Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu: Phi Tử Bất Thiện

Chương 116: Q.1 - Chương 116




Ta nhíu mày, nhìn hộp thuốc mỡ trên tay nàng hỏi: "Là thuốc mỡ gì?"

"Thuốc trị thương." Nàng dường như nghĩ tới điều gì đó vội hỏi: "Nương nương bị thương ở đâu sao?"

Ta biết, nhất định nàng đang nhớ lại chuyện trước đây ta từng bị thương khi còn ở Huyễn Nhiên các. Lúc đó, nàng đã lặng lẽ đem thuốc mỡ đặt trên bệ cửa sổ của ta.

Chợt nhớ tới chuyện ngày hôm qua, lúc ta bị Hạ Hầu Tử Khâm đẩy ngã có va chạm một chút nên khuỷu tay bị thương. Nghĩ tới đây, tay ta bất giác xoa xoa nơi khuỷu tay, nhưng ta chỉ thấy hơi đau đau lúc bị đụng vào mà thôi, bây giờ đã không còn cảm giác gì nữa. Huống hồ, chuyện này, ngoại trừ Hạ Hầu Tử Khâm và ta, cũng không còn người thứ ba biết được.

Ta ngầm cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn ...

Nếu nói Hạ Hầu Tử Khâm phái người lén đặt trên bệ cửa sổ thì thật kỳ cục. Để làm việc này, hắn chỉ có thể phân phó Lý công công làm, nhưng hôm qua, hắn không có cơ hội làm như vậy.

Quan trọng hơn cả hắn không phải người như vậy.

Trong đôi mắt của Phương Hàm dần dần tràn đầy sự khẩn trương.

"Có thể ... Là ai để quên hay không? Khi bị cô cô hỏi thì vì sợ hãi nên không dám bước ra để nhận lại?" Vãn Lương vội vàng nói.

Ta quay sang liếc nhìn Phương Hàm, thấy bàn tay nàng hơi nắm chặt lại, xem ra, nàng và ta có cùng suy nghĩ.

Hộp thuốc mỡ kia, chỉ cần nhìn vỏ hộp bên ngoài, đã biết ngay là hàng cực phẩm. Các cung nhân trong cung không thể dùng loại thuốc quý như vậy. Nếu quả thật mọi chuyện xảy ra như lời của Vãn Lương nói thì cũng thực khó giải quyết. Tính đến tình huống xấu nhất chính là trong Cảnh Thái cung có người lẫn vào hoạt động ngầm. Nếu thứ này không phải do ta ban cho thì đương nhiên do các chủ tử khác ban thưởng.

"Vãn Lương." Phương Hàm quay sang căn dặn nàng, "Ngươi đi xuống cùng với Tường Hòa, Tường Thụy kiểm tra người của Cảnh Thái cung xem coi có ai bị thương không?"

Vãn Lương biến sắc, vội nói: "Dạ, nô tì đi ngay."

Phương Hàm cúi đầu nhìn hộp thuốc mỡ trong tay, lại mở miệng nói: "Nương nương, hộp thuốc này nên xử trí thế nào?"

"Cô cô cứ giữ lại trước đi."

Nếu quả thật có người bị thương như vậy cũng tốt. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, hộp thuốc mỡ này hoàn toàn mới, chưa hề bị mở ra. Chỉ sợ rằng, dù hộp thuốc này đúng là được ban thưởng cũng không phải cho người bị thương kia.

Đến cuối cùng là do người nào làm đây?

Ta đang nghĩ ngợi chợt thấy Triêu Thần bước vào nói: "Nương nương, bên ngoài có Thành thái y cầu kiến."

"Nói với hắn , bản cung sẽ ra tiền sảnh ngay."

"Dạ."

Đợi Triêu Thần lui xuống, Phương Hàm mới hỏi: "Nương nương cảm thấy khó chịu ở đâu sao?"

Ta cười cười khẽ lắc đầu, ta biết rõ Thành thái y đến làm gì.

Ngươi thật là thức thời.

Tiền sảnh.

Thấy ta đi vào, Thành thái y vội đứng lên nói: "Đàn phi nương nương cát tường!"

"Thành thái y miễn lễ, mời ngồi." Thấy ta ngồi xuống, y mới ngồi theo.

Sau đó y mở miệng: "Hoàng thượng phân phó thần thay nương nương ra ngoài cung một chuyến, thần không biết nơi ở của tiên sinh nương nương, vì vậy đến đây hỏi thăm nương nương một chút."

Ta gật đầu, nói: "Ở cuối một con hẻm tắt trong trường thành, có ngôi miếu nhỏ, tiên sinh của bản cung ở đó. Tiên sinh họ Tô." Cúi xuống, ta lại nói, "Khi nào Thành thái y xuất cung? Bản cung sẽ cho Vãn Lương đi cùng Thành thái y đến đó."

