Tù Phi Tà Vương

Chương 156: Chương 156




Ngón tay vuốt ve cây trâm không rời, chất liệu bằng gỗ thật cứng rắn mang theo một mùi hương thơm ngát chỉ có ở cây cối, nhớ tới Hiên Viên Khanh Trần vì mái tóc dài thả rơi của nàng , thay nàng cài cây trâm gỗ này lên, nói xong lại ham chơi sẽ không đưa cho nàng lễ vật…Nguyên bản tâm không một gợn sóng sợ hãi, nay lại bắt đầu hơi hơi gợn.

Ai cần ngươi làm điều này?Ai cần ngươi làm điều gì đó. Cảnh Dạ Lan có chút xao động đứng lên. Đột nhiên, nàng muốn giương tay ném cây trâm này đi, nghĩ nghĩ lại đem cây trâm đặt xuống gối, hung hăng đánh đánh vài cái, mới xoay người đi ngủ, không biết dỗi cùng ai mà cách cây trâm thật xa.

Hiên Viên Khanh Trần, thân thể này nguyên bản vốn không phải của ta, ta có thể cho phép thân thể của nàng thần phục ngươi. Nhưng tâm của ta nhất định sẽ không bao giờ, nó chỉ thuộc về chính ta.

***

Cuối cùng hoà đàm không có thành công, quân đội Tây Sở cũng rất nhanh đến biên giới, Hiên Viên Khanh Trần phải đối phó với tình hình chiến sự không rảnh đến chỗ nàng, lại ngẫu nhiên nửa đêm khuya chạy đến xem nàng, nhìn thấy nàng ngủ yên ổn, mới yên tâm rời đi.

Hết thảy tất cả điều này Cảnh Dạ Lan đều biết, mỗi một lần hắn đến nàng rất rõ ràng, nhưng lại giả bộ ngủ, thời điểm này so với lúc thanh tỉnh khó đối mặt với hắn hơn. Nghe hắn nhỏ giọng nói với nàng, là phải trãi qua một ngày không có nàng khó khăn thế nào, Cảnh Dạ Lan tâm luôn không tự chủ được đạp càng nhanh, nhanh đến nàng thiếu chút nữa sẽ bo lộ.

“Vương phi, Vương gia đêm qua lưu lại cái này.” Tiêu Ngôn đem tờ giấy Hiên Viên Khanh Trần lưu lại đưa cho Cảnh Dạ Lan.

“Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.” Cảnh Dạ Lan bảo nàng, tiện tay đem tờ giấy vo tròn định ném vào chậu than, những tờ trước nàng đều làm như vậy, nhưng là ngày dài quá, nàng đột nhiên tò mò muốn biết Hiên Viên Khanh Trần viết cho nàng cái gì.

Đã thế vậy xem một lần đi! Nàng tự nói với chính mình dưới đáy lòng, đem tờ giấy bị vo tròn mở ra, không khỏi tán thưởng chữ viết của Hiên Viên Khanh Trần. Theo xem đi xuống, nội dung rất đơn giản :

Mị Nô,

Đem qua nhìn nàng, nàng dĩ nhiên đi vào giấc mộng,khi ngủ hương vị thật ngọt ngào, biết nàng gần đây mạnh khoẻ, ta cũng yên tâm. Chiến sự gấp gáp, nhưng ta muốn cưỡi ngựa ngao du cùng với nàng, nếu nàng nguyện ý, đêm nay ta ở quân trướng chờ ngươi.

Hiên Viên Khanh Trần.

Điên mới đi! Nàng nói thầm một tiếng, tiện tay đem tờ giấy vứt ở một bên.

Đêm đó, Hiên Viên Khanh Trần như thường lệ đến nhìn Cảnh Dạ Lan, Cảnh Dạ Lan nhanh tay đem chăn trùm kín người, ngay cả đầu cũng không lộ ra.

“Tiểu Ngôn, Vương phi làm sao vậy?” Hắn có chút sốt ruột hỏi.

“Nô tỳ cũng không biết, dù sao cả ngày hôm nay tâm tình vương phi rất buồn chán, buổi tối liền leo lên giường ngủ sớm.”

“Được rồi, nếu Vương phi có cái gì không thoả mái, ngươi lập tức thông báo cho ta.”

“Nô tỳ vâng lệnh.”

Cảnh Dạ Lan nghẹn ở trong chăm tức giận âm thầm nhớ kỹ: còn không đi, còn không đi!” Sau khi xác định bọn họ đã đi, nàng mới nhấc chăn lên. Cả một ngày, nàng bị tờ giấy của Hiên Viên Khanh Trần ám ảnh, sợi tóc mềm mềm đã sớm bị nàng làm loạn, người ta nói ba ngàn sợi phiền não , thật sự là làm người ta phiền não.

