Tướng Quân Sủng Thê

Chương 101: Chương 101: Đến phủ Đô Đốc




Thành Định Châu là thành trì lớn nhất thuộc thành Bảo Định, châu phủ Định Châu cũng được thiết lập ở Bảo Định.

Thành Bảo Định được xây dựng theo phong cách kiến trúc điển hình của phương bắc, cửa thành cao bảy tám trượng, dùng các tảng đá lớn xếp chồng lên nhau mà thành, mang theo hơi thở cổ xưa rõ rệt, cực kỳ hùng vĩ, bởi vì đã trải qua lễ tẩy rửa của chiến tranh, trên tường thành trạm canh gác nhiều như rừng, cờ hiệu phất phơ, có thể thấy năm bước một trạm canh gác, mười bước một cột cờ, rất uy nghiêm.

Ngày hôm nay phải vào thành nên Bùi Hạo không thể ngồi trên xe ngựa, Tô Nhược U khẽ vén rèm xe lên, nhìn thoáng qua Bùi Hạo đang cưỡi Xích Diễm đi bên cạnh, hai chủ tớ này đều có chung một đức hạnh, con ngựa trước mắt vô cùng có khí thế, có điều hình như dân chúng trong thành Bảo Định này nhận ra hắn, hai bên đường thỉnh thoảng truyền ra tiếng bình luận, thì ra Đô Đốc mới tới là vị tướng quân mặt ngọc dẫn đầu đội quân truy kích người Man Quốc.

Vẻ mặt bọn họ toát ra vẻ sùng bái và tin cậy, làm Tô Nhược ngồi trên xe ngựa có cảm giác tự hào không thôi, người kia là phu quân của nàng đấy!

‘Đại Bảo, Nhị Bảo, có phải phụ thân rất oai phong không?’ Tô Nhược U quay đầu nhìn đôi huynh đệ song sinh trong xe ngựa, giọng điệu rất vui vẻ hỏi.

Lúc này, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã xốc một góc màn che lên nhìn thấy phụ thân oai phong lẫm liệt nhà mình, trong miệng không ngừng hô hào, ‘Phụ thân, thụ thân...’

Thời điểm này, người phía trước dường như cảm nhận được, hắn quay đầu nhìn thoáng qua, mặt Tô Nhược U liền đỏ lên, vội vàng bỏ màn che xuống, rõ ràng không có gì nhưng không hiểu sao nàng lại có cảm giác thẹn thùng khi nhìn lén bị bắt gặp.

Thanh Nhạn vẻ mặt không thay đổi nhìn thấy tất cả, sợ thiếu phu nhân cảm thấy không được tự nhiên, nàng bèn nói một câu: ‘Thành Bảo Định này lớn quá nhỉ.’

‘Đúng thế, đúng thế, trông thật náo nhiệt nha!’ Thanh Loan bên cạnh cũng hưng phấn phụ họa.

Biết rõ Thanh Nhạn muốn giải vây cho mình, Tô Nhược U nhẹ giọng nói, ‘Thành Bảo Định là một vùng đất phong thủy trù phú, nhất là đối với phương bắc thời tiết khắc nghiệt, nơi đây có thể nói là mưa thuận gió hòa, hơn nữa địa thế bằng phẳng, ruộng đồng cò bay thẳng cánh, ngoại thành có nhánh sông chảy qua không lo hạn hán, ngập lụt lại không đến, từ xưa đã có tiếng ‘Tái Giang Nam’. Mấu chốt chính là, vị trí nơi đây cực tốt, nối liền bắc nam, người muốn ra vào thì đi qua nơi đây là gần nhất, bởi thế thương lượng mua bán chỗ này cũng rất phồn vinh.’

Vẻ mặt Thanh Loan đầy bội phục, ‘Thiếu phu nhân, người hiểu biết rộng quá.’

Tô Nhược U chỉ cười mà không nói gì thêm, nếu như phải đến đây sống, những chuyện thông thường nên biết đương nhiên nàng phải hiểu rõ một chút, lại càng không cần phải nói, nghề chính của Tô gia là buôn bán, Định Châu vốn là nơi buôn bán chủ yếu của hai nước.

