Váy Hạ Thần

Chương 4: Chương 4: Nghe nói đàn ông khi yêu thì khác, cháu...




Hôm nay Thẩm Đường vẫn xài lọ kem dưỡng trắng da đó. Kem trong lọ không còn nhiều lắm đã thấy đáy rồi.

“Xài sắp hết rồi.” Cô nói.

“Xài hết rồi anh mua cho em nữa.” Tưởng Thành Duật nới lỏng áo sơ mi, khuỷu tay chống lên tay ghế dựa, từ trong gương nhìn cô.

Làn da cô trơn bóng lại mịn màng, ngay cả làn da dùng mười tám lớp filter cũng không hơn thế này.

Thẩm Đường cũng nhìn anh trong gương, thỉnh thoảng ánh mắt hai người chạm nhau.

Anh lười biếng tựa lưng vào ghế, ánh sáng mặt trời theo cửa sổ sát đất chiếu vào bả vai anh. Lúc này chỉ có ánh nắng cùng dáng người, anh cái gì cũng chẳng làm mà dịu dàng nhìn cô.

Thế nhưng có chút không chân thực.

“Bộ phim lần nay quay ở đâu vậy?”

“Hoành Điếm, là một bộ phim cổ trang.”

Tưởng Thành Duật gật gật đầu, phim cổ trang chắc là không có cảnh hôn nhỉ. Chẳng qua cũng không dễ bàn.

Thẩm Đường thoa kem dưỡng xong, đóng nắp lại.

Tưởng Thành Duật một tay vòng qua vai cô xoay người cô lại, một tay nâng cằm cô, cúi đầu hôn môi cô, ngẫu nhiên khẽ cắn một chút.

Khi anh chủ động, không ai có thể đối phó được.

Thẩm Đường nắm vạt áo sơ mi anh, áo sơ mi bị cô dùng sức kéo khiến nó kề sát trên người, phác thảo những đường nét hoàn hảo trên cơ thể anh.

Một tay cô ôm lấy cổ anh.

Thời gian không đủ, Tưởng Thành Duật chỉ ôm hôn cô trong chốc lát.

“Trang điểm đi, phải đi sân bay rồi.”

Cúc áo sơ mi anh mở hơn phân nửa. Tưởng Thành Duật cài lại từng cái một chỉ không cài nút trên cùng.

- --

Quay về Bắc Kinh, chân trước vừa về đến nhà, sau khi tắm xong đang định tìm quyển sách xem thì chân sau xe hơi của người đại diện đã chạy đến trong sân biệt thự của Tưởng Thành Duật.

Người đại diện đưa tới không ít đồ này nọ, sự kiện ngày mai phải mặc đồ thể thao cùng giày thể thao mới. Tháng mười một phải quay bộ phim kia và một số kịch bản vẫn còn đang thương lượng xếp đầy một bàn.

Thẩm Đường không vội thử quần áo mà mở kịch bản ra.

Chị Lý tiết lộ tin tức mới nhận được, “《 Sanh Tiêu 》nữ hai bị cắt, rốt cuộc là ai diễn cho đến bây giờ vẫn không biết.

Dù sao cũng không phải là nữ hai nguyên tác. Nói là bị cắt bởi một tiểu hoa lưu lượng mang tiền đến. Trễ nhất là đầu tháng sau, tổ phim sẽ họp rồi công khai danh sách diễn viên chính.

《 Số phận của Sanh Tiêu 》chính là kịch bản Thẩm Đường đang xem, tháng sau ở Hoành Điếm khởi quay. Nữ chính là cô diễn, nam chính là Hoắc Đằng, chính là người phát ngôn của sự kiện ở sân ga, vừa vặn cùng cô tham gia vào ngày mai.

Việc vai diễn bị cắt này, nhìn mãi quen mắt.

Thẩm Đường không có cảm giác gì, vẫn còn đang xem kịch bản.

Cô cùng nữ hai trong phim đối diễn không nhiều, đổi lại ai diễn cô cũng không quan tâm lắm.

Chị Lý mang theo hai bộ nữ trang mới, mở túi trang điểm ra, “Em thử một chút để chị xem bộ nào ở trên người là đẹp.”

Chị ấy rút kịch bản trong tay Thẩm Đường, đem quần áo nhét vào trong lòng cô.

