Tù Phi Tà Vương

Chương 155: Chương 155




« Mị Nô, nhìn ta đây. » Hắn giữ chặt cằm của nàng khiến ánh mắt của nàng nhìn chăm chú vào chính mình, « Mỗi một câu nàng nói ta đều nghe, nhưng ta cũng có ý nghĩ của riêng ta, chiến sự chỉ có hai loại lựa chọn, không phải thua chính là thắng, không có loại thứ ba là hoà giải. » Hắn khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng của ngày xưa, trong chút nhất thời làm cho Cảnh Dạ Lan cảm thấy có chút xa lạ.

Nàng ngắm nhìn bộ dáng lãnh huyết bạo ngược của Hiên Viên Khanh Trần. Nhất là chuyện quân sự tác chiến, hắn quyết đoán cùng độc đáo.

« Nàng không cần tiếp tục quan tâm đến chủ đề này, Tô Vân Phong nơi đó ta tự nhiên có an bài. » Tay hắn mơn trớn cánh môi của Cảnh Dạ Lan

Mị Nô, đến khi nào ngươi mới có thể không né tránh ta ? Mới có thể hiểu được tâm ý của ta. Ánh mắt hắn cuối cùng vẫn là buồn bã, ánh mắt của nàng cũng không có liếc nhìn hắn một cái, buông cằm nàng ra, « Nàng đi nghĩ ngơi sớm đi. » Nói xong chuẩn bị ra doanh trướng.

« Hiên Viên Khanh Trần ! » Nàng thấy có không có ý định thỏa hiệp, không khỏi gấp giọng hô. Cước bộ của hắn không hề dừng lại ! Không ai có thể nhiễu loạn phán đoán của hắn, cũng không có ai có thể làm cho hắn thay đổi quyết định ban đầu.

« Khanh Trần. » Nàng cuối cùng cúi đầu nói một tiếng làm cước bộ của hắn ngừng lại, có một lần vì bất đắc dĩ nên nàng mới gọi hắn một tiếng phu quân, lúc này đây vì cái gì nàng lại kêu hắn là Khanh Trần ?!

« Nàng làm sao vậy ? Thật không giống với ngươi lúc bình thường a » Hắn rốt cuộc cũng khống chế được tia kích động trong lòng sau khi im lặng hỏi.

Cảnh Dạ Lan cảm thấy vừa rồi mình đã quá đột ngột, vừa rồi căn bản chính miệng nàng đã thốt ra hai chữ đó, nhất định lại là do ý thức của cái thân thể trước quấy phá. Nhưng dù sao thì cũng là do nàng nói, phóng lao thì cứ theo lao đi.

« Ta hiểu được ý tứ Vương gia, ta chính là nghĩ ta nên đem ý nghĩ của mình nói cho ngươi biết, hai quân giao chiến thắng bại nhất định phải phân ra, chẳng qua có thể tránh cho thời điểm đổ máu, vì sao nhất định phải máu chảy thành sông ? Nếu Vương gia không hy sinh bất kì người nào là có thể bình ổn chiến hỏa hai quốc , làm cho hết thảy trở lại trạng thái từ trước, ta nghĩ bất luận là binh lính ngoài chiến trường hay văn võ bá quan trong triều cũng sẽ không cho rằng Vương gia nhận thua, thành đại sự vốn không câu nệ tiểu tiết.” Cảnh Dạ Lan con ngươi vốn buông xuống nâng lên nhìn hắn, ánh mắt hắn khác thường , chậm rãi tới gần nàng

“Vậy nàng cho rằng sẽ như thế nào?” Hắn cúi đầu gần sát hai gò má Cảnh Dạ Lan, trong đồng tử mắt hiện lên ý cười. Hắn chỉ để ý đến sinh tử binh lính của chính hắn, những cái khác ví dụ như cái gì văn võ bá quan thậm chí là Hoàng thượng hắn cũng sẽ đều không tha ở trong mắt. Mà hiện tại hắn có vẻ đế ý đến ý tưởng của nàng.

“Ta chỉ là không muốn mình lại trở thành đầu sỏ gây nên chiến sự.” Cảnh Dạ Lan hướng lui về phía sau, “Tâm nguyện của ta Vương gia đã biết, cái khác cũng không nói cái gì thêm, mời ngươi trở về đi.”

“Ta muốn ở tại chỗ này, nàng có thể phản đối ?!” Hiên Viên Khanh Trần từ phía sau đột nhiên ôm lấy nàng, ngửa mùi hương thơm ngát của nàng, xem vành tai của nàng biến thành hồng nhạt. Hắn đột nhiên nở một nụ cười, “Mị Nô, nàng biết không, cơ thể của nàng thực sự làm cho ta cảm thấy đáng yêu.”

“Cái này vốn là phản ứng tự nhiên của cơ thể. Nếu Vương gia ôm nữ nhân khác , ta nghĩ các nàng cũng sẽ có phản ứng như vậy.”