Bởi vì hôm nay Đô Đốc mới tới nhậm chức, trên đường tụ tập rất nhiều người, đoàn người ngồi xe ngựa của Tô Nhược U đi chầm chậm phía sau, do vậy nàng cũng có thể trộm quan sát một chút tình hình hương thổ ở đây.

trên đường lớn trong thành Bảo Định phủ kín các hòn đá lớn màu xanh nâu, trên mặt đá cũng không có khắc hoa văn gì mà chỉ kẻ mấy đường sọc, vô cùng đơn giản, vừa hào phóng vừa đề phòng trơn trợt. Kiến trúc nơi đây không lịch sự tao nhã bằng Giang Nam, cũng chẳng hoa mỹ giống Kinh thành, rõ ràng cùng là mái nhà đấu củng*, xà nhà điêu khắc, song màu sắc hoa văn phía trên tươi sáng hơn rất nhiều, hơn nữa phần mái cong lên được điêu khắc Thạch Thú, chủng loại đa dạng, có nhiều con Tô Nhược U không biết tên.

*Đấu củng: một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ cột trụ chìa ra gọi là củng, và những trụ kê hình vương chèn giữa các củng gọi là đấu.

Sau khi xe ngựa rẽ vào một hẻm nhỏ thì không gian thanh tịnh hơn rất nhiều. Đường đi trong này chật chội hơn ngoài đường lớn một ít, hai bên đường dần dần hiện ra mấy khu nhà được bao bọc bởi các bức tường cao cao màu xám tro, bên trong lộ ra tán cây xanh um tùm và mái hiên cao thấp, trông vừa nghiêm túc vừa an hòa.

Chỉ một lát sau xe ngựa đã dừng lại, Tô Nhược U xuống xe ngựa, ngẩng đầu lên thì thấy một tòa nhà lớn, cửa chính ba gian được làm bằng gỗ sơn màu đỏ thẫm, chính giữa hai bên cánh cửa gắn hai đầu thú miệng ngậm vòng tròn bằng đồng đen, còn ở phía trước cửa thì đặt hai bức tượng thần thú, trông thì sư tử không phải sư tử, hổ không phải hổ, hốc mắt đỏ thẫm trừng to như chuông đồng, trên người vẽ đủ mọi hoa văn, nhìn rất đáng sợ. Nhưng hiển nhiên đôi huynh đệ song sinh không cho là như vậy, chỉ thấy Đại Bảo và Nhị Bảo xuống xe ngựa, tò mò hết nhìn đông rồi nhìn tây, cuối cùng rơi trên người hai con Thạch Thú này, hai đứa có vẻ rất kích động, rất muốn đến gần chạm vào một cái.

Bên trên cửa chính treo một tấm biển, ghi là: Phủ Đô Đốc Định Châu.

Chỗ người gác cổng, người hầu đang quỳ thành một đoàn, Tô Nhược U giao hai đứa nhỏ cho Thanh Nhạn và Thanh Loan trông chừng, khóe môi nàng ẩn chứa ý cười cho mọi người đứng lên, hôm nay nàng mới tời, thời điểm này không thể gấp gáp ra oai phủ đầu người ta được.

Bùi Hạo phải đến phủ nha trước, Tô Nhược U dẫn hai huynh đệ song sinh đi vào phủ Đô Đốc lạ lẫm trước, nơi đây rất hoang vắng, diện tích Phủ Đô Đốc này lớn hơn Bùi phủ trong Kinh thành rất nhiều, hơn nữa không gian trong mỗi viện đều khá lớn, tuy hoa viên không được chăm sóc tạo hình tinh xảo như trong Kinh thành, nhưng ở mảnh đất rộng lớn này lại lộ ra hơi thở chất phác mạnh mẽ, hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh.

Dưới sự hướng dẫn của người hầu, đoàn người Tô Nhược U tiến vào nơi ở mới, ngắm nghía cả nội viện và ngoại viện được bố trí như một rừng trúc, Tô Nhược U cảm thấy có vài phần thân thiết, mà đợi đến khi các nàng tiến vào tiểu viện của mình thì mới phát hiện một sự ngạc nhiên lớn đang chờ các nàng bên trong.

‘Thiếu phu nhân, nơi ở mới này giống Quân Trúc Uyển như đúc, thần kỳ quá!’ Thanh Loan ngắm nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt, tiểu cô nương kiềm lòng không được thốt lên.

