má má còn muốn lớn hơn một ít. Hai vị lão ma ma thấy Lâm Gia Bảo liền đồng loạt hướng hắn hành lễ.

 

”Thỉnh Lâm tiểu chủ an.”

 

Trong số đó, có một ma ma nói: “Lâm tiểu chủ, hai người chúng ta phụng mệnh Hoàng hậu nương nương mà đến, phụ trách giáo dục Lâm tiểu chủ. Ta là Tô má má, vị này là Cù ma ma.”

 

Lần đầu tiên có người hướng hành lễ vấn an, Lâm Gia Bảo cũng không biết ứng đối như thế nào. Chỉ có thể hướng các nàng vấn an lại: “Cù ma ma, Tô má má , các ngươi hảo.”

 

“Cù ma ma, Tô má má, các ngươi tới .” Lâm má má nhận thức hai vị ma ma này, tiến lên tiếp đón.

 

Cù ma ma cũng cùng Lâm má má hàn huyên, “Lâm má má đã lâu không gặp a, lần này ngươi thật lợi hại . Ngự điểm phòng của các ngươi cũng sinh ra một vị quý nhân nha.”

 

Lâm má má ha ha cười nói, “Đều là tạo hóa của chính đứa bé này thôi. An Trúc  hắn tuổi còn nhỏ, còn cần hai vị ma ma chiếu cố nhiều hơn.” Lâm má má lại đưa cho hai ma ma một người một cái hà bao.

 

Cù ma ma cùng Tô má má hai người nhìn nhau mỉm cười.  Lâm tiểu chủ này cũng không phải là người bình thường a. Ngày hôm qua Thái tử điện hạ cũng phái người mang đến cho các nàng một ít lễ vật. Tất cả đều là thứ tốt, có thể sánh hơn bổng lộc một năm của các nàng. Các nàng cũng không dám không tận tâm a!.

 

“Lâm má má ngươi yên tâm đi, ha ha.” Cù ma ma nói.

 

Tô má má hỏi: “Đồ vật của Lâm tiểu chủ đều thu thập xong rồi sao? Chỉ cần mang chút đồ vật trọng yếu là được rồi. Mấy cái khác như quần áo thì không cần mang theo.”

 

Lâm Gia Bảo gật đầu, “Đều thu thập xong .” Hắn chỉ lấy một cái hành trang, đều là những vật nhỏ có ý nghĩa kỷ niệm.

 

“Vậy chúng ta đi thôi, từ nơi này đến đi Ngô Đồng uyển cũng có chút lộ trình, không cần trì hoãn .” Cù ma ma ý bảo.

 

Lâm Gia Bảo chào tạm biệt  với Lâm má má, “Ma ma, ta phải đi rồi.”

 

Lâm má má cũng nhịn không được mà ôm lấy hắn, “Đi đi , về sau nếu muốn ăn điểm tâm liền phái người đến ngự điểm phòng nói một tiếng, ma ma làm điểm tâm cho ngươi.”

 

“Ân! Ma ma.” Lâm Gia Bảo một bước quay đầu lại, theo hai vị ma ma rời đi.

 

Lâm má má nhìn bóng dáng An Trúc  cũng đỏ hốc mắt, hy vọng đứa bé này về sau có thể khoái hoạt hạnh phúc đi. Tô má má cùng Cù ma ma thấy Lâm Gia Bảo trộm lau nước mắt, trong lòng đều đối với hắn có thêm  vài phần hảo cảm. Đây là một hài tử hiểu được ơn nghĩa. Một hài tử có tính cách đơn thuần thiện lương như vậy, lại không có tâm cơ, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu. Không biết hắn tương lai có thể thích ứng với chuyện đấu tranh trong hậu viện Thái tử Đông Cung không.

 

Đi khoảng nửa nén hương,  rốt cục đến một cái sân trong Trữ tú cung.

 

Sau khi vào Ngô Đồng uyển, các cung nữ, thái giám trong uyển thấy bọn họ liền sôi nổi hành lễ. Lâm Gia Bảo có chút không biết làm sao, nhìn về phía hai vị ma ma.

 

“Mấy thứ này về sau các ma ma đều sẽ dạy ngươi.” Cù ma ma dùng thái độ ôn hòa nói chuyện  cùng Lâm Gia Bảo.

