Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Chương 48: Chương 48




Mặt hồ phẳng lặng che dấu vô số gợn sóng bên dưới. Trong cung mọi người đều căng thẳng, không ít thì nhiều. Người ở địa vị càng cao càng trấn định. Nhưng sự thật thế nào thì e là cũng chỉ có họ mới biết. Trong hoàng thành, không khí đông cứng như đá tảng.

“Nữ quan, thời gian đã tới”, thanh âm thúc giục xông vào tai khiến người ta chết lặng, cung nữ mặc áo tang quỳ gối phía sau tấm mành trúc để tránh nhìn ánh mắt của ta.

Trời đã sáng rồi sao? Đêm qua thật mau. Ta gương mắt nhìn lại cỗ quan lại bằng vàng tròng đặt trong chính điện. Hoàng Đế nằm trong đó, cách ta rất gần, gần đến độ chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Ngón tay trong ống tay áo khẽ giật, cuối cùng vẫn không vươn ra ngoài. Kia… ta không có tư cách chạm vào, thân là nô tỳ, ngay cả tư cách đứng ở đây ta cũng không có. Hiện tại ta được quỳ gối ở đây đã là may mắn lắm rồi, tấm màn trúc này vốn được chuẩn bị cho nhóm tần phi hậu cung cùng các công chúa, ta chỉ có thể lợi dụng lúc đêm khuya không người mà lén lút chạy đến đây. Trời đã sáng, ta phải nhanh chóng rời đi, một khắc cũng không thể chậm trễ. Ta lặng lẽ rời đi bằng cửa vách, cung nữ nhanh chóng dìu ta bước đi, hai bàn chân của ta bị tê đến độ không thể đứng thẳng được. Chúng ta vụng trộm nhìn ra ngoài, may mắn xung quanh đây không có người, chúng ta nhẹ nhàng thở ra nhưng vẫn dỏng tai chú ý động tĩnh xung quanh.

Cắn răng kiên nhẫn một khắc, chờ cho hai chân có thể cử động được ta liền cẩn thận bước đi. Ta âm thầm đem trang sức đặt vào lòng bàn tay cung nữ đã dìu ta ban nãy, không nói gì cả, ta khập khiễng xoay người ẩn vào chỗ rẽ âm u sau vách tường.

Khi ta đã có thể chậm rãi bước đi dọc theo hai bên vách hoàng cung thì bình minh đã ló dạng trên Thiên Âm Điện. Ta không thể ngồi kiệu vì sợ bị người hỏi thì khó nói, mà kỳ thật thì cũng chẳng có ai hỏi này hỏi nọ, đám tiểu thái giám vừa trông thấy ta đã vội vàng dời mắt tránh xa. Thời điểm ta trở về, Thiên Âm Điện đột nhiên một bóng người cũng không thấy. Trong lòng mọi người đều biết ta đến nơi đó, chỉ là không ai nói mà thôi.

Quả nhiên, khi ta vừa nằm xuống giường thì trong phòng đột nhiên xuất hiện vài cung nữ cùng thái giám gác đêm. Hết thảy đều giống như ta chưa từng đi qua nơi này. Ta vừa cảm kích Vũ Nhân cùng Tam Thiếu vừa nhắm mắt ngủ. Bất luận tương lai thế nào, phần ân tình này ta vẫn sẽ giữ lại trong lòng.

Chỉ còn năm ngày nữa đã đến ngày nhập lăng, trận tranh quyền đoạt vị cũng căng thẳng hẳn lên. Còn có di chiếu của tiên đế ở đây, trước khi nó được đọc thì không ai dám có động thái gì, hết thảy đều kiềm chế ở mức tối đa. Trong triều đình, thế lực của Vũ Nhân cùng Tam Thiếu đối chọi gay gắt. Ngoài hoàng thành, thân vệ hai vương giương cung bạt kiếm. Rừng rậm, đường đi từ biên quan đến kinh thành có vô số tướng sĩ yên lặng ẩn nấp. Nội chiến tựa hồ đã hết sức căng thẳng. Vào thời điểm này, Ung vương đang ôm bệnh trong vương phủ dường như đã bị loại ra khỏi tầm mắt của mọi người, vây cánh của hắn bên ngoài hiển nhiên cũng vô cùng yên tĩnh.