Tô Nhược U quan sát cảnh vật trong phòng, giống y như cách trang trí ở nhà, không khác bao nhiêu, hắn cố tình làm đây mà.

‘Bẩm phu nhân, nửa năm trước lúc xây lại phủ Đô Đốc, Đô Đốc đại nhân đã dặn dò rất kỹ, cần phải đảm bảo chủ viện giống y hệt Quân Trúc Uyển ở Kinh thành, ngay cả tên gọi cũng do chính Đô Đốc đại nhân đặt đấy ạ.’

Chỉ thấy một nam tử trung niên mặc trường bào xanh nhạt khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, không nhanh không chậm chấp tay nói ra.

Tô Nhược U cảm thấy ngọt ngào, ‘Làm phiền Bùi Khánh đại thúc.’

thì ra nam tử trung niên này chính là phụ thân của gã sai vặt thân cận Bùi Hưng bên cạnh Bùi Hạo, bởi vì Bùi Hạo phải tới Định Châu nhậm chức, Bùi Hưng là gã sai vặt thiếp thân nên đương nhiên phải đi theo bọn họ, có điều bọn người Bùi Hạo mới tới bên này, nhất định là thiếu tay thiếu chân, Bùi lão phu nhân bèn phái một nhà Bùi Hưng qua đây, từ lúc phủ Đô Đốc bắt đầu sửa chữa lại, Bùi Hạo đã phái Bùi Khánh dẫn theo gia quyến lên đường tới đây sắp xếp trước.

Lúc ăn trưa Bùi Hạo cũng chưa trở về, Tô Nhược U đợi một lát, nghe có người truyền lời hắn không trở về nàng mới lệnh cho người hầu dọn thức ăn lên.

Lần đầu tiên bước vào phủ Đô Đốc nhưng Tô Nhược U không có gì xa lạ cả, bởi vì đầu bếp cũng là người Bùi Hạo phái từ Kinh thành tới, tuy nguyên liệu nấu ăn nơi đây không thể phong phú bằng kinh thành, nhưng thời tiết tháng tư, rau củ cũng bắt đầu sinh trưởng, cộng thêm trên đường đi đã thích ứng dần nên Tô Nhược U không có gì không khỏe.

Sau khi nghĩ trưa, Vương Hi Nhược đến xin cáo từ, Tô Nhược U nghĩ đến nàng ta cũng là đến đây tìm người thân, trên đường đi người hầu đã bị thổ phỉ sát hại, nàng ta là một cô nương nhà lành, bước vào một địa phương xa lạ, cuối cùng vẫn khong ổn, nàng dứt khoát tiễn phật phải tiễn tới tây thiên.

‘Hi Nhược, cô nương là một cô nương nhà lành, ta rất lo lắng, hay để ta sai người đi tìm hiểu trước, ngày mai cô nương hãy đi.’

‘Dân nữ rất cảm động và nhớ rõ đại ơn đại đức của thiếu phu nhân, song trên đường dân nữ đã làm phiền người và Đô Đốc đại nhân quá nhiều, lần này dân nữ không thể gây thêm phiền nữa.’

Tô Nhược U thấy nàng ta nói hợp tình hợp lý nên khôn miễn cưỡng nữa, chẳng qua là lúc nàng ta đi, nàng vẫn phái một tiểu nha hoàn đi theo, để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Thanh Loan nhìn theo bóng lưng rời đi của Vương Hi Nhược, tiểu cô nương có chút không đành lòng, ‘Thiếu phu nhân, người nói xem có phải Vương cô nương rất đáng thương hay không, chỉ mong sau khi nàng ấy về nhà, hết thảy mọi chuyện đều bình an trôi chảy.’

Thanh Nhạn im lặng mắng nha đầu kia ‘Ngu xuẩn’, quả thật nàng không chịu nổi tính tình nha đầu kia, mới ở chung bao nhiêu ngày mà đã thổ lộ tình cảm với người ta rồi, chỉ là, ‘Thiếu phu nhân, sau này xưng hô trong phủ chúng ta...’

Tô Nhược U suy nghĩ một chút, mọi chuyện cũng không có gì, bây giờ không thể so với khi còn ở Bùi phủ, nếu như bọn họ đã đơn thân độc mã ở một phủ thì dứt khoát sửa lại hết đi.