 

Hai vị ma ma dẫn hắn vào trong viện, trước dẫn hắn đến chỗ ở, đem đồ vật của hắn cất kỹ. Chỗ ở của hắn thực lớn, gồm có một phòng khách, một gian phòng ngủ và một gian thư phòng. Phòng ngủ lại gồm có hai gian trong ngoài, bên cạnh còn có một phòng tắm thực lớn. Trong phòng,  tất cả dụng cụ đều đầy đủ hết, bố trí rất xinh đẹp. Trong tủ quần áo đã chất thiệt nhiều quần áo đủ mọi kích cỡ cho Lâm Gia Bảo.

 

“Lâm tiểu chủ, đây là chỗ ở tạm của ngươi từ tháng tám sơ ngũ, ngài nhìn xem có vừa lòng không? Nếu có ý kiến gì thì cũng có thể nói với ta hoặc là Cù ma ma?” Tô má má dẫn Lâm Gia Bảo đi thăm một chút.

 

Lâm Gia Bảo đi theo các ma ma nhìn một vòng, “Ma ma, đều thực tốt.”

 

Tiếp theo, Lâm Gia Bảo được đưa đến phòng khách, được các  ma ma thỉnh đến ngồi ở vị trí chủ vị.  Tô má má cùng Cù ma ma đứng ở một bên, Tô má má nói :

 

“Kể từ hôm nay, ta cùng Cù ma ma chính là giáo dẫn ma ma của ngươi trong khoảng thời gian này. Chúng ta sẽ dạy ngươi hết thảy lễ nghi quy củ mà làm một chủ tử phải biết.”

 

“Chúng ta biết Lâm tiểu chủ đến bây giờ còn không thích ứng, tiểu chủ không cần khẩn trương. Ngươi chậm rãi có thể thích ứng thôi.” Cù ma ma nhìn ra Lâm Gia Bảo khẩn trương.

 

“Đúng vậy, Lâm tiểu chủ, thời gian thực dư dả, ngài có thể chậm rãi học, không khó .” Tô má má cũng tiếp tục nói.

 

Lâm Gia Bảo thấy thái độ của hai vị ma ma hòa ái, cũng dần dần trầm tĩnh lại. “Ta sẽ hảo hảo học .” Lâm Gia Bảo vừa nghe đến sẽ được học, liền trở nên nghiêm túc.

 

“Hiện tại thời gian còn sớm, Lâm tiểu chủ, chúng ta tắm rửa trước một chút, sau đó đổi kiện quần áo. Ngài hiện tại cũng không thể mặc trang phục cung thị.” Tô má má nói xong, lại nhượng Cù ma ma đi an bài.

 

Lâm Gia Bảo đi vào phòng tắm, các cung nữ đã đem đồ dùng tắm rửa chuẩn bị tốt. Trong dục dũng lớn cũng đổ đầy nước ấm, các cung nữ tiến lên hầu hạ Lâm Gia Bảo cởi áo.

 

“Ma ma, ta có thể tự mình tẩy.” Lâm Gia Bảo thấy cung nữ giúp hắn cởi quần áo, ngại ngùng cực kỳ.

 

“Lâm chủ tử, cung nữ hầu hạ chủ tử tắm rửa là chuyện bình thường, ngài chậm rãi tập quen thì tốt rồi.” Cù ma ma nói cùng hắn.

 

Lâm Gia Bảo bất đắc dĩ đành phải để các nàng giúp hắn thoát trống trơn, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người mà bước vào trong dục dũng.  Hắn từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên tắm rửa trước mặt nhiều người như vậy, rất ư là thẹn thùng. Tô má má thấy Lâm Gia Bảo ngại ngùng, liền tự tay giúp hắn tẩy trừ.

 

“Tay của Lâm tiểu chủ hôm qua bị phỏng, cần cẩn thận đừng đụng nước .” Cù ma ma dùng bố khăn đem tay hắn gói kỹ, để ngừa bị dính nước.

 

“Ma ma, ta đã tốt hơn nhiều, cũng không đau .”

