Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Chương 104: Chương 104




Một hồi chuông điện thoại dồn dập cắt đứt giấc ngủ của Lăng Khắc Cốt, anh vươn tay muốn với lấy điện thoai di động, thế nhưng lại đụng phải một thân thể lõa lồ. Anh mở choàng mắt, ở trong bóng tối thấy một đầu tóc dài xoăn xõa trước ngực mình, anh lập tức bật đèn.

"Khắc Cốt, sao vậy?" Tưởng Lệ Văn vừa xoa vòm ngực rộng rãi của Lăng Khắc Cốt, vừa nheo nheo mắt như vừa tỉnh ngủ, quyến rũ hỏi Lăng Khắc Cốt.

Đây là một gian phòng khách sạn hạng sang, hiện tại đã gần đến nửa đêm, nhưng ngoài cửa sổ đèn điện vẫn sáng rỡ như cũ. Cửa sổ thủy tinh trong suốt đang phản chiếu hình ành hai người quấn quýt mất hồn dưới tấm chăn mỏng.

Lăng Khắc Cốt lắc lắc cái đầu đang có chút đau, anh không hất tay Tưởng Lệ Văn đang đặt trên ngực anh ra, trọng mắt đen như đầm sâu ngưng lại nhìn chằm chằm cô ta: "Cô tại sao lại ở trên giường của tôi?"

Tưởng Lệ Văn vẻ mặt một bộ bị tổn thương, ủy khuất giật giật cánh môi, nước mắt lập tức lăn dài: "Ngày hôm qua anh uống hơn nhiều, vừa về khách sạn liền kéo em vào phòng . . . . . Đè xuống giường. . . . .Em vốn là muốn kháng cự, nhưng sức lực của anh quá lớn, Khắc Cốt, em thật sự không có cách nào."

"Cô phải hiểu được cái giá của sự nói láo!" Lăng Khắc Cốt vô tình vén ga giường lên, nhặt y phục trên đất lên mặc vào.

"Khắc Cốt, sao anh lại không tin em? Lần trước, anh đúng là như vậy, không nói lời gì liền. . . . . ." Tưởng Lệ Văn che mặt bi thương khóc nấc lên.

Hôm qua lợi dụng cơ hội đàm phán thương mại len lén thả vào trong rượu chút đồ khiến cho người ta hưng phấn, thời điểm khi thấy người hầu bàn nâng ly rượu bưng cho Lăng Khắc Cốt, cô nở nụ cười hả hê. Lúc ấy Lăng Khắc Cốt không nghi ngờ gì uống hết ly rượu có pha thêm chút đồ kia, không lâu sau thần trí cũng có chút hỗn loạn, cô vội vàng ra mặt, cười nói mấy lời xin lỗi với chủ tiệc, lôi kéo Lăng Khắc Cốt rời đi.

Trở lại khách sạn thì anh lại vẫn có thể tỉnh rượu mà đẩy cô ra khỏi phòng, tự mình đi vào phòng tắm tắm. Lúc ấy cô đứng ở ngoài cửa phòng tức giận tới mức nghiến răng. Con nha đầu xấu xí Hi Nguyên đó có thể dễ dàng có được Lăng Khắc Cốt, cô hao tổn tâm cơ cũng không sao chạm đến được anh ta. Cô không phục, vì vậy lặng lẽ mở cửa phòng, lần nữa tiến vào phòng của Lăng Khắc Cốt.

Cô cởi hết quần áo của cả hai, leo lên giường Lăng Khắc Cốt. Mặc dù anh trúng thuốc kích dục, nhưng vẫn kháng cự sự thân cận của cô, đẩy cô ra xong liền ngủ như chết.

Tuy nhiên những điều này cô dĩ nhiên sẽ không nói với Lăng Khắc Cốt, cô nhất định phải khiến cho anh ta hiểu lầm mà nghĩ rằng anh ta say rượu loạn tính cùng với cô loạn tình cả đêm.