“Ối, đợi em xem xong đoạn này đã...” Thẩm Đường đang say sưa xem đột nhiên phải dừng lại.

“Thời gian hơn một tháng sau cho em xem thỏa thích.” Người đại diện giục cô đi thử quần áo.

Trên lầu có tiếng bước chân, người đại diện nhìn qua, hóa ra là Tưởng Thành Duật không đến công ty.

Tưởng Thành Duật mặc quần áo ở nhà màu xám, cùng bộ trên người Thẩm Đường xem như là đồ đôi.

Chị Lý máy móc chào, “Tổng giám đốc Tưởng.”

Tưởng Thành Duật: “Chào cô.” Lúc sau anh vẫn nhìn Thẩm Đường, cô trực tiếp mặc bộ thể thao lên quần áo ở nhà, mác vẫn còn ở trên quần áo.

“Kiểu mới?”

Anh thuận tay giúp cô sửa lại cổ áo cho đẹp, cổ áo thẳng đứng liền lộ ra sự nhanh nhẹn.

“Ừ, kiểu mùa xuân năm tới.” Thẩm Đường xoay người đối diện anh, cầm khóa kéo kéo lên trên cùng. Cô xoay mặt hỏi người đại diện: “Thế nào?”

Chị ấy dựng thẳng ngón tay cái, lại bảo cô đổi bộ khác.

Tưởng Thành Duật hỏi: “Này cũng có kiểu cho nam sao?”

Thẩm Đường cũng không rõ, “Chắc là có.” Cô cởi ra đổi một bộ khác.

Tưởng Thành Duật thấy kịch bản trên bàn, hạ tay cầm lấy kịch bản rồi ngồi xuống sô pha bên cạnh nhàn nhã mở nó ra.

Thẩm Đường thử hai bộ, chị Lý cảm thấy bộ thứ nhất là đẹp nhất, Thẩm Đường cũng cho là như vậy.

Người đại diện đem bộ thứ hai xếp vào túi, vốn nghĩ cùng Thẩm Đường thảo luận mấy kịch bản sang năm sau muốn nhận nhưng Tưởng Thành Duật ở đây, lại không có ý rời đi. Cô ấy đành phải thôi, hôm nào bớt thời gian lại cùng Thẩm Đường nói chuyện vậy.

Thẩm Đường cắt mác trên bộ quần áo ngày mai phải mặc, lại chỉ chỉ kịch bản trên bàn, “Em xem xong sẽ trả lời cho chị.”

“Ừ, có một kịch bản khá hay.” Là sản phẩm của công ty Trần Nam Kính. Chị Lý xem đồng hồ thấy thời gian còn sớm, vẫn kịp xem phim. Con gái lúc trước vẫn hỏi cô ấy, khi nào rảnh thì cho con đi rạp chiếu phim.

Hôm nay chồng cô ấy cũng được nghỉ, đã lâu rồi họ chưa cùng nhau đi xem phim.

Cô ấy dặn dò Thẩm Đường: “Hôm nay em nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai chị tới đón em.”

Cô ấy tạm biệt rồi nhanh chóng rời đi.

Biệt thự lại khôi phục dáng vẻ yên tĩnh lúc trước.

Tưởng Thành Duật vẫn còn xem kịch bản, một bộ dáng nhiều phần hứng thú. Trong một thời gian, anh đã xem hơn hai mươi trang. Ngón tay chỉ vào một dòng trong kịch bản, giống như tìm ra chữ quan trọng vậy.

Thẩm Đường không khỏi tò mò, liền ngồi xuống bên cạnh anh, “Anh đang tìm cái gì vậy?”

Tưởng Thành Duật đầu cũng không nâng lên, qua loa nói: “Xem nội dung vở kịch.”

Thẩm Đường còn tưởng rằng anh hứng thú với tiểu thuyết cổ đại nên không nghĩ nhiều.

Điện thoại trên bàn rung lên, cô nhìn qua, là điện thoại của Tưởng Thành Duật. Cô và Tưởng Thành Duật xài điện thoại cùng màu, chỉ có thể phân biệt qua ốp lưng điện thoại.

Ốp lưng điện thoại là kiểu tình nhân, nhãn hàng làm riêng để tặng cô làm một chút quà. Ngay từ đầu Tưởng Thành Duật không muốn dùng, anh nói không có thói quen xài ốp lưng.

