Tuyệt Phẩm Tiên Y

Chương 105: Chương 105: Kết cục của Binh vương




Lúc mọi người vẫn còn đang căng mắt ra nhìn thì Trương Đại Thiểu vẫn đứng đó không nhúc nhích, làm như không có chuyện gì xảy ra, đến cả nháy mắt cũng không luôn, dường như đối mặt với một cao thủ đằng đằng sát khí mà hắn chỉ xem như gió thoảng qua, không thèm để ý đến.

- Vù! Hoắc Đô đã áp sát đến trước mặt Trương Đại Thiểu, công kích cực kì bén nhọn, Trương Đại Thiểu bình tĩnh giơ một cánh tay lên, đánh một cái bốp vào ngực Hoắc Đô.

- Bịch! Cứ như vậy, trong nháy mắt thân hình to lớn của Hoắc Đô lại bay lên và ngã cái bịch trên mặt đất. Cái gì? Trên sàn vật một lần nữa trở nên lặng ngắt như tờ, ai cũng há hốc mồm, khó có thể tin được chuyện trước mắt, rất lâu sau mới hoàn hồn lại.

Một lần nữa Trương Đại Thiểu lại làm mọi người bị chấn động, người trẻ tuổi này sao lại lợi hại như vậy, Hoắc Đô so với hắn thì đúng là một mẩu bánh vụn mà thôi. Trương Đại Thiểu nhìn Hoắc Đô nằm như chó chết dưới mặt đất, sắc mặt không có một chút biến hóa nào, lạnh lùng nói: - Hoắc Đô, làm người thì không nên quá kiêu ngạo.

Nói xong Trương Đại Thiểu liền xoay người rời đi, bước từng bước một đến bên cạnh Tô Dũng. Vẻ mặt Hoắc Đô dại ra, không có cách nào chấp nhận được sự thật tàn nhẫn này, một lúc lâu sau mới đứng dậy, đi về phía trước như người vô hồn.

Nhìn bóng dáng thẫn thờ kia, tất cả mọi người không ai thấy thông cảm cho hắn mà chỉ cảm thấy vui sướng thôi, ai bảo lúc trước lớn lối làm gì. Thấy Binh vương Hoắc Đô bị đối phương đánh cho không ngóc đầu lên nổi thì Trầm Vạn Tài và mấy lãnh đạo quân khu J cực kì phấn khích. Tuy nhiên bọn họ cũng không châm chọc, khiêu khích đối phương như Tề Quân Bình.

Tuy rằng như vậy nhưng toàn bộ quân khu Nam Sơn vẫn giống như bị người ta đánh cho một bạt tai vậy, tất cả nhất thời chán nản. Trận đấu vật lộn tự do kết thúc, Binh vương Hoắc Đô bị Trương Đại Thiểu hạ trong vòng một chiêu, những người khác bắt đầu thấy xấu hổ.

Quân khu Nam Sơn không có người nào dám ra khiêu chiến nữa, không cần nói thêm nữa, thi đấu vật lộn tự do bên quân khu J thắng. Cuộc thi tiếp theo là mang vật nặng chạy 25km, lần này lửa kiêu ngạo của quân khu Nam Sơn đã bị dập tắt, cả Hoắc Đô và Tề Quân Bình đều đột nhiên trở nên câm điếc, đến đánh rắm cũng không nốt, bọn họ thực sự đã bị Trương Đại Thiểu làm cho hoảng sợ.

Trầm Vạn Tài cũng không đợi Tô Dũng can thiệp thì liền đưa Trương Đại Thiểu vào danh sách tham gia thi tiếp, cuối cùng hắn cũng nhìn thấu thanh niên đó chính là một cao thủ thần bí, chỉ cần có người đó thì loại người cỡ như Hoắc Đô cũng đừng mơ mà nhảy nhót được.

So với lúc mới bắt đầu lần này quân khu Nam Sơn nhìn thấy Trương Đại Thiểu lên đài thi đấu ai cũng cũng thầm kêu khổ: vị đại thần này sao lại lên tiếp vậy? Hắn là người trên trời phái xuống để hành hạ chúng ta sao? Hoắc Đô đứng từ xa nhìn Trương Đại Thiểu, cắn chặt môi, vừa giận vừa sợ, hắn không thể kiêu ngạo được nữa, giờ chỉ biết yên lặng cúi đầu thi đấu

Trận này Trương Đại Thiểu không làm mọi người thất vọng, lại một lần nữa hắn vượt lên bỏ xa đối thủ và giành được hạng nhất, Hoắc Đô về nhì nhưng bị bỏ lại rất xa. Đám người Trầm Vạn Tài cực kì vui mừng, bọn họ vừa nhìn thấy Trương Đại Thiểu bức người đến như vậy thì đều xem hắn là anh hùng rồi. Ác mộng của quân khu Nam Sơn bắt đầu từ đây, lúc trước Binh vương Hoắc Đô đánh đâu thắng đó, không ai bì kịp, nhưng lần này đã bị Trương Đại Thiểu cho rớt lại phía sau.

