Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 172: Chương 172: Lăng đại thúc!




“Hắn họ Lăng, tên là Mặc Hàn, là đạo sư nổi danh nhất của học viện Tinh Vân trong Thanh Đằng quốc, lai lịch thần bí, là một người tu tiên. Hơn nữa, tu vi linh lực đã đạt tới cấp bậc phẩm cấp Kim Đan. Quan trọng hơn là, hắn chỉ mới 25 tuổi, cho nên, ngươi có thể gọi hắn là tôn giả, hoặc là tiền bối, nhưng mà đại thúc, ha ha...... phỏng chừng là rất ít người gọi đi!”

“Mới 25 tuổi?”

Sắc mặt nàng cổ quái, nói: “Hai mươi lăm tuổi đã lưu giữ một phen râu xồm làm gì? Ta cho rằng hắn ít nhất cũng phải 35 tuổi!”

“Ha ha, cho nên mới nói lai lịch hắn rất thần bí, bởi vì chưa ai từng thấy qua khuôn mặt thật của hắn.”

Hắn cười nói, ánh mắt cũng dừng ở trên người Lăng Mặc Hàn: “Thật sự không nghĩ tới hắn sẽ đến nơi này, đợi lát nữa, ta đi qua bái kiến một chút, Quỷ Y các hạ muốn đi cùng nhau?”

“Đạo sư thần bí của học viện Tinh Vân?”

Nàng bừng tỉnh gật gật đầu, cũng không biết đang nghĩ đến điều gì, vừa nghe nói muốn đi qua bái kiến, lập tức cười: “Đương nhiên, cường giả như vậy, có thể quen biết tự nhiên là rất tốt.”

Vì thế, Kha hội trưởng mang theo nàng đi về phía Lăng Mặc Hàn.

Mà ngay khi bọn họ xuất hiện, Lăng Mặc Hàn cũng chú ý tới một thân ảnh nam tử mặc hồng y loá mắt. Hắn cũng không xa lạ gì với thân ảnh hồng y cùng với mặt nạ hoa Mạn Châu Sa. Bởi vì đêm hôm đó ở trong suối nước nóng, hai vật này đều được đặt ở một bên.

Nghĩ vậy, ánh mắt sắc bén của hắn dừng ở trên người nam tử kia, xem kỹ.

Đêm hôm đó bởi vì dưới làn hơi nước của suối nước nóng nên không thể nhìn thấy rõ, nhưng, dung nhan bị hủy lại ánh vào đáy mắt hắn rất rõ ràng. Ngay lúc này, hắn không thể không thừa nhận, công tử hồng y loá mắt như mặt trời ở trên bầu trời. Khí chất tà tứ mà bừa bãi, đặc biệt là một đôi mắt sáng rõ ràng mang theo ý cười, khiến người đã nhìn thấy thì không thể nào quên......

Chỉ là, nhìn cặp mắt kia, vì sao cảm giác có vài phần quen thuộc?

“Lăng đạo sư, đã lâu không gặp, không nghĩ tới lại gặp được ngươi ở chỗ này, thật là vinh hạnh, vinh hạnh.” Kha hội trưởng đã vội vàng tiến lên và chắp tay hành lễ, tươi cười chào hỏi.

Nghe lời này, Phượng Cửu không nhịn được cười. Nếu Kha hội trưởng mà biết, đạo tặc trộm linh dược trân quý của hắn chính là đại thúc râu rậm trước mắt này, phỏng chừng sẽ không đứng ở nơi đó mà kêu “vinh hạnh“.

“Thì ra là Kha hội trưởng.” Hắn cũng đứng lên chắp tay thi lễ, ánh mắt dừng ở trên người Phượng Cửu, hỏi: “Vị này là...?”

“Ha ha, hắn là dược sư chợ đen chúng ta mời đến để tham gia Linh Dược Đại Bỉ, điều này...... Ân, hắn gọi là Quỷ Y.” Hắn ngượng ngùng nói, bởi vì hắn cũng không biết Quỷ Y rốt cuộc gọi tên là gì, nhất thời cũng không biết nên giới thiệu như thế nào.

“Lăng đại thúc.”

Phượng Cửu gọi một tiếng giòn tan, ánh mắt lấp lánh ánh sáng lung linh giảo hoạt, khóe môi ngậm một nụ cười, một bộ giống như rất quen thuộc, nói: “Lăng đại thúc nếu như cảm thấy gọi Quỷ Y không tiện, vậy kêu ta là Quỷ Quỷ cũng được.”

Nghe một tiếng Lăng đại thúc, Lăng Mặc Hàn bất giác xoa râu dưới cằm hắn, giống như suy tư điều gì, nhìn công tử hồng y trước mắt, sắc mặt mang theo vài phần cổ quái và nghi hoặc.

“Đại thúc?”

Hắn đã để râu cũng không phải ngày một ngày hai, nhưng người khác cũng chưa từng xưng hô với hắn như vậy. Tuy nhiên, ở Cửu Phục Lâm gặp được tiểu nha đầu xảo quyệt kia, lúc nào cũng kêu hắn là đại thúc. Công tử hồng y này mở miệng cũng là một câu đại thúc, chẳng lẽ, hắn thoạt nhìn thật sự già như thế?

Ánh mắt nàng nhíu lại, mở miệng cười: “Đúng vậy! Ta năm nay mới 15, nghe nói đại thúc đã 25, vậy chính là lớn hơn ta 10 tuổi, không phải gọi đại thúc thì gọi là gì?”

“Mười... mười lăm?” Kha hội trưởng một bên trừng mắt nhìn, vẻ mặt giật mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.