Trọng Sinh Truy Mỹ Ký

Chương 182: Q.2 - Chương 182: Gặp lại Tô Dĩnh Tư (HẠ)




Tiểu Uy vừa ra tay, tôi đã thấy kỳ quái. Cảm giác này dường như tôi từng thấy ở đâu đó!

Sau khi tỉ mỉ quan sát võ công của hắn, đây toàn là chiêu thức phổ thông, thế nhưng nó đều mang lại cho tôi một cảm giác quen thuộc không nói lên lời!

Vì vậy tôi cố ý phòng thủ, không tiến công, để cho Tiểu Uy sử dụng qua các chiêu thức.

Những người phía dưới quan sát thì thấy Tiểu Uy chiếm được thượng phong, đánh cho tôi liên tiếp lui về phía sau, tất cả đều cười dài.

Chỉ có Tiểu Uy trong lòng âm thầm kêu khổ, cho dù có đánh như thế nào đi chăng nữa, cũng đâu có đụng vào được một góc áo của người ta!

Tiểu Uy cũng biết đối phương cố tình phòng thủ, thế nhưng Tiểu Uy lại không rõ, vì sao đối phương phải làm như vậy, để giữ thể diện cho mình ư?

Không giống! Nếu như người này đúng là một ông chủ lớn như lời Trần Tuấn Đông, vung tay là 5 vạn đồng, thì hắn sẽ không cho ai mặt mũi cả!

Không có cách nào khác, Tiểu Uy cắn răng tiếp tục đánh, nhưng một chút hiệu quả cũng không có!

Hắn liên tục buộc đối phương ra chiêu, nhưng đối phương vẫn ung dung tự tại!

Dựa theo quy ước của trận tỷ thí, nếu như ai có thể tiếp được tôi 3 chiêu thì người đó thắng!

Mà tôi đâu có ra chiêu, nên Tiểu Uy chẳng có cách nào khác cả!

...

"Cha, con muốn người kia làm vệ sĩ cho con!"

Tô Dĩnh Tư kích động, chỉ vào giữa đài, hưng phấn kêu lên.

"Ai?"

Tô Viên Triêu sửng sốt, hắn lần đầu tiên thấy con gái mình kêu to trước công chúng.

"Là người trên đài kia kìa!"

Khuôn mặt của Tô Dĩnh Tư đỏ ửng, nói như vậy.

"Tô tiểu thư, cô nói Tiểu Uy hay sao?"

Vương quản lí cẩn thận hỏi.

"Không, không phải Tiểu Uy, chính là người đang cùng hắn đánh nhau kia kìa!"

Tô Dĩnh Tư nói.

Hình ảnh của Tiểu Uy được các công ty quảng cáo dán đầy trên đường lớn, Tô Dĩnh Tư liếc mắt cũng có thể nhận ra, ai là Tiểu Uy đang tý thí ở trên đài!

Nhưng lúc này Tô Dĩnh Tư kích động không phải vì thấy Tiểu Uy, mà chính là người đang đánh nhau ở trên đài với Tiểu Uy, chính là người nàng ngày nhớ đêm mong!

Tô Dĩnh Tư ở chỗ này thấy hắn, đương nhiên cho rằng hắn là vệ sĩ của công ty Thanh Long, cho nên mới nói như vậy.

"A?"

Vương quản lí sửng sốt, người này hắn chưa từng gặp mặt, chẳng nhẽ lại là người mới?

"Làm sao vậy?"

Tô Dĩnh Tư thấy sắc mặt cổ quái của Vương quản lý, nên nghi hoặc hỏi

"Không có gì."

Vương quản lí lắc đầu nói.

Cho dù thế nào đi chăng nữa, vấn đề khó khăn đã được giải quyết, Tô Dĩnh Tư chủ động buông tha ý niệm đối với vương bài của họ, đây tuyệt đối là một chuyện tốt!

Mà người ở trên đài kia, cho dù có thể nào đi chăng nữa, cũng sẽ không khó mời bằng Tiểu Uy, trông mặt của hắn, khẳng định là một người mới, vậy thì dễ ứng phó rồi.

Nghĩ tới đây, đôi lông mày đang nhíu chặt của Vương quản lý giãn ra không ít. Hắn đang đợi người trên đài đi xuống, sẽ mời hắn tới nói chuyện vệ sĩ với tiểu thư Tô Dĩnh Tư.