Cô cũng không cố ép anh, dự định sẽ đưa cho cô bạn thân.

Kết quả là ngày hôm sau, không hiểu sao ốp lưng lại ở trên điện thoại anh.

Điện thoại vẫn đang rung, trên màn hình hiển thị người gọi đến: Tranh Tranh.

Thẩm Đường vỗ tay anh, “Điện thoại của cháu gái anh.”

Lê Tranh là con gái của nhà anh cả anh, theo chị dâu anh họ Lê.

Vị công chúa nhà họ Tưởng này lên đại học rồi, là Tưởng Thành Duật nuôi lớn. Tình cảm chú cháu hai người có thể bắt kịp tình cảm cha con nhà người khác.

Tưởng Thành Duật vẫn đang chuyên tâm xem kịch bản, để Thẩm Đường bắt máy hộ rồi đưa cho anh. Cháu gái tìm anh từ trước đến nay không có chuyện gì quan trọng cả, không phải chuyện ăn uống thì chính là việc vui chơi.

Anh không chút để ý nghe máy, “Buổi chiều không có giờ học?”

“Đang là giờ giải lao ạ.” Lê Tranh vội nói không kịp: “Chú nhỏ, chú xem vòng bạn bè cháu một chút.”

“Lại phát cái gì?”

“Thông báo tìm đồ. Chú xem nhanh nhé rồi nhớ nhắn lại cho cháu, bái bai chú.”

Trò chuyện chưa tới một phút đồng hồ đã kết thúc.

Tưởng Thành Duật không biết cháu gái lại làm trò gì, anh một lòng muốn xem kịch bản nên đưa máy cho Thẩm Đường, “Em xem vòng bạn bè nó xem phát cái gì thông báo tìm đồ ấy.”

Có thể phát lên vòng bạn bè, lại là thông báo tìm đồ thì cũng không phải bí mật gì cả, Thẩm Đường liền xem giúp.

Vừa thấy không quan trọng.

Vị tiểu công chúa của Tưởng gia này đã mất một bộ đồ trang điểm, kem dưỡng ẩm làm trắng da, còn đem ảnh chụp đưa lên giống như đúc bộ mà Tưởng Thành Duật tặng cô.

Thông báo tìm đồ viết:

[Hai tháng trước, qua nghỉ hè không sai biệt lắm, tui cùng chú nhỏ thảo luận đồ trang điểm thích hợp cho con gái dùng vào mùa hè, có làm trắng tốt không thì không biết nhưng hiệu quả làm mềm mịn da cực kỳ tốt, mát mẻ và dễ thấm hút.

Lúc đấy mua hai bộ, một bộ đặt ở trong phòng nhà bà nội, kết quả giữa trưa quay về nhà bà nội lấy đồ trang điểm đã không cánh mà bay.

Ông nội, bà nội sẽ không lấy đồ trang điểm của tui.

Nguyên do cũng rất vi diệu.

Cảm ơn người đến sau đã đọc, thỉnh cầu khẩn cấp liên hệ với tui nha, online chờ.]

Thẩm Đường lại nhìn thông báo tìm đồ một lần nữa, vòng bạn bè này đại khái để cho một mình Tưởng Thành Duật có thể nhìn thấy được.

Thiếu chút nữa chỉ tên nói họ Tưởng Thành Duật lấy đồ trang điểm của cô ấy.

Tưởng Thành Duật lật kịch bản sang trang khác, lúc này mới nhớ đến vòng bạn bè của cháu gái.

Anh liếc mắt nhìn Thẩm Đường một cái, “Tranh Tranh làm mất cái gì vậy?”

Thẩm Đường trực tiếp đưa máy đến trước mặt anh, “Tự mình xem đi.”

Tưởng Thành Duật đọc nhanh như gió đã xong, mặc kệ là lúc nào anh cũng bình thản, Thẩm Đường từ trên mặt anh không thấy được một chút ngượng ngùng nào.

Lực chú ý của Tưởng Thành Duật lại dời đến kịch bản, vừa xem vừa giải thích hai câu: “Tranh Tranh nói hiệu quả dùng không tệ, khoảng thời gian em ở bên ngoài quay phim là lúc trời nắng nóng cực điểm.”

Cho nên lấy một bộ cho cô.

Thẩm Đường cho đến bây giờ cũng không nghĩ tới có loại đãi ngộ khiến anh làm ăn trộm: “ Em mua mấy bộ gửi cho Tranh Tranh nhé.”

