Tướng Quân Sủng Thê

Chương 102: Chương 102: Ngọt ngào hằng ngày




Bùi Hạo bận đến thời gian dùng cơm tối mới trở về, hắn vừa trở về Tô Nhược U đã vội vã sai người bưng canh gà trong phòng bếp tới.

Trong khoảng thời gian này, tuy rằng trên đường đi bọn họ chủ yếu là du sơn ngoạn thủy nhiều hơn là chạy gấp rút, thế nhưng điều kiện không thể so với ở nhà được, hơn nữa hắn còn phải chăm sóc ba mẫu tử nàng, Tô Nhược U âm thầm cảm nhận Bùi Hạo đã gầy đi một tý, vì thế, vừa đến phủ đô đốc một ngày, nàng đã nhanh chóng dặn dò phòng bếp làm món canh gà hầm cách thủy này.

Gà là gà rừng người ta bắt trên vùng núi bên cạnh, hơn nữa còn có thêm một ít nấm rừng, vừa mở nấp vung có thể ngửi thấy được một mùi hương tươi mới, không cần nhờ nha hoàng, Tô Nhược U đứng dậy múc thêm cho phu quân nhà mình một chén đưa tới, "Phu quân, chàng uống nhiều một chút."

Thế nhưng không đợi Bùi Hạo từ từ hưởng thụ nhu tình mật ý của nương tử nhà mình, đã bị Đại Bảo và Nhị Bảo không thể chờ đợi được mà cắt ngang, "Mẫu thân, uống canh...."

Đừng cho là bọn chúng còn nhỏ không biết gì, đồ ngon không thể chỉ cho phụ thân, bọn chúng cũng muốn uống canh!

"Cái gì chúng nó cũng ăn hết hả?" Bùi Hạo im lặng nhìn trời, dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Tô Nhược U trợn mắt liếc Bùi Hạo, nói gì đấy? Nào có phụ thân nào nói con của mình như thế! Tuy hai tiểu gia hỏa có điểm ăn nhiều một chút, đúng là khiến người ta rất bất ngờ, nhưng mà đó là do cục cưng nhà nàng khẩu vị tốt, ăn ngon ngủ ngon, rất dễ nuôi!

Tô Nhược U nhanh chóng đưa tay lấy hai cái chén trước mặt Đại Bảo và Nhị Bảo, sau đó múc nước canh vào từng chén, bởi vì nhũ nương của hai tiểu gia hỏa đều không có theo tới, trong khoảng thời gian này chuyện ăn uống của Đại Bảo và Nhị Bảo đều do Bùi Hạo và Tô Nhược U thay phiên nhau phục vụ, hai tiểu gia hỏa hoàn toàn không đợi được người ta đút, hết đòi ăn cái này lại đòi ăn cái kia, Tô Nhược U cảm thấy Bùi Hạo đã bận rộn cả ngày nên nàng vốn định để Thanh Nhạn cho hai đứa ăn, song Bùi Hạo đã uống một hơi cạn sạch canh gà trong chén mình xong, hắn vô cùng tự nhiên nhận lấy chén nhỏ của Đại Bảo, bắt đầu cầm thìa cho Đại Bảo ăn.

"Phu quân, để Thanh Nhạn đút là được rồi, chàng ăn trước đi đã..."

Bùi Hạo cũng không ngẩng đầu, trực tiếp đút cho Đại Bảo một thìa hết sức vui vẻ, "Ta cho ăn là được rồi."

Còn Đại Bảo thì ngoác miệng ra hết sức sung sướng, thỉnh thoảng chỉ chỉ ngón tay, "Phụ thân, thịt, thịt..." Tô Nhược U không có cách nào khác, bởi vì bên cạnh còn một đứa há mồm chờ nàng đút đây này.

"Mẫu thân, thịt, thịt!"

Được rồi, hai đứa con trai thối không thích ăn rau xanh, chỉ là cuối cùng Tô Nhược Y vẫn đút cho Nhị Bảo một thìa cơm có trộn ít rau.

"Mẫu thân, không ăn được!"

Nghe thấy tiếng Nhị Bảo kháng nghị, cùng lúc đó là tiếng cười khẽ của người nào đó, Tô Nhược U lập tức thẹn quá hóa giận, nàng nghiêng nghiêng đầu sang liếc hắn, "Nhi tử không ăn rau chàng có vẻ cao hứng quá nhỉ?"

Bùi Hạo sâu sắc cảm nhận được một tia sát khí trong ánh mắt của tiểu nương tử nhà mình, được rồi, vì tính phúc cho tương lai hắn quyết định, "Đại Bảo, mau lên, chúng ta ăn nhanh lên, nếu không mẫu thân sẽ tức giận, ba phụ tử chúng ta sẽ rất đáng thương nha..."