Lúc này, điện thoại của Lăng Khắc Cốt lại vang lên, anh lập tức vồ lấy điện thoại di động, đi ra phía ban công nhận điện thoại.

"Cái gì? Bé con bi tai nạn ô tô?" Vừa nghe đến Hi Nguyên gặp tai nạn xe cộ bị thương, Lăng Khắc Cốt lập tức khẩn trương nắm chặt điện thoại di động, "Cô ấy bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không? Các người bảo vệ con bé thế nào vậy? !"

Tắt điện thoại di động xong, Lăng Khắc Cốt giận đến thiếu chút nữa ném vụn điện thoại di động.

Mặc dù ngày mai chính là ngày công ty khai trương chi nhánh, nhưng anh không thể ở lại nước Mĩ nữa, anh phải trở về thành Long!

Lăng Khắc Cốt sải bước trở về phòng, mở tủ treo quần áo lấy túi du lịch ra, lấy hết y phục xếp vào trong túi.

"Khắc Cốt, anh làm gì thế?" Tưởng Lệ Văn ngồi dậy, mặc cho cái mền từ trên người của cô ta chảy xuống, cố ý ở trước mặt Lăng Khắc Cốt để lộ ra thân thể hoàn hảo của cô ả, nhưng Lăng Khắc Cốt ngay cả nhìn cùng không nhìn một cái.

"Tôi phải trở về thành Long." Lăng Khắc Cốt khép túi du lịch lại xong, cũng không quay đầu lại rời đi.

"Khắc Cốt, em muốn cùng về với anh!" Tưởng Lệ Văn cả thân thể trần trụi đuổi theo Lăng Khắc Cốt, từ phía sau ôm chặt lấy hông của anh.

"Ngày mai khai trương chi nhánh, cô thay tôi tham gia." Lăng Khắc Cốt vạch tay Tưởng Lệ Văn ra, không lưu luyến chút nào rời khỏi phòng tổng thống.

Sau khi anh đã đi xa, Tưởng Lệ Văn ác ý cười gọi một cú điện thoại: "Chuyện làm được như thế nào? Rất tốt! Nhớ phải giết người diệt khẩu, không nên để lại bất kỳ nhược điểm nào khiến Lăng Khắc Cốt bắt được."

Sau khi cúp điện thoại, cô lập tức mặc quần áo vào, lấy ra một cái bao cao su chứa đầy tinh dịch đã sớm chuẩn bị từ trước, lập tức vọt ra khỏi khách sạn, chạy tới phi trường, bay về phía hướng ngược lại với Lăng Khắc Cốt—— nước Anh. Ở nơi đó đã có những nhân viên chuyên nghiệp đang đợi cô ta, giúp cô ta tiến hành thụ tinh nhân tạo.

Lăng Khắc Cốt không chịu cho cô, cô tự nhiên cũng có biện pháp lấy được. Đêm qua cô lấy tay giúp anh phát tiết một lần, thành công lấy được tinh hoa của anh. Lần này, cô muốn cho Lăng Khắc Cốt không thể tiếp tục bỏ qua sự tồn tại của cô nữa.

Cô nhất định phải lên làm Lăng phu nhân!

. . . . . .

"Hệ thống phanh xe bị người ta phá hỏng?" Thẩm Đan nghe xong cái kết quả này, trong lòng trầm xuống. Cái kẻ luôn muốn hại Hi Nguyên đó ở yên hai tháng lại bắt đầu hành động, lần này lại hiểm ác tới mức muốn trực tiếp lấy mạng Hi Nguyên.

"Tài xế sau khi cấp cứu không thành đã tử vong, Hi Nguyên vẫn còn hôn mê bất tỉnh." Bách Hổ lo lắng nói.

Bảo vệ tại lâu đài Tinh Nguyệt đều là những nhân vật lợi hại nhất trong công ty bảo an của anh, lại vẫn để lọt loại cạm bẫy như thế này, khiến hung thủ có cơ hội ra tay.

Hi Nguyên đáng thương trên đầu bị khâu bẩy mũi, đã qua nhiều giờ vẫn còn chưa có tỉnh lại.