“Nhưng hiện tại ta đã chỉ muốn nàng.” Nói xong hắn hôn lên cái cổ phấn nộn của nàng.

Mị Nô, rõ ràng là nàng có cảm giác đối với ta, lại nói đó là phản ứng tự nhiên. Hiên Viên Khanh Trần tăng thêm lực đạo, ở cổ của nàng lưu lại thêm vài đóa yêu ngân (dấu hôn ấy)

“Nàng tuy là đầu sỏ gây nên cuộc chiến này, nhưng ta thực sự rất vui vẻ bởi vì ta có thể từng bước ở chung với nàng.” Hắn vừa nói vừa tiếp tục chiếm đoạt lấy cái cổ trắng của nàng, ngón tay thon dài của hắn vuốt ve cái khoá bình an nàng đang đeo ở cổ, nhướng mày.

Nàng hãy chờ đợi thêm một thời gian nữa đi Mị Nô, cái người đã hại chết đứa con của chúng ta và đã làm tổn thương ngươi, ta sẽ làm cho nàng ta phải trả giá thảm thống đại giới, chỉ bằng điểm này, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho Tô Vân Phong.

Hơi thở nóng rực tràn ngập ở cổ nàng, lực đạo Hiên Viên Khanh Trần không nặng không nhẹ, mỗi một lần hạ đều khiến nàng không tự chủ run run, hắn đối với thân thể này rất quen thuộc, thậm chí hơn cả Cảnh Dạ Lan, “Vương gia, bọn họ còn đang chờ người ở trong quân trướng.”

“Nàng gọi ta là gì ?” Hắn ác ý cắn thật mạnh một ngụm, ngươi không nên quật cường như vậy, sửa một cái xưng hô khó khăn đến như vậy sao ?

“Vương gia…” Hắn muốn bảo nàng còn tên tự, thật đúng là không nói nên lời, kết quả đổi lấy là bàn tay Hiên Viên Khanh Trần đưa vào trong áo nàng.

“Nàng vừa nãy là đau ở ngực phải không ? ” Bàn tay hắn bao trùm khuôn ngực đẫy đà của nàng, vỗ về chơi đùa nụ hoa run rẩy. Hắn trêu chọc làm cho thân thể nàng dần dần biến hoá.

“Không đau, cảm ơn vương gia đã quan tâm.” Cảnh Dạ Lan cầm cổ tay hắn ngăn cản hắn làm bước tiếp theo. Này tính quan tâm cái gì, căn bản là bụng dạ khó lường.

Ngoài doanh trướng có người hầu bẩm báo, nói là Vô Ngân thỉnh Vương gia đi qua, thế nhưng Hiên Viên Khanh Trần lại mắc điếc tai ngơ, ngoảnh mặt làm ngơ.

“Vô Ngân mời ngươi đi qua, Vân Vương gia cũng ở đó, ngươi nên đi đi.” Thanh âm nàng có chút dồn dập, vạt áo bị hắn cởi bỏ, lộ ra nội y đơn độc bên trong. Hắn hôn một đường xuống, khé cắn vào lưng của nàng.

“Nhưng thân thể của nàng không muốn rời khỏi ta, nàng không có phát giác ra sao Mị Nô?” Hắn tà mị cười.

“Khanh Trần, Khanh Trần… ” Thanh âm Cảnh Dạ Lan giống như đang rên rỉ gọi tên hắn, đáng giận, thứ hắn muốn chính là cái này !

“Rốt cuộc cũng gọi!?” Hắn vuốt ve hai má Cảnh Dạ Lan, “Nếu là nàng còn chậm trễ một bước nữa thì có lẽ tay ta thật sự không thể ngừng lại.” Hắn cười khẽ, đem nàng ôm lấy đặt lên giường, “Nhớ kỹ tên của ta, còn nữa, không được tiếp tục lấy thân thể của mình ta đùa giỡn với ta!” Vừa rồi thời điểm nàng nói đau lòng, Hiên Viên Khanh Trần thật là bị nàng doạ.

“ Được.” Nàng cuộc thân mình đưa lưng về phía hắn, cho đến khi nghe tiếng bước chân của hắn dần dần đi xa, nàng mới đứng dậy, thở dài một hơi. Vuốt hai má đang nóng dần lên, nâng tay che lại cổ áo. Nơi đó còn lưu lại dấu vết của hắn.

Hiên Viên Khanh Trần chính là trừng phạt mình lúc nãy đã lừa gạt hắn. Hắn sẽ không bao giờ dung tha cho bất luận kẻ nào có một tia lừa gạt hắn, cho dù đó là thiện ý.

Đưa tay khẽ vuốt ve cây trâm gỗ, trong lòng vừa động, đem cây trâm rút ra. Được làm theo phong cách cổ xưa, đỉnh là một đoá hoa mai nở rộ nho nhỏ, mài thật bóng loáng, xem dấu vết trên cây trâm thì đây mới được làm.

Là cố ý dành cho cho nàng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.