Dưới bầu không khí như vậy, trong cung lại yên tĩnh đến thần kỳ. Mặc kệ sau lưng khẩn trương thế nào, Vũ Nhân cùng Tam Thiếu dường như không bị ảnh hưởng. Bọn họ vẫn điều hành quốc sự như bình thường, gặp mặt vẫn lễ tiết thân thiết như bình thường, chỉ là hai người bọn họ đều không dời bước đến Thiên Âm Điện. Chỉ có Quế thục nghi là thường xuyên chạy đến nơi này, mỗi khi nàng đến đều mang theo lo âu cùng thúc giục của Ung vương, đương nhiên, trong đó cũng có một ít tâm kế của chính nàng.

“Muội muội, sắc mặt của ngươi tại sao lại tiều tụy hơn so với hai ngày trước vậy?”, Quế thục nghi lôi kéo tay của ta, đáy mắt hèn mọn của nàng hoàn toàn đối lập với giọng điện quan tâm ngoài miệng. Ngoài miệng càng thân cận bao nhiêu, trong lòng càng chán ghét bấy nhiêu. Hơn nữa, bộ áo váy cung đình màu tuyết trắng chấm hoa mai lại cực kì chói mắt.

Ta thật sự muốn lột sạch bộ tang phục trên người nàng, ngươi không xứng và cũng không có tư cách này. Hoàng Thượng để nàng sống, như vậy nàng nhất định phải sống, “Nương nương, nô tỳ không sao. Một chút việc nhỏ như vậy cũng khiến nương nương bận tâm lo lắng, nô tỳ thật sự áy náy, thỉnh nương nương an tọa dùng trà”

Đưa Quế thục nghi ngồi xuống ghế, ta tự mình cầm khăn quỳ xuống trước mặt nàng để chuẩn bị rửa tay giúp nàng.

“Ai nha, không được, không được. Muội muội, việc này ngàn vạn lần không được”, nàng làm ra vẻ kinh ngạc đến đỡ ta đứng dậy, “Muội muội là người thế nào mà lại làm như nô tỳ đến hầu hạ ta. Mau đứng lên đi, tỷ tỷ quả thật không nhận nổi”, nàng đỡ ta đứng dậy thật, đỡ cả hai tay, vẻ mặt tự nhận hai bên ngang hàng.

“Nương nương”, ta kiên quyết không đứng lên, sau đó ánh mắt còn liếc thoáng qua ý bảo nàng đang thất thố. Một tần phi được sắc phong trong hậu cung sao lại nói chuyện như thế với nô tỳ? Mặc dù đối phương là nữ quan cũng không ổn, “Thỉnh nương nương để nô tỳ hầu trà cho người”

“Thế này… vậy cũng được, hôm nay bản cung đành ủy khuất nữ quan”, hiểu được ý tứ của ta, nàng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị mà nói.

Ta bước tới ngăn tủ lấy ra một chiếc khăn thấm nước rồi giúp nàng chà lau ngón tay. Sau khi cẩn thận lau chùi từng đốt xương, ta nhẹ nhàng lui ra sau từng bước rồi hai tay dâng tách trà đến đây, “Mời nương nương dùng trà”.

Lúc đầu nàng còn do dự, bàn tay vươn đến tiếp nhận tách trà cũng có chút run run. Tuy rằng biết ta đang hành xử theo quy củ nhưng bởi vì ta là ngự tiền nữ quan, ngay cả Hoàng Đế cũng chưa từng hầu hạ qua, huống chi nàng chỉ là một tần phi tứ phẩm. Lễ độ như vậy, hẳn nhiên đã vượt quá chừng mực. Có lẽ là bởi vì địa vị của nàng quá cao, có lẽ bản thân mình đã khúm núm quá lâu nên sau khi được nàng ân cần hầu hạ mới chậm rãi thả lỏng tâm tư, “Nữ quan quả nhiên là người bên cạnh hoàng đế, mới vào cung không được bao lâu nhưng hiểu biết về quy củ trong cung quả thật không kém người nào. Đứng lên đi”, nàng chậm rãi nhấp một ngụm trà, thanh âm khi nói không dài không ngắn. Nàng không đem tách trà đặt lên mặt bàn mà là thuận tiện đặt lên hai bàn tay không vốn đang chờ đợi sẵn của ta.

