Tù Phi Tà Vương

Chương 157: Chương 157




Nàng không cần? Lúc trước nàng bị mất tước vị hoàng hậu và bị điều động nội bộ, nàng không chịu gả cho chính mình, dứt khoát tìm chết, chẳng lẽ không vì mất đi vị trí trong cung, mất đi thân phận tôn quý giống Hoàng thượng sao?

“Nếu nàng không muốn cái này, vậy nàng muốn cái gì?” Hiên Viên Khanh Trần khó hiểu hỏi.

“Nói cho ngươi biết ngươi cũng sẽ không cho ta được!” Cảnh Dạ Lan thản nhiên nói, nàng phải rời khỏi hắn, nàng muốn có thể sống tự do trong thiên hạ, mà Hiên Viên Khanh Trần hắn thì muốn đem nàng tù trụ đời đời kiếp kiếp, nói bất đồng không phân vì mưu, nàng với hắn căn bản là hai người thuộc hai thế giới khác nhau, không thể nói tới cùng nhau.

“Ta sẽ không cấp cho nàng?” Hắn không tin, “Thiên hạ này ta cũng có thể cho nàng, còn có cái gì ta không thể cho?” Sắc mặt Hiên Viên Khanh Trần trầm xuống, nàng nói như vậy tức là cự tuyệt hảo ý của hắn.

Cảnh Dạ Lan nhìn đồng mâu của hắn dần dần trở nên đen xẫm, biết được nàng lại một lần nữa đã chọc giận hắn. Ngược lại nở nụ cười, nàng nâng tay khoát lên đâu vai hắn, ghé mắt một câu, ý cười thống khổ, “Ngươi có thể làm cho Tiểu Khả cùng đứa nhỏ của ta sống lại sao?”

Lời nói lạnh như băng làm cho Hiên Viên Khanh Trần trong lòng tê rần, quả thật hắn không thể cấp thứ này cho nàng! Tuy nhiên, hắn sẽ không bỏ qua cho Tô Tĩnh Uyển.

“Đứa nhỏ đã mất đi rồi, nàng không muốn…”

Cảnh Dạ Lan ngắt lời hắn, ánh mắt tà nghễ liếc hắn một cái, “Làm không được thì cũng không cần gì phải hứa hẹn, sẽ chỉ làm người trong tâm xa hơn.”

Cơn gió lạnh lùng nhân lúc nàng đang nói chuyện nồng nhập vào trong miệng nàng, khiến nàng không khỏi bị ho khan, nói đến kỳ quái, vì sao khoé mắt nàng lại ướt át? Nàng đã không khóc từ rất lâu rồi, trước mặt hắn nhắc đến Tiểu Khả cùng đứa nhỏ, lòng của nàng luôn sẽ thu lại, đau đến tựa hồ như không thể hít thở thông được.

“Mị Nô.” Hiên Viên Khanh Trần vỗ nhẹ lưng nàng, xoay gương mặt của nàng đối diện thẳng hắn.

Cảnh Dạ Lan xua tay, càng ho lớn, thân mình thấp bé của nàng ở trong lòng hắn run run.

Hắn cơ hồ là cậy mạnh đem thân mình của nàng xoay qua đối diện với hắn, dưới ánh trăng, trên khuôn mặt tinh xảo của nàng đầy nước mắt.

“Mị Nô, nàng khóc?” Sau khi đứa nhỏ cùng Tiểu Khả mất, mặc dù là bị độc tố trong người nàng phát tác, đau đến chết đi sống lại, nàng đều không rơi một giọt nước mắt, nhưng hiện tại…

“Đừng động vào ta, không liên quan gì đến ngươi!” Nàng lung tung lau đi nước mắt, dùng sức đẩy hắn ra, Cảnh Dạ Lan thầm nghĩ đến việc nhảy xuống ngựa.

“Nàng đừng lộn xộn, sẽ bị rơi xuống đấy!” Hắn lo lắng nói, dùng sức ôm chặt thân thể của nàng, không cho nàng lộn xộn.

“Không cần ngươi quản, mạng của ta theo ý của huynh là vì người khác mà lưu trữ, quyền lợi chi phối chính mình cũng không có!” Hắn đối tốt với nàng, nàng không tiếp thụ được, bị hắn tổn thương sâu sắc, nàng không biết nên tin hay không tin tưởng hắn nữa.

“Buông tay, buông ta, ta phải đi về!” Tâm trạng nàng phiền chán không có tự hỏi đường sống.

“Vậy nàng muốn ta làm sao bây giờ, nàng muốn ta làm như thế nào?” Hiên Viên Khanh Trần không ngờ thời điểm nàng mãnh liệt đứng lên, quả thật đã làm cho hắn thúc thủ vô sách. Nắm chặt hai cổ tay nàng, hắn thấp giọng quát.

Mị Nô, tâm của nàng đau, chẳng lẽ tâm của ta không đau sao? Nàng chưa bao giờ để ý đến ta, thậm chí ngay cả trước kia đều quên cố quên sạch, những điều tốt của ta nàng không nhìn tới, nàng muốn ta phải làm sao nàng mới hài lòng? Hắn muốn nói cho nàng biết, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt cự tuyệt lạnh như băng của nàng, hắn không nói được nên lời.