"Nhất định phải điều tra kỹ chuyện này!" Thanh Long lạnh lùng sầm mặt xuống, tròng mắt đen tinh xảo không có bị cặp mắt kính che lại nên sắc bén khác thường.

"Đi đem tất cả hình ảnh giám sát hai ngày nay lại đây!" Thẩm Đan nói với người hộ vệ đang đứng bên cạnh.

Nếu như hung thủ muốn táy máy chân tay ở phanh xe, tất nhiên sẽ lưu lại dấu vết.

"Dạ!" Vị hộ vệ kia cung kính khom người.

Bách Hổ, Thanh Long, Sơn Miêu cùng Thẩm Đan tất cả đều tập trung tất cả tinh thần vào đám máy móc trước mặt, tra xét từng hình ảnh nhỏ có thể khiến hung thủ hiện nguyên hình.

Diệp Bưu từ cửa sau chạy vào lâu đài khi nhìn thấy bón người bọn họ tụ chung vào một chỗ, kiểm tra màn hình giám sát. Hắn tà ác cười lạnh, tay nhè nhẹ sờ lên súng lục giảm thanh trong túi.

Bọn họ muốn tra ra hung thủ cũng không có dễ dàng như vậy!

"Nhà để xe! Các cậu mau nhìn!" Đột nhiên Sơn Miêu chỉ vào người đàn ông đang lén lén lút lút trong một đoạn ghi hình. Chỉ thấy trên đầu người kia mang cái mũ rộng gần như có thể che hết toàn bộ gương mặt, từ thân hình đại khái có thể thấy là một người đàn ông. Đối phương sau khi động tay động chân lên chiếc xe, hình như có chút lo lắng ngẩng đầu lên nhìn chung quanh một chút.

"Lại là Lâm Hải!" Bách Hổ khiếp sợ sửng sốt. Lâm Hải là người bạn lớn lên cùng anh trong tập đoàn sát thủ, không ngờ bọn họ cho Lâm Hải một cơ hội sống lại, cậu ta vậy mà lại dùng oán báo ân.

"Dẫn hắn lên đây!" Thanh Long lạnh lẽo uy nghiêm trầm giọng ra lệnh.

Mặc kệ Lâm Hải theo chân bon họ quan hệ có bao nhiêu thân thiết, đối với người phản bội, anh đều quyết sẽ không nương tay.

"Thiếu gia, không xong!" Lúc này, một hộ vệ hốt hoảng chạy vào, chỉ ra vườn phía sau lâu đài Tinh Nguyệt nói, "Lâm Hải chết rồi!"

"Lâm Hải?" Thanh Long đứng lên, vẻ mặt nặng nề khác thường. Xem ra ngoài Lâm Hải còn có người khác, mà người kia rất có thể vẫn ẩn mình trong lâu đài Tinh Nguyệt.

"Mới vừa tìm được đầu mối, lại bị đứt rồi." Sơn Miêu bất đắc dĩ nhéo cằm, gõ gõ mặt bàn.

"Tôi đi xem một chút!" Bách Hổ lướt qua Ngân Báo, sải bước đi tới vườn sau.

Công ty bảo an do anh phụ trách vẫn là có kinh nghiệm nhất của tập đoàn, trước giờ chưa từng có xuất hiện chuyện như vậy. Anh không thể nào tin nổi những người anh em cùng vào sinh ra tử kia lại phản bội lão đại.

Bách Hổ ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể Lâm Hải, nghiêm túc kiểm tra vết thương của cậu ta. Ngực Lâm Hải trúng một phát đạn, một phát chết ngay, có thể thấy tài bắn súng của kẻ giấu mặt phía sau kia rất cao. Bách Hổ nhíu chặt chân mày, cảm giác nguy cơ đang tăng lên. Anh vạch cỏ dại bên cạnh Lâm Hải ra, lật thân thể của cậu ta lại.