 

“Lâm tiểu chủ hiện tại cũng không giống với trước kia , da thịt trên người đều phải cẩn thận chăm sóc. Chờ tẩy xong, Tô má má tới giúp ngươi bôi thuốc. Thái tử điện hạ nghe nói ngài bị phỏng , cố ý đưa tới thuốc trị thương tốt nhất, bảo đảm sau khi dùng dấu vết trên tay ngươi một chút đều không có, còn sẽ càng non mịn nữa.”

 

Cù ma ma cũng ở bên cạnh phụ họa, “Đây chính là thuốc tốt ngàn vàng mua không được nga. Thái tử điện hạ đối với ngài thật đúng là để bụng a.”

 

Thái tử điện hạ a… trong đầu Lâm Gia Bảo hiện lên hình ảnh Thái tử điện hạ chính là một người có thân ảnh cao lớn, khuôn mặt anh tuấn thâm trầm. Ở trong cung thường xuyên nghe được tin đồn về Thái tử điện hạ, ngay từ đầu có tin đồn là Thái tử điện hạ lãnh khốc tàn bạo, Lâm Gia Bảo nghe xong có chút sợ hãi. Nhưng sau đó, lúc  theo Lâm má má đi đến cung của Hoàng hậu nương nương, thấy Thái tử điện hạ rất nhiều lần nên không tin cho lắm. Thái tử điện hạ đối với Hoàng hậu nương nương thực hiếu thuận, thường xuyên đi bồi Hoàng hậu nương nương. Một người hiếu thuận hẳn không phải là người xấu.

 

Thái tử điện hạ có đôi khi mang bộ dáng không đổi sắc mặt, cùng uy áp phát ra từ trên người của mình rất là dọa người xung quanh. Nhưng khi Thái tử điện hạ nói chuyện với hắn liền tuyệt không dọa người [Y-H: lấy lòng cưng ko hết chứ ở đó mà dọa à]. Thanh âm của Thái tử điện hạ rất êm tai, ngữ khí khi nói với hắn cũng thực ôn hòa. Hắn còn thường xuyên có thể được ban thưởng nữa.

 

Lâm Gia Bảo sau khi được tẩy hảo, hai ma ma một người mát xa cho hắn,  một người xoa hương  trên người hắn.  Sau khi xong hết mọi thứ, da tay của hắn càng thêm nhẵn nhụi bóng loáng, còn có mùi hương thoang thoảng.

 

“Về sau chúng ta mỗi ngày sẽ giúp tiểu chủ ngài bảo dưỡng da thịt . Ngài hiện tại đúng là tuổi tốt nhất, rất may mắn. Hơn nữa hậu thiên xử lý, Thái tử điện hạ khẳng định sẽ cực kỳ thích.” Tô má má cùng hắn nói xong, còn nói thêm một chút cách bảo dưỡng thân thể và một vài địa phương phải chú ý.

 

Giúp Lâm Gia Bảo mặc quần áo tử tế, đeo lên một chút trang sức. Cù ma ma cầm một cái hòm bạc tinh xảo,  sau khi mở ra thì thấy bên trong là một thứ dạng cao có màu xanh nhạt, tản ra mùi thuốc nhè nhẹ. Tô má má lấy một chút, xoa ở trên mu bàn tay Lâm Gia Bảo, rất nhanh được hấp thu .Lâm Gia Bảo cảm thấy mu bàn tay thực thanh lương thực thoải mái. Sau đó, bọn họ trở lại phòng khách. Tô má má truyền ngọ thiện, Lâm Gia Bảo được cung nữ hầu hạ chia thức ăn. Hắn vì bị người nhìn chăm chú dùng bữa nên không được tự nhiên. Khi dùng bữa, hai ma ma lại cùng hắn nói về những lễ nghi cần chú ý khi dùng cơm. Thời điểm hắn dùng cơm, nếu có chỗ không thỏa đáng, các ma ma sẽ chỉ cho hắn. Tiếp theo, các ma ma bắt đầu giới thiệu cho hắn về các món ăn.

 

“Tiểu chủ không cần phải hoàn toàn nhớ kỹ. Chỉ cần trong lòng có chút ấn tượng, biết đại khái là được.” Tô má má thấy Lâm Gia Bảo nghiêm túc nghe, ôn hòa mà nói.

 

Sau khi dùng xong ngọ thiện, các ma ma lại nói cho hắn biết thêm mấy cung quy nữa, tiếp theo để cho hắn đi ngủ trưa. Lâm Gia Bảo nằm ở trên giường.

