Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Chương 12: Chương 12




“Nhà” đối với ta không có ý nghĩa gì, cơ bản mà nói thì ta không có nhà. Ra khỏi cửa thành, ta tùy tiện chọn đại một phương hướng mà đi. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng cước bộ của mình lại có thể nhẹ nhàng như vậy, mỗi bước tựa như có thể bay bổng lên trời. Dọc đường đi ta vung tay múa chân, gương mặt bị biến dạng do bị đánh vẫn có thể cười toe toét, ta nghĩ bộ dạng này nhất định rất dọa người vì kẻ qua lại hai bên đường đều nhìn ta với ánh mắt thương hại, đại khái đánh đồng ta với người điên. Ha ha ha, không quan hệ, điên thì sao chứ? Ta muốn điên, mười lăm năm ròng rã đã trôi qua, ta hiện tại phát điên thì đã sao?

Ta chạy nhanh về phía trước rồi xoay người hít một hơi thật sâu, dùng toàn bộ khí lực hướng những người đang đi trên đường cùng với những cánh chim đang bay trên trời và những con thú đang lẩn trốn trong rừng mà gào to, “TA… ”… Không đúng, ta không còn là Nhạc Thanh! Cô nương tên Nhạc Thanh đã tự sát khi lọt vào tay bọn thổ phỉ. Từ giờ trở đi, ta chính là ta và cũng chỉ là ta. Ta mỉm cười, nụ cười đầu tiên, tin tưởng rằng bất cứ người nào nhìn ta cũng sẽ biết được đây là nụ cười nhiệt tình nhất, xinh đẹp nhất, “TA LÀ THANH NGUYỆT! TA LÀ NGƯỜI!”. Những người đi đường đều tránh xa, có người lắc đầu thương hại, có người hiểu ý liền mỉm cười, có người khoa tay múa chân… Không sao, nhìn đi, tận lực mà nhìn ta đi! Dùng ánh mắt dành cho con người mà nhìn ta. Dù là thương hại, dù là giễu cợt, nghi ngờ… cũng không quan hệ. Từ nay về sau, ta thuộc về chính mình. Ta là Thanh Nguyệt.

Cười rồi lại muốn khóc. “Ta bây giờ” không còn giống “ta trước kia”, muốn khóc liền khóc. Ta trốn vào rừng cây bên cạnh, ôm choàng lấy một thân đại thụ mà khóc lớn, khóc thống khoái, không long trời lở đất, khóc một lần đền bù cho mười lăm năm trời kìm nén. Thật vui sướng!

Cười cũng đã cười rồi, khóc cũng đã khóc rồi, giờ là lúc tìm đường “làm ăn”. Từ Phong phủ đi ra, ta mang theo không ít ngân lượng, có thể tìm mua một quán nhỏ để duy trì kế sinh nhai. Vấn đề hiện tại là đi đâu mua? Nhất định phải cách xa Phong phủ, nếu không sẽ khó tránh khỏi móng vuốt của thiếu gia… Không đúng, phải gọi hắn là Diên Tử, không chừng hắn sẽ giết người diệt khẩu. Dù sao ta cũng đã giúp hắn hành sự, cẩn thận vẫn hơn.

Ta chưa bao giờ đi ra ngoài, căn bản không nắm rõ phương hướng. Kỳ thật phương hướng cũng không quan trọng, chỉ cần tránh xa nơi này là được. Ta theo đường lớn tìm được một tửu quán, ăn qua loa một chút rồi nói với chủ quán rằng ta muốn mướn xe ngựa. Ta cũng không nói cụ thể mình muốn đi đến nơi nào, chỉ cần xa phu đem ta ra khỏi nơi này càng xa càng tốt. Xe ngựa chạy liền một tháng, ta phải thay đổi xe ngựa vài lần vì phu xe chết sống không chịu đi xa. Cuối cùng ta cũng đến được cửa thành gần nhất: Kinh Thành.