Đến cuối cùng Hoắc Đô dường như phát khóc, hận không thể quỳ xuống cầu xin Đại Thiểu: Đại ca, anh có thể đừng.....thi nữa được không? Trong cuộc thi này, toàn bộ người của quân khu Nam Sơn đều trở nên ngây ngốc, bất luận là Hoắc Đô hay Tề Quân Bình gì cũng đều toát mồ hôi lạnh đầy người, đừng nói là lớn lối, đến cả thở mạnh họ cũng không dám. Đám người Trầm Vạn Tài vừa uống nước trà vừa cười híp mắt thích thú nhìn Trương Đại Thiểu hạ nhục quân khu Nam Sơn, tình hình thê thảm của quân khu Nam Sơn lúc này hoàn toàn khác với lúc trước.

Đợi buổi giao lưu của hai quân khu kết thúc thì nghe đâu ở quân khu Nam Sơn có người khóc lóc, đau khổ các kiểu. Tô Dũng tự mình đưa Trương Đại Thiểu ra khỏi cổng chính quân khu. Sắp tới lúc chia tay thì Tô Dũng đưa cho Trương Đại Thiểu một phong thư:

- Tiểu Trương, đây là của bố tôi đưa cho cậu. Trương Đại Thiểu nhận phong thư bóp một cái, phát hiện ra bên trong là một vật rất cứng, hắn hỏi:

- Anh Dũng, đây là cái gì? Tô Dũng lắc đầu:

- Tôi cũng không biết bên trong là gì nữa, nói chung chắc chắn đồ bố tôi đưa cho cậu là đồ tốt, cậu nhất định phải nhận lấy. Nói xong câu đó Tô Dũng tiếp tục lái xe đi. Trương Đại Thiểu cầm phong thư, trầm ngâm chỉ chốc lát rồi xé ra, bên trong là một cái thẻ nhỏ.

Miếng thẻ có màu vàng, trên mặt có con dấu của quân khu, ngoài ra còn có chữ kí của Tô Vũ, không còn gì nghi ngờ nữa, đây chính là thẻ thông thành, sau này Trương Đại Thiểu có thể trở lại quân khu J mà không gặp bất cứ trở ngại nào.

Mỉm cười, Trương Đại Thiểu cất thẻ thông hành đi, cũng không nói thêm chuyện gì khác. Chỉ có điều hắn không biết rằng, thẻ thông hành màu vàng đó Tô Vũ chỉ phát ra có hai cái mà thôi, cái Trương Đại Thiểu đang cầm trên tay là cái thứ ba, không chỉ là thẻ thông hành mà sức mạnh của thứ này Trương Đại Thiểu hiện giờ hoàn toàn không thể nghĩ tới. ......

Bệnh viện Cẩm Giang, bệnh viện tốt nhất Tĩnh Hải, phòng bệnh đặc biệt, Lý Sát nằm trên giường bệnh, mặt không chút máu, ánh mắt rã rời, nhìn giống như là một xác chết vậy. Từ lúc bị Trương Đại Thiểu "điểm" một cái vào người thì Lý Sát cảm thấy "cây gậy" của mình đã biến thành thứ vô dụng, có làm thế nào cũng không có phản ứng.

Thậm chí hắn còn tìm đến hai cô gái ở tiệm uốn tóc để họ trêu ghẹo "thằng bé" hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng không có cách nào cho "nó" có phản ứng cả. - Từ hôm nay trở đi mày sẽ là một người bị liệt dương. Giọng nói của Trương Đại Thiểu vang lên trong đầu hắn, Lý Sát sợ hãi.

Hắn cũng không kịp

liên hệ với bác sĩ tư từ Yến Kinh mà vội vàng đến bệnh viện Cẩm Giang kiểm tra. Bác sĩ giỏi nhất của Tĩnh Hải đã chẩn đoán qua bệnh của Lý Sát, thế nhưng bác sĩ kia lại bó tay, lắc đầu xin lỗi Lý Sát. - Mẹ nó, mày có muốn kiếm cơm không, dùng sức cho tao.

Bên cạnh giường bệnh có một y tá đang cúi người xuống dưới quần Lý Sát, ngậm "của quý" của hắn trong miệng, ra sức "cày". Tiếc là không làm gì được, "đồ chơi" kia vẫn cứ mềm nhũn ra.

Điều này khiến cho người y tá kia vô cùng thất vọng. - Làm đến nửa ngày mà vẫn không có cách nào cả. Người y tá kia khinh thường nghĩ thầm, thế nhưng cô cũng biết thân phận Lý Sát cao quý, nghe vậy cũng không dám chậm trễ, sử dùng hết bản lĩnh của mình.

Thế nhưng kết quả là "đồ chơi" kia lại càng mềm hơn. - Cút! Mau cút đi cho tao! Đến cuối cùng vẫn không cứng nổi thì Lý Sát nổi giận, đá người y tá xuống giường. Đợi người y tá khúm núm đi ra ngoài xong thì Lý Sát nổi điên, hét to lên:

- Trương Thiên, tao sẽ giết chết mày!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.