Về phương diện tiền tài của Tô Viên Triêu thì hắn vô cùng hào phóng, kiểu gì mình chẳng được phần trăm qua phi vụ này.

Thế nhưng thời gian lại quá lâu, khiến cho Vương quản lý không hiểu! Người kia đang đấu với Tiểu Uy ở trên đài, mà Tiểu Uy trong một thời gian dài như vậy, vẫn chưa giải quyết được hắn!

Tuy rằng Vương quản lí không biết người kia đang cố ý nhân nhượng, thế nhưng chỉ bằng khả năng tránh thoát những đòn tấn công của Tiểu Uy thì nhất định không phải là loại đầu đường xó chợ!

...

Khi tôi đang quan sát lộ số võ công, cách di chuyển của Tiểu Uy thì nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

Tôi quay đầu lại nhìn, thì nhất thời sửng sốt, hóa ra đây là đại minh tinh Tô Dĩnh Tư đã lâu không gặp!

Nhượng mà làm cho tôi dở khóc dở cười chính là, hình như ý của nàng, là muốn tôi làm vệ sĩ cho nàng!

Trong lúc tôi còn đang sửng sốt, thì Tiểu Uy đã nắm lấy cơ hội, nhưng chính trong lúc tôi phân tâm, thì tôi lại vô ý thức tung ra một chưởng, "Phanh" một tiếng trúng vào người của Tiểu Uy làm cho hắn bay xa tới 3, 4 mét, rời xuống dưới đài.

Sắc mặt của Tiểu Uy trắng bệch, đương nhiên bị thương nặng vì chưởng vừa rồi của tôi, không biết có bị nội thương hay không. Tiểu Uy ngồi dưới đất, hít thở một hồi, sau đó “oa” một tiếng, ộc ra 1 ngụm máu lớn.

"Xin lỗi, vừa rồi là tôi phân tâm."

Tôi lúng túng nhìn Tiểu Uy xin lỗi.

"Cậu không cần phải xin lỗi, chỉ do tôi tài nghệ không bằng người. Cậu như vậy đã cho tôi mặt mũi rồi, nếu không chỉ vừa mới bước lên đài, cậu đã có thể đánh bại tôi rồi!"

Tiểu Uy lắc đầu nói, không có một chút oán hận nào cả.

Xem ra tiêu chuẩn 3 chiêu của tôi đúng là rất cao rồi? Hiện giờ, thân thể tôi được sự trợ giúp của dị năng, đã được bộc phát tới cực hạn, chỉ cần tôi sử dụng một chút xíu lực lượng, cũng có thể khiến đối thủ bị trọng thương.

Tiểu Uy bị đánh ngã, toàn trường lập tức ồ lên. Không một ai nghĩ tới kết quả lại như vậy, Tiểu Uy trong mắt của mọi người đã trời thành một nhân vật thần thoại, hôm nay lại bị đánh ngã, khiến cho người khác vô cùng giật mình!

Thần sắc của những vệ sĩ này đã chuyển biến, từ việc kinh ngạc sang khâm phục, sùng bái!

Trong mắt của bọn họ, cường giả là tất cả! Chỉ cần ngươi mạnh hơn bọn họ, thì có thể được bọn họ sùng bái như một vị thần!

Trần Tuấn Đông xấu hổ đi tới, cầm chi phiếu trong túi đưa ra, sắc mặt ảm đạm nói:

"Lưu tiên sinh, thực sự là xin lỗi, không ai có thể đáp ứng yêu cầu của ngài, công việc làm ăn này chúng tôi không nhận được nữa, mong ngài nhận lại chi phiếu."

"Không cần, vị Tiểu Uy này cũng không tệ, tôi nhớ hình như cậu ta là vương bài của công ty, trong băng rôn quảng cáo cũng có hình ảnh của cậu ta, không biết Trần quản lý có chịu cho thuê người không?"

Tôi đem chi phiếu giao lại cho Trần Tuấn Đông.

Trần Tuấn Đông có một chút khói nói:

"Cái này..."

Không đợi Trần Tuấn Đông nói xong, Vương quản lý, Tô Dĩnh Tư và Tô Viên Triêu đã đi tới.