"Bách Hổ, cậu tránh ra!" Ngân Báo đột nhiên bổ nhào tới sau lưng Bách Hổ, thần tình nghiêm túc đẩy cậu ta ra. Anh vừa về tới lâu đài Tinh Nguyệt liền nghe nói chuyện Lâm Hải, lập tức chạy tới tra xét.

Ngân Báo cúi đầu, tay ở trên mặt Lâm Hải vô cùng cẩn thận vuốt. Tay của anh đột nhiên trượt đến sau tai Lâm Hải, dùng sức xé ra, mặt nạ da người lập tức từ trên mặt Lâm Hải tách ra.

"A? ! Hắn là ai?” Bách Hổ thấy gương mặt ở phía dưới lớp mặt nạ da người thì kinh ngạc há hốc mồm.

Thậm chí có người hóa trang thành dáng vẻ của Lâm Hải lẫn vào lâu đài Tinh Nguyệt.

"Phái người đi thăm dò!" Thanh Long nặng nề nhìn gương mặt của thi thể, nói với Bách Hổ.

Xem ra đối thủ của bọn họ rất giảo hoạt.

"Tôi nói mà Lâm Hải làm sao có thể làm ra chuyện như vậy!" Bách Hổ cảm thấy cố lỗi vì mới vừa rồi còn hoài nghi Lâm Hải.

"Lâm Hải sợ rằng đã gặp phải bất trắc rồi." Ngân Báo đứng lên, đau lòng vỗ vỗ bả vai Bách Hổ, "Tôi biết cậu ta đã đi theo bên cạnh cậu nhiều năm, cậu cũng đừng quá khổ sở."

"Tôi nhất định sẽ thay bé con và người anh em tốt Lâm Hải của tôi báo thù!" Bách Hổ tức giận nói. Anh ra lệnh khiêng cỗ thi thể kia xuống dưới, liền bắt đầu bắt tay vào điều tra thân phận người chết.

Sơn Miêu vừa đi theo sau lưng Ngân Báo đi vào lâu đài Tinh Nguyệt, vừa hỏi anh: "Sao cậu lạ trở lại đây? Bé con thế nào rồi?"

"Vết sẹo trên trán con bé có lẽ phải qua thời gian rất dài mới có thể biến mất được, có triệu chứng não bị trấn thương nhẹ, vẫn đang theo dõi. 24 giờ sau còn phải chiếu chụp lại một lần nữa." Ngân Báo phân tích bệnh tình Hi Nguyên một cách chuyên nghiệp.

"Cái tên Zu Cuella vẫn còn ở bên cạnh con bé sao?" Thanh Long đối với sự tồn tại của Zu Cuella vẫn rất có ý kiến. Tên kia tự cho mình là người bảo hô cho bé con, còn trách cứ Lăng Khắc Cốt không có bảo vệ tốt con bé, thậm chí tuyên bố muốn mang bé con về Đan Mạch.

"Đuổi không đi. Hắn lấy thân phận anh họ bé con ra uy hiếp, tôi có thể làm thế nào?" Ngân Báo nhún nhún vai, "Chỉ có chờ lão đại trở lại đuổi hắn đi."

Về thân phận, chỉ có Lăng Khắc Cốt với thân phận cha nuôi là có thể đè ép được cái thân phận anh họ kia của Zu Cuella, những người khác đối với cái tên hoàng tử Đan Mạch đó thật không biết làm sao. Tên kia thậm chí phái toàn bộ một đám bộ đội đặc chủng Đan Mạch canh giữ ở trước cửa phòng bệnh, nghiêm cấm bất kỳ người lạ nào đi vào. Bị Zu Cuella làm như vậy, không biết bao nhiêu bệnh nhân bị hù dọa chạy mất.

"Yên tâm, hắn không giành được bé con đâu." tròng mắt đen tinh xảo của Thanh Long nheo lại, cười bình tĩnh nói.

Vương Hậu Khải Sắt Lâm nghĩ đoạt lại bé con, còn phải xem Lăng Khắc Cốt có đồng ý hay không.

Bé con không phải công cụ để bà ta dùng chuộc tội, bà ta muốn trở về thì phải trở về.