“Đa tạ nương nương khích lệ”, ta đặt tách trà lên bàn rồi khoanh tay đứng bên cạnh, thái độ cung kính so với bình thường chỉ có hơn chứ không kém.

“Các ngươi đều lui ra, bản cung muốn tâm sự thoải mái với nữ quan”, nàng vừa nói vừa phất tay cho toàn bộ cung nữ lui ra ngoài.

“Muội muội, hiện tại không còn ai nữa, ngươi cũng mau ngồi xuống đi”, vẫn gọi ta là muội muội nhưng hương vị đã không còn giống lúc ban đầu.

“Nô tỳ không dám ngồi ngang hàng với nương nương, xin hãy để nô tỳ đứng hầu chuyện”

“Được rồi, bảo ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi đi, cứ đứng trả lời như vậy cũng không tiện. Nhìn thấy ngươi như vậy, kẻ làm tỷ tỷ này cũng không nhẫn tâm”

“Nương nương… !”, ta ngẩng đầu, nước mặt không ngừng tuôn xuống, ta nhanh chóng dùng ống tay áo gạt phắt đi rồi ngồi xuống cúi đầu không nói.

“Muội muội, đây là thế nào? Tại sao đang êm đẹp lại bật khóc, chẳng lẽ có người dám khi dễ ngươi?”

“Không có, thỉnh nương nương không cần lo lắng, nô tỳ không sao”, không sao nhưng nước mắt càng lúc càng nhiều, ta quay đầu để nàng không bắt gặp.

“Nói gì vậy? Đã khóc thành bộ dáng này lại còn nói không sao? Nói, là ai ăn gan hùm mật gấu dám khi dễ nữ quan của tiên hoàng?”

“Xin nương nương đừng nói nữa, thật sự không sao hết, chẳng qua nô tỳ nghĩ đến chuyện sắp rời cung, con đường phía trước còn xa vời mà nơi có thể dừng chân sống yên phận cũng không có, về sau muốn hầu hạ nương nương cũng không thể. Mong nương nương ở lại trong cung có thể bảo trọng, muốn gặp lại xem ra chỉ còn có thể đợi kiếp sau”

“Muội muội nói lời này có ý tứ gì? Rời cung? Muội muội muốn đi đâu? Chẳng lẽ nói đại sự của Ung vương không thành?”

“Nương nương, đại sự của Ung vương điện hạ đã sẵn sàng, điều nô tỳ muốn nói chính là chuyện của nô tỳ cùng nương nương a!”

Nghe nói đại sự đã sẵn sàng, nàng thở dài một hơi, chỉ là tâm trí có chút nóng nảy, “Vương gia đã từng đáp ứng… ”

“Nương nương còn chưa nhận ra sao?”, không đợi nàng nói xong ta liền lên tiếng ngăn cản, căn cứ vào thái độ kia, nàng không phải là không hề lo lắng, “Không phải nô tỳ hoài nghi ý tốt của vương gia, chỉ là gia pháp tổ tông vẫn còn ở nơi đó, lại còn triều thần quan lại, bọn họ sẽ không để vương gia lưu lại tần phi của tiên hoàng đâu. Nương nương thì may mắn rồi, người có thể ở lại Tĩnh An Cung hưởng phúc. Thế nhưng nô tỳ… chỉ sợ hai vị vương gia kia sẽ không tha cho nô tỳ”

“Tĩnh An Cung”, sắc mặt nàng đột nhiên trắng bệch, nỗi ám ảnh mấy ngày nay bỗng chốc bị gợi lên, nàng biết ta nói không sai, chính nàng cũng hiểu được đạo lý này, chỉ là nàng tự lừa dối chính mình mà không chịu thừa nhận thôi. Hiện tại tình hình thực tế đã bị ta vạch trần, lại nghĩ đến thâm cung vắng vẻ không biết đến ngày tháng, tình cảnh này chỉ sợ người thường không thể chịu đựng nổi, “Sẽ không… vương gia sẽ không… ”

“Nương nương, chỉ sợ đến lúc đó mặc dù vương gia có tâm nhưng cũng không thể không để ý đến phản đối của quần thần. Kẻ làm hoàng đế cũng có lúc lực bất tòng tâm, chúng ta… ”, ta không nói nữa mà òa khóc.