Hình như lời hắn nói quá mức chân tình, Đại Bảo đơn thuần ngoan ngoãn ăn hết thìa rau phụ thân đút, đồng thời cu cậu cũng không quên quay sang nói với đệ đệ không khiến người ta bớt lo nhà mình, "Đệ đệ, ăn rau..."

Mà Bùi Nhị Bảo vẫn luôn theo chủ nghĩa tự do không bị ràng buộc, cu cậu chẳng thèm để ý đến phụ thân và đại ca không có tiền đồ, tiếp tục làm theo ý mình, "Mẫu thân, ăn thịt, thịt!"

Nhưng mà Bùi Nhị Bảo đang hết sức đắc ý tan vỡ ngay lập tức khi nghe mẫu thân nhà mình dịu dịu dàng dàng gọi một câu, "Bùi Nhị Bảo..."

Bùi Nhị Bảo sững sờ vì bị điểm mặt gọi tên, thấy mẫu thân nhà mình giơ thìa lên lần nữa, cu cậu ngoan ngoãn há miệng ăn vào, cuối cùng còn không quên kèm theo một nụ cười nịnh nọt, "Mẫu thân, Nhị Bảo thích ăn rau nhất..."

Nhìn mọi người trong phòng nếu không phải lo lắng Nhị Bảo sẽ bị xử phạt thì chỉ sợ buồn cười đến rớt răng.

Có điều Bùi Hạo chuyên phá đám, hai mươi năm qua chưa từng miễn cưỡng bản thân mình, hắn lập tức cười phá lên, sau đó giơ ngón cái lên quơ quơ trước khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhị Bảo, "không hổ là nhi tử của Bùi Hạo ta!"

Được rồi, những lời này quả nhiên an ủi tâm hồn nhỏ bé của Bùi Nhị Bảo, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Nhị Bảo không làm bộ nghiêm túc nổi nữa, cu cậu cũng hi hi ha ha cười theo, ngay cả Đại Bảo đang tập trung ăn cơm cũng bị phân tâm, trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng ăn tràn ngập tiếng cười đùa của ba phụ tử, lúc thì phóng khoáng, lúc thì ngây thơ.

Khóe môi Tô Nhược U cũng ẩn chứa ý cười, song nàng chỉ để bọn họ tùy ý trong giây lát thôi, nàng lên tiếng ngăn lại ngay, "Đủ rồi, đừng cười nữa, còn phải ăn cơm đấy, bằng không thì sẽ đau bụng cho xem."

Sau khi ăn tối xong, một tay Bùi Hạo bế cả hai huynh đệ song sinh lên, tay còn lại nắm tay tiểu nương tử nhà mình, cùng đi dạo quanh nhà mới của bọn họ.

Thời tiết tháng tư, trong thành Bảo Định vẫn còn không khí mùa xuân, cây cối trong vườn xanh um, hương hoa thoang thoảng, đúng là cảnh trí thích hợp để đi dạo.

"Sau này chúng ta sẽ sống ở đây."

Ánh trăng làm cho vẻ mặt người một nhà nổi lên từng tia sáng nhẹ nhàng, Bùi Hạo liếc nhìn sang bên cạnh, trong lòng mềm mại không nói sao cho hết.

Các đầu ngón tay Tô Nhược U đan vào tay Bùi Hạo, nàng hơi ngẩng đầu lên, "Chỉ cần người một nhà chúng ta ở cùng nhau, thì ở đâu cũng được."

Chưa đầy một lát, Đại Bảo và Nhị Bảo hưng phấn chơi đùa cả ngày đã ngủ thiếp đi trên tay phụ thân nhà mình, bời vì chưa tìm được nhũ nương mới nên Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn ngủ cùng bọn họ.

Bùi Hạo ngắm nhìn hai nhi tử đang nằm ngủ giữa giường lớn, trong lòng không nói ra được hạnh phúc cỡ nào, nhưng mà đối với việc bọn chúng phá hư chuyện tốt của mình, hắn vẫn hết sức bất mãn và không cam lòng.

Ban đầu Tô Nhược U vốn nằm ở phía trong cùng, nhưng hôm nay hai con đều ngủ rồi, Bùi Hạo bèn kéo nàng vào lòng mình, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Bùi Hạo, Tô Nhược U gối dâu lên hõm vai hắn, vừa định thiếp đi thì nàng chợt nhớ đến mình còn chuyện quan trọng chưa nói với hắn nữa.

Lúc này, Tô Nhược U trở mình lại nằm ở trên người Bùi Hạo, "Phu quân, ta có chuyện muốn nhờ chàng giúp."

