Vạn Sinh Nhất Niệm

Chương 2: Chương 2: Nhiệm vụ bất khả thi




Ý gì đây?

Hàn Sơ nhíu chặt mày, ý không vui hiện rõ qua lời nói của hắn, hắn đang theo nghi thức vén khăn voan thì nàng lại né sang một bên.

- Vương gia, hay là bỏ qua bước này đi

Nàng bị khí lạnh của hắn dọa cho rùng mình, giọng nàng mang theo ý thương lượng cùng nịnh nọt khiến nam nhân nhướng mày.

- Tại sao?

- Tại vì... tại vì... a, là dung mạo tiểu nữ quá khó nhìn nên sợ làm vương gia khó chịu

- Vậy sao?

- Ừm, ừm

Khinh Ti gật đầu như giã tỏi, đầu vừa bị va đập cộng với hành động này khiến nàng có hơi choáng mà đứng không vững.

Bộ hỷ phục rườm rà, nàng vấp phải chân váy ngã về phía trước, không biết là ma xui quỷ khiến hắn đưa tay đỡ nàng.

Khinh Ti nằm gọn trong vòng tay hắn, khăn voan bị rơi xuống đất, bốn mắt nhìn nhau.

“ Ôi mẹ ơi, đẹp quá đi mất, còn đẹp hơn cả đại minh tinh trên ti vi nữa!”

Nữ nhân nào đó bị gương mặt của hắn mê hoặc hoàn toàn chẳng nhớ tí gì, mắt phượng hẹp dài, đôi con ngươi đen không chút gợn sóng, mày kiếm cương nghị, bạc môi mỏng khẽ mím.

“ Uầy, nhìn xem, cực phẩm đại mĩ nam là đây, bờ môi này, cắn một cái không biết sẽ ra sao nhỉ!”

- Nhìn đủ chưa?

- Chưa

Nàng theo vô thức trả lời hắn, tên vương gia chết tiệt vậy mà ghét bỏ đẩy nàng ra.

Như vậy còn không là gì, hắn còn dám bóp cổ nàng dồn nàng vào góc tường.

“ Đúng là càng đẹp càng độc mà, hừ, tốt nhất đừng để rơi vào tay ta, nếu không ta sẽ lột da ngươi”

Trong lòng thầm rủa nhưng ngoài mặt tỏ ra đáng thương, hai mắt long lanh bắt đầu nhiễm lệ.

Nói đùa sao? Ở đây hắn là sếp lớn, đắc tội hắn chắc đầu nàng sẽ tạm biệt cái cổ mà bay đi mất!

- Ta cảnh cáo ngươi, sau này trong phủ an phận một chút, nếu không đừng trách bổn vương

Hàn Sơ lãnh khốc, hắn không chút thương tiếc mà ném nàng lên giường rồi bỏ đi mất.

“ May quá, nhặt lại được cái mạng nhỏ rồi, tên này đáng sợ quá rồi, sau này tránh xa hắn một chút “

Thầm hạ quyết tâm sau này tránh xa nam nhân nguy hiểm sống một cuộc sống an nhàn, Khinh Ti nằm bẹp xuống giường đánh một giấc ngon lành.

...----------------...

- Vương gia, mật thám của chúng ta ở tướng quân phủ báo lại, nàng ta lúc sáng vốn đã tắt thở rồi

- Tắt thở rồi? Vậy người trong hỷ phòng là ai?

Sau khi rời khỏi hỷ phòng, Hàn Sơ thẳng đến thư phòng bước vào, Hà Thụy từ cửa sổ phi thân vào bẩm báo.

- Thuộc hạ không biết, có điều chính mắt người đó thấy nha hoàn đặt nàng ta vào kiệu hoa

- Chuyện này có điểm kì lạ, ta đích thân điều tra, ngươi thay ta làm chuyện khác

- Dạ vương gia

Ngón tay khẽ gõ mặt bàn, trong lòng hắn nổi lên rất nhiều nghi hoặc, Tử Các Khinh Ti đã chết, vậy nàng là ai?

Đêm tân hôn cứ vậy trôi qua, mới sáng sớm nàng đã bị đám nha hoàn kéo khỏi giường để tắm rửa trang điểm.

- Sắp xong chưa? Ta còn phải đi ăn sáng đây

- Vương phi, lát nữa phải vào cung diện kiến hoàng thượng, người chịu khó một chút

Khinh Ti gần như ngủ gật mới trang điểm xong, nàng được nha hoàn đỡ đứng dậy rồi đi ra ngoài.

