Vì Quân Tư

Chương 1: Chương 1: Cầu ngươi nhớ đến ta




Máu lan tràn.

Tiếng khóc không thể ức chế.

“Đừng chết a...”

Nam hài quỳ trên mặt đất ôm nữ tử, hai vai vô lực run run.

“... Lam San... Ta không cho ngươi chết...”

Trên áo trắng nữ tử nở đầy hoa đỏ tươi.

“Lam San...”

Nàng hơi hơi mở mắt ra, tái nhợt mỉm cười, cố gắng hô hấp. Vươn cánh tay mảnh khảnh xoa mặt của hắn.

“Cầu ngươi... nhớ đến ta, Tâm Trần.”

Đầu ngón tay lướt qua mặt đứa nhỏ, đồng tử của nàng dầndần tan rã.

01

Đại mạc cát vàng.

Gió thổi tung hạt cát quay cuồng trong những tầng mây.

Một tòa khách điếm tọa lạc tại nơi tập trung các thương đội ở Đà Minh, có chút cũ nát. Cát vàng cuốn qua, tàn phá cửa sổ, mái ngói hiên nhà rung động. Gió cúi đầu nức nở, xuyên qua con đường phía trước đập vào vách tường đã bị thời gian bóc đi hình dạng, trở nên u ám.

Khách điếm có vài cây bạch dương gầy, nhánh cây khô cắt bầu trời, gió thổi qua, lá tuôn rơi.

Thê lương yên tĩnh.

Khách điếm này, lẻ loi trơ trọi tại không gian đầy cát vàng này, không biết đã qua bao nhiêu năm.

“Hoan nghênh quang lâm.”

Nam tử trung niên mang theoo một gánh hành lý nặng đẩy cửa vào. Người trong khách điếm ít ỏi, ngoài cửa sổ là ánh sáng mờ nhạt của sa mạc, bụi bậm theo gió bay lên.

“Xin hỏi khách quan cần gì, dừng chân hay ăn uống?”

Tiểu nhị chào đón, áo xám vải thô, bao khăn trùm đầu, khẽ mỉm cười. Thanh âm nhẹ nhàng. Nam nhân nhìn phía hắn: “Chưởng quầy đâu?”

Nói xong thì thả hành lý xuống. Tiểu nhị hiểu ý liền khoát khăn lên vai: “Khách quan mời vào bên trong.”

Xuyên qua tiền đường vào trong, nghiêng người vén tấm màn bằng vải bố lên. Trong phòng ánh sáng yếu ớt, đồ vật cũng phủ đầy bụi.

Một phụ nhân (chỉ người phụ nữ có chồng) đang gảy bàn tính ngẩng đầu cười.

“Nhiệm vụ mới sao?”

“Về tiền thù lao cùng nội dung, chủ nhân của ta đã viết hết trong thư.”

Mở hành lý, lấy ra một phong thư, một tập tranh, một hộp bạc trắng. Đây là quy tắc, thư là tin tức, bức tranh là mục tiêu và bạc là tiền đặt cọc.

“—— chủ nhân của ngươi còn nói gì không?”

Phụ nhân vén tóc, mày ngài uyển chuyển, răng trắng môi hồng, giữa tráng có dán một bông hoa nhỏ, một thân váy đen, như là từ trong bức họa bước ra. Nàng cười tinh tế nhận lấy mọi thứ. Nam nhân ngây người một lúc lâu, nhìn dung nhan thiếu phụ. Khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, tựa hoa Bách hợp, thanh lệ kiều mỵ, không giống như ở nhân gian.

“Chủ nhân của tôi chỉ nói như vậy.”

“Tối thiểu ta phải biết thêm một ít thông tin, nếu giết phải người không nên giết, thì rất phiền toái.”

Đây là một khách điếm trong đại mạc cát vàng.

Đồng thời, cũng là một tổ chức sát thủ có tiếng.

Trải qua rất nhiều năm, nó trở thành một cây cầu trung gian làm giao dịch giữa sát thủ và khách hàng.

Khách hành chỉ cần bỏ ra thù lao thích hợp cùng mục tiêu, nàng sẽ bố trí an bài sát thủ thực thi nhiệm vụ. Phí môi giới của nàng rất cao, bởi vì toàn bộ Trung Nguyên, không ai có thể am hiểu thế giới hắc ám của võ lâm bằng lão bản khách điếm này.