Bùi Hạo đang mừng thầm vì đột nhiên nương tử nhà mình chủ động, ai ngờ khi Tô Nhược U vừa mở miệng hắn đã nhanh chóng thất vọng, đều tại hắn đêm hôm khuya khoắt mà nghĩ quá nhiều, vì thề đối với sự hứng khởi của tiểu nương tử nhà mình, hắn cũng không có bao nhiêu hứng thú, "Chuyện gì thế?"

Bàn tay nhỏ bé của Tô Nhược U vỗ nhè nhẹ lên lồng ngực Bùi Hạo, thái độ này là sao! Quả nhiên, lần này Bùi Hạo đã nhiệt tình hơn rồi, "Nương tử, nàng nói đi, có chuyện gì?"

Thái độ này còn tạm được! Tô Nhược U tiếp tục vui vẻ trình bày, "Mới đó mà chúng ta thành thân sắp ba năm rời, Đại Bảo và Nhị Bảo ra đời đã lâu, vậy mà ta quên bén đi mất hai nha đầu Thanh Nhạn và Thanh Loan..."

Ngay sau đó, Tô Nhược U bắt đầu thao thao bất tuyệt về hoàn cảnh và tính cách của hai nha đầu Thanh Nhạn và Thanh Loan, "Vì vậy, ý của nàng là..."

Lúc này, Tô Nhược U đánh yêu Bùi Hạo một cái, ai cho chàng cắt ngang lời ta!

"Ta thấy hai nha đầu này đã không còn nhỏ nữa, nên chú ý chuyện chung thân đại sự cho các nàng rồi!"

Bùi Hạo càng thêm không biết vì sao, "Nàng chú ý là được rồi, ta không có ý kiến gì cả."

Tô Nhược U thật sự, thật sự không muốn để ý đến hắn nữa, "không phải ta hỏi ý kiến của chàng, mà là ta muốn nhờ chàng xem xét xem có người nào thích hợp hay không, chàng chọn giúp ta đi!"

"Khụ khụ, mấy lời này nàng sớm nói thẳng ra không phải tốt hơn à?" Vẻ mặt Bùi Hạo hiểu rõ, "Có điều mấy quân lính trong quân doanh của ta đều là một đám thô lỗ không à."

"Thô lỗ hay không thì nói sau, chỉ chần nhân phẩm tốt là được! không được thích trêu hoa ghẹo nguyệt, thích đi tới mấy... Loại địa phương gì đó đều không được, chủ yếu phải đối xử tốt với người nhà của mình!"

Bùi Hạo yên lặng hỏi trời, "Nương tử, nàng dựa theo tiêu chuẩn của ta mà đi tìm, khó khăn lắm đó."

Người này, nói cái gì cũng kéo lên người mình, còn có thể tự luyến đến như vậy nữa chứ! Tô Nhược U chẳng quan tâm, "Tóm lại chàng để ý một chút, không cho phép qua loa!"

nói xong, nàng hung dữ trừng mắt nhìn phu quân phía dưới, vẻ mặt không đạt được mục đích thề không bỏ qua, Bùi Hạo đành không ngừng gật đầu đồng ý, trời lớn đất lớn, tiểu nương tử nhà hắn là lớn nhất!

Quả nhiên, sau khi hắn nhận lời, nháy mắt Tô Nhược U nằm lại vị trí vốn có của mình, không nói nhiều nữa, tập trung đi vào giấc ngủ, làm cho Bùi Hạo giận dỗi hung hăng véo lên cái mông nhỏ của nàng một cái.

Sáng ngày thứ hai, Bùi Hạo đi đến phủ nha, Tô Nhược U dẫn hai con dạo chơi trong hoa viên, hiện tại đang là lúc Đại Bảo và Nhị Bảo tập đi, bọn chúng hoàn toàn không muốn bị người ta bế, tuy nhiên chân bọn chúng còn chưa thật sự cứng cáp, cho nên Tô Nhược U đành phải đi theo sau lưng để đỡ bọn chúng, đi chưa đầy một lát thì đã mệt ngất ngư, may mắn là trong sân có nhiều người, ai cũng có thể giúp đỡ một tay, đôi huynh đệ song sinh không phải người quá hẹp hòi, bọn chúng đã sớm quen thuộc với hai nha hoàn Thanh Nhạn và Thanh Loan, cộng thêm Vương ma mà và nhũ nương, ai đến bọn chúng cũng không từ chối.

Tô Nhược U ngồi xuống nghỉ một lát, chợt có nha hoàn tới báo lại, Vương cô nương dẫn theo một vị ma ma đã quay trở về, ánh mắt sưng đỏ cả lên, trông rất đáng thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.