Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Chương 289: Chương 289: Bày tỏ (1)




‘Hoàng Phủ tiên sinh …’

Mặc Di Nhiễm Dung nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước, cất lời: ‘Giáng Đầu Thuật mà đối phương sử dụng có thuộc tính tà ác, tuy rằng lúc thi triển Giáng Đầu Thuật không thành công nhưng đó chỉ là tạm thời mà thôi, cô ta trước sau gì cũng sẽ ra tay đối phó với Liên Kiều lần nữa!’

‘Có cách nào có thể bảo đảm sự an toàn của Liên Kiều không?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước hỏi ngay.

‘Hoàng Phủ tiên sinh, ngài nên biết Giáng Đầu Thuật trước giờ là phòng cũng vô ích, nếu như một Giáng Đầu Sư có lòng muốn hạ giáng với anh, cho dù là cách xa nghìn trùng anh cũng không thoát được, nhưng … tất cả các loại Giáng Đầu Thuật đều có một điểm chung …’

Mặc Di Nhiễm Dung nói đến đây, giống như đã mất quá nhiều sức liền phập phồng thở dốc một hồi.

‘Mặc Di tiểu thư, cô không sao chứ?’

Vốn tính tỉ mỉ, Hoàng Phủ Ngạn Tước dễ dàng phát hiện ra bàn tay cô đang run, tin chắc là đối phương làm tổn thương đến thân thể cô rất nghiêm trọng.

Nhìn thấy tình hình này, hắn càng lo lắng cho sự an nguy của Liên Kiều gấp bội.

Là một Giáng Đầu Sư đầy quyền lực và bản lĩnh như Mặc Di Nhiễm Dung mà còn không có biện pháp đối phó, vậy …

‘Tôi không sao …’

Đợi hơi thở của mình ổn định trở lại, Mặc Di Nhiễm Dung mới nói tiếp, ‘Khi một Giáng Đầu Sư muốn hạ Giáng Đầu với một đối tượng nào đó, nhất định phải có trong tay một món đồ nào đó có liên quan đến đối tượng đó, chẳng hạn như máu hoặc tóc hoặc móng tay chẳng hạn, đây chính là điểm giống nhau của tất cả các loại Giáng Đầu Thuật. Vì vậy để tránh cho Liên Kiều bị trúng Giáng Đầu, cách duy nhất là nghiêm cấm tiếp xúc với người lạ, đặc biệt là phái nữ!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước nghe vậy, có chút trầm tư, gật đầu, ‘Không có vấn đề gì, tôi sẽ luôn mang cô ấy bên mình!’

Mặc Di Nhiễm Dung nghe hắn thẳng thắn nói như vậy, trong lòng cũng được an ủi rất nhiều, cô cười, nghiêm túc nói ‘Hoàng Phủ tiên sinh, cám ơn ngài tình nguyện làm việc này vì em tôi!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước điềm đạm cười, ‘Liên Kiều là vợ của tôi, bảo vệ cô ấy không phải chịu bất cứ tổn thương nào là trách nhiệm của tôi, cũng là chuyện đương nhiên thôi!’

‘Chỉ mong chúng ta có thể bình an vượt qua ải này!’

Trên gương mặt xanh xao của Mặc Di Nhiễm Dung có thêm một tia lo lắng, sau đó mới nhẹ giọng thì thào, ‘Không biết đối phương rốt cuộc là thần thánh phương nào nữa …’

Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng chìm trong những suy nghĩ của riêng mình …

***

Trong văn phòng tổng giám đốc của Hoàng Phủ tài phiệt, chiếc điều hòa đang phả từng luồng không khí mát rượi khắp phòng. Ngồi nơi chiếc ghế tổng giám đốc, Hoàng Phủ Ngạn Tước trầm mặc nhìn phần văn kiện trên tay.

‘Đây là toàn bộ thông tin sao?”

Lật phần văn kiện đến đến trang cuối cùng, xem xong hắn mới trầm tư hỏi.

“Dạ phải, Hoàng Phủ tiên sinh, những thông tin có liên quan đến người này toàn bộ đều ở đây!”

“Ra ngoài đi!” Trên mặt Hoàng Phủ Ngạn Tước lộ rõ nét suy tư.

“Dạ!”

Cửa văn phòng được người nhân viên vừa bước ra cẩn trọng khép lại.

Ánh mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước lần nữa rơi trên phần văn kiện, trong đôi mắt đen như chim ưng dần có chút thay đổi.

“Cloris, còn gọi là Dodo, 23 tuổi, là con nuôi của nữ công tước Williams, thuộc hoàng thất nước anh, quốc tịch Anh, nguyên quán…. Mã Lai….”

Trang cuối cùng là những hình ảnh có liên quan đến cô ta, còn có một sô thông tin giới thiệu về cô ta.

Trong tài liệu, chín mươi phần trăm những thông tin của cô gái này đều là do cô tự nói với người khác, còn những thông tin có liên quan đến tuổi thơ cũng như gia đình của cô ta vô cùng ít ỏi, nhưng Hoàng Phủ Ngạn Tước biết, đây đã là những thông tin đầy đủ nhất có thể thu thập được bởi vì hắn đã phái một nhóm đặc biệt đi điều tra những thông tin này, năng lực của họ hắn hoàn toàn tin tưởng.