"Trần quản lý, vị này có phải là vệ sĩ mới của công ty hay không?"

Vương quản lí chỉ vào người của tôi hỏi.

"Vệ sĩ?"

Trần Tuấn Đông sửng sốt, lập tức hiểu rõ, hóa ra Vương quản lý hiểu nhầm, tưởng tôi là vệ sĩ của công ty, đang muốn mở miệng giải thích, thì thấy tôi nháy mắt cho hắn.

Sau sự kiện lần trước, tôi cũng nghe phong phanh chuyện Hoàng Hữu Vi sắp hạ thủ với Tô Dĩnh Tư, tôi lúc đó rất hối hận, tại sao không đá cho hắn một cái để hắn biến thành người thực vật cho rồi!

Thấy công ty vệ sĩ này cũng không có ai lợi hại, không chừng lại có thể xảy ra chuyện như lần trước.

Tôi vốn không muốn quản những ... chuyện này, thế nhưng khi Tô Dĩnh Tư cho tôi là vệ sĩ, trong lòng tôi lại nghĩ, vệ sĩ cũng là một việc rất tuyệt, điều quan trọng nhất chính là, Tô Dĩnh Tư lần trước đã bị tôi sờ qua, cho nên cũng có hảo cảm với nàng, không bằng thuận tiện trợ giúp nàng.

Tôi cười cười, nói:

"Đúng vậy, tôi mới tới công ty."

"A, thật tốt quá! Vị này chính là chủ tịch tập đoàn Tô Thị Tô Viên Triêu tô tiên sinh! Là một trong những vị khách lớn của công ty chúng tôi, vị này thì không cần phải giới thiệu nữa, đại minh tinh Tô Dĩnh Tư Tô tiểu thư đại danh đỉnh đỉnh!"

Vương quản lí thấy tôi nói như vậy, thì vui vẻ nói.

"Xin chào, Tô tiên sinh. Tôi là Lưu Lỗi."

Tôi vươn tay ra.

Tô Viên Triêu nhất thời do dự, nhưng do phép lịch sự tối thiểu, nên cũng miễn cưỡng vươn tay ra. Có thể nhìn thấy được, hắn rất không tình nguyện.

Nhưng mà tôi cũng không ngại, Tô Viên Triêu thân là chủ tịch của một tập đoàn lớn số 1, số 2 của cả nước, thân phận của Tô Viên Triêu cực kỳ tôn quý, đương nhiên sẽ không thèm bắt tay với những “tiểu vệ sĩ” như tôi.

Kỳ thực thế gian vốn là như vậy, nếu như anh có tiền, thì người ta sẽ xoay quanh anh, nếu như Tô Viên Triêu biết thân phận thực sự của tôi, không chừng hắn còn chủ động bắt tay của tôi.

Nhưng mà Tô Dĩnh Tư lại chủ động vươn tay ra, nắm tay của tôi.

Bàn tay nhỏ bé trắng mịn của Tô Dĩnh Tư nằm trong tay tôi, làm cho tôi có một cảm giác khác thường, yêu thích không nỡ buông tay.

Cho tới khi Tô Dĩnh Tư chủ động buông tay, tôi mới ý thức được mình thất thố, vội vàng buông lỏng bàn tay nàng, xấu hổ cười, bịa chuyện giải thích:

"Thật ngại quá, tôi cũng là người mê âm nhạc của Tô Tiểu thư, lần đầu tiên được gần gũi Tô tiểu thư như vậy, thật đúng là vinh hạnh"

Tô Dĩnh Tư đỏ mặt thản nhiên cười, vẻ mặt trông như một bức tranh được đặt một dấu chấm hỏi.

Người này ngay cả một bài hát còn chưa nghe, sao có thể là người mê âm nhạc của mình?! Mà lại nói khoảng cách gần ư, khoảng cách lần trước, chỉ còn một chút nữa là phát sinh quan hệ, vậy mà dám nói là lần đầu tiên ư?

Tô Dĩnh Tư đương nhiên không tin là trên thế giới này sẽ có hai người có tướng mạo giống nhau như đúc, chỉ có một giải thích duy nhất là, người này đang nói dối, không muốn làm rõ quan hệ của hai bên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.