“Làm sao bây giờ? Ta phải làm sao bây giờ?”, nàng quẫn bách nắm lấy tay ta tựa như phao cứu mạng, “Muội muội, ngươi thông minh mau tìm biện pháp giúp ta. Ta không muốn đến Tĩnh An Cung, ta không muốn đến đó chờ chết, ta còn muốn làm tỷ muội với ngươi a!”

Tĩnh An Cung là nơi đến để chờ chết? Haiz, trong hoàng cung này có chỗ nào không phải là nơi để chờ chết? Ta buồn cười nàng nhìn không thấu, “Nương nương, hiện tại còn biện pháp gì đâu? Người thân phận tôn quý, chuyện này đã xác thật không cần bàn cãi, đến lúc đó người không muốn đi cũng phải đi. Cũng may vương gia thật lòng với người, dù người đến thâm cung an dưỡng thì vương gia cũng sẽ thường xuyên tìm cơ hội đến thăm người”, thật lòng mà nói, hắn sẽ quên ngươi, ngươi ngay cả cơ hội nhắc nhở hắn nhớ đến mình cũng không có.

“Ta… ”, nói không thành lời, ở chốn thâm cung lâu ngày như vậy, nàng làm sao lại không rõ đế tâm vô tình, ngày ngày ở trước mặt hoàng đế làm đủ trò cũng không chắc được sủng ái bao lâu, huống chi là chuyển đến nơi khác ở lại, hơn nữa còn không được gặp mặt một thời gian dài. Nàng biết chính mình sẽ bị trôi vào quên lãng, “Không được, ta không muốn, Thanh Nguyệt, chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Mau suy nghĩ đi, vương gia vẫn khen ngươi thông mình, ngươi mau nghĩ biện pháp đi, vì ta mà cũng là vì ngươi!”

“Chuyện này… ”, ta do sự, vài lần định mở miệng nhưng lại không nói, ta chỉ lắc đầu và không ngừng rơi lệ.

“Ngươi đừng khóc nữa! Nhìn bộ dáng của ngươi, nhất định là có cách, đúng không? Đừng khóc nữa, ngươi hãy nói đi… ”, tựa như nàng chợt nhìn thấy hy vọng từ ta.

“Nô tỳ… nương nương… ”, ta vẫn mãi lắc đầu không nói lời nào, đợi đến khi nàng gào lên ta mới thong thả nói, “Đúng là có một cách, chỉ là không biết nương nương có đồng ý hay không. Nếu muốn kế hoạch thành công cũng chỉ có thể dựa vào nương nương”

“Ta?”, nàng sửng sốt, “Ta thì có thể làm gì? Thanh Nguyệt, ngươi đừng vòng vo nữa, chuyện đã đến nước này thì chỉ còn cách liều mạng”

“Nương nương, người hãy suy nghĩ thật kỹ, vạn nhất thất bại, nô tỳ xem như đã hại người”

“Không sao, ngươi hãy nói ta nghe một chút, bản cung tự biết cách”

“Vậy được rồi”, ta cắn răng tiên đến chậm rãi nói thầm vào tai Quế thục nghi, nàng vừa nghe vừa gật đầu lia lịa.

“Thanh Nguyệt, ngươi xác định chuyện này có thể? Vạn nhất… ”

Ta biết nàng đang băn khoăn điều gì nên liền đứng dậy lấy ngọc bội tượng trưng của Ung vương mà Thường Nghĩa đã mang về đặt vào tay nàng, “Nương nương, người cầm lấy, chờ thời cơ đến liền mượn nó rời khỏi cung. Có nó, không ai có thể ngăn cản người”

“Đây là… ”, vẻ mặt nàng chợt thay đổi, đến thời điểm này mà nàng vẫn không quên ăn dấm chua, “Vương gia đưa cho ngươi?”