“ Chán thật, ta sắp bị nóng chết rồi, cổ của ta hình như không đỡ được bao lâu, ôi, ta thật là số khổ mà!”

Bộ cung phục bảy tám lớp cộng thêm cả tạ vàng trên đầu làm nàng di chuyển thôi đã mệt.

 Khinh Ti bước qua bậc cửa không cẩn thận bị vấp ngã nhào về phía trước, nàng nhắm mắt đợi hôn mặt đất một phát thì lại ngã vào lồng ngực ai đó.

Tay nhỏ không an phận mà sờ tới sờ lui, sờ đến nổi tên vương gia nào đó mặt đã đen còn hơn đáy nồi.

Mẫu phi của hắn còn chưa chạm vào hắn nữa, vậy mà lại bị nữ nhân này sờ như vậy, xem ra ai đó sắp không ổn rồi.

Khinh Ti cảm nhận sống lưng lành lạnh, nàng chợt rùng mình một cái rồi đứng bật dậy, đối mặt với nàng là một nam nhân.

Mặt hắn bị nàng tưởng tượng thành mặt sư tử, nam nhân này sắc mặt có cần khó coi vậy không chứ?

- Vương... vương gia, xin lỗi, ta không cố ý đâu

Hắn không nói gì mà phất tay áo xoay người đi, nàng như mèo con ngoan ngoãn đi theo sau hắn.

“ Trời ơi, có ai đến cứu ta không, chắc lần này tiêu thật rồi”

Hai người bước lên xe ngựa, Hàn Sơ lên trước, nàng dè dặt theo phía sau.

Suốt chặn đường hắn không thèm liếc nhìn nàng lấy một cái, Khinh Ti chỉ có thể im lặng, lâu lâu lại lén quan sát biểu cảm của hắn.

Bầu không khí trong xe ngựa trầm lặng, chỉ nghe bên ngoài tiếng bánh xe lộc cộc, Khinh Ti rất muốn nhìn xem bên ngoài nhưng lại từ bỏ ý định.

Xe ngựa cuối cùng dừng lại, tuy không cam lòng mấy nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn theo hắn vào trong.

- Nhi thần tham kiến phụ hoàng, hoàng hậu nương nương

Nàng bắt chước động tác của hắn hành lễ với hoàng đế cùng hoàng hậu, hoàng cung này khí thế quả thật rất lớn, vô cùng xa hoa.

- Miễn lễ

- Tạ phụ hoàng

- Đây là đích nữ của phủ tướng quân sao, quả thật không tồi

- Đa tạ phụ hoàng đã khen

Cũng may nàng thích xem phim cung đấu, mấy lễ nghi cơ bản cũng biết rõ, nàng cúi đầu tạ ơn hoàng đế.

- Được rồi, đến đây thôi, hai con trở về đi, trẫm mệt rồi

Rõ ràng là hoàng đế không thích Điềm Vương cho lắm, đây là đang không muốn nhìn thấy hắn đây mà.

- Dạ, vậy chúng nhi thần cáo lui

Vào cung chưa được bao lâu thì bị đuổi về rồi, có điều Khinh Ti cũng không muốn ở lại đó lâu, nơi đó rất ngột ngạt, bất cẩn là mất đầu như chơi.

Tiếng lộc cộc lần nữa vang lên, xe ngựa theo đường cũ trở về Điềm Vương phủ.

Xe ngựa không biết vì nguyên do gì đột nhiên dừng lại, theo quán tính nên nàng ngã người sang một bên, đầu đập vào ngực Hàn Sơ.

- Ây da, ta không cố ý đâu

- Đợi về phủ bổn vương tính sổ một lượt với ngươi

Hắn lạnh lùng bỏ lại câu đó rồi bước xuống xe ngựa, từ đầu hắn đã cảm nhận được sát khí.

Quả nhiên xe ngựa đã bị một đám người áo đen bao vây, nàng không biết chuyện gì nên cũng xuống theo.

- Đông quá vậy!

- Sợ rồi sao?

Hàn Sơ nhếch mép, nữ nhân này đúng thật như những nữ tử bình thường kia, nhu nhược, yếu đuối.

- Nếu ta nói không sợ thì chính là đang nói dối

Nàng nuốt nước bọt, ám sát nhân vật lớn đúng là có khác, đám người kéo đến rất đông, còn có cả cung tên.

Sơ sẩy một tí không chừng nàng bị bắn thành con nhím luôn ấy chứ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.