Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Chương 1: Chương 1




Ta là trưởng nữ Nhạc gia, gọi là Nhạc Thanh, năm nay hình như sáu tuổi, không nhớ rõ lắm, ai mà biết được? Dù sao cũng không có người nào vì loại chuyện này mà đau khổ.

Nhạc gia có tiền. Đó là sự thật. Bọn người trong nhà từ trên xuống dưới đều gọi ta một tiếng “Đại tiểu thư”, bất quá, lúc họ gọi thế thì gương mặt mang theo không ít phần chế giễu. Trước kia ta từng nghe hai nha hoàn trong bếp nói qua, vốn dĩ mẫu thân sau khi sinh ra ta đã qua đời, lúc ấy nàng là chính thê. Nhị nương khoảng một năm sau liền sinh hạ tiểu đệ, hiện tại là chính thê của Nhạc lão gia.

Nhị nương xem ta như không tồn tại, không đánh cũng không mắng. Phụ thân là người làm ăn, bề bộn nhiều việc, quanh năm suốt tháng đều ở bên ngoài, rất ít khi gặp mặt. Cho dù có gặp mặt, phụ thân chẳng qua là liếc nhìn ta một cái, hết! Bởi vì Nhạc gia còn có thể cung cấp cho ta cái ăn cái mặc nên ta vô cùng biết ơn, ngàn vạn lần cảm tạ.

Lại nói tiếp, trong nhà này người duy nhất coi trọng ta e là chỉ có tiểu đệ, người đang cưỡi lên lưng ta và không ngừng huy động roi thúc giục ta bò nhanh hơn một chút. Hắn quả thật rất thông minh, học cái gì liền thông suốt rất nhanh. Ví dụ như chuyện này đây, hắn muốn học cưỡi ngựa, Nhị nương bảo rất nguy hiểm nên không cho phép, tiểu đệ rất nhanh nghĩ ra biện pháp vẹn toàn đôi bên, nhìn xem, hiện tại không phải hắn đang rất cao hứng đó sao? Một chút cũng không làm cho người ta lo lắng! Ngay cả nhũ mẫu cũng thở phào, không ngừng khen hắn thông minh, còn đi tìm một cái đệm đặt lên lưng ta, bảo là dùng làm yên ngựa. Đệ đệ chơi mệt nhưng vẫn luyến tiếc ta, vì thế ta thật vinh hạnh được lưu lại phòng ngủ xinh đẹp hoa lệ này lần đầu tiên. Dĩ nhiên là nằm dưới chân giường tiểu đệ, trên cổ để nguyên bộ dây cương, còn có đôi giày mang trên tay trông không khác gì một con ngựa. Đáng tiếc là bởi vì quỳ suốt một đêm nên đầu gối bị đau, ngày hôm sau không để làm ngựa cho tiểu đệ cưỡi nữa, ta lại bị đuổi về gian phòng phủ bé nhỏ của mình. Trước khi đi, tiểu đệ còn không quên quan tâm đến cơ thể ta, sai người mang cho ta một chút cỏ khô.

Thật ngoài ý muốn, không quá vài ngày sau phụ thân trở về phủ, lần này người xuất môn chưa quá nửa tháng. Càng không ngờ là người bỗng dưng lại muốn gặp ta, mặt trời mọc hướng tây rồi chăng? Hay là người đột nhiên nghĩ rằng nuôi ta thế này thật vô dụng, dự tính bán quách ra ngoài cho rồi? Nhưng cũng chẳng sao, ở đâu mà chẳng giống nhau. Nhờ phúc đức của tiểu đệ, ta phát hiện mình chí ít vẫn còn có thể làm ngựa cho người ta cưỡi, đây cũng xem như là một loại bản lĩnh.

“Người là… ách… Thanh Nhi”.

Thật không dễ dàng nha, thế nào mà lại nhớ được tên ta gọi là gì, có nên xúc động không nhỉ? Thôi quên đi, đợi xem câu tiếp theo thế nào rồi tính.

“Ngươi cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc nên học cái gì đó rồi”.

Mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía người đối diện, người đang cố gắng làm cho chính mình thoạt nhìn giống như phụ thân đại nhân hòa ái ấy, ta không dám tin tưởng lỗ tai của mình. Muốn ta học cái gì đó! Ý tứ gì chứ? Phụ nhân muốn đầu tư vốn liếng lên người ta sao? Xem ra là muốn bán được với giá cao, coi chừng bị thâm hụt tiền vốn à nha!

Bắt đầu từ hôm đó, mỗi ngày ta đều làm ngựa cho tiểu đệ cưỡi, làm khỉ đùa giỡn, làm ghế ngồi, làm bao cát… ngoại trừ những thứ này ra thì ta còn học thư pháp, đánh đàn, hội họa, may vá,… Không sao, dĩ nhiên là ta sẽ học hết, không thể để tiền mất trắng được. Bất quá, ta vẫn muốn học một thứ gì đó đặc biệt, giống như là… giết người chẳng hạn.