“Nương nương đã biết phụ thân của nô tỳ là ai, vật này chính là vương gia đã ban cho phụ thân năm đó”

“Nương nương, Vũ vương cùng Tề vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nô tỳ. Thứ này trong tay nô tỳ liền vô dụng. Nhưng nương nương thì khác, người là tâm can bảo bối của vương gia, tương lai có thể nô tỳ còn phải nhờ cậy người để giữ được tính mạng, nô tỳ vô cùng cảm kích”

Đôi mắt nàng khẽ chuyển đảo, không lâu sau liền bày ra bộ dáng thản nhiên cười nói, “Bản cung đã hiểu, yên tâm, tương lai bản cung nhất định sẽ chiếu cố ngươi”

“Tạ ơn nương nương”, ta vui mừng quá đỗi liền quỳ xuống dập đầu liên tục. Lúc này, nàng cũng tỏ vẻ vô cùng tự nhiên cùng đắc ý.

Tiễn bước nữ nhân ngu ngốc kia, ta trừ bỏ thở dài cũng chỉ biết thở dài. Lôi Hổ, ta chỉ có thể làm đến đây.

“Thường Nghĩa”, ta nhẹ giọng gọi, không cần quay đầu cũng biết hắn đã ở sau lưng, “Chiếu theo kế hoạch lúc trước, hãy báo cho Lôi Hổ”

Ngày hôm sau, từ sáng sớm Quế thục nghi đã quỳ gối trước linh cửu khóc rống lên rồi ngất đi không biết bao nhiêu lần. Nàng nói rằng nhiều năm qua nhận được ân sủng của hoàng đế, nay hoàng đế đã qua đời, thân là tần phi tuyệt đối không thể sống tạm, rằng nàng muốn theo cùng hoàng đế xuống cửu tuyền để hầu hạ. Mặc dù bị nhóm tần phi cản lại nhưng nàng vẫn một mực khăng khăng không chịu, nàng còn tuyên thệ sẽ xuất giá để cầu phúc cho tiên hoàng. Một trận ầm ĩ này khiến trong cung khắp nơi đều nghị luận. Phụng bút nữ quan nghe được chuyện này liền cảm động, trong lúc nhất thời đã để bật ra vài lời. Tin đồn khủng hoảng từ Thiên Âm Điện truyền ra ngoài, nói là tiên đế vốn muốn nhóm tần phi tuẫn táng theo cùng. Hiện tại Quế thục nghi muốn xuất gia, nữ quan cũng không biết phải làm thế nào cho phải. Một câu này hiệu quả không ngờ, hậu cung hoảng sợ chịu đựng không quá một ngày, hôm sau bọn họ đã lũ lượt kéo đến trước linh cữu của tiên đế mà khóc nỉ non đòi xuất gia. Vài quan viên trong triều có nữ nhi tiến cung làm tần phi cũng thừa dịp nữ quan chưa đọc chiếu thư mà đưa vấn đề này ra nghị luận, nói nào là tiên hoàng anh minh, chốn hậu cung trung trinh tiết liệt, chiếu lý nên chọn ngày để các tần phi xuất gia làm ni cô. Trong nhóm quan viên đó tập trung đủ mọi thế lực nên vô tình tạo thành một luồng sức mạnh không thể lay chuyển. Trước khi đại sự bắt đầu nên đem mọi việc trong hậu cung rửa sạch một cách thỏa đáng.

“Nguyệt Nhi đối với sự việc lần này cảm thấy như thế nào?”, Vũ Nhân ung dung ngồi ngay ngắn trên ghế thượng vị, hắn vừa uống trà vừa mỉm cười xem xét sắc mặt của ta.

“Ta cũng muốn biết lần này trong hồ lô của Tiểu Nhạc Nhi có những gì?”, Tam Thiếu ngồi bên phải Vũ Nhân, trông hắn cũng thật thoải mái.