Thành trấn vừa lớn vừa phồn hoa, hai bên đường quán xá tấp nập, thứ gì cũng có, ta tin tưởng mình có thể ở nơi này lập kế sinh nhai. Cẩn thận ngẫm lại, thứ ta có thể làm được quả thật không nhiều lắm. Trừ bỏ việc giết người, nếu muốn dùng tài nghệ để kiếm cơm quả thật không có khả năng. Hay là bán tạp hóa? Ta không cần giàu sang, chỉ cần ấm no ngày ba bữa là được rồi. Mặc kệ nói thế nào, trước tiên phải tìm một chỗ nghỉ ngơi, cũng may ta mang theo trong người không ít tiền, có thể duy trì được một đoạn thời gian. Nghĩ liền làm, ta đi tìm một quán trọ.

Tìm khá lâu, cuối cùng ta chọn được một quán trọ có phần yên tĩnh. Dĩ nhiên, quán trọ này đã khá cũ, ta phải tiết kiệm một chút. Hiện tại ta không có thu nhập, người ta nói “miệng ăn núi lở” không sai nha!

Vừa mới bước chân vào cửa ta liền trông thấy chủ quán đang đánh mắng tiểu nhị một trận. Người kia xuống tay khá nặng, tiểu nhị bị ăn đòn liên tục cũng không trốn tránh. Ta lại nhìn sang lão chủ quán, người này đại khái năm mươi tuổi, gương mặt dữ tợn ắt không phải hạng người thiện lương. Bất quá, can hệ gì đến ta? Bản thân ta cũng không thể xem là người tốt, chỉ đao trong tay vẫn sẵn sàng mọi lúc mọi nơi.

“Chủ quán, cho ta một gian phòng đơn giản”. Ta không có ý định làm kẻ trung gian ngăn trở hai người bọn họ, trên thực tế ta tuyệt đối không phải loại người “giữa đường gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ”. Chưa từng có ai tương trợ ta nha, không phải sao?

Quán trọ này hiển nhiên rất ế ẩm, chủ quán sau khi biết ta muốn thuê phòng, đầu tiên là sửng sốt, sau đó vẻ mặt đột ngột chuyển sang tươi cười, động tác đánh mắng tiểu nhị cũng ngừng lại. Hắn gật đầu nhanh đến độ ta nghĩ nó sắp sửa rơi xuống đất, “Cô nương, muốn trọ lại sao, có có có có… ”. Hắn quay đầu đạp cho tiểu nhị bên cạnh một cước, “Còn không mau dẫn cô nương lên phòng”.

“Dạ”, tiểu nhị khúm núm lên tiếng, suýt chút nữa là quỳ xuống bái lạy khách nhân luôn. Hắn cúi người, cẩn thận làm động tác mời khách, “Vị cô nương này, mời đi theo ta”.

Căn phòng ta thuê rất bình thường, nằm dưới lầu phía sau quán trọ. Một phòng không lớn, chỉ có một chiếc bàn nhỏ, một chiếc giường trải vải thô và thêm một chiếc tủ mòn vẹt ở góc phòng. Toàn bộ vật dụng đều rất cũ, nhưng đối với ta thì như vậy đã tốt rồi, so với nhà kho ta đã từng ở qua thì nơi này còn sạch sẽ hơn.