 

“Ma ma ta không ngủ trưa , ngủ không được.”

 

“Tiểu chủ ngài bây giờ còn nhỏ, thân mình vẫn chưa trưởng thành hết” Tô má má khuyên hắn, “Tiểu chủ chậm rãi tĩnh tâm, thực nhanh sẽ ngủ thôi.”

 

Cù ma ma để thêm đàn hương có chút an thần. Hương khí từ từ tràn ngập khắp phòng. Lâm Gia Bảo dần dần thả lỏng thân thể, bất tri bất giác liền ngủ. Một lúc lâu sau, các ma ma gọi Lâm Gia Bảo tỉnh dậy, sau đó cho hắn dùng thêm một chén canh ngân nhĩ, buổi chiều tiếp tục dạy hắn về lễ nghi cung quy.

 

Cứ như vậy hơn mười ngày sau, Lâm Gia Bảo đem lễ nghi cung quy học thuộc làu làu. Mà các ma ma cũng luôn kiên nhẫn, cung kính đối với hắn. Trong thời gian đó, mỗi ngày hắn đều phải uống xong một ít nước canh bổ dưỡng. Từ khi các ma ma giúp hắn bảo dưỡng da thịt, điều dưỡng thân thể, không đến nửa tháng, Lâm Gia Bảo đã được dưỡng đến khí sắc sung túc, da thịt trong suốt.  Hai ma ma còn đem các cấp bậc địa vị của các nương nương trong cung, cùng một số nhân vật có quan hệ với hoàng thất nói với Lâm Gia Bảo. Lâm Gia Bảo nghe tỉnh tỉnh mê mê .

 

“Mấy điều này tiểu chủ ngươi không cần nhớ hết, chỉ cần nhớ kỹ vài điều tối trọng yếu là tốt rồi, những thứ khác khi cần thiết sẽ có người bên cạnh nhắc ngài.” Cù ma ma an ủi hắn.

 

Một ngày trước tháng tám sơ ngũ, các ma ma cầm *cơ bản đồ sách*[NanaYJ: Đồ sách là mấy quyển sách bên trong là hình vẽ, chắc nghĩa là cầm mấy quyển sách], cùng một chiếc hòm lớn đến thư phòng. Tô má má nói với Lâm Gia Bảo:

 

“Hôm nay là ngày cuối cùng, các ma ma sẽ dạy ngươi điều sau cùng cũng là điều trọng yếu nhất”.

 

Cù ma ma đem đồ sách [sách vẽ có vẽ hình] mở ra cho Lâm Gia Bảo nhìn, “Đúng vậy, đây chính là quan hệ đến tương lai của ngươi, cần phải học thật tốt.”

 

Lâm Gia Bảo nhìn thấy hai người trơn bóng dây dưa cùng một chỗ trong sách liền một trận đỏ mặt tim đập.[Y-H: mình cũng muốn xem]

 

“Tiểu chủ cũng không nên thẹn thùng, đây là cái phải học để có thể lấy lòng Thái tử điện hạ, để cho Thái tử điện hạ được vui vẻ thì sẽ được sủng ái thật dài thật lâu.”

 

Tô má má cẩn thận giảng giải cho hắn mỗi một động tác, tư thế trên từng trang sách. Cù ma ma thì từ trong hòm lớn xuất ra một đôi mô hình biểu thị [làm mẫu] cho hắn nhìn. Mô hình được điêu khắc trông rất sống động, Lâm Gia Bảo nhìn mà đỏ hết cả mặt.  Tô má má lại xuất ra một cái ngọc thế cho Lâm Gia Bảo nhìn,

 

“Tiểu chủ tuổi còn nhỏ, quá sớm, quá nhiều hoan ái, khẳng định thừa nhận vất vả. Cho nên có thể dùng phương pháp này tới lấy lòng Thái tử điện hạ, như vậy tiểu chủ cũng có thể không cần khổ cực như vậy, Thái tử điện hạ cũng sẽ cảm thấy vui mừng lại có tình thú.”

 

Tô má má lại dạy Lâm Gia Bảo như thế nào dùng tay cùng miệng tới lấy lòng Thái tử điện hạ, còn nói thêm rất nhiều kỹ xảo có lợi cho hắn.

