Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 94: Chương 94: Biến nguy thành an




“Hoàng thượng! Nguyệt tướng quân cầu kiến!” Giọng nói nhỏ nhẹ riêng biệt của thái giám cất lên.Biểu cảm trên gương mặt Long Đằng nháy mắt liền dịu xuống, bàn tay đang nâng lên cũng vô lực rũ xuống.Ánh mắt rét lạnh liếc mắt nhìn Y Vân, có lẽ vì đôi má lúm đồng tiền như hoa của Y Vân làm hắn nhớ đến người xưa, có lẽ vì Nguyệt Lãng tướng quân làm hắn tỉnh ngộ, hắn cuối cùng cũng không giết Y Vân, chỉ phân phó thị vệ giam giữ Y Vân, trông coi cẩn thận.Cả một đêm dài dằng dặc, Y Vân bị trói hai tay, không thể nhúc nhích nằm trên giường.Nàng lẳng lặng nhìn lãnh nguyệt ngoài cửa sổ, trong lòng, một thoáng vui mừng vô cùng, vì Lăng Thiên đã được cứu, một thoáng lại đau thương rớt nước mắt, vì nàng đã giày vò Long Mạc, một thoáng lại âu lo nặng nề, vì không thể hoá giải thù oán.Không biết đã qua bao lâu, bóng tối mịt mù bên ngoài cũng dần thay màu, trời đã sáng, Y Vân lại bị ném vào trong xe ngựa, bắt đầu một đoạn đường lắc lư.Xe ngựa đang chạy bỗng nhiên chậm lại, một người thị vệ vén rèm xe lên, ngồi xuống bên người Y Vân.“Thật không ngờ, ngươi cũng sẽ rơi vào tình cảnh thế này!” Thanh âm lạnh nhạt êm dịu nhưng lại hơi khàn khàn.Y Vân ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt giễu cợt của Nguyệt Hạ Hương.Nàng vẫn là một thân nam trang thị vệ, có lẽ vì ngày ngày phơi nắng nơi sa trường nên sắc mặt không còn trắng nõn như ngọc, hai má gầy đi, đôi mắt trông có vẻ sâu hơn, ánh mắt cũng càng ngày càng lạnh lùng.Y Vân ảm đạm cười nói: “Đúng vậy, ta cũng không ngờ sẽ gặp phải tình trạng thế này, ngươi……….vẫn khoẻ chứ?”Đôi mắt đẹp của Nguyệt Hạ Hương chợt loé lên, cười lạnh nói: “Ta tất nhiên là khoẻ!”Vẻ mặt tuy rằng kiêu ngạo, nhưng Y Vân vẫn nghe thấy trong lời nói của nàng phản phất sự mất mát.“Không ngờ, ngươi là nữ nhi của cô cô!” Giọng nói Nguyệt Hạ Hương có chút chua xót.Từ nhỏ, nàng đã ngưỡng mộ cô cô, hôm qua trên chiến trường thoáng nhìn thấy nàng, quả nhiên là xinh đẹp thoát tục, nhưng mà, vẫn không ngờ, nha hoàn mà nàng căm ghét từ nhỏ, chính là nữ nhi của cô cô, là công chúa Nhật Hi Quốc.“Cho dù ngươi là nữ nhi của cô cô thì sao chứ, ta cho ngươi biết, ta sẽ không từ bỏ Nhị hoàng tử.” Đôi mắt Nguyệt Hạ Hương đầy vẻ ngang ngược, nhưng giọng nói lại không còn sự ngạo mạn, cố chấp của ngày xưa.Một tiểu thư cao ngạo, từ bỏ cuộc sống sung sướng, rong ruổi ngàn dặm, kết quả, vẫn không có được một cái nhìn của người nàng yêu thương, phải bi thương đến thế nào. Tuy nhiên, càng không có được, nàng lại càng cố chấp, càng kiên trì.Lúc này, Y Vân cảm nhận bản thân có thể hiểu rõ sự đau thương của nàng.“Y Vân thấy, nếu ngươi có thể buông tay! Có lẽ sẽ dễ chịu hơn.”“Không có ngươi, hắn sẽ thích ta! Ta cũng sẽ có những ngày tháng hạnh phúc!” Nguyệt Hạ Hương căm hận nói.“Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao?” Y Vân nói, không ngờ Nguyệt Hạ Hương không phải là người cố chấp bình thương.