Trọng Sinh Độc Sủng Cửu Thiên Tuế

Chương 44: Chương 44




Ngài đã là người của bản công chúa, nhất định phải tuân thủ nữ tắc, à không, nam đức!

Tay nàng từ bụng nhỏ chậm rãi đi xuống.

Lục Khanh mặt nóng như lửa. Nhiều năm qua nàng vẫn luôn thắc mắc một vấn đề, đến bây giờ đáp án đã ở ngay trước mắt nàng liền căng thẳng không thôi.

Nàng nhắm mắt, thò bàn tay run rẩy định bất chấp tất cả vén nơi đó lên nhưng giáo dưỡng ăn sâu từ nhỏ lại ngăn nàng hạ thủ.

“Lục Khanh! Lễ tiết!”

Âm thanh từ trong đầu vang lên chặt đứt dũng khí của nàng.

Lục Khanh! Ngươi là công chúa! Ngươi làm sao có thể làm ra hành động này?

Nàng cuối cùng vẫn rụt tay về đặt trên eo hắn, nỉ non: “Cửu Cửu là của ta, chỉ có thể là của ta thôi.”

Bất luận chàng có phải thái giám hay không, chàng đều là của ta.”

Ngày hôm sau.

Quân Diễm Cửu tỉnh lại phát hiện mình đang nằm ở một nơi xa lạ, trong lồng ngực còn ôm một nữ nhân chỉ mặc độc một chiếc yếm đào. Một thân da thịt mềm mịn tản ra hương thơm ngọt ngào, suối tóc đen chảy dài xuống vai, óng ả suôn mượt.

Ngay khi thấy rõ khuôn mặt kia hắn như bị sét đánh đơ người.

Công chúa?!!!

“Lục Khanh.” Hắn nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng.

Nàng giống như bé mèo lười từ từ mở mắt, nhìn hắn cười cười.

“Ngài tỉnh rồi?”

Mặt hắn nháy mắt tối sầm, thần sắc phức tạp nhìn nàng: “Người... “

“Người làm gì nô tài rồi?”

Lục Khanh lười biếng ngáp dài một tiếng: “Cái gì cũng làm rồi.”

“Người... “

“Từ nay về sau ngài chính là người của bản công chúa, nhất định phải tuân thủ nữ tắc, à không, nam đức!”

Huyệt thái dương Quân Diễm Cửu giật giật.

“Công chúa đang nói gì vậy? Người thử nói thêm câu nữa xem.”

Lục Khanh nói lại: “Có nói một trăm lần nữa cũng như nhau thôi. Ngài. Quân Diễm Cửu. Đã là người của bản công chúa.”

Quân Diễm Cửu cười hoang đường: “Công chúa không biết lễ tiết là gì sao?”

“ Lễ tiết là cái gì? Có ăn được không?” Lục Khanh bày ra vẻ mặt không thèm quan tâm.

“Yên tâm, nếu ngài đã là người của bản công chúa, bản công chúa sẽ đối tốt với ngài, tuyệt đối sẽ không có ai ức hiếp ngài, làm hại ngài. Ngày thường có gì ngon, người đầu tiên nghĩ đến sẽ là ngài. Ngài đi theo ta sẽ không chịu thiệt đâu!”

Sau đó nàng lăn xuống giường, mở tủ lăy ra một xấp giấy, lần lượt là khế ước đất đai, cửa hàng mà nàng kiếm được.

Nàng nhướng mày: “Đây là sản nghiệp trong tay bản công chúa, sau này cho ngài, chỉ cần ngài nhớ rõ một điều. Từ này về sau ngài là bảo bối của bản công chúa.”

Quân Diễm Cửu có chút buồn cười.

“Công chúa làm loạn đủ chưa? Loạn đủ rồi thì hồi cung đi, nô tài coi như chưa từng phát sinh chuyện gì.”

Lục Khanh ngạo kiều nói: “Ta không về!”

“Bản công chúa còn có việc phải làm. Trước khi bản công chúa chủ động hồi cung, ngài tuyệt đối không được khai ta ra, bằng không, ta đem chuyện ngài ngủ cùng ta loan ra cho cả kinh thành biết!”

Quân Diễm Cửu bị chữ “ngủ” này chọc giận.

Hắn chưa từng gặp nữ nhân nào lớn mật như vậy.

Hắn ép nàng vào tường, nghiến chặt răng.

“Lục Khanh! Người thật sự cho rằng ta không dám đụng vào người, sợ người thật sao? Để ta xem công chúa làm sao ngủ với một tên thái giám!”

