Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Múa Cùng Sói

Chương 38: Q.1 - Chương 38: Mưu kế, lột xác




“Muốn cho ta thay thế công chúa lấy chồng ở Kim quốc, cũng không phải không được. Bất quá, ta rất hiếu kỳ chính là, Đông Ly quốc nhân tài đông đúc, lại trả lời không được ba cái vấn đề của người ta, thật sự là không thể tưởng tượng.” Giọng điệu của Sở Liên Nhi mang mỉa mai, khi quốc gia gặp nạn, những người cầm quyền này không muốn phát triển, không muốn sửa cỏ, lại đem hi vọng ký thác trên người một nữ nhân, thật sự là bi ai.

“Các ngươi những nam nhân này dùng tam tòng tứ đức ước chế nữ nhân, dùng anh hùng của các ngươi cản lại chúng ta bành trướng, dùng vũ lực và ngang ngược của các ngươi làm cho nữ nhân khuất phục, chính là, khig quốc gia gặp nạn thì các ngươi không muốn đi tranh thủ, càng không có nghĩ tới dùng phương thức của nam nhân đi giải quyết, chỉ muốn hy sinh hạnh phúc của nữ nhân để đổi lại. Đây là bi ai của nam nhân các ngươi, hay là bất hạnh của nữ nhân chúng ta?”

Lý Hoa nghe xong, hai con ngươi trừng thành chuông đồng, rồi lại rơi vào trầm tư.

Hồng Nhi thì vừa sợ vừa lo nhìn qua Sở Liên Nhi, chẳng lẽ nàng thật không hiểu chỗ của mình sao? Cư nhiên còn dám tranh luận?

Đông Ly Thuần nghe vậy, con ngươi nhíu lại, sắc mặt vừa xanh vừa đỏ. Lời nói của Sở Liên Nh như búa tạ nặng nề loại gõ vào lòng của hắn.

Sở Liên Nhi thấy sắc mặt hắn đại biến, trong nội tâm cũng có chút sợ hãi, sợ hắn thẹn quá hoá giận giết nàng, vì vậy, nàng thả ngữ khí mềm nhũn, nói: “Đương nhiên, ta cũng biết rõ chỗ khó xử của Đông Ly quốc trước mắt, ngươi thân là hoàng tử chủ trì đại cục, cũng phải lấy đại cục làm trọng, Đông Ly quốc kết hôn với Kim quốc giúp ích quá nhiều, chính là, vì cái gì hiệp nghị của hai nước phải hy sinh cùng hạnh phúc cả đời của nự nhân mới có thể hoàn thành?” Nói đến đây, cơn tức trong nội tâm nàng lại nữa rồi, Tây Thi vì Việt Quốc hy sinh, lại đổi lấy lời mắng của mọi người trăm ngàn năm qua, Vương Chiêu Quân hòa thân Hung Nô lệ rơi thảo nguyên bi kịch, đổi lấy thở dài lưu truyền thiên cổ, Văn Thành công chúa lấy chồng Thổ Phiên ở xa, danh đẹp đổi lấy đại Đường hưng vinh, không biết, sau lưng những nữ nhân vĩ đại này, không phải là dùng nước mắt lấp sao.

“Từ xưa đến nay, có bao nhiêu công chúa hòa thân, hy sinh dưới sự xâm lược của nam nhân các phương. Chính là, các nàng hy sinh, cuối cùng đổi lấy cái gì? Vẫn là chiến tranh tàn khốc và địch nhân xâm lược. Từ xưa đến nay, nữ nhân hòa thân không ít, chính là, giữa nước và nước, lại thành lập quan hệ hòa bình bao lâu? Hòa thân có thể giải quyết mâu thuẫn ở giữa quốc gia sao? Thật sự là lừa mình dối người, buồn cười chính là, người thống trị đều vẫn đang hứng thú với hòa thân.” Sở Liên Nhi nói hết lời, nhìn đến sắc mặt Đông Ly Thuần biến thành tái nhợt thì trong nội tâm lộp bộp một tiếng, xong rồi, xong rồi, tại sao nàng lại hiện lên nhất thời chọc giận hắn, cái này xong rồi, nàng thật không có mạng nhỏ.

Nhưng, phản ứng của Đông Ly Thuần cũng vượt qua dự đoán của nàng.