“Có thích khách!”Thị vệ ngoài xe hô to.Y Vân nhìn qua cửa xe ra ngoài, xe đang đi vào một vùng rừng núi vắng vẻ.Phía trước không nhìn thấy binh lính dẫn đầu, phía sau cũng không thấy binh lính bọc hậu.Mà đám người tập kích, theo hai bên đồi núi bắn xuống vô số mũi tên. Bởi vì là ban ngày, thị vệ có hơi khinh suất, nhưng giây phút sững người trôi qua, liền nhanh chóng vung kiếm lên, ngăn cản tên đang phóng tới.“Ngươi thử nghĩ, nếu thừa dịp này ta giết nhằm người, sẽ có ai hoài nghi ta không?”Đôi mắt đẹp của Nguyệt Hạ Hương loé sáng, nhìn Y Vân chậm rãi cười nói, nụ cười vô cùng quyến rũ.Y Vân nhìn khuôn miệng nàng cười như hoa, bỗng nhiên nàng cảm thấy rất lạnh, nàng không tin, Nguyệt Hạ Hương lại hận nàng sâu sắc như vậy.Nguyệt Hạ Hương từ trong ngực, rút ra một thanh đoản kiếm tinh xảo, mỉm cười nhìn Y Vân từ từ đâm tới.“Ngươi sẽ không giết ta, bởi vì ngươi biết, cho dù là ta có chết, ngươi vẫn không có được Long Mạc!” Y Vân lẳng lặng nói, “Hơn nữa, ta không tin, ngươi lại rảnh rỗi để giết ta!”Đôi mày Nguyệt Hạ Hương cứng lại, thanh đao kia liền dừng lại.Nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt như hoa của Y Vân, làn da trắng nõn nà, đôi mày cong cong, sóng mũi khoé léo, đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt này giống như có sức hấp dẫn kì lạ, toả sáng rạng ngời.Nhất là đôi mắt như nước kia, trong suốt mà sâu thẳm như con sóng nhẹ nhàng lan toả, dường như chứa đựng trong đó sự chân thành và thấu hiểu, ánh mắt kia như đang vỗ về nàng, ôm lấy nàng.Đối mặt với cái chết, nàng lại không hề hoang mang, cũng không sợ hãi, nàng gần như nhìn thấu lòng của Nguyệt Hạ Hương.Nguyệt Hạ Hương bỗng nhiên phát hiện, thật ra bản thân còn rất kém so với Y Vân, không chỉ về dung mạo, mà còn về rất nhiều điểm khác.Bên ngoài xe truyền đến tiếng chém giết, từ trên núi nhảy xuống vô số hắn y nhân bịt mặt, thân thủ thoăn thoắt, ra tay tàn nhẫn.Tâm tư Y Vân hoảng hốt, là ai phái người tới?Quân Lăng Thiên? Hay là phụ mẫu?Là tới cứu người hay là đến giết Long Mạc và Long Đằng?Sự nghi ngờ trong lòng Y Vân trùng điệp.Cha nương có lẽ sẽ không ra tay vào lúc này, bởi vì nàng còn ở trong tay bọn họ, hai người sẽ không lỗ mãng như vậy.Vậy là Quân Lăng Thiên? Là hắn sao?Trái tim Y Vân đập nhanh, chợt thấy những Hắc y nhân này đang chém giết bỗng nhiên đều chạy về phía sau xe ngựa của Y Vân.Y Vân sửng sốt a lên một tiếng, phía sau là xe ngựa của Long Mạc, mười hai canh giờ vẫn chưa hết, Long Mạc lúc này vẫn còn chưa tỉnh. Tâm tư lập tức căng thẳng, Long Mạc không được xảy ra điều gì bất trắc, nếu như Long Mạc vì vậy mà bị thương, nàng còn mặt mũi nào mà sống.Nguyệt Hạ Hương hiển nhiên cũng ý thức được tình cảnh nguy hiểm của Long Mạc, nàng bỏ lại đoản kiếm, rút ra một thanh kiếm ở bên hông, từ trong xe nhảy xuống.Mấy hắc y nhân vây quanh xe ngựa của Long Mạc, mãnh liệt chém giết, thị vệ của Long Mạc khả năng cũng không bình thường, làm những hắc y nhân kia không thể đến gần.Có một người bỗng nhiên phi thân nhảy lên, không quan tâm đến đao kiếm xung quanh, đâm về phía màn xe, Nguyệt Hạ Hương hô lên một tiếng, cũng phi thân nhảy lên, hy vọng có thể ngăn cản thanh kiếm này.Bỗng nhiên, có một cánh tay thon dài từ trong xe vươn ra, đánh ra một chưởng đẩy Nguyệt Hạ Hương bay ra.Tay còn lại nhanh như chớp giữ mũi kiếm, chiêu thức biến áo, liền đoạt lấy kiếm trong tay hắc y nhân, tiếp theo một bóng trắng từ trong xe bay ra, “Cần gì phải làm như vậy! Lòng của ta vĩnh viễn cũng không dành cho ngươi!”Bóng trắng xuất hiện, một thanh âm tao nhã nhẹ nhàng truyền đến bên tai Nguyệt Hạ Hương.