Đêm nay hai người này đến cùng một lúc, tuy ta không tuyên bố gì nhưng mọi người đều hiểu đây là chủ ý của ta. Chỉ là có một chuyện ta không rõ, đối với bọn họ mà nói, đem nhóm phi tử này trực tiếp ném vào Tĩnh An Cung xem ra đơn giản hơn nhiều so với việc đưa bọn họ đi xuất gia.

“Hai vị vương gia, lần này quả thật đã oan uổng nô… ”, phát hiện sắc mặt hai người bọn họ không tốt, ta nhanh chóng sửa miệng, “… oan uổng ta. Thật sự không liên can đến ta a! Ta luôn ở tại Thiên Âm Điện này không bước ra ngoài, hơn nữa, trong đám quan viên này ta có thể sử dụng được mấy người?”

“Vậy sao? Nếu không phải ý của Nguyệt Nhi thì ta đây cũng không cần nghĩ nhiều nữa, cứ tống hết vào Tĩnh An Cung là xong”

“Ừm, xem ra người trong cung đã bịa đặt lừa gạt lòng người, thật không thể nuông chiều, ta sẽ bắt bọn họ đến trị tội. Tiểu Nhạc Nhi, ngươi xem nên xuống tay với ai trước thì tốt?”

Ta vốn cũng không tính lừa gạt bọn họ, chỉ là chuyện của Đức phi ngàn vạn lần không thể nói cho bọn họ biết, loại sự tình này càng ít người biết càng tốt, “Hoàng Hậu. Lần này phải diệt cỏ tận gốc, nàng biết ta rất rõ, tựa như giữ một mũi đao sau lưng, trừ khử càng sớm càng tốt”

Lời này vừa nói xong, Vũ Nhân không nói gì, Tam Thiếu chỉ khẽ cau mày. Quan hệ giữa hắn cùng Hoàng Hậu trước không nhắc đến, chỉ là phía Diên Tử cũng rất khó nói, dù sao nàng cũng là cô cô của Diên Tử, muội muội của Thừa tướng đại nhân, rút dây động rừng, “Tiểu Nhạc Nhi, khoan nói đến phủ Thừa tướng, phía bên Diên Tử phải làm sao? Diên Tử đối đãi với ngươi không tệ, ngươi muốn giết cô cô của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không đáp ứng”

“Bằng không thì phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ sau khi tân hoàng đăng cơ còn phải lưu lại một Thái Hậu có bè phái?”, chắc chắn sẽ không có người nguyện ý.

Im lặng. Rất nhiều tâm sự diễn đạt bằng sự im lặng. Ta cũng không nói nhiều, cứ để bọn họ quyết định.

Một lúc lâu sau, Vũ Nhân mở miệng đầu tiên, hắn vốn không liên quan đến Hoàng Hậu, hơn nữa Thừa tướng cũng không phải là thế lực của hắn nên hắn là người nhẹ nhàng nhất, “Hoàng Hậu nói thế nào cũng là quốc mẫu, tần phi bình thường không thể sánh bằng. Nguyệt Nhi, ngươi cần phải chú ý khi hành sự”

“Không dễ dàng”, Tam Thiếu lắc đầu trầm tư, “Tiểu Nhạc Nhi, ngươi hãy nói thật với ta, thật sự không thể không giết nàng sao?”

Đây là hoàng gia, đây là vương tử. Vì đại vị, vì quyền lợi, thật sự không thể buông tha cho người nào, người nào cũng có thể phản bội. Dù Hoàng Hậu là vì chính mình nhưng nàng trước sau vẫn ủng hộ Tam Thiếu là sự thật. Huống chi hắn cùng Diên Tử đã có tình nghĩa nhiều năm như vậy, ngẫm lại đúng là khiến người khác cười chê, “Hoàng Hậu nương nương sau khi rời cung xuất gia có thể im lặng sao? Nếu nàng có thể, ta cũng không quản chuyện phóng sinh”, vốn hắn cũng không cho rằng ta thật sự muốn giết nàng.