Chỉ thấy thân hình hắn chợt chấn động, hai con ngươi phức tạp bình tĩnh chằm chằm vào Sở Liên Nhi tức giận mặt đỏ bừng, gò má nàng bởi vì lửa giận mà biến thành đỏ, giống bôi một tầng son, con ngươi giận tái đi, sinh động mà hoạt bát, cái miệng đỏ bừng thở phì phì mím lại giống như quả đào mật đã chín. . . . Bỗng dưng, ánh mắt buồn bã, giọng hắn cơ hồ khàn khàn nói: “Ngươi nói rất đúng, thân là có nam nhân tôn nghiêm, xác thực không nên đem lợi ích hai nước thành lập trên người nữ nhân.” Hắn trầm mặc, ánh mắt như mang theo quyết định gì đó, hướng nàng khoát tay: “Ngươi đi xuống đi, phân phó phòng ăn, truyền bữa!”

Sở Liên Nhi ngạc nhiên, không hiểu nhìn qua hắn, hắn bảo nàng truyền bữa, có phải là đại biểu, hắn không có ý định xử trí nàng sao?

“Còn suy nghĩ cái gì? Thật hy vọng ta giết ngươi, hoặc là cho ngươi đi hòa thân?” Đông Ly Thuần lại khôi phục lạnh như băng và đạm mạc trước kia, khuôn mặt tuấn tú không biểu tình, mang theo kiêu căng và uy nghi vô cùng, dẫn đến bọn người Hồng Nhi đều rủ lông mày xuống, thở mạnh cũng không dám đi xuống.

Mà Sở Liên Nhi chạy qua một kiếp thì sau khi kinh ngạc ngắn ngủi, chạy vội đi ra ngoài. Khi chạy vội tới một cái góc tối không người thì nàng ngừng lại, khóe môi có chút giơ lên, cười âm hiểm sau khi thực hiện được mưu kế.

Nhìn qua bóng lưng nàng chạy ra ngoài, Đông Ly Thuần cũng đang cười, cười âm hiểm —- một loại nụ cười sau khi mưu kế sắp được hiện lên!

. . . . . . .

Đông Ly Thuần hoàng tử, là hoàng tử được sủng ái nhất bên người hoàng đế, hơn nữa là hoàng tử rất có uy vọng ở trên triều.

Người như vậy, ngay cả ăn, cũng là cực kỳ chú ý .

Chúng nha hoàn mặc áo xanh cùng màu, bưng món ăn làm cho người chảy nước miếng đặt lên bàn, Đông Ly Thuần ưu nhã ngồi ở chủ vị, hắn mặc trường bào màu da người đậm vạt áo hở hở, mặt ngọc môi đỏ, Sở Liên Nhi nhìn hai mắt đăm đăm. Tuy biết rõ cá tính hắn ác liệt, lòng dạ ác độc tâm cay, nhưng diện mạo hắn thật sự thật đẹp.

Một người nam nhân có diện mạo đẹp thế, thật đúng là không phải chuyện tốt. Xem một đám nha hoàn vừa bày món ăn, vừa vụng trộm nhìn qua khuôn mặt tuấn tú không đổi sắc của Đông Ly Thuần, sau đó trên mặt bay lên hai đám mây đỏ, không khỏi bĩu bĩu môi. Thật là một hỗn trướng hại nước hại dân.

Chính là, Sở Liên Nhi không hận hắnnổi, ngược lại còn cực kỳ thưởng thức bề ngoài hoàn mỹ của hắn.

Mụ nội nó, một người đàn ông đều đẹp đến hại nước hại dân, nàng còn muốn sống hay không a?

Mùi thơm thức ăn từ trên bàn như có như không bay vào cái mũi, nhìn con vịt vàng óng, súp bí đỏ nồng đậm hương vị ngọt ngào, còn có sườn lợn chiên vàng óng ánh, tôm hùm vàng đậm sắc hương vị đều đủ. . . . Sở Liên Nhi vụng trộm đếm, bảy món ăn, cũng chỉ cho mình Đông Ly Thuần, phung phí của trời a.

Càng làm giận chính là, bình thường nàng cũng chỉ bất quá ăn hai món ăn một canh mà thôi.