“Không cần, lại không phải là bản giới hạn gì. Nó thiếu sẽ tự mình mua.” Tưởng Thành Duật quá hiểu cháu gái, nó không phải tìm đồ, nó cùng chó con giống nhau ở chỗ đánh hơi bát quái của anh.

Anh quay sang Thẩm Đường nói: “Không cần phải xen vào.”

Thẩm Đường hỏi: “Không về xem một cái sao?”

Tưởng Thành Duật nghĩ nghĩ: “Em nhắn lại cho nó nói buổi tối anh đến trường gặp nó.”

- --

Hoàng hôn dần buông xuống, Tưởng Thành Duật thay quần áo ra ngoài.

Hôm nay không để tài xế đi theo mà anh tự mình lái xe đi.

Dù sao cũng lấy trộm đồ gì đó của cháu gái, cầm tay không đến thì không thể nào nói được.

Trên đường đến trường, đi qua tiệm bán trái cây, Tưởng Thành Duật bèn dừng xe bên đường, anh tìm kính râm đeo rồi xuống xe.

Ít nhất đã năm sáu năm anh không mua trái cây rồi.

Trong tiệm có không ít người, thời khắc Tưởng Thành Duật bước vào liền trở thành tiêu điểm.

Có người bên cạnh giả vờ nấu nước trái cây, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn Tưởng Thành Duật.

Tưởng Thành Duật cầm hai cái túi mua đồ, không nhìn giá, trái cây cháu gái thích ăn và trái cây trong nhà thích ăn anh đều chọn một ít, anh đào lấy hai hộp.

Lúc tính tiền, hai túi trái cây tổng cộng hết 836 tệ.

(Khoảng 3.012.643,13 VND)

Tưởng Thành Duật liếc hai cái túi một cái, sau đó nhập mã thanh toán.

Bây giờ ngay cả trái cây cũng mắc như vậy.

Đi ra tiệm trái cây, điện thoại cháu gái gọi tới hỏi anh đến chỗ nào rồi, cô ấy đã ở cổng trường chờ rồi.

Bạn học của cháu gái không biết ba mẹ nó họ Tưởng, càng không biết chú nó là anh, nó ở trường học sống một cuộc sống giản dị lại đơn điệu.

Tưởng Thành Duật trả lời cháu gái: “Mười phút nữa là đến.”

Lê Tranh trông ngóng nhìn xe hơi của chú nhỏ đến đây. Đây là chiếc có cấu hình thấp nhất trong tất cả các xe của chú nhỏ. Lúc trước mua chiếc xe này là vì đến trường học trông cô ấy.

Tưởng Thành Duật hạ cửa xe xuống, Lê Tranh ngẩn ra, “Sao hôm nay chú lại tự mình lái xe?” Nói xong, cô ấy liền đến ghế phụ ngồi xuống.

Lê Tranh ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn anh.

Chẳng nói câu nào mà sẽ chờ Tưởng Thành Duật không đánh mà khai.

Bộ trang điểm kia, chú nhỏ không xài nhưng lại bị anh lấy mất, vấn đề nằm ở đây.

Tưởng Thành Duật tháo dây an toàn, ngón tay gõ vào vô lăng.

Anh xoay mặt nhìn cháu gái, “Đồ trang điểm tặng Thẩm Đường rồi.”

“?”

“Chính là minh tinh điện ảnh mà mọi người đều biết, Thẩm Đường.”

Tôi chết tiệt*

“cǎo” trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc đồng nghĩa với fuck. Suy ra có thể hiểu “我屮” dùng để chửi bậy, nghĩa như “tôi fuck“. Nguồn: tieuphunghoang)” __cpp=”1”>(Tôi chết tiệt: Từ gốc: 我屮: 屮 dùng để chỉ từ “thảo” (nghĩa là cỏ) nhưng thảo có pinyin là “cǎo” trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc đồng nghĩa với fuck. Suy ra có thể hiểu “我屮” dùng để chửi bậy, nghĩa như “tôi fuck“. Nguồn: tieuphunghoang)

Lê Tranh nghẹn họng nhìn trân trối.

Vốn đang tính toán cùng chú nhỏ kéo dài đến cùng, nào biết anh sẽ nói thẳng ra như vậy.