Ta hài lòng mỉm cười đáp trả với tiểu nhị, nhìn thấy một bên má hắn vẫn còn sưng đỏ. Hắn cũng không nói gì, chỉ im lặng đứng một bên chờ xem khách nhân có gì cần phân phó nữa không. Ta cũng vừa mới trốn đi, so ra vẫn chưa biết ai đáng thương hơn ai nha! Ta đặt túi vải xuống, bảo với hắn rằng không còn việc gì nữa, có thể ra ngoài. Một đồng tiền rơi xuống đất, đó là số tiền buổi sáng mua bánh bao thối lại. Ta cúi người nhặt lên, người ta nói tiền tài không thể để lộ ra ngoài. Ma xui quỷ khiến thế nào mà ta lại đem đồng tiền ấy đặt vào tay tiểu nhị, hiện tại muốn thu hồi lại cũng đã muộn. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên lẫn cảm kích của hắn, ta thật sự không nỡ lấy lại, bản thân ta trước giờ chưa hề chia sẻ với ai bất cứ thứ gì nên dưới tình huống thế này ta cũng không biết phải nói thế nào, chỉ đành thuận miệng nói cho có, “Ta cũng lưu lạc bên ngoài, cái này ngươi cầm đi. Chỉ một chút tiền thôi, ngươi đừng ghét bỏ”. Vài cái bánh bao nhân thịt đó nha! Ta thật xót xa!

“Lẽ nào lại thế? Không có đâu!” Ánh mắt tiểu nhị bỗng đỏ lên, nắm chặt đồng tiền trong tay. Lần đầu tiên ta lừa tiền của đệ đệ cũng không kích động như hắn. Hắn cúi người càng thấp hơn, miệng cũng không thốt nổi lời cảm tạ. Cuối cùng hắn cũng không biết phải đối đáp thế nào, rồi như sực nhớ điều gì, hắn hướng ta nói, “Cô nương nghỉ ngơi đi, ta sẽ mang nước rửa mặt đến”. Nói rồi hắn chạy bay ra khỏi cửa.

Tiểu nhị đưa nước đến rất nhanh. Ta rửa mặt, thay quần áo sạch sẽ, những bộ áo váy xinh đẹp mang theo từ Phong phủ cũng không thể sử dụng được nữa. Ta sắp xếp tư trang lại một chút, đem ngân lượng trang sức cùng một ít bạc vụn nhét vào trong bao vải. Chuẩn bị xong xuôi cũng sắp đến giữa trưa, quán trọ này tồi tàn quá nên ta dự định sẽ ra ngoài ăn trưa. Đương nhiên, ta còn mang theo toàn bộ trang sức ra ngoài để đổi thành ngân phiếu.

Mọi việc đều rất thuận lợi, đống trang sức bán rất được giá, so với mức tiền ta mong muốn còn cao hơn, tất cả đều được chuyển thành ngân phiếu. Ta kiếm một quán ăn ven đường ăn hai chén cơm và một chén canh, cũng khá ngon lại còn sạch sẽ, quan trọng nhất là có thể ăn no bụng.

Trong thành ta không có người quen, trên thực tế ta cũng quen ai ở bất cứ nơi nào, vậy nên muốn tìm mua một căn nhà quả thật khó vô cùng, so với ta tưởng tượng còn khó hơn gấp bội. Nhà cao cửa rộng không thích hợp để ta trụ lại, chi bằng tìm một căn nhà ở sát mặt đường, vừa có thể ở vừa có thể mở cửa buôn bán. Sáng sớm đã rời đi, đến tối muộn mới trở về, nơi nào cũng hỏi thăm, ta dễ đói bụng nên thường ăn tối bên ngoài. Tiểu nhị trong quán trọ rõ ràng nhớ kỹ mấy đồng tiền của ta, dù ta trở về muộn thế nào hắn vẫn nhanh chóng xách đèn lồng ra mở cửa, đốt đèn trong phòng ta rồi mang nước rửa mặt đến, xong tất cả mới chịu trở về. Vốn tưởng rằng hắn trước kia cũng giống ta, đều bị bán chung thân, hỏi qua mới biết sự thật không phải như vậy. Bởi vì không còn nơi nào để đi nên hắn mới chấp nhận để chủ quán đánh đập chửi mắng, dường như chủ quán kia còn thường xuyên cắt xén tiền công của hắn.

“Cô nương, nước rửa mặt của ngươi ở đây”, Tiểu nhị bê một chậu nước vào, vóc dáng đen đen gầy gầy nhưng những chiếc răng nhỏ lại rất trắng.