Nhịn xuống oán khí càng ngày càng đậm trong lòng, Sở Liên Nhi gắp một khối xương sườn thơm ngào ngạt, nuốt nuốt hơi, thật muốn gắp vào miệng của mình.

Cảm giác khóe miệng chảy ra một dòng nước ấm, Sở Liên Nhi vội vàng dùng tay áo lau lau, thực dọa người a, lại chảy nước miếng với món ăn.

Âm thầm mắng chửi, nàng gắp tôm hùm, lấy tay mở mạnh, khóe mắt mỹ lệ liếc bốn phía, phát hiện phòng ăn rộng lớn, cũng không có người. Ý tứ chính là, trong đây ngoại trừ yêu nam và nàng ra, không có người thứ ba.

Tròng mắt Sở Liên Nhi đi lòng vòng, đứng ở phía sau hắn, vội vàng đưa ngón tay vào trong miệng, bôi nước bọt lên ngón tay, sau đó lại lột vỏ tôm, dùng sức lau ngón tay có dính nước miếng trên thịt tôm.

Nàng đưa thịt tôm tới trong chén hắn, vẻ mặt cười lấy lòng: “Chủ tử, mời dùng tôm hùm.”

Hắn gắp tôm lên, liếc Sở Liên Nhi, gắp vào trong miệng, Sở Liên Nhi mặt mày hớn hở, rốt cục hãnh diện đột nhiên phát giác ủy khuất và không được tự nhiên trong nội tâm cũng biến mất không thấy.

Đông Ly Thuần kỳ quái nhìn Sở Liên Nhi, nhíu nhíu mày, nàng tranh thủ thời gian gắt gao ngậm miệng lại, thay một bộ tươi cười nịnh nọt, “Chủ tử, ta lột một con nữa cho người.” Nói, nàng diễn lại trò cũ.

Khi thu thập chén đĩa thì Sở Liên Nhi đếm tôm hùm còn dư lại trong mâm, trong nội tâm cười đến sắp nội thương. Yêu nhân cao cao tại thượng vẻ mặt đẹp đẽ này, đã ăn nước miếng của nàng hơn mười lần, ha ha. . .

Hầu hạ Đông Ly Thuần nằm ngủ xong, Sở Liên Nhi phát hiện mình cũng không buồn ngủ, nàng ngẩng đầu nhìn qua bầu trời đen nhánh ngoài cửa sổ, vào xuân rồi, tiết trời ấm lại, nhưng không khí kinh thành, y nguyên lạnh lẽo thấm người.

Nương bóng đêm mông lung, nàng nhìn cây đa cao lớn rậm rạp trong sân, rể cây, mai táng mưu kế nàng từng khổ tâm tính toán — phấn hoa mạn đà la ngày hôm qua đã bị Đông Ly Thuần phái người đổ dưới cây đa.

Trong bóng tối, Sở Liên Nhi nở nụ cười, nàng sửa sang một đám tóc rủ xuống ở trước ngực, nhìn cửa phòng đóng chặc của Đông Ly Thuần, trong nội tâm đắc ý nói: “Đông Ly Thuần, ngươi quá coi thường ta, trò của ta, không chỉ dừng lại đây. Ngày mai, ta sẽ làm ngươi mở rộng tầm mắt.”

. . . . .

Kim quốc, danh như ý nghĩa, dùng hoàng kim thừa thải nổi danh. Nhưng mặc dù thừa thải hoàng kim, lại là dãy núi, giống Đông Ly quốc, không trồng ra gạo tốt, bởi vì địa thế hạn chế, lực lượng quân sự căn bản không thể nói trong một ngày.

Nhưng hai nước vì sinh tồn, lại không thể không ỷ lại Hoa quốc thừa thải lương thực, nén giận với khiêu khích của Hoa quốc.

Mà Hoa quốc chẳng những cây nông nghiệp phát đạt, lực lượng quân sự cũng là nhất trong ba nước, Đông Ly quốc và Kim quốc mặc dù có những ưu thế khác, nhưng ở trước mặt Hoa quốc đất rộng của nhiều, vẫn không đòi được tiện nghi, ngược lại còn chịu khống chế khắp nơi.

Thuật tinh luyện kim loại của Đông Ly quốc và vàng khắp nơi trên đất Kim quốc, đều khiến Hoa quốc thèm thuồng, Hoa quốc lực lượng quân sự hùng hậu nhất nhiều lần quấy rầy bên cạnh hai nước, mục đích gì không nói cũng rõ.