Thanh Loan vội vàng tung hô, ‘Phu nhân, phu nhân, hì hì...’

Tô Nhược U thấy dáng vẻ ngây thơ của tiểu cô nương cũng không khỏi buồn cười, nàng bỗng nhờ hai tiểu nha hoàn này đi theo mình cũng đã hơn mười năm rồi, từ xưng hô tỷ muội cho đến thiếu phu nhân, còn hiện tại là phu nhân, nghĩ tới đây, Tô Nhược U đột nhiên nhận ra, hình như nàng đã quên lưu ý chuyện chung thân đại sự cho các nàng rồi!

Đây chính là chuyện lớn! Đều do hai năm nay quá nhiều chuyện xảy ra với mình nên nàng đã làm chậm trễ hai tiểu nha hoàn, cũng may, Tô Nhược U nhìn Thanh Nhạn lạnh nhạt và Thanh Loan đơn thuần trước mắt, không nói đến tư sắc, chỉ nói riêng đến phong thái không giống nhau của hai người, đều không tệ, nàng không có gì phải lo lắng cả.

Nghĩ đến đây, Tô Nhược U mới lên tiếng, ‘Thanh Nhạn, Thanh Loan, hai người bọn muội đã đi theo ta nhiều năm, trước đây các muội cũng biết rồi, mọi chuyện rối ren ta mới quên mất chuyện chung thân đại sự của bọn muội, chỉ là nếu như các muội đã theo ta thì dù thế nào ta cũng không bạc đãi các muội, nhất định ta sẽ tìm cho bọn muội một mối hôn sự hài lòng. Nhưng mà, nói đi phải nói lại, ta phải hỏi trước một chút xem trong lòng các muội có ý kiến gì không?’

Chủ đề mới đó mà chuyển thật nhanh, Thanh Nhạn và Thanh Loan không biết phải làm sao.

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của hai người, nàng cũng biết là sự đường đột của mình đã làm hai tiểu cô nương này sợ hãi rồi, có điều những lời nên nói nàng vẫn phải nói, ‘Hai người các muội theo ta đã nhiều năm chắc là đã hiểu tính tình của ta, ở trước mặt ta không có gì là không thể nói, nếu không thì đến lúc đó lỡ ta chọn người không hợp tâm ý của các muội, vậy thì các muội muốn khóc cũng không còn kịp đâu đấy.’

Hiếm khi Tô Nhược U buông lời trêu ghẹo, song chuyện liên quan đến bản thân mình, với tư cách là cô nương nhà lành, Thanh Nhạn và Thanh Loan cảm thấy rất xấu hổ.

Chỉ thấy Thanh Nhạn bình tĩnh lại, ‘Phu nhân, nô tỳ không có người trong lòng, nô tỳ không gả, cả đời này nô tỳ nguyện ở vậy hầu hạ người và hai vị tiểu thiếu gia.’

Nàng vừa dứt lời thì khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Loan cũng đỏ lên, tiểu cô nương lẩm bẩm: ‘Phu nhân, nô tỳ... Cũng không có người trong lòng, nô tỳ cũng không gả, cả đời hầu hạ người.’

Tô Nhược U không khỏi buồn cười, ‘Chuyện này sao có thể được? nói như thế không phải ta đã biến thành chủ tử xấu xa ức hiếp người rồi sao? Còn nữa, sau khi các muội gả đi rồi vẫn có thể hầu hạ ta mà. Ta vẫn chờ uống rượu mừng của hai người các muội đấy, hiện giờ không có người trong lòng cũng không sao, chưa có thì cứ ở bên cạnh ta lâu một chút, còn nếu như có người trong lòng thì phải nói cho ta biết, bất kể là ai, chỉ cần đối phương bằng lòng, phu nhân ta sẽ giúp các muội toại nguyện.

Thấy Thanh Nhạn còn muốn mở miệng từ chối, nàng thẳng thắn nói một câu, ‘Đây là mệnh lệnh của ta đành cho các muội, không được nói không! Cũng không được qua loa đối phó! Bằng không thì nếu như phu nhân ta tìm thấy người thích hợp, ta sẽ tự ý gả các muội đi.’

‘Dạ, phu nhân.’

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.