 

Sau một ngày học phòng trúng thuật, các ma ma để cho hắn ngủ sớm. Lâm Gia Bảo xuất thần nhìn ngọc bội như ý mà Thái tử điện hạ ban cho hắn … Hắn sinh ra là một song nhi. Hắn chưa từng có ý nghĩ sẽ thành thân. Mà bắt đầu từ ngày mai,  hắn chính là người của Thái tử điện hạ.

 

Tháng tám sơ ngũ , đối với Lâm Gia Bảo mà nói là một ngày trọng yếu. Sáng sớm, hắn đã bị các ma ma gọi dậy tắm vòi sen rửa mặt chải đầu. Sau khi tẩy sạch ba lần, lại ở khắp nơi trên người hắn thoa thêm hương thơm. Cả người Lâm Gia Bảo thơm ngào ngạt , sau đó mặc quần áo , đeo trang sức.

 

Lâm Gia Bảo bị gây sức ép nửa ngày, cuối cùng là ngồi ở giường lớn trong tẩm cung của Thái tử Đông Cung trong Bình Nhạc uyển. Trong phòng ngủ được bố trí đỏ rực thực vui mừng. Trên cửa sổ dán chữ Song Hỷ. Trên bàn là một đôi nến đỏ long phượng, ánh nến rạng rỡ. Lâm Gia Bảo có chút hoảng hốt, có cảm giác giống như hắn không phài làm tiểu thị của Thái tử điện hạ, mà là gả đến nhà người làm thê tử, đang chờ phu quân đến.

 

Trong phòng thực an tĩnh, Lâm Gia Bảo chỉ nghe thấy bên tai mình truyền đến tiếng tim đập của bản thân. Lúc sau, gian ngoài tẩm cung truyền đến âm thanh vấn an Thái tử điện hạ, sau đó là tiếng bước chân từ xa tới gần của Thái tử điện hạ. Nhìn thấy Thái tử điện hạ xuất hiện ở trước mặt của mình, Lâm Gia Bảo khẩn trương,  tâm đều nhảy ra ngoài.

 

“Thái tử điện hạ…” Lâm Gia Bảo đứng dậy hành lễ.

 

“Miễn lễ.”

 

Hiên Viên Hãn Thừa nâng hắn dậy, dìu hắn ngồi xuống giường. Sau đó cầm một khối long phượng trình tường hỉ khăn, hỏi hắn:

 

“Thích không?”

 

“Thích…”

 

Lâm Gia Bảo ngơ ngác nhìn một khối khăn hỉ đỏ dùng sợi tơ màu vàng kim thêu hình long phượng trả lời.

 

“Thích thì tốt.”

 

Hiên Viên Hãn Thừa nói xong, liền đem hỉ khăn phủ trên đầu Lâm Gia Bảo. Sau lại cầm lấy hỉ can đã chuẩn bị, nhẹ nhàng nâng mở hỉ khăn.

 

Trong chớp mắt hỉ khăn được nhấc lên, Lâm Gia Bảo thấy được ánh mắt Thái tử điện hạ, là tối đen thâm trầm, giống muốn đem hắn hút vào bên trong vậy. Hiên Viên Hãn Thừa lôi kéo tay của tiểu bảo bối, đem hắn ôm vào lòng trong. Cảm nhận được người trong ngực cứng ngắc,

 

“Ngươi chính là sợ ta…”

 

“Ta… Ta không sợ.” Lâm Gia Bảo khẩn trương nói, thanh âm hơi hơi có chút run rẩy.

 

Hiên Viên Hãn Thừa nhìn dáng vẻ của y , cười khẽ. Hắn đứng lên, chậm rãi tới gần hạ xuống một nụ hôn trên trán y. Lâm Gia Bảo bị dọa nhất thời ngừng thở, lúc này, chỉ nghe trong bụng của hắn truyền đến tiếng vang lộc cộc lộc cộc …[Y-H: tiếng kêu giống đi guốc quá (^_^)]

 

“Đói bụng phải không?.” Hiên Viên Hãn Thừa lại hôn hôn hai má bảo bối.

 

“Ân.”