Lời của nàng làm cho nam nhân trung niên ngẩn ra.

“Phu nhân, tại hạ biết ý tứ trong lời của ngài, cũng biết nguyên tắc của ngài. Sáu năm trước huyền môn gặp họa diệt môn vì giết tướng quân đương triều, nhưng chủ nhân của ta có lệnh…”

“Được rồi, đừng nói lời khách sáo, cứ cho là nể mặt chủ nhân của ngươi.” Nàng phất tay áo, ngầm đồng ý. Nam nhân thở ra một hơi, không chú ý đôi mắt thiếu phụ lạnh như băng có một chút lóe sáng.

Nam nhân quay đầu, tiểu nhị đứng canh giữ ở cửa, lưng thẳng và rộng, vóc dáng anh tuấn cao to, khí thế yên tĩnh, không giống người bình thường.

02

Đêm Nam Cương thường lạnh và khô ráo. Cát vàng ngừng thổi ngoài ý muốn, đến đêm khuya cũng không thấy thổi lại.

Trăng tròn treo cao trên đêm tối đen, ánh trăng dừng trên lông mi cùng chóp mũi của nàng, như sương.

Nghiêng người trước cửa sổ, phẩy một ít hương trong lư, toàn bộ căn lầu dần bị bảo phủ bởi hương thơm.

Rửa mặt tháo trang sức, nhổ trâm xuống, tóc đen xõa ra.

“Đêm nay, thời tiết thật tốt.”

Nàng không quay đầu lại, nhìn thẳng tắp vào mình ở trong gương.

Không biết khi nào đã có một nam nhân đứng dựa vào cửa, vẫn mặc trang phục của tiểu nhị, mặt không thay đổi chăm chú nhìn nàng.

“Lam San, cần thiết sao?”

Hắn tháo khăn trùm đầu nhìn nàng, không vào nhà.

Đôi mắt xoay tròn, thiếu phụ thong thả quay đầu lại, mũi nhỏ mi thanh tú, thanh cao thoát tục, hé ra khuôn mặt của một cô gái, thanh lệ ôn nhu.

“Tại sao phải hóa trang bản thân già đi?” Giọng của hắn rất nhẹ, nên nàng không nghe thấy lời nói phía sau của hắn: “Bộ dạng này của ngươi không phải rất tốt sao.”

“A.” Lam San cười, khiến ánh trăng cũng xấu hổ mà biến mất. Thanh âm không mị hoặc như ban ngày mà trở nên trong suốt.

“Ngốc a, ta nói rất nhiều lần rồi, người ta sẽ không giao nhiệm vụ cho một thiếu nữ trẻ, bọn họ không tin tưởng ~”

Nàng cười đứng dậy, tay chỉ vào trán nam nhân: “Người mà, chỉ tin tưởng vào dấu vết của năm tháng cùng với đôi mắt của mình, có phải không tiểu nhị?”

Nam tử bật cười: “Đừng có nói ta như vậy.”

“Ngươi sống đến chín mươi tuổi thì cũng chỉ là tiểu nhị của khách điếm thôi.”

“...”

Nàng thong thả đi đến trước người hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

Trong phòng chưa đốt đèn, dựa vào ánh trăng, nàng nheo mắt lại, nhìn nam tử cao hơn mình rất nhiều lần.

Nàng cười khẽ vươn tay, xoa đôi mi sắc bén của hắn.

“... Lam San?” Hắn giật mình.

Nàng chỉ cười, tinh tế miêu tả. Tay vẽ theo ánh mắt nhẹ nhàng trượt xuống chóp mũi, một chút một chút, giống nhưđóa hoa phất qua.

Thu hồi tay, sau đó nhắm mắt lại ôm lấy hắn.

Thân mình hắn chấn động, cứng ngắc.

“... Lam San?!”

Hô hấp gần như đình trệ, một lúc lâu hắn không nói nên lời, cuối cùng, cúi đầu mới nói ra được một câu: “…Làm sao vậy?”

“Nha, Tâm Trần.” Nàng điều chỉnh một chút tư thế, “Tay của ta, có phải hay không rất lạnh?”

Hắn nghĩ nghĩ, nói: “Uh.”

“Ngươi trưởng thành rồi.” Chôn mặt trong lòng hắn, lắng nghe tiếng tim đập không ngừng của hắn.

“Đã bao nhiêu năm?”