"Tôi đương nhiên biết. Nhưng vừa nhìn thấy cái gương mặt cuồng ngạo kia, tôi liền tức giận." Ngân Báo tức giận nói. Tình yêu đối với bé con anh vẫn chôn xâu trong lòng, bởi vì anh hiểu biết rõ người bé con yêu là lão đại, nhưng cái tên Zu Cuella đó lại liều lĩnh đến khiến anh ghen ghét.

"Bởi vì hắn làm chuyện cậu không thể làm." Thanh Long trêu chọc nhạo báng Ngân Báo. Lấy sự sáng suốt bén nhọn của anh, đã sớm nhìn ra tình cảm của Ngân Báo đối với Hi Nguyên, anh cũng biết Ngân Báo đè nén rất khổ sở, nhưng cũng chính sự nhẫn nhịn cùng giữ gìn này của Ngân Báo mới càng làm cho anh thưởng thức. Nếu như đổi lại là anh, cũng không nhất định có thể vĩ đại được giống như Ngân Báo.

"Tôi ghen tỵ không được sao?" Ngân Báo tháo ra cà vạt, đặt mông ngồi vào trên ghế sa lon.

"Trông giống đứa bé." Sơn Miêu bắt chéo chân, một cánh tay đặt trên bả vai Ngân Báo, nhạo báng anh.

"Chỉ cậu là thành thục! Ban đầu thật không biết là người nào, đố kị đến cưỡng bức đóa hoa tươi Thang Mang Lâm." Ngân Báo làm mặt quỷ với Sơn Miêu, sẵng giọng không chịu yếu thế.

Sơn Miêu vẻ mặt hung dữ mở rộng cánh tay, anh muốn nhào vào Ngân Báo, liền bị Thanh Long ngăn cản.

"Hai người các cậu đừng ầm ĩ nữa! Nên nghĩ xem làm thế nào điều tra ra chân tướng sự việc thì tốt hơn."

"Không chấp nhặt với trẻ con." Sơn Miêu khôi phục nụ cười không kềm chế được, tiêu sái trở lại chỗ ngồi.

"Nghe Thẩm Đan nói tên hung thủ này đã từng mấy lần muốn hại bé con, nghiêm trọng nhất là có hai lần đẩy bé con xuống lầu, lần thứ nhất khiến cho Mang Lâm sanh non, một lần nữ là khiến bé con bị thương ở eo." Thanh Long nghiêm túc phân tích.

"Cái gì?" Vừa nghe nói Mang Lâm sanh non là do tên hung thủ kia làm hại, Sơn Miêu liền nhảy dựng lên. Khốn kiếp! Thế nhưng hại anh mất đi bảo bối yêu quý, chờ anh bắt được tên hung thủ kia nhất định sẽ giết hắn!

"Bình tĩnh một chút!" Thanh Long liếc Sơn Miêu một cái, tỉnh táo nhắc nhở anh.

"Nếu như mà tôi là bé con, ở trong lâu đài Tinh Nguyệt, các cậu cho rằng ai là người có khả năng nhất hại tôi?" Thanh Long đặt giả dự đi sâu vào phân tích cái vấn đề này, lời của anh khiến hai người khác sửng sốt.

"Anh nói là người muốn thay thế vào vị trí của bé con nhất?" Ngân Báo kinh ngạc há to mồm.

"Người đàn bà muốn đoạt đi vị trí hôn thê lúc trước của Mang Lâm?" tròng mắt đen của Sơn Miêu tà ác nheo lại. Mang Lâm bởi vì mang thai mới thành công đạt được vị trí đó, trở thành vị hôn thê của Lăng Khắc Cốt, nếu như đối phương mượn tay Hi Nguyên hủy diệt đứa nhỏ trong bụng Mang Lâm, chính là một mũi tên trúng hai con chim. Nhận thức này khiến cho Sơn Miêu cảm thấy tức giận.