Ánh mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước chợt trở nên vô cùng sắc bén, hắn nhìn lại một lần nữa tại chỗ ‘23 tuổi’, trầm tư thật lâu, sau đó mới nhấc điện thoại lên, tìm trong danh bạ sau đó ấm phím…..

“Ông nội, con là Ngạn Tước, có chuyện này con muốn hỏi ông một chút…..”

***

Bữa cơm chiều trong ‘Hoàng Phủ’ vừa mới bắt đầu thì Hoàng Phủ Ngạn Tước đã trở về ‘Hoàng Phủ’, đây có thể coi như là ngày hắn tan tầm sớm nhất từ trước đến giờ, cả một ngày, hình bóng của Liên Kiều cứ quẩn quanh trong đầu hắn, không cách nào xua đi được.

Vốn tưởng rằng khi về đến nhà, hình ảnh đầu tiên nhìn thấy sẽ là Liên Kiều như một cánh bướm chấp chới bay tới sà vào lòng hắn, nhưng ngược lại, đón hắn lại là ánh mắt lo lắng của Triển Sơ Dung và một đám người làm.

“Mẹ à? Có chuyện gì vậy? Liên Kiều đâu?”

Hoàng Phủ Ngạn Tước vừa cởi áo vest đưa cho người làm vừa hỏi Triển Sơ Dung, vốn tâm tư cẩn mật hắn ngay lạp tức cảm nhận được trong ánh mắt của Triển Sơ Dung có chút lo lắng dù bà chưa lên tiếng.

“Ngạn Tước à, con về rồi sao, Liên Kiều nha đầu này cũng không biết sao nữa, từ trường học trở về đến giờ cứ rầu rĩ không vui, cơm tối cũng không ăn được mấy miếng, hỏi gì con bé cũng không nói, thật khiến ta lo lắng chết được!” Nhìn dáng vẻ này của Triển Sơ Dung rõ ràng là bà đang rất lo lắng, ngay cả ngữ điệu cũng trở nên gấp gáp, nói một tràng không nghỉ.

Hoàng Phủ Ngạn Tước hơi giật mình, hắn hỏi ngay, “Cô ấy đâu?”

“Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân đang ở trong vườn hoa!” Quản gia Lâm tỷ vội trả lời hắn.

“Ừ!” Tuỳ tiện đáp một tiếng, Hoàng Phủ Ngạn Tước quay sang nhìn Triển Sơ Dung, an ủi bà: “Mẹ, giờ con đi xem Liên Kiều một chút, mẹ không cần lo lắng!”

“Được, con mau đi đi!” Triển Sơ Dung vội thúc giục.

***

Trong vườn hoa, các loài hoa đang đua nhau khoe nở, nhất là nơi trồng loài hoa Mỹ Nhân Anh, cánh hoa màu lam trải khắp một khoảng đất lớn như những đợt sóng biển mang đầy sầu muộn khiến người ta đắm chìm trong đó.

“Liên Kiều, chị đang làm gì vậy?”

Ở một khoảnh đất gần biển hoa Mỹ Nhân Anh màu lam, Liên Kiều đang cầm trong tay một dụng cụ gì đó nhìn như cái xẻng, nhìn động tác giống như đang trồng một cái gì đó, nhìn động tác của cô mà Hoàng Phủ Anh cảm thấy hết sức nghi hoặc.

Liên Kiều quay đầu lại nhìn cô, ánh nắng sắp tàn của buổi hoàng hôn chiếu nghiêng trên gương mặt xinh xắn của cô khiến cô càng bội phần xinh đẹp.

“Anh Anh, là em sao?”

Hoàng Phủ Anh gật đầu, cô khuỵu gối ngồi xuống nhìn vào nhưng hạt giống mà Liên Kiều đựng trong một chiếc thùng gỗ, không kìm được sự tò mò, lên tiếng hỏi: “Đây là hạt gì?”

Liên Kiều cực kỳ hãnh diện cười nói: “Đây là hạt Liên Kiều nha!”

“Hạt Liên Kiều? Chị…..”

Hoàng Phủ Anh chỉ tay về phía mảnh đất sau đó lại chỉ về phía Liên Kiều, nhất thời cô vẫn chưa hiểu ý Liên Kiều muốn nói gì.

“Thế nào? Cool lắm phải không? Người khác thì thích trồng hoa trồng cỏ, chị thì không thích mấy thứ tầm thường đó đâu, không có chút sáng tạo nào hết, trồng Liên Kiều hay biết máy, nhìn nó là biết ngay chủ nhân của mảnh vườn này là ai, hơn nữa, cây Liên Kiều còn có tác dụng thanh nhiệt giải độc nữa chứ!”

Liên Kiều vừa nói bàn tay nhỏ nhắn vừa đưa lên quẹt mồ hôi trên mặt, ngay lập tức một vệt bùn liền dính trên vầng trán thanh khiết của cô.

Hoàng Phủ Anh nghe cô nói vậy liền sững người, sau đó nhìn lại chiếc thùng gỗ đang đựng đày hạt Liên Kiều, thật lâu sau đó mới đưau tay chỉ một vòng quanh những mảnh đất trống trong khu vườn hoa rộng lớn đã được những người làm vườn xử lý sạch sẽ….

“Liên Kiều, chẳng lẽ những mảnh đát này đều phải trồng loại cây này sao?”

Liên Kiều đứng thẳng dậy, gật đầu, “Đúng đó, sau này ngoại trừ Mỹ Nhân Anh của em, những chỗ khác đều thuộc về vườn Liên Kiều!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.