“Chuyện này thì dễ làm hơn, trong tay Nguyệt Nhi không phải còn có di chiếu sao?”, Vũ Nhân mỉm cười.

“Lấy ra viết lại, thế nào?”, Tam Thiếu cũng mỉm cười, nụ cười gian xảo đến vô cùng.

“Bây giờ ta sẽ đi viết lại, thỉnh hai vị vương gia chờ một lát”, đa phần đều là chỗ trống, ngay cả ngọc tỷ muốn dùng lúc nào cũng được.

“Quả nhiên là thế, phụ vương thật sự rất tin tưởng vào Nguyệt Nhi”

“Xem ra Lôi Hổ không thể giết ngoài sáng mà chỉ có thể giết trong tối. Tiểu Nhạc Nhi, cái đầu nhỏ của ngươi thật sự không bền chắc nha!”

“Hai vị vương gia, kết cục đã định, ta cũng không nhiều lời nữa, cụ thể phải làm thế nào thì phải trông chờ vào Tam Thiếu rồi”, ta bình tĩnh nói, thừa dịp bọn họ đều ở đây mà nói hết, “Vũ Nhân, còn có Tam Thiếu, ta chỉ hỏi một câu, hai vị thật sự muốn khai chiến sao? Khơi màn đao binh khói lửa, sông núi rung động, thủ vệ biên quan giảm mạnh, giặc bốn phương rục rịch, tình trạng sẽ đến lúc không thể vãn hồi, hai vị còn mặt mũi xuống gặp tiên hoàng sao?”

Đây là sự thật, là Thường Nghĩa đã dạy ta. Ta không hiểu quốc gia đại sự, nhưng ta tin lời hắn nói. Hơn nữa, ta cho rằng nó đã hữu dụng, hai người kia im lặng nửa ngày không nói gì. Ta cũng yên lặng, lúc này không nói gì mới là tốt nhất, ta tin tưởng hai người bọn họ hiểu được, “Hai vị vương gia, hôm nay Thanh Nguyệt sẽ nói rõ ràng với hai vị. Nguyện vọng của tiên hoàng chính là muốn trông thấy hai vị chậm rãi chết già. Thanh Nguyệt bất tài, mạng nhỏ này cũng không cần giữ lại. Ngày hôm sau ta sẽ tuyên chiếu trước lăng, Thanh Nguyệt sẽ lập Ung Vương đăng vị, thỉnh hai vị vương gia tả hữu nhiếp chính, thống lĩnh hết thảy chính vụ. Mặc khác, vẫn còn một vấn đề, Ung vương đã không còn khả năng tạo tôn tử. Nếu như vẫn chưa tin, thỉnh hai vị cho người kiểm tra. Lời đã nói hết, Thanh Nguyệt cáo lui”

Là khiếp sợ, là kinh ngạc, hết thảy đã rõ ràng nên thật khoan khoái. Trong lòng bọn họ từ sớm đã rõ ràng, chỉ là không ngờ ta đột nhiên lại nói thẳng ra như vậy. Ung vương không có tôn tử nói dõi có ý nghĩa gì, bọn họ dĩ nhiên biết. Tả hữu nhiếp chính vương, hơn nữa còn có một con rối làm hoàng đế, đây là cục diện thế nào? Đều là người thông minh, ta không cần nhiều lời, bước kế tiếp như thế nào phải dựa vào chính hai người bọn họ.

Ta thật ngu, ngu đến không chịu nổi. Ta cũng thật ngốc, ngốc đến độ muốn biến chày gỗ thành trâm ngọc. Ta trở lại phòng ngủ rồi tự trang điểm mình một phen, mặc vào bộ quần áo xinh đẹp nhất, trang sức sang trọng nhất. Gương mặt bôi son phấn, mi mắt dày uốn cong, trên làn da trắng như tuyết là một chút phấn hồng. Ta đem chiếu thư vẫn còn vài chỗ trống ôm vào ngực. Ta nằm trên giường cẩn thận sửa sang lại áo xống sao cho không có một nếp gấp.

Ta nhắm mắt lại. Đêm nay không chết tức sống!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.