Hắn nói đúng là như thế nào? Nàng có thể tin tưởng chính mình là Tô Tĩnh Uyển hạ độc thủ sao? Khi nàng bị hoả liên cắn thương, thời khắc hắn bắt đầu muốn nàng vứt bỏ đứa nhỏ, Hiên Viên Khanh Trần liệu đến kết cục hôm nay.

“Muốn ngươi làm sao thì tùy” Cảnh Dạ Lan cười lạnh một tiếng, đôi mắt nâng lên gằn từng tiếng làm sao Hiên Viên Khanh Trần sau khi nghe xong, tâm nhất thời lạnh như băng.

Hắn lo lắng nàng ở trong vương phủ, mang nàng theo bên người, không phải bởi vì muốn nhốt nàng, mà là hy vọng thời điểm độc tố trong người nàng phát tác sẽ có hắn ở nàng bên cạnh.

Hắn tình nguyện bị tên nổ bắn trúng chính mình, cũng không thể để cho phải chịu nàng thương tổn gì.

Hắn vì nàng làm trâm cài tóc, hàng đêm nhìn nàng ngủ say rồi mới có thể yên tâm đi ngủ, thân ảnh của nàng đã trú ngụ trong lòng hắn.

Hắn biết nàng hận hắn, hắn đã nghĩ rất nhiều cách bù lại những tổn thương ấy cho nàng, mà nàng thì lại muốn…

“Chỉ khi ngươi chết thì ta mới có thể tha thứ cho ngươi!” Trong mắt nàng hận ý thật sâu, làm cho Hiên Viên Khanh Trần xuất hiện một ngụm lãnh khí. Khí lực trong cơ thể như bị trừu đi bình thường, cứ như vậy hắn phải không?

Biểu tình trên mặt chậm rãi chuyển biến, hắn nhìn thẳng Cảnh Dạ Lan, trong đồng mâu không còn một tia ôn nhu nào cả, cắn chặt khớp hàm, “Đáng tiếc, ngày đó ta sợ mình sẽ không đợi được.” Tất cả những cố gắng của hắn, cuối cùng chỉ nhận được hồi báo của nàng là hận ý sao?

Ôm chặt nàng, Hiên Viên Khanh Trần giục ngựa chạy, nguyên bản là một chuyến du đêm vui vẻ bây giờ đã biến mất một cách không vui. Trở lại cơ sở xây dựng tạm thời, hắn lạnh lùng không nói không rằng thả nàng xuống, sau đó giục ngựa chạy như điên. Thân ảnh hoà vào trong đêm đen, Cảnh Dạ Lan nhìn chăm chú hắn đi xa, cắn môi chảy ra vết máu nhè nhẹ. Chân giống như mọc rễ, đứng ở đó không mảy may động đậy.

Ta phải làm như vậy, ngươi đã tổn thương ta, ngươi đã tổn thương ta, ta không thể quay đầu, bằng không chung quy ta sẽ làm chính mình bị thương càng sâu hơn.

Thẳng đến khi nước mắt trên mặt bị gió thổi, nàng mới quay người trở về quân trướng, thấy Vô Ngân đang chờ nàng trong đó.

“Nếu đã quyết định, ngươi cần gì phải phiền não đến như vậy?”

“Ta không có, ta chỉ là đang hy vọng, lúc này đây hắn sẽ dừng tay.”

“Có thể dừng tay hay không tuỳ thuộc vào ngươi, ta chỉ có thể nói Khanh Trần người này đôi khi cố chấp rất đáng sợ, nếu ngươi ngay từ đầu không đem lại cho hắn bất cứ hy vọng nào thì có lẽ hắn đã buông tha cho ngươi.” Con ngươi u ám hơi hơi chớp động, mặc dù là hắn đang cười, lại biến hoá kì lại không nói nên lời.

“Ta không hề đem lại cho hắn một tia hy vọng nào, điểm này ngươi có thể yên tâm, ta nghĩ từ sau đêm nay, hắn sẽ đặt toàn bộ tâm tư của chính mình vào chiến sự cùng với Vân Vương gia, ta cũng sẽ đem hết toàn bộ năng lực của mình để làm cho hắn thắng, nhưng mà Vô Ngân ngươi cũng không được quên những điều ngươi đã đáp ứng với ta.”

Cảnh Dạ Lan đứng trước mặt y, ngẩng đầu nhìn Vô Ngân, đôi mắt kiệt ngao bất tuân nhắc nhở Vô Ngân không cần tuỳ ý làm lời của nàng là có lệ.

“Vô Ngân nhớ rõ, đến lúc đó còn muốn Vương phi phối hợp.” Y nhấc tấm mành của doanh trướng lên, gió lạnh thổi qua, “Đem nay gió thật lạnh a.” Trong đêm đen, ánh mắt y nhìn nơi Hiên Viên Khanh Trần đã biến mất, dần dần nhíu mày.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.