Đó là thanh âm của Long Mạc, trong lúc nhất thời, Nguyệt Hạ Hương như bị điểm phải huyệt đạo.Mấy thị vệ đồng loạt ra tay, tóm gọn mấy hắc y nhân kia. Những hắc y nhân này bị binh sĩ ngăn cản, một phần trốn thoát, phần thì bị giết, cũng không còn lại mấy tên.Long Mạc một thân bạch y tung bay, hắn khoanh tay mà đứng, như một phong thần anh tuấn.Hàn quang loé sáng trong đôi mắt, nhìn vào hắc y nhân hỏi: “Nói! Ai phái các ngươi tới?”Những tên này không hề sợ chết trái lại còn cười lạnh vài tiếng, bỗng nhiên ngã xuống, chết đi.Long Mạc than thầm một tiếng, hỏi thị vệ bên ngươi: “Hoàng thượng thế nào?”Thị vệ đáp: “Hoàng thượng không có việc gì, Vương gia yên tâm!”Long Mạc gật đầu, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh xe ngựa của Y Vân.Vén rèm lên, hắn thấy nàng cả người bị trói.Y Vân nhợt nhạt cười, không ngờ, Long Mạc lại có thể nhanh tỉnh lại như vậy. Nhìn thấy Long Mạc không việc gì, tâm trạng lo lắng cuối cùng cũng dịu đi, không để tâm đến dáng vẻ thảm hại của mình.Đôi mày Long Mạc ngưng đọng, lòng đau đến co thắt.Hai tay của hắn vô cùng dịu dàng tháo bỏ dây trói của Y Vân.Y Vân nói: “Đại ca ca, ngươi không hận ta sao? Là ta hạ độc ngươi, hại ngươi hôn mê lâu như vậy! Ngươi đừng tháo, những thứ này Y Vân đáng phải chịu.”“Vân nhi, ta sao lại hận ngươi!” Long Mạc nói.Nếu như hận ngươi, ta sao lại uống ly rượu kia.Long Mạc đem dây thừng trên người Y Vân cởi bỏ, nhìn thấy trên cổ tay nàng hằn lên vết máu, đôi mày cứng lại.“Vân nhi, có đau không? Một lát ta sẽ bôi thuốc cho ngươi!”“Đại ca ca, Vân nhi không có việc gì, nhưng mà ngươi, ngươi không sao chứ.” Ánh mắt Y Vân quan tâm đảo qua trên người Long Mạc.“Ta không có việc gì, chẳng qua là ngủ một giấc!” Long Mạc khẽ cười nói.Hắn không thể nói, mùi vị chết giả kia, cảm giác bất động, ngạt thở kia đau đớn, khổ sở như thế nào.Ánh mắt hắn chạm đến thanh đoản kiếm bên người Y vân, kinh ngạc, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.Hắn biết, mới vừa rồi là Nguyệt Hạ Hương ở trên xe của Y vân, thanh đoản kiếm kia hiển nhiên là do nàng để lại.Nguyệt Hạ Hương lấy ra đoản kiếm, tuyệt đối không phải vì cởi bỏ dây thừng cho Y Vân.Chỉ có một khả năng, nàng muốn hại Y Vân.Long Mạc bỗng nhiên ôm lấy Y Vân, hướng đến xe ngựa của mình, hắn tuyệt đối sẽ không để cho nàng tiếp tục bị thương.Ánh nắng rực rỡ, Long Mạc ôm Y Vân từ trong ánh sáng rời đi.Thời gian gần đây, bên môi Long Mạc luôn là nụ cười ôn nhu nhưng buồn bả lãnh đạm, nụ cười kia khiến ánh nắng màu ngọc cũng có phần phai nhạt.Nguyệt Hạ Hương mải miết nhìn vào bóng trắng kia, nàng chợt phát hiện, cho dù nàng có cố gắng cả đời, vẫn không có được nụ cười kia, nói chi đến trái tim của hắn.Có lẽ, nàng nên buông tay!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.