Vì cải thiện việc này, Đông Ly Thuần lực lượng quân sự nhất hùng hậu và nhóm phụ tá cùng nhau thảo luật ra biện pháp đối phó Hoa quốc.

Tuyn lần trước giao tranh với Hoa quốc, làm cho đối phương tổn thất thảm trọng, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, muốn lay động căn bản Hoa quốc, và thôn tính nước non Hoa quốc, Đông Ly quốc không thể không tiến hành hiệp nghị với Kim quốc.

Đồ vàng bạc ròng ở Đông Ly quốc toàn bộ nhập khẩu từ Kim quốc, mà Kim quốc thì thèm thuồng thuật luyện sắt của Đông Ly quốc, hai nước hợp tác với nhau, Kim quốc chuẩn bị dùng trăm vạn lượng hoàng kim đổi lấy thuật luyện sắt của Đông Ly quốc.

Căn cứ vào kinh tế để suy nghĩ, Đông Ly Thuần chủ động phái sứ thần đi trước Kim quốc nghị sự.

Rất nhanh, Kim quốc cũng phái sứ thần đến nói chuyện hợp tác.

Lần hợp tác này, đố kinh tế và quân sự hai nước đều có tác dụng thật lớn, vì vậy, Đông Ly Thuần dùng thân phận hoàng tử tôn quý, đại biểu hoàng đế bổn quốc tự mình tiếp đãi sứ thần Kim quốc.

Vị sứ thần Mạch Lực Khang của Kim quốc, nhìn người cùng ngồi ở đây đều là một đám võ tướng, trong nội tâm rất là hèn mọn, văn nhân trời sinh trọng văn khinh võ và tự cho mình cảm giác tốt rất cao, vì vậy, hắn tiêu sái mở ra quạt xếp, o o rung hai cái, trước khen Đông Ly Thuần một phen, sau đó lại đưa ra ba vấn đề xảo trá. Vị Mạch Lực Khang sứ thần Kim quốc nói, nếu như Đông Ly Thuần trả lời không được, kế hoạch hợp tác của hai nước, phương diện Đông Ly quốc chuyển vận binh khí sắt, phải cao hơn hai phần so với số lượng đã định.

Hai phần, tuy nhìn như không nhiều lắm, nhưng ở số lượng khổng lồ thì cũng không thể khinh thường.

Đông Ly Thuần không phải ngu ngốc, đương nhiên sẽ không đồng ý, chính là, đối phương lại đưa ra nếu như không muốn giảm xuống số lượng, cũng đúng, nhưng phải để công chúa Đông Ly quốc hoà thân Kim quốc làm hoàng phi cho hoàng đế.

Đông Ly Thuần tức giận cực kỳ, một bên liên quan đến sinh kế ích lợi mua bán của dân chúng, bên kia là hạnh phúc cả đời của muội muội hắn, đương nhiên không muốn vì chính ba cái vấn đề mà chịu đối phương không chế, vì vậy, tiếp nhận giờ chiến thư — không chiến mà bại cũng không phải tác phong của hắn.

Nhưng, Mạch Lực Khang này không biết cố ý hay là vô ý, ra đề mục xảo trá mà cổ quái, ba đề mục, mà ngay cả Mã Văn Trọng luôn học rộng tài cao đều trả lời không được, lại càng không nói những người khác.

Vốn, Đông Ly Thuần và Mã Văn Trọng thương lượng, chuẩn bị cho Sở Liên Nhi thay thế công chúa xuất giá, chính là, Sở Liên Nhi chỉ trích đúng, minh ước ở giữa hai nước, chỉ dựa vào nữ nhân, hiệp ước có thể duy trì hiệu lực sao?

Hiển nhiên không thể.

Sứ thần Kim quốc rõ ràng muốn làm khó dễ Đông Ly Thuần.

Chính là, biết rõ làm khó dễ, Đông Ly quốc cũng không khỏi không dày da đầu tiếp nhận.

Nhưng, không thể giảm xuống hai phần vật, càng không thể đụng đến nữ nhân, như vậy, chỉ có trả lời ba vấn đề mới có thể thôi.