 

Lâm Gia Bảo cuối thấp đầu, ngại ngùng đáp lại. Cả ngày hôm nay hắn không ăn cái gì, các ma ma chỉ cho hắn uống một loại mật hoa lộ, tuy rằng ngọt ngọt  hương hương, uống rất ngon,  nhưng không có no a…

 

Hiên Viên Hãn Thừa đứng dậy, đi ra ngoài cửa, phân phó cung nữ gác bên ngoài. Chỉ chốc lát sau, một cung nữ bưng một chén canh gà nhỏ tiến vào. Mùi canh gà nồng đậm khiến cho bụng Lâm Gia Bảo lại vang lên âm thanh.

 

“Mau tới đây ăn đi.” Hiên Viên Hãn Thừa hướng Lâm Gia Bảo ngoắc.

 

Lâm Gia Bảo đi vào trước bàn ngồi xuống, cầm lấy chén canh sau đó nhanh chóng ăn hết. Canh gà có mùi vị thực ngon, sợi mì được nấu thực mềm mại. Nhìn bảo bối ăn , trong lòng thực thỏa mãn. Một chén canh gà nhỏ đã bị Lâm Gia Bảo ăn sạch sẽ.

 

“Ăn ngon không?” Hiên Viên Hãn Thừa hỏi.

 

“Ăn thật ngon.” Lâm Gia Bảo trả lời xong chợt nhớ đến, “Thái tử điện hạ không đói bụng sao?”

 

“Ta đã no rồi.” Hiên Viên Hãn Thừa trả lời y.”Buổi tối không có thể ăn nhiều, sợ ngươi bỏ ăn. Ngươi nếu thích, lần sau sẽ nói tiểu phòng bếp làm cho ngươi ăn.”

 

“Chúng ta tâm sự một chút được không? Trước khi tiến cung, ngươi  gọi là gì?” Hiên Viên Hãn Thừa ôn nhu hỏi y.

 

“Ta nguyên bản gọi là Lâm Gia Bảo.” Lâm Gia Bảo hồi đáp.

 

“Ta về sau gọi ngươi là Gia Bảo được không?” Hiên Viên Hãn Thừa nắm tay y.

 

“Hảo.” Lâm Gia Bảo ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Ta đây về sau gọi ngươi là bảo bối được không.” Hiên Viên Hãn Thừa đem bàn tay nhỏ bé của Lâm Gia Bảo đặt ở bên miệng hôn.

 

“… Hảo.” Lâm Gia Bảo có chút thẹn thùng, lại không dám rút tay ra.

 

“Bảo bối  kể cho ta nghe chuyện của  ngươi khi còn bé đi, một chút thực đáng yêu đi.”

 

Hiên Viên Hãn Thừa đem ngón tay của Lâm Gia Bảo   đặt ở miệng nhẹ gặm. (^_^). Lâm Gia Bảo bị Thái tử điện hạ quấy rầy , hơi thở có chút đứt quãng, thấp giọng kể chuyện của hắn khi còn bé.

 

“Còn sợ ta không?”

 

Hiên Viên Hãn Thừa dắt Lâm Gia Bảo trở lại bên giường. Không chờ bảo bối trả lời liền hôn lên cái miệng nhỏ nhắn mà hắn mong nhớ ngày đêm .

 

Hiên Viên Hãn Thừa ngay từ đầu còn có thể khắc chế chính mình, tương đối ôn nhu, nhưng tư vị của  đôi môi nhỏ  này quá ngọt, hắn dần dần kìm lòng không được, nên dùng lưỡi cạy mở  cái miệng nhỏ nhắn của y, cùng  cái lưỡi của bảo bối dây dưa.

 

Lâm Gia Bảo bị hôn đến mềm cả người, vựng vựng . Chờ đến khi y phục hồi lại tinh thần thì phát hiện mình đã nằm ở trên giường . Hiên Viên Hãn Thừa ở trên người của y lưu luyến liếm hôn.  Hai khối đậu đỏ ở trước ngực Lâm Gia Bảo cũng bị trêu đùa . Lâm Gia Bảo mồm to thở dốc, cảm giác được bên chân chạm phải vật cứng nóng kia, y hơi  có chút sợ hãi. Hiên Viên Hãn Thừa lôi kéo tay y  sờ vào nơi nóng cứng của mình.