“... Mười một năm.”

“Ha ha, đúng vậy, mười một năm.” Thanh âm của nàng mông lung.

Bỗng dưng buông ra, Lam San lui ra phía sau hai bước, hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nở nụ cười.

“Tâm Trần, lần này là lần làm ăn cuối cùng.”

—— “Ta không muốn làm nữa.”

03

Ngày kế.

Sáng sớm sắc trời tái nhợt.

Tâm Trần ở trong phòng bếp xoay người lại thì thấy nàng, một thân quần trắng, mặt mày như họa, mày ngài. Nàng duỗi thân người, xa xa nhìn lại, giống một cây Bách hợp yên lặng nở hoa.

Thấy ánh mắt hắn dừng trên quần áo nàng, nàng dạo một vòng: “Đẹp sao?”

“ ... Đã lâu không thấy ngươi mặc.”

Nàng luôn mặc trang phục màu đen, giống như là để tang ai đó, lần mặc đồ trắng gần nhất, đã là sáu năm trước đây.

Lam San cười cười: “Hôm nay là một ngày đặc biệt thôi.”

“Về sau tính như thế nào?”

“Ân, tiến sâu vào trong sa mạc.” Tay nàng vuốt cằm ra dáng suy nghĩ, “Dù sao mở tiệm cũng chán rồi.”

Tâm Trần không nói chuyện.

“Có đôi khi ta suy nghĩ.” Nàng vén rèm, “Nếu cuộc sống của ta cứ như vậy trôi qua thì thật tốt --- Mặc dù sau này sẽ không có ai nhớ rõ ta nữa…”

Hắn cúi đầu nhìn nàng.

“Ân, ta đây đi chiêu đãi khách nhân ~” Nàng vẫy vẫy tay xoay người, đôi vai gầy yếu biến mất ở chỗ rẽ.

Tâm Trần cúi đầu, trên miệng vẫn giữ nụ cười.

Hắn xoay người, mở bàn tay ra, có một bao thuốc bột cây hồng bì.

Hắn lẳng lặng đứng ở nơi đó, đứng yên thật lâu, cuối cùng, mở ra đổ vào nước trà, nâng ấm trà lên, nước trà tản ra một luồng nhiệt màu trắng.

Nhắm mắt lại, chỉ cần một hơi uống sạch.

Trí nhớ sẽ tiêu tan.

Trong khách điếm chỉ còn gió cuốn hạt cát thét gào như dã thú.

Không có khách, Lam San ngồi ở trước bàn, đối diện là một sát thủ mặc hắc y che mặt. Nàng bắt đầu nói.

“Đây là nhiệm vụ lần này.” Lam San đem những thứ cần thiết đưa qua, “Khách hàng hi vọng có thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.”

Hắc y nhân nhận mọi thứ nhưng chưa rời đi. Tâm Trần đứng một bên nhìn, nữ tử áo trắng cùng sát thủ hắc ý, thật đối lập.

Hắc y nhân không tiếng động mở ra cuốn tranh cùng thư tín, nàng vẫn mỉm cười.

Không khí trong khách điếm đình trệ u ám.

Hắc y nhân xem xong thì đưa bức họa đến trước mặt nàng.

Bức tranh vẽ một nữ tử mắt mị hoặc, áo trắng như tuyết.

“Mục tiêu lần này.” Hắc y nhân trầm giọng mở miệng, nhìn bức thư, “Là chưởng môn phái Cửu Hiên bị triều đình diệt môn sáu năm trước vì giết hại Độc Cô tướng quân, Lam San.”

Gió thổi yên tính, xẹt qua những góc mốc meo trong phòng.

Oanh.

Một tiếng vang lên, sát khí xuất hiện.

Bàn gỗ nổ tung bay về phía cửa, va chạm vào vách tường gỗ vỡ vụn, khói trắng tản ra.

Leng keng.

Ánh đao trong suốt, Lam San nghiêng đầu, thanh đao nhắm thẳng hướng nàng cấm thẳng vào bức tường ngay phía sau.

Bụi tung mù mịt, nàng hăng hái lui về sau, nghiêng người mỉm cười.

“Theo tin tức của giang hồ, chưởng môn Cửu Huyền sáu năm trước đã bị kiếm xuyên tim mà qua đời.” Nàng chậm rãi nói. “Triều Âm, những năm qua ngươi thế nào?”