Nhưng, mấy ngày qua, Đông Ly Thuần y nguyên trả lời không ra, nên sứ thần Kim quốc mừng hỏng, bọn họ mượn cớ chơi xấu trong phủ không đi, tùy ý ăn hiếp nha hoàn mỹ lệ xinh đẹp trong phủ.

Đông Ly Thuần biết rõ đây là đối phương mượn cớ muốn xem cơ mật quân sự bổn quốc, lại bất lực, vì thế, hắn luôn dùng tỉnh táo làm sở trường cũng không khỏi nóng nảy. Nhưng, ba vấn đề sứ thần Kim quốc đưa ra, hắn cùng với phụ tá dưới trướng nghĩ phá da đầu cũng đáp không ra, điều này làm cho hắn oán hận không thôi. Không khỏi nổi trận lôi đình với việc Sở Liên Nhi dậy trễ gần nửa canh giờ.

Hồng Nhi thấy sắc mặt Đông Ly Thuần không tốt, không khỏi âm thầm lo lắng Sở Liên Nhi, cẩn thân nói: “Chủ tử, Liên Nhi tỷ có thể là ngủ quên, nô tỳ lập tức gọi nàng tới.”

“Không cần, chính mình tự đi gọi nàng.” Sáng sớm hôm nay, Đông Ly Thuần lại bị sứ thần Kim quốc châm chọc khiêu khích một phen, tuy biểu hiện ra bất động thanh sắc, nhưng nội tâm tụ tập cơn tức rất tớn, tựa như một địa cầu tràn đầy khí, muốn hắn hết tức, cũng cần một chỗ phát tiết mới có thể giải phòng quả cầu tức. Cố tình Sở Liên Nhi lại thành chỗ phát tiết, Hồng Nhi không khỏi lo lắng thay nàng.

Đông Ly Thuần đang nhấc chân đi về phòng Sở Liên Nhi, một cái thanh âm thanh thúy đã cách bức rèm che vang lên .

“Không cần, ta đã rời giường.”

Đông Ly Thuần bình tĩnh khí, ngước mắt nhìn Sở Liên Nhi cùng ngày xưa rõ ràng bất đồng.

Nàng hôm nay, mái tóc nghiêng cột vào sau đầu, tóc mái che trán, tay áo xanh mơn mởn, cộng thêm áo trong ngắn màu tím nhạt, thân dưới mặc váy lụa ngắn xanh biếc thêu hoa bách hợp, đai lưng cùng màu lộ ra eo thon nhỏ.

Cổ nàng thật trắng, vòng tai xanh biếc ngọc bích bình thường mang trên người nàng, lại chớp động lên ánh khác thường. Thần thái của nàng chiếu người, da thịt làm cho ánh mặt trời ngoài cửa sổ vào nhu hòa hơn, ánh sáng hồng hào giống như bánh xốp dính trên răng sáng bóng, lông mi dưới mi mắt cũng ngạo mạn rung động, xinh đẹp động lòng người, thần thái bay lên.

Trong nội tâm Đông Ly Thuần vừa động, nàng hôm nay, thật không giống người khá, thay đổi cung kính khiêm tốn trước kia, biến thành kiêu ngạo lại tự tin.

Không giống nô tỳ biểu hiện một mực cung kính khi hầu hạ hắn, ngược lại như là bộ dáng đàm phán tự tin khi cùng đứng cùng ngồi với hắn

Nàng như vậy, làm cho hắn nhớ tới năm đó, gặp nàng lần đầu tiên thì về ngoài nàng có vẻ hơi non nớt, cũng là bộ dạng này. Cái cằm nâng lên, dùng ánh mắt vừa tỉnh táo vừa uy nghiêm bễ nghễ mọi người ở dưới, cặp mắt phượng nhắm mở, đều có bộ dạng thuỳ mị trầm tĩnh, giống như chảy hương thơm, giống như thầm quyến rũ, mang theo phong thái trầm hương thầm ẩn, làm cho hắn đến nay khó quên.

Đông Ly Thuần phát hiện máu toàn thân mình bắt đầu sôi trào lên, hai con ngươi phức tạp chằm chằm vào nàng, từ sau khi nàng rớt khỏi thân phận cao cao tại tượng, hắn có bao nhiêu lâu không nhìn tới bộ dạng thần thái ngạo nhân không giống người khác của nàng rồi?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.