 

”Bảo bối của ta, ngươi đừng sợ. Ngươi còn nhỏ , ta hiện tại sẽ không cần ngươi, ta sẽ chờ ngươi lớn lên.” (^_^).

 

Hiên Viên Hãn Thừa đem y ôm vào trong ngực không ngừng hôn môi, đồng thời để bàn tay nhỏ bé của y hỗ trợ.

 

”Bảo bối, đến… cho ta xem các ma ma đã dạy ngươi cái gì…”

 

Hiên Viên Hãn Thừa mỗi ngày đều phái ám vệ theo dõi tình huống của Lâm Gia Bảo nên tự nhiên là biết bảo bối của hắn đã học cái gì…

 

Lâm Gia Bảo cẩn thận mà nắm thứ thật lớn của Thái tử điện hạ, làm theo động tác mà các ma ma đã dạy.

 

“Bảo bối… Thật ngoan… các ma ma còn dạy những thứ gì nữa?” Hiên Viên Hãn Thừa thâm ý mà dùng tay vuốt ve cánh môi của y . [Y-H: ko cần làm tới cùng, chỉ cần cái kiểu của ông Thái tử này thôi thì mình xem cũng đủ xịt máu mũi (^_^)]

 

Lâm Gia Bảo mắc cở đỏ mặt, chậm rãi cúi đầu, ngậm hắn vào , động tác tuy rằng ngây ngô, nhưng khiến cho Hiên Viên Hãn Thừa thích phiên thiên. Hiên Viên Hãn Thừa cố gắng khắc chế chính mình, đi vào khoang miệng ấm áp ướt át của bảo bối, cảm giác thật không gì sánh kịp. Trong lòng kêu gào muốn đâm trái đâm phải, Hiên Viên Hãn Thừa tận lực nhẹ nhàng mà co rúm. Cũng không dám tiến quá sâu, nhưng Lâm Gia Bảo vẫn cảm giác được yết hầu khó chịu, nhưng đành phải chịu đựng. Hiên Viên Hãn Thừa nhìn thấy trong mắt Lâm Gia Bảo xuất hiện nước mắt, vội vàng rời khỏi. Vừa hôn từng giọt  nước mắt của y, vừa nói:

 

“Bảo bối… Đừng khóc , bảo bối của ta… Ngoan bảo”. [Y-H: từ này sẽ xuất hiện rất nhiều ở những phần sau, mình thấy nó cũng dễ hiểu nên mình sẽ giữ nguyên (^_^)].

 

Hiên Viên Hãn Thừa lại hôn y rất sâu, cùng lưỡi của Lâm Gia Bảo giao triền. Dần dần Lâm Gia Bảo lại bị hôn đến toàn thân như nhũn ra, nóng lên, trên người một mảnh phấn hồng. Hiên Viên Hãn Thừa để Lâm Gia Bảo quỳ ghé vào trên giường, hắn từ phía sau lưng ôm lấy hắn. Đem hai chân bảo bối khép lại, sau đó tiến vào giữa hai chân bảo bối.

 

“Gia Bảo… Bảo bối của ta… Ngoan bảo…” Hiên Viên Hãn Thừa dùng tay vuốt ve trước ngực Lâm Gia Bảo, ngậm vành tai mẫn cảm của bảo bối.

 

“Ân… Ân…”

 

Thân mình Lâm Gia Bảo vốn mẫn cảm, nhịn không được rung lên. Mồ hôi nóng bỏng từ trên người Hiên Viên Hãn Thừa nhỏ xuống từng giọt, qua hồi lâu, hắn mới phóng xuất ra.  Trong lúc này, toàn thân Lâm Gia Bảo vô lực .

 

Hiên Viên Hãn Thừa ôm Gia Bảo đến phòng tắm phía sau phòng ngủ, trong phòng tắm, các cung nhân đã chờ sẳn. Chờ cho đến khi hai người đều tắm xong đi ra, Lâm Gia Bảo đã mơ mơ màng màng .

 

Giường trong phòng ngủ đã được  các cung nữ một lần nữa chỉnh lý lại. Hiên Viên Hãn Thừa ôm Gia Bảo nằm ở trên giường.  Nhìn dung nhan thiên chân của bảo bối khi ngủ, trong lòng hắn dị thường thỏa mãn, nên cứ như vậy đi vào mộng đẹp …

 

—–

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.