Hắc y nhân tháo mặt nạ xuống, lộ ra một cô gái khuôn mặt xinh đẹp. Nàng nghiêng mắt nhìn người đã từng là sư phụ của mình, nói.

“Ngươi nhận ra khi nào?”

“Võ nghệ tiến bộ không ít đâu, Triều Âm.” Lam San thản nhiên tiếp được những cây châm đối phương phóng tới, đầu ngón tay thưởng thức, phát lực, những cây kim đứt đoạn, “Nếu đã gả cho Độc Cô tướng quân, dùng bạc nên cẩn thận. Ngày hôm qua, bạc ngươi đưa tới cho ta chính là bạc của quan phủ a.”

“Ngươi giết phu quân của ta ————” cô gái lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, “Ta phản sư môn, ngươi liền giết hắn, ta muốn ngươi chết.”

“Độc Cô tướng quân sao?” Nàng vuốt tóc.

Táp.

Bóng trắng chợt lóe, chớp mắt đã tiến ra sau lưng Triều Âm, ánh sáng như con dao đánh xuống.

“————!!!!”

Triều Âm không thể tin được tê liệt ngã xuống đất, run rẩy không thể động đậy. Nàng gian nan giương mắt, nữ tử áo trắng đã trở về chỗ cũ, che miệng cười khẽ, “Nhưng mà, vẫn yếu như vậy.”

“... Ha.”

Triểu Âm dán mặt trên mặt đất, sau một lúc lâu bất ngờ từ trong cổ họng bật ra một tiếng cười.

“Sư phụ đại nhân, ngươi nghĩ rằng ta vẫn là một Dương Triều Âm ngây thơ không biết gì sao?”

Phốc.

Một thanh đao ngắn bắn ra từ người Triều Âm cấm vào vách tường, sau đó bật ra xỏ xuyên qua thân thể Lam San.

Nàng cúi đầu nhìn đao bén nhọn nhiễm đầy máu, ánh sáng lạnh thấu xương, máu từ khóe miệng chảy ra. Nàng chậm rãi quay đầu, liền trông thấy một khuôn mặt quan thuộc.

“... Thì ra là thế.”

Tâm Trần mặt không thay đổi rút đao ra, vải vóc ma sát với máu vang lên những tiếng nhỏ. Nữ tử áo trắng như con diều ngã xuống, máu chảy lai láng, thấm ướt váy của nàng.

Nàng nghiêng mặt nâng đôi mắt, không có khiếp sợ, không có bi thương, không có phẫn nộ cùng đau đớn. Chỉ là im lặng nhìn hắn, nhìn thật sâu, cho đến khi không nhìn rõ.

Khi Tâm Trần xoay người, môi nàng giật giật, nói gì đó, hắn không nghe thấy gì.

Ngươi muốn nói cái gì.

Người té trên mặt đất đã không còn động tĩnh. Triều Âm miễn cưỡng đứng lên, tim đập như sấm, hơi thở phì phò.

Trong nháy mắt, nàng cảm thấy sợ hãi.

“Tâm Trần sư huynh, quả nhiên kế hoạch của ngươi rất hữu hiệu.” Nàng hít một hơi thật sâu, “…Ra tay rất độc.”

Đối phương cúi đầu, đứng thật lâu ở thi thể nữ tử áo trắng. Triều Âm nhếch miệng, trong mắt lộ ra vài tia không cam lòng.

Cầu ngươi nhớ đến ta (hạ)

04

Ngọn lửa như dã thú hung mãnh gào thét, cắn nuốt mỗi góc trong khách điếm, khói cuồn cuộn bốc lên, thảm thiết dưới ánh mặt trời, dường như hé ra một gương mặt tuyệt vọng, yên tĩnh bi thương mà hòa vào thiên không.

Triều Âm giữ ngựa, kinh ngạc nhìn ánh lửa cách đó không xa, hương vị cùng độ ấm nóng rực khiến nàng lui về sau, nhìn đến nam tử vẫn đứng yên lặng ở một bên.

Hắn tiến vào chỗ sâu nhất của đám lửa, dập tắt đi tàn tro còn lại. Mùi của tro tàn bị gió cuốn lấy nhưng lại quyến luyến không chịu rời đi, giống như nấn ná lại nơi u ám mà lâm li bi thương này.

“... Hối hận sao?” Nàng hỏi, ánh mắt có chút ngốc, trong lòng không biết suy nghĩ cái gì.