Lục Khanh đồng tử co rút, không cam lòng yếu thế.

“Bản công chúa còn rất nhiều biện pháp. Phía trước không được không phải còn phía sau sao?”

“Người!” Nam nhân trước măt thẹn quá hoá giận, hai vành tai càng ngày càng hồng nhuận.

“Người đúng là không có chút lễ nghĩa nào! Ai đã dạy người mấy việc này?”

“Vô. Sự. Tự. Thông.”

Lục Khanh đảo mắt, nhìn hắn.

Nàng biết, hắn có lẽ không phải không thích nàng, chỉ là hắn tự ti mà thôi. Kiếp trước, chỉ đến khi nàng một thân nhếch nhác hèn mọn, hắn mới dám cẩn thận ôm nàng về.

Kiếp trước hắn cố chấp, bá đạo, còn có dục vọng chiếm hữu cường đại.

Nàng vĩnh viễn là trân bảo hắn nâng niu trong lòng bàn tay.

Hắn cho một vị công chúa mất nước như nàng một mái nhà yên ấm.

Cho nên đời này đổi lại nhé, đổi thành nàng yêu hắn, tặng hắn tất cả ngọt ngào trên thế gian, bất luận hắn có phải thái giám hay không nàng vẫn sẽ yêu hắn, muốn cùng hắn bên nhau trọn đời.

Nghĩ đến đây, nàng nắm lấy đôi tay kia.

“Ngài theo Khanh Khanh có được không? Khanh Khanh sẽ trân trọng ngài mà.”

Dừng một chút lại thêm: “Ngài có thể về suy nghĩ kĩ càng.”

Nói xong liền xoay người rời đi.

Phía bên kia Lục Triệt vẫn đang dẫn binh tìm kiếm Lục Khanh khắp kinh thành, tìm đến sứt đầu mẻ trán.

Đi ngang qua tửu lầu, Lục Triệt vừa hay thấy Quân Diễm Cửu cách đó không xa.

Hắn do dự một chút, muốn tiến đến hỏi thăm tin tức tiểu nha đầu. Nhưng nghĩ tới quan hệ hai người không quá tốt đẹp, cuối cùng vẫn không tiến tới.

Quân Diễm Cửu thời điểm lướt qua Lục Triệt liền quay đầu liếc hắn một cái.

Những người Lục Triệt tìm kiếm đều là nữ hài, chỉ sợ có lật tung cái kinh thành này lên kiêma cũng không thấy tiểu nha đầu kia.

Hắn nhìn ra khoảnh khắc lưỡng lự khi nãy của Lục Triệt, không nhịn được cong khoé môi.

Không bỏ được cái tôi xuống sao? Không buông được thì tiếp tục tìm đi.

Lục Khanh dùng thân phận “nhà giàu mới nổi” Lục gia, cải nam trang đeo lên một khối mặt nạ tung hoành tứ phía.

Vừa vặn khoảng thời gian xuất cung này nàng có thể tập trung vào sự nghiệp kinh doanh.

Hôm qua ông chủ suối nước nóng vì chuyện thú dữ tập kích đã bị quan phủ điều tra. Nghe nói Quả Nhạc bị hủy dung, Quả gia cũng không phải dạng vừa, đòi số tiền bồi thường kếch xù. Áp lực cộng dồn bức ông chủ buộc phải bán đi sơn trang.

Lục Khanh cảm thấy đây là một cơ hội tốt, vì thế chủ động tìm ông chủ thương lượng, dùng năm vạn mua lại sơn trang này.

Ông chủ thấy so với ban đầu không lỗ là bao, thêm nữa bây giờ sơn trang kia đang là củ khoai nóng bỏng tay, vì thế tức tốc kí khế ước chuyển nhượng.

Sau khi nàng tiếp nhận. Quả gia lại tiếp tục tìm đến sơn trang yêu cầu bồi thường.

Lục Khanh cảm thấy đám người Quả gia này quả thật đáng khinh. Rõ ràng bọn chúng che giấu dã tâm đưa tới mãnh thủ, mưu hại công chúa không thành lại khiến nhi nữ nhà mình bị hủy dung, vậy mà bây giờ lại có mặt mũi tìm nàng bồi thường, cắn ngược lại??

Không giống như ông chủ trước đối với Quả gia sợ hãi rụt rè, Lục Khanh thập phần kiêu ngoại ném quản gia Quả gia ra ngoài.

“Chúng ta sẽ toàn lực phối hợp với quan phủ điều tra. Một khi sự tình chưa rõ kết quả, một xu cũng không bồi thường.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.