"Đây chỉ là suy luận, không nhất định là thật. Tôi đương nhiên không hy vọng cái giả thiết này trở thành sự thật." Thanh Long có chút bất đắc dĩ than thở.

"Nhưng là, nhị ca (Thanh Long), Lệ Văn không thể không lưu lại chút chứng cớ nào." Ngân Báo đột nhiên thức tỉnh Thanh Long.

"Theo tin tức của Bách Hổ, người mang mặt nạ này có lẽ sẽ cho chúng ta biết đáp án." Sơn Miêu tỉnh táo lại xong, nói với hai người anh em.

. . . . . .

Sau khi Hi Nguyên tỉnh lại, cảm thấy trên trán thật là đau, cô liền đưa tay sờ sờ lên chỗ đau. Lúc này một bàn tay to lập tức ngăn bàn tay nhỏ bé của cô lại.

"Thượng Hi, đừng đụng!" Zu Cuella lo lắng nhắc nhở Hi Nguyên. Trên trán cô khâu bẩy mũi, thời điểm bôi thuốc, anh nhìn thấy một vết thương dài rất dữ tợn, phá hỏng sự hoàn mỹ của Hi Nguyên.

"Zu?" Hi Nguyên nhớ lại tai nạn xe trước khi té xỉu, cùng với việc Zu Cuella xuất hiện sau khi xảy ra tai nạn. Cô đưa tay sờ trán của mình, phát hiện nơi đó băng một khối băng gạc.

"Đừng sợ, thương thế của em không có gì lớn, mấy ngày nữa sẽ tốt." Zu Cuella cầm tay Hi Nguyên, cố gắng an ủi cô.

"Khuôn mặt bị hủy, rất xấu" Rio Cuella châm chọc nói.

Vốn là vẻ thùy mị của Thượng Hi còn có thể tạm nhìn, hiện tại bị hủy dung, khó coi gần chết. Dung mạo như vậy có thể xứng với đường đường hoàng tử Đan Mạch như hắn sao? Bà nội yêu cầu ác như vậy khiến hắn vô cùng tức giận. Chỉ là vì vương vị, hẵn cũng có thể nhẫn nhịn chịu đựng.

Nghe được âm thanh từ ngoài cửa truyền vào, Hi Nguyên không khỏi ngẩng đầu lên, cô thế nhưng thấy gương mặt của Zu Cuella, cô kinh ngạc há to mồm: "Anh . . . . . Các anh. . . . . Các anh đều là Zu Cuella?"

Zu Cuella cười lắc đầu: "Điều này sao có thể? Trên thế giới chỉ có một Thượng Hi, cũng chỉ có một Zu Cuella."

"Thượng Hi đáng thương, đã bị té đến ngu luôn rồi!" Rio Cuella giễu cợt liếc nhìn Hi Nguyên.

"Các người ai là Zu Cuella?" Hi Nguyên bồn chồn nhìn hai người kia, hai người này mặc dù có vẻ ngoài giống nhau, nhưng cũng có chút khác biệt. Một ăn mặc như thân sĩ, sẽ làm người ta nghĩ đến Quý tộc châu Âu cổ đại, một người khác thì lại ăn mặc rất khoe mẽ, ngay cả ngực áo cũng khảm đá quý, quần da màu đen bó sát người để cho cô nhớ tới chuyện một đêm đó trong khách sạn.

"Anh? !" Hi Nguyên khiếp sợ chỉ vào đối phương, "Đêm hôm đó ở trong khách sạn người bỏ thuốc mê tôi chính là anh?"

Zu Cuella ôm lấy Hi Nguyên, cười đến rất vui vẻ: "Thượng Hi, đó chính là lý do em xử oan tôi sao?"

"Anh là Zu? Vậy anh ta là ai ?" Hi Nguyên tránh né cái nhìn chăm chú tà ác của Rio Cuella, nắm cổ áo của Zu Cuella hỏi anh. Bộ trang phục kia giống như đêm đó, khiến cho cả người cô cảm thấy không thoải mái.

"Để tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Rio Cuella, anh họ của em." Rio Cuella cười ác ý, đưa tay muốn chạm vào gương mặt của Hi Nguyên.

