Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 171: Chương 171: Thân phận của hắn?




“Ta nhớ rõ, hình như là các ngươi đã mời ta qua đây hỗ trợ?”

Phượng Cửu cười như không cười nhìn bọn họ: “Làm thế nào lại giống như ta mới chính là người rất muốn giúp các ngươi?”

Nàng búng búng quần áo đứng dậy, nói: “Nếu không tin được ta, vậy các ngươi hãy mời cao minh khác đi! Nói thật, đối với chuyện này, ta thật đúng là không có hứng thú gì.”

Giọng nói rơi xuống, cũng không đợi bọn họ nói thêm điều gì, lập tức cất bước đi ra ngoài.

“Quỷ Y các hạ, xin dừng bước.”

Chủ vị mở miệng, hộ vệ bên ngoài đại đường lập tức ngăn người lại, chỉ là vừa mới cản lại, lại bị Phượng Cửu phất ống tay áo một cái đánh bay ra ngoài.

“Lăn!”

Tiếng quát lạnh lẽo vừa ra, hai gã hộ vệ lập tức kêu lên một tiếng, bay ra và té rớt ở trên mặt đất.

Mà mấy người bên trong đại đường, cũng bởi vì nàng đột nhiên ra tay mà bỗng nhiên đứng dậy, có người gầm lên, chỉ thẳng vào nàng: “Người tới! Bắt tiểu tử làm càn này lại!”

“Đều dừng tay hết cho ta!”

Nam tử trung niên chủ vị vừa trầm giọng hét, những hộ vệ đang vây lập tức thu tay lại, nhìn về phía hắn. Ngay cả mấy người trong đại đường cũng quay lại nhìn về phía hắn.

“Đều ra ngoài hết đi!”

Nam tử trung niên đã đi tới, quát một tiếng với những hộ vệ đang vây xung quanh, lúc này mới nhìn về phía Phượng Cửu, nói lời xin lỗi: “Quỷ Y các hạ, ngươi đừng hiểu lầm, ta cũng không phải là có ý kia.”

“Chỉ là, lần tỷ thí này không phải là nhỏ, chợ đen Thanh Đằng chúng ta đã thua ba năm liền, thật sự là không thể lại mất thêm một thời gian nữa. Hơn nữa, người phía trên cũng đã lên tiếng, nếu như năm nay lại thua, chức hội trưởng này của ta cũng sẽ kết thúc ở đây, cho nên......” Hắn có chút cười khổ, nói.

“Hội trưởng Kha.”

Phượng Cửu nhìn về phía hắn, nói: “Nguyên bản ta qua đây hỗ trợ, chính là đã nể mặt mũi chợ đen, chỉ là, tới nơi này rồi Kha hội trưởng lại khiến ta rất không vừa lòng, nếu như còn muốn ta hỗ trợ, như vậy, chúng ta phải nói tới chuyện thù lao.”

Kha hội trưởng sửng sốt một chút, tiện đà gật gật đầu: “Điều này là đương nhiên, chỉ cần có thể thắng được tỷ thí lần này, ta nhất định sẽ không bạc đãi Quỷ Y các hạ.”

Nghe vậy, Phượng Cửu lúc này mới lộ ra tươi cười vừa lòng: “Linh Dược Đại Bỉ* khi nào thì tổ chức?”

*Linh dược đại bỉ (灵药大比): Cuộc cạnh tranh so tài Linh dược.

“Chính là ba ngày sau.”

Phượng Cửu quay lại, nói: “Vậy hãy nói rõ ràng sự tình với ta đi! Để ta có thể hiểu hơn một chút.”

“Được được được.” Kha hội trưởng thấy giọng điệu của hắn rất tự tin, một lòng cũng nhẹ nhàng hẳn, cẩn thận nói với hắn một chút về sự tình Linh Dược Đại Bỉ.

.....Edit & Dịch: Emily Ton.....

Ba ngày sau.

Ngày này, là ngày mà các dược sư từ khắp nơi trong Thanh Đằng quốc sẽ cạnh tranh so đấu một năm một lần. Bởi vì dược sư của chợ đen Thanh Đằng quốc phái ra đều đã thua liên tiếp ba năm, bởi vậy, Linh Dược Đại Bỉ năm nay rất quan trọng đối với bọn họ.

Khi Phượng Cửu ngồi phi hành thú đi vào địa điểm sẽ tổ chức so tài —— đỉnh núi Thanh Nam Sơn, nàng có thể nhìn thấy toàn bộ đỉnh núi đều chen đầy người.

Đối với người tham gia tranh tài, bọn họ được trực tiếp đi vào chỗ đỉnh núi rồi mới đáp xuống, tránh khỏi những đám người đông đảo phía dưới.

Xuống khỏi phi hành thú, mắt sắc của Phượng Cửu nhìn đến một hình bóng quen thuộc lúc này đang ngồi ở một vị trí rất dễ nhìn thấy trên đài. Thấy vậy, trong mắt nàng không khỏi xẹt qua một tia cổ quái, dùng cằm ra hiệu, hỏi Kha hội trưởng bên người.

“Đại thúc râu rậm kia là người nào?”

“Râu...... đại thúc?”

Kha hội trưởng ngẩn ra, nhìn theo ánh mắt Phượng Cửu, tầm mắt dừng ở trên người tên nam tử có thân hình đĩnh bạt và hơi thở dè dặt, vừa nhìn thấy, không khỏi lộ ra ý cười, lắc đầu: “Quỷ Y các hạ mới tới Thanh Đằng quốc, tất nhiên là không biết, vị này thân phận thật ra không đơn giản.”

“Nga? Tại sao lại như vậy?” Nàng có chút tò mò.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.