Chân trần nhảy xuống giường, nàng có chút phiền chán lắc lư nửa ngày, đi đến trước doanh trướng xốc lên một góc nhìn lại, quân trướng của Hiên Viên Khanh Trần cách đó không xa đèn vẫn còn sáng.

Nên đi hay không đi? Quên đi, tâm nàng quyết định, sớm đi giải quyết cũng tốt, mấy ngày nay đến giờ, hắn ôn thuần không nghĩ đến trước đó nàng và hắn lại mâu thuẫn gay gắt. Hiện tại nếu không làm ý nghĩ xuất chiến của hắn biến mất, thì chỉ còn cách là làm cho hắn có thể mau chóng báo cáo thắng lợi.

Sau khi đơn giản chải chuốt, nàng khoát nhanh áo choàng đi đến quân trướng của Hiên Viên Khanh Trần. Chỉ là cưỡi ngựa ngao du thôi mà, nàng lo lắng cái gì, ngay cả Mặc câu đều có thể phục tùng, còn có thể bại bởi chủ tử bạo ngược của nó sao? Cảnh Dạ Lan vừa nghĩ, phủ định lời nói lúc ban ngày của nàng.

Thân ảnh hắn đứng thật lâu trong quân trướng, tựa hồ nghe thấy có âm thanh bên ngoài, liền chậm rãi xoay người, “Chắc hẳn nàng đã xem tờ giấy ta lưu lại!” Hắn cười giống như một đứa nhỏ được tặng quà, coi như là vẫn đang chờ đợi nàng đến.

“Ngươi đoán chắc là ta sẽ đến?!” Cảnh Dạ Lan lạnh lùng nói. Con người thuần sắc nhìn hắn, xem ra hắn là tính tốt. Nghĩ đến đây nàng không tự hỏi chính mình vì sao nàng không bao giờ vững vàng được giống như hắn.

“Mỗi ngày ta đều lưu lại cho nàng một bức thư, mỗi ngày đều đợi nàng tới, cái này không xem như đoán chắc đi.” Ánh mắt hắn nheo lại có chút đắc ý, ngày nào hắn cũng đợi, đợi đến một ngày tâm nàng lưu ý, “Mị Nô, lại đây, ta mang nàng đi xem cảnh biên giới vào đêm.”

“Ta đến đây, không nhất định là vì cùng ngươi du lịch.”

Hiên Viên Khanh Trần không ngờ nàng sẽ nói như vậy, “Ra biên giới, nàng có thể thoát khỏi nơi này, chẳng lẽ nàng không muốn nhìn một chút quân đội của ta sắp xếp như thế nào sao?”

Trong mắt hắn hàm chứa ý cười, nhìn Cảnh Dạ Lan, khoé miệng gợi lên một độ cong tuyệt đẹp, nhìn nàng không nói tiếng nào, liền lấy tay vờn quanh vòng eo của nàng, “Muốn đi sao? Mị Nô của ta!” Hắn thực tự nhiên cắn lấy vành tai của người đang ôm trong lòng khiến thân mình người đó khẽ run lên. Hiên Viên Khanh Trần không khỏi vui mừng, thân thể nữ nhân của hắn luôn dễ dàng bán đứng lòng nàng.

“Đi thì đi, ngươi không sợ ta chạy, ta thì sợ gì!” Nàng quay đầu đi, né tránh đôi môi không an phận của hắn.

Giống như mọi lần bình thường, hắn cùng nàng cưỡi Mặc Câu tuỳ ý tiêu sái đi trong đêm. Ánh mắt Cảnh Dạ Lan không ngừng lại một khắc đánh giá bốn phía.

Bóng đêm thâm trầm, đưa mắt nhìn lại, có thể nhìn thấy phương xa hình dạng núi đồi, liên miên phập phồng. Xa xa có nhiều điểm lửa trại, hình như đó là nơi đại quân Tây Sở cùng Lan Lăng đóng quân. Cách nhau không xa, nhưng Hiên Viên Khanh Trần lại không mang theo quân hộ vệ.

“Suy nghĩ cái gì?” Hắn nâng mặt nàng lên, con ngươi tinh anh đen bóng, ở trong bóng đêm rạng rỡ chói lòa.

“Ngươi thực sự là không sợ chết, đến địa bàn của người khác ngươi cũng cuồng ngạo giống như thường.” Cảnh Dạ Lan đánh rớt cổ tay hắn chậm rãi nói.

“Sợ cái gì? Sớm hay muộn thì địa bàn của bọn họ cũng sẽ thuộc về ta, ta chỉ đến xem trước thôi.” Đột nhiên hắn cúi người ôm chặt Cảnh Dạ Lan, “Nếu nàng nói nàng thích chỗ này, ta sẽ đem hết thảy tặng cho nàng!”

“Thật có lỗi, ta không thích!” Nàng lạnh nhạt nói. Thầm nghĩ từ lúc nàng vẫn còn sống tốt đến bây giờ, chưa bao giờ giang sơn trầm trọng này là suy nghĩ của nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.