Có điều… loại bản lĩnh này không có người dạy ta. Mà cũng chẳng sao, nói gì thì nói ta cũng khá thông minh, không ai dạy ta thì ta tự dạy mình. Ta lừa tiểu đệ, dụ hắn sai người hầu làm ra một con bù nhìn cao bằng đầu người. Bù nhìn đem tới, hắn chơi không quá vài ngày liền chán. Thừa dịp hắn cao hứng, ta dụ hắn đem bù nhìn kia cho mình. Ngoài ra ta còn cùng hắn chơi trò “khất cái”, ta đóng vai khất cái, hắn làm đại gia, cuối cùng cũng lừa được hắn vài đồng tiền. Mỗi buổi tối ta dùng những đồng tiền tập luyện với bù nhìn, không biết đã có bao nhiêu buổi tối như vậy? Thời gian trôi qua… tháng ngày thanh bình của ta cũng trôi qua…

Cùng với thời gian, bù nhìn đổi thành “người vải”, “người vải” đổi thành “người gỗ”, sau khi làm hỏng vài cái “người gỗ”, ta đã mười bốn tuổi. Tiểu đệ ngày càng quan tâm thân thiết với ta, Nhị nương trước sau vẫn xem ta như không tồn tại.

Cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, châm chức nữ hồng, ta đều biết qua nhưng không tinh thông. Còn “người gỗ” kia, ta đã có thể đứng từ một nơi rất xa, dùng đồng tiền phóng chuẩn xác đúng vị trí ta muốn. Ta còn có thể vung tay để lại dấu vết trên “người gỗ” ở những bộ vị trọng yếu.

Ta lại nhận lệnh đến gặp phụ thân đại nhân. Lần gặp mặt trước đến nay khoảng bao lâu nhỉ? Hình như là tám năm. Không biết lần này phụ nhân đại nhân còn nhớ được tên ta như lần trước không nhỉ? Chắc là có thể, dù sao tám năm qua ta đã tiêu tốn không ít tiền của người, phỏng chừng hiện tại là muốn ta báo đáp. Cũng không biết có thể bán ta với giá bao nhiêu… Ha ha ha, ta cũng muốn biết!

“Phụ thân tại thượng, nữ nhi thỉnh an phụ thân.”

Quy củ hành lễ, cung kính thỉnh an, trên mặt đeo nụ cười nhợt nhạt, thanh âm mang theo nhiều phần khiếp đảm, biểu hiện ra ngoài thần sắc tuyệt đối nhu thuận. Đây là thái độ vô cùng hoàn mỹ mà kinh nghiệm mười bốn năm nhân sinh của ta đã đúc kết nên. Chính nhờ thái độ này mà ta không bị đệ đệ đánh chết, cũng không bị Nhị nương chú ý.

“Thanh Nhi.” Quả nhiên là nhớ tên ta, xem ra đầu tư và không đầu tư có chút khác biệt nha!

“Ngươi không còn nhỏ nữa, ta nghe các vị sư phó nói ngươi mỗi ngày học tập cũng không tệ lắm. Ngươi có thể tiến bộ, phụ thân cũng an tâm.” Ba láp mấy câu, phụ thân đại nhân dường như rất vừa lòng.

“Là các vị sư phó dốc lòng dạy dỗ, nữ nhi tài năng mới có chút thành tựu, phụ thân nhiều năm dưỡng dục vất vả, xin nhận một cái khấu đầu của nữ nhi.”

Ta nhẹ nhàng cúi đầu lại thêm thái độ kính cẩn nghe theo, biểu hiện tuyệt đối phục tùng.

“Được, nữ nhi ngoan.” Vui mừng giống như đã giúp đỡ ta một phen, không dễ dàng a, mười bốn năm mới thấy một lần.

“Qua mấy ngày nữa, phụ thân sẽ đưa ngươi tiến cung tuyển tú, ngươi hãy chuẩn bị cho tốt, không được cô phụ tâm huyết của phụ thân.”

Quả nhiên là đặt cược lớn a, khó trách tiền vốn bỏ ra không ít. Đúng là có khả năng sinh lời mà. Chẳng qua là… người nghĩ ta sẽ báo đáp sao? Kỳ thật, tại sao lại không mang ta bán quách cho rồi, chí ít cũng không lo không thể thu về tiền vốn lẫn tiền lời. Ta vẫn nhợt nhạt cười, hoàn toàn thuận theo, thấp giọng đáp, “Nữ nhi đã hiểu, tất nhiên sẽ không cô phụ ân đức dưỡng dục của phụ thân.”

Bắt đầu từ đó, ta chân chính sinh hoạt như một đại tiểu thư, không ít quần áo mới cùng trang sức mà ta chưa từng dám nghĩ tới liền được đưa đến, còn có một nha hoàn. Đệ đệ cũng không tìm ta gây phiền toái nữa. Nhị nương cũng bắt đầu ngẫu nhiên quan tâm đến sinh hoạt của ta, đương nhiên, nàng tuyệt đối không hy vọng ta có thể trúng tuyển. Bởi vì ta phát hiện lượng tiền vàng phụ thân cho ta chuẩn bị mang theo tiến cung qua tay nàng liền biến thành bạc vụn. Bạc thì bạc, ta cũng sẽ không ngu ngốc chạy nói lung tung. Ta còn muốn ở nơi này trụ thêm ít ngày nữa. Mà nói gì thì nói, bạc vụn này so với ta cũng đã là quá nhiều rồi. Nhớ ngày trước ta làm khất cái lừa đệ đệ cũng chỉ được vài đồng tiền đáng thương.