“Chú cùng – Thẩm Đường? Sao chú lại tặng Thẩm Đường?”

Ý của cô ấy là Thẩm Đường cũng không thiếu một bộ trang điểm.

Chú nhỏ vẫn là lấy đồ của cô ấy tặng người ta, có chút keo kiệt lại có chút qua loa.

Đàn ông keo kiệt như vậy thường không được đề xuất.

thiếu cái gì sẽ tặng cái đó, không cần phải tốn sức như vậy.”” __cpp=”1”>Tưởng Thành Duật nhìn ánh mắt quay vòng của cháu gái, liền đoán được nó lại oán thầm anh. Im lặng một lát, anh nói: “Yêu nhau ba năm rồi, thiếu cái gì sẽ tặng cái đó, không cần phải tốn sức như vậy.”

“!!”

Lượng tin tức quá lớn, Lê Tranh cảm thấy bản thân không theo kịp.

Chú nhỏ cùng Thẩm Đường cùng một chỗ đã ba năm, cô ấy thế nhưng lại không biết.

Nghĩ lại cũng không khó hiểu lắm, Thẩm Đường là ngôi sao, nếu không định công khai tình cảm thì đương nhiên cẩn thận lại càng cẩn thận rồi. Mà chú nhỏ bình thường bận rộn như vậy, trong một năm có năm sáu tháng không ở Bắc Kinh, cô ấy và chú nhỏ đều là dựa vào điện thoại và video để liên lạc.

Rồi lên đại học, cô ấy có cuộc sống và vòng bạn bè của riêng mình, không giống trước đây cả ngày dính chú nhỏ.

Lê Tranh nửa đứng dậy, mở đèn hướng dẫn trên xe.

Tưởng Thành Duật nhíu mày: “Cháu bật đèn làm gì?”

“Để chàu nhìn chú nhỏ cho rõ, nghe nói đàn ông khi yêu thì khác, để cháu xem thật hay giả.”

“...........”

Cánh tay dài của Tưởng Thành Duật nhấc lên tắt đèn đi.

Anh đẩy cửa xe đi xuống, thuận tiện mở cốp xe.

“Ối, chú nhỏ, chú đợi cháu với.” Lê Tranh cũng vội vàng xuống, “Đừng nói chú còn thẹn thùng nha.”

Tưởng Thành Duật không nói gì, xách phần trái cây cho cô, “Quay về kí túc xá đi, chú về đây.”

Hai tay Lê Tranh cầm túi trái cây nặng trịch, cười tủm tỉm mà nhìn chú nhỏ, cả người tản ra hơi thở nhiều chuyện: “Về nhà giúp thím nhỏ? À, đúng rồi, kí túc xá bọn cháu có bạn cùng phòng là fan mẹ của Thẩm Đường. Nghe nói Thẩm Đường ngày hôm qua ở trên biển tham dự đại hội chiêu thương, hôm nay mới về kinh đô, ngày mai có sự kiện ở sân ga của thương hiệu thể thao đó.”

Tưởng Thành Duật không tiếp lời, dùng sức vỗ vỗ bả vai cháu gái.

Giọng điệu của Lê Tranh như đang thương lượng: “Chú nhỏ, chú có gì thì cứ nói thẳng, không cần phải khách sáo với cháu, là cho Thẩm Đường một danh sách hay là nhận xét?”

Tưởng Thành Duật nói lời thấm thía: “Tranh Tranh, học tập cho tốt, tìm chỗ làm việc cho tốt, bằng không về sau tiền lương cháu mua trái cây ăn cũng không nổi.”

“.........”

“Vào đi thôi.” Tưởng Thành Duật lên xe.

Cho đến khi xe màu đen biến mất trong màn đêm, Lê Tranh vẫn còn bị câu nói mua trái cây không nổi kia làm trái tim tắc nghẹn.

Tưởng Thành Duật về đến nhà, Thẩm Đường đang xoay lưng đọc lời thoại.

Anh mang trái cây đặt lên bàn, Thẩm Đường từ trong kịch bản ngẩng đầu lên, “Tranh Tranh tặng cho anh à?”

“Không phải.” Tưởng Thành Duật cởi áo vest, “Mua hai phần, cho Tranh Tranh một phần.”

Không cần nói cũng biết, phần này là cho cô.

Thẩm Đường mở túi đồ ra, đều là trái cây cô thích ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.