“Cảm ơn, làm phiền ngươi rồi”. Ta nói lời cảm tạ, đợi hắn lui ra ngoài. Nhưng lần này không như bình thường, sau khi đặt chậu nước lên bàn hắn vẫn chưa chịu rời khỏi mà đứng nguyên một chỗ không nhúc nhích. Lưng áo ướt sũng, hắn muốn nói gì đó lại không dám mở miệng.

Muốn nói gì? Khó xử như vậy… không lẽ lại muốn vay tiền? Tuyệt đối không có nha! Thấy hắn vẫn không đi, ta mở miệng đuổi khéo, “Còn có chuyện gì sao?”. Ý là nếu không có gì thì ngươi mau đi. Ta cả ngày vất vả tìm nhà, còn phải ngủ sớm một chút để ngày mai còn lên đường a!

“Cái này… ”, tiểu nhị thật vất vả mới thốt được vài thanh âm, trước lúc nói còn hướng mắt nhìn ra bên ngoài, sau khi xác định bốn phía không có người mới tiếp tục nói, “Cô nương, mấy ngày này không ổn lắm, ngươi ban đêm lúc nghỉ ngơi nên đóng cửa phòng cẩn thận. Nếu không có chuyện phát sinh thì sáng mai nên sớm rời đi. Quán trọ không phải là nơi có thể trụ lại lâu dài”. Hắn nói xong không đợi ta hỏi gì đã vội vàng lui ra ngoài, bộ dáng như mèo hoang rón rén chạy đi.

Có ý tứ gì? Không đầu không đuôi nói câu này làm gì chứ? Ta rửa mặt, thổi tắt đèn rồi leo lên giường ngủ. Trong bóng đêm, chỉ đao trong tay đã sẵn sàng. Nếu có thể bình yên vượt qua đêm nay, sáng sớm ngày mai ta liền cho tiểu nhị một ít tiền rồi biến khỏi nơi này.

Ta nhắm mắt lại, đầu óc trở nên thanh tĩnh. Ta cẩn thận chú ý động tĩnh xung quanh, những lời tiểu nhị nói không thể không đề phòng. Nếu là trước đây thì loại sự tình này đối với ta cũng không quan trọng, sinh tử vốn dĩ không phải là chuyện trọng yếu. Nhưng hiện tại ta chỉ vừa bắt đầu cuộc sống mới, ta nhất định phải sống thật tốt. Nếu không thì mười mấy năm nhẫn nại của ta chẳng phải là bỏ sông bỏ biển đó sao? Ta chịu khuất nhục để làm gì?

Canh ba đi qua, canh bốn gần đến, một bóng đen lặng lẽ áp sát cửa phòng. Ngoài phòng ánh trăng mờ nhạt khắc họa một bóng hình, ta có thể trông thấy bóng đen đó dừng lại trước cửa sổ, một thanh âm rất nhỏ vang lên, ống trúc theo lỗ hổng trên cửa sổ trườn vào, khói trắng lượn lờ bốn phía. Mê hương? Ta đã từng thấy loại mê dược này lúc còn ở cạnh Diên Tử. Đối phó với mê hương cũng khá dễ dàng, chỉ cần bịt mũi không hít vào là được. Sẵn có chăn đệm bên cạnh, ta đem chăn bịt mũi mình rồi chờ đợi hành động tiếp theo của bóng đen.

Động tác của hắn rõ ràng nhanh hơn rất nhiều. Hắn dùng một thanh chủy thủ luồn qua khe cửa hở để đẩy thanh chắn ngang lên, một tiếng động nho nhỏ, cửa mở, bóng đen nhanh chóng lẻn vào. Hắn lướt tới cạnh giường, chủy thủ giơ lên cao chuẩn bị cắm phập xuống người ta.

“Chủ quán, đã trễ thế này còn có việc đến tìm ta sao?”, trong phòng không đốt đèn, vậy nên hắn không trông thấy gương mặt đắc ý của ta. Trong phòng vang lên thanh âm một vật rơi xuống đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.