Ngày tốt tới, quan phủ đến nhà, phụ thân đại nhân cùng Nhị nương và đệ đệ vui vẻ đưa tiễn ta. Mang theo hành lý cùng nha hoàn kia lên xe, ta rời khỏi căn nhà suốt mười bốn năm ròng rã chưa từng bước qua cửa, ở cùng một chỗ với vài nữ hài tử đi tuyển tú lần này. Thật kỳ quái… mười bốn năm… ta hiện tại không chút lưu luyến. Nhìn những cô nương ngồi khóc bên cạnh, nước mắt lưng tròng… thật là một quang cảnh kỳ lạ. Bình thường ta chỉ khóc khi cần thiết, hoặc là khi đệ đệ muốn ta khóc sau khi đã đánh ta đến mệt mỏi, cũng có khi… hắn đơn thuần chỉ muốn nghe ta khóc.

Nha hoàn kia tên gì ta cũng không nhớ rõ, căn bản cũng không cần nhớ, dù sao lúc vào cung cũng không thể mang theo nàng. Trước khi đi ta còn nghe phụ thân cùng quan sai nói thì thầm, rằng đợi đến được kinh thành sẽ mang nàng bán đi, hoặc tặng luôn cho vị quan sai kia. Ta không nói gì, bản thân ta cũng chỉ là một vật phẩm giao dịch, có tư cách gì đi quản chuyện người khác?

Đi được vài ngày, đám nữ hài tử cũng không còn khóc nữa, họ bắt đầu quen thuộc với nhau, xưng tên xưng tuổi, nói chuyện vừa ý một chút liền gọi tỷ muội. Có người hỏi, ta trả lời; bái phỏng ta, ta bái lại; gọi ta muội muội, ta liền gọi xưng hô tỷ tỷ, ngược lại thì xưng muội muội. Dù sao, người khác làm gì, ta liền bắt chước làm theo, tận lực làm cho chính mình không hấp dẫn sự chú ý của người khác, đây chính là con đường sinh tồn mà ta đã học được.

Ta không biết cuộc sống trong cung như thế nào, đoán chừng sẽ không kém hơn so với ở nhà, ít nhất còn có cơm ăn, chỉ cần ta thành thật nghe lời không hấp dẫn sự chú ý của người khác, nói không chừng còn có thể chết già trong cung không sợ bị đói.

Thật không biết là mệnh ta không tốt, hay là mệnh phụ thân đại nhân không tốt, chúng ta cư nhiên bị… bắt cóc.

Quan sai chết, những cô nương cùng nha hoàn mang theo đều bị bắt. Mọi người đều kinh hoảng, ta cũng kinh hoảng cho có. Kỳ thật ta không biết phải hoảng gì nữa, nơi nào mà chẳng giống nhau, cùng lắm là không cần chết già mà trực tiếp đi đầu thai thôi. Bọn cường đạo cũng không tệ, ngược lại còn cho cơm ăn, cũng không đánh không mắng, trên thực tế ta cảm thấy khá thoải mái, nói không chừng tương lai ta còn có thể làm nữ thổ phỉ.

Ta nhìn thấy vài cô nương kiêu ngạo bị bọn họ cưỡng dâm, sau đó liền lặn mất tăm hơi, nghe nói là bị bán vào kỹ viện. Trước kia ta ở nhà nghe bọn hạ nhân nói chuyện phiếm nên biết được kỹ viện là nơi chứa những nữ nhân mà nam nhân cực thích, hình như phụ thân đại nhân cũng thích đi. Tóm lại là một địa phương có thể sống được, về phần sống thế nào ta cũng không quan tâm.

Ta cũng không tránh được vận mệnh bị cưỡng gian, phải nói là “thuận gian” bởi vì ta không phản kháng. Có gì khác đâu! Dù sao nếu vào cung thì cũng là bị người đùa bỡn, ở đây thổ phỉ nhiều lắm, nói không chừng ta còn có thể thừa dịp bọn họ không chú ý mà bỏ trốn.

Rất đau, dù sao cũng là bị cưỡng dâm, nhưng tại thời điểm người đầu tiên còn thượng trên người ta thì nơi này bị công chiếm. Đám thổ phỉ mới chỉ thích tiền, vậy nên chúng ta bị bán cho bọn buôn lậu người. Tất cả đều bị phân tán hoàn toàn. Ta bị bán vào một phủ thượng “nhà cao cửa rộng” làm một nha hoàn thấp hèn. Cũng không sao, lúc ở nhà ta còn không bằng một đứa nha hoàn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.