"Đừng đụng vào tôi!" Hi Nguyên đẩy tay của hắn ra, không vui nhìn hắn chằm chằm. Đêm đó nếu không có Thang Dật Thần, cô thật sự có thể đã bị người đàn ông tà ác này phá hủy.

Zu Cuella trợn mắt nhìn Rio một cái, lo lắng nói: "Nói xin lỗi với Thượng Hi đi!"

Rio không phục phản bác: "Yêu đương nam nữ thì có lỗi gì?"

"Không phải tôi tự nguyện!" Hi Nguyên tức giận nói. Rio Cuella mặc dù anh em của Zu, nhưng lại cho cô cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Zu Cuella buông Hi Nguyên ra, một quyền vung lên gương mặt tà ác tuấn tú kia: "Cậu bỏ thuốc nghĩ chiếm đoạt Thượng Hi còn không chịu nhận lỗi? Tôi thật sự xấu hổ vì có người anh em như cậu!"

"Tôi chỉ là muốn sớm lấy được Thượng Hi. Chẳng lẽ anh không phải cũng muốn vậy hay sao?" Rio lau máu nơi khóe miệng, bất mãn nói.

"Tôi sẽ không dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy!" Zu Cuella một cước đá vào khoeo chân của Rio Cuella, khiến cho hắn quỳ rạp xuống trước mặt Hi Nguyên: "Nói xin lỗi! Nếu không tôi liền nói với bà nội chuyện tốt cậu đã làm!"

Mặt Rio âm trầm, không quá tự nguyện nói một câu: "Thật xin lỗi."

Nói xong, hắn liền đứng lên, khuôn mặt âm trầm lãnh khốc rời đi.

Hi Nguyên ôm lấy đầu gối, có chút không thể nào tin nổi nhìn gương mặt tuấn tú của Zu Cuella: "Zu, cái tên độc ác đó lại là anh em của anh sao?"

"Không thể giả được!" Zu Cuella bất đắc dĩ nhún nhún vai. Anh ngồi vào bên giường bệnh, dùng sức ôm bả vai Hi Nguyên, cười tà mị hỏi: "Có phải tôi so với hắn đẹp trai hơn không?"

"Tự cao tự đại!" Hi Nguyên bị lời nói của Zu Cuella chọc cười, "Rõ ràng là hai gương mặt giống nhua như đúc, anh làm sao so với hắn đẹp trai hơn được?"

"Giống hệt? Vậy tôi đi kêu hắn vào đây?" Zu Cuella bất mãn đang ra vẻ muốn đứng dậy.

"Đừng!" Hi Nguyên vội vàng kéo vạt áo của anh. Ở chung một chỗ với Zu Cuella rất tự tại, nhưng ở cùng với cái người anh họ tên Rio đó, cô rất sợ.

Zu Cuella hả hê nhéo cái mũi thon nhỏ của Hi Nguyên, mê hoặc tiến sát cánh môi của cô nói: "Không bỏ được tôi?"

Hi Nguyên bị lời anh nói chọc cho khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô đẩy gương mặt tuấn tú của anh ra, thẹn thùng nói: "Người nào không bỏ được anh? Tôi chỉ là không thích Rio."

"Em không thích Rio, đó chính là yêu thích tôi." Zu Cuella kéo hông của Hi Nguyên qua, cường thế hôn lên cánh môi kiều diễm của cô.

Nụ hôn của anh đầy mê hoặc, cái lưỡi êm ái mạnh mẽ liếm cánh môi của Hi Nguyên, ngậm lấy toàn bộ dịu dàng của cô mút vào.

"Không cần. . . . . ." Hi Nguyên mặt hồng tim đập, kháng cự nụ hôn của Zu Cuella.

"Buông người phụ nữ của tôi ra!" Giọng nói lãnh khốc của Lăng Khắc Cốt từ cửa vang lên, thành công ngăn cản Zu Cuella đang triền miên muốn tiến thêm một bước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.