Bây giờ ta là phi tử, không thể tự ý xuất cung được. Nhưng ta có thứ cần phải lấy nên chỉ có thể phái Vãn Lương đi lấy cho ta mà thôi.

Thành thái y nói: "Nếu như thế, nương nương hãy cho Vãn Lương cô nương chuẩn bị ngay đi ạ, thần sẽ xuất cung vào buổi trưa, cần phải trở về gấp trước giờ Mùi."

"Được."

Đợi Thành thái y đi ra, ta vội kêu Vãn Lương vào, nói đơn giản với nàng chuyện xuất cung lần này. Sau đó giao cho nàng một bình nước nhỏ được trang bị đầy đủ, dặn nàng nhất định phải giao cho Tô Mộ Hàn.

Người thông minh như Tô Mộ Hàn, chỉ cần nhìn thấy cái bọc đựng bình nước kia, nhất định có thể đoán ra ta muốn gì.

Sau giờ Ngọ, ta đang ở trong phòng nhỏ nghỉ ngơi, chợt nghe được bên ngoài dường như có tiếng người nói chuyện. Chỉ một lúc sau, tiếng ồn biến mất, mọi thứ yên tĩnh trở lại, ta cũng không mở mắt, tiếp tục nằm ngủ.

Đến khi ta tỉnh dậy, Phương Hàm nói cho ta biết, mới vừa rồi Thư quý tần đã tới, các cung nhân đều làm theo lời của ta, tiễn nàng về rồi.

Phương Hàm đỡ ta đứng dậy: "Nương nương cho rằng Thư quý tần tìm đến người thì bị người đóng cửa không tiếp, nàng còn có thể đi đến nơi nào?"

Ta sửa sửa lại y phục cho ngay ngắn rồi cười nói: "Không phải còn có Diêu thục nghi sao? Địa vị của nàng mặc dù thấp hơn Vinh phi, nhưng nàng lại rất được lòng thái hậu, cũng là một người không thể khinh thường."

Phương Hàm gật đầu, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Một lúc sau, thấy một cung nữ luống ca luống cuống chạy vào, quỳ xuống nói: "Nương nương, Vinh phi nương nương tới, nô tì có nói người khó chịu trong người không ạ?"

Chén trà đang bưng trên tay khẽ rung , Thiên Phi?

Ta và Phương Hàm cùng liếc nhìn nhau, nhìn cung nữ kia nói: "Không cần, mời nàng ta vào."

Nàng ta đến, là chuyện sớm hay muộn, ta cần gì phải tránh. Để tránh cho nàng ta nghĩ rằng mình đang thực sự mình giẫm trên đầu ta.

Phương Hàm mang áo khoác tới cho ta, vừa đỡ tay ta bước ra cửa, lại vừa nhỏ giọng nói: "Nương nương, lúc này không giống ngày xưa, có một số việc, người cần phải nhẫn nhịn."

Ta biết nàng quan tâm, quay sang nở nụ cười cho nàng yên tâm.

Đi qua tiền sảnh, vừa mới vào cửa, đã nghe thấy giọng nói chói tai của cung nữ :"Đây là ghế tựa gì thế này, cứng như thế, bảo nương nương chúng ta làm sao ngồi được? Trời lạnh thế này, cũng không biết thêm nhiều than một chút, nếu nương nương chúng ta bị lạnh, xem thử trong các ngươi có kẻ nào thoát tội được không?"

Ta cười khẩy trong lòng, quả nhiên là người do Thiên Phi dạy dỗ, giống như một khuôn mẫu được đúc ra từ nàng ta.

Ta vừa đi vừa nói: "Ở đây bản cung không có ghế tựa mềm mại như Khánh Vinh cung, lò sưởi cũng không có nhiều than nên không ấm áp bằng Khánh Vinh cung, nếu Vinh phi sợ bị va chạm, giá lạnh thì tốt nhất nên ở trong Khánh Vinh cung đừng đi đến chỗ nào hết."

Cung nữ kia nghe thấy giọng của ta, rốt cuộc cũng cảm thấy kinh hãi, vội xoay người lại, ngượng ngập: "Nô tì bái kiến Đàn phi nương nương."

Thiên Phi đứng lên, ngoái đầu lại nhìn ta, lạnh giọng nói: "Mấy ngày không gặp, ngươi càng ngày càng nhanh mồm nhanh miệng ."

Ta cười: "Bản cung xưa nay đều như vậy." Ta đi lên phía trước, tự nhiên ngồi xuống, cũng không mời nàng ta ngồi. Trên mặt nàng ta hiện lên vẻ lúng túng, rồi cười lạnh một tiếng nói: "Ngươi nên thức thời một chút, phải biết lúc này nên tránh xa ai ra."

Ai trong lời của nàng ta, không thể nghi ngờ chính là Thư quý tần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.