Nàng chỉ cảm thấy nơi này thật hoang vu.

Thật lâu sau, hắn mới nghiêng người dắt ngựa, cười với nàng.

“Đi thôi.”

Hai điểm đen trên cát vàng từ từ chuyển động.

Nàng chậm rãi quay đầu, khói đen trong tầm mắt đã tản ra, sa mạc dần yên tĩnh.

Sau một lúc trầm mặc, Triều Âm mở miệng, giọng có chút chát chát.

“Nha, sư huynh... Nếu lúc trước ngươi không cự tuyệt ta, ta, sẽ không chạy xuống núi…Cũng sẽ không gặp hắn…”

“...”

“... Chuyện hôm nay cũng không xảy ra.”

Có đôi khi ta suy nghĩ, vì sao lại thành thế này.

“Năm đó ta nhìn thấy nàng bị đâm thủng ... Ngươi ở ngay bên cạnh nàng, là ngươi cứu sống nàng sao?”

Một khi đã như vậy, vì sao nay lại giết nàng?

“Triều Âm, ta nói với ngươi một câu chuyện xưa.” Tâm Trần bỗng nhiên nở nụ cười, rất nhẹ, “Chuyện xưa này rất dài, có thể ngươi đã nghe qua, chuyện về một người trường sinh bất lão.”

Hắn từ từ cưỡi ngựa, nhìn sa mạc. Từng nghĩ nơi đây có thể vươn tay là bắt lấy ánh trăng, cuối cùng khi năm ngón tay nắm lại, chỉ là hư không, chuyện xưa đã bao lâu.

“Mấy trăm năm, có lẽ, một ngàn năm đi, Trung Nguyên từng có một quốc gia rất phồn hoa, tên là Yến. Một ngày nọ, có một Vu sư (thầy mo, phù thủy) đi vào quốc gia, công bố nắm giữ được thuật trường sinh bất lão. Người dân đương nhiên là hoài nghi. Vu sư nói, chỉ có dòng máu hoàng thất thuần khiết mới có thể nhận được thuật này. Hoàng thượng chần chừ thử nghiệm, các đại thần nghi ngờ Vu sư muốn dồn Hoàng thượng vào chỗ chết. Nhưng nếu không thử, tâm nguyện đế vương ngàn năm sao có thể hoàn thành. Sau đó, nữ nhi mà Hoàng thượng thương yêu nhất xuất hiện.”

Không một ngọn gió, sa mạc trở nên rộng rãi mênh mông.

“Nàng đến thử pháp thuật này, nguyện ý làm vật thí nghiệm bởi vì muốn phụ hoàng của nàng trường thọ. Nhưng mà, Vu sư làm thuật khiến nàng chết, Hoàng thượng bi ai không thôi, đánh chết Vu sư. Sau đó Hoàng thượng nhanh chóng già đi, suốt ngày ủ rũ, lúc nào cũng tưởng nhớ nàng.”

Triều Âm nắm chặt dây cương.

“Chuyện xưa chỉ đến đây…Muốn biết sau này ra sao không? Mười năm sau, khi hoàng thượng sắp băng hà, lúc ngài hấp hối lại thấy nàng. Nàng đứng trước giường hắn, vẫn là dáng vẻ của một cô gái. Vu sư kia không có gạt nàng, nàng quả thật trường sinh bất lão. Nàng nói, phụ hoàng, ta vì sự tưởng nhớ của người mà sống.”

Đó là dị thuật cấm kị của Nam Cương.

Phụ hoàng nàng nói, ta muốn ngươi vẫn sống sót.

“Cô gái trẻ kia trải qua không biết bao nhiêu thời đại, hưng thịnh cùng suy vong, nàng sống thật lâu, chỉ cần có người nhớ rõ về nàng, nàng sẽ trường sinh bất lão. Vì thế nàng thường xuyên thu dưỡng một ít cô nhi, những cô nhi này sẽ nhớ nàng, cảm ơn nàng, mãi cho đến khi bọn họ chết. Mà nàng sau đó lại thu dưỡng cô nhi khác, cứ thế mà sống sót.”

Triều Âm cả người run lên.

“Ngươi nói, trong lòng nàng suy nghĩ cái gì...”

Thanh âm Tâm Trần tung bay.

Chín năm trước, nàng lên làm chưởng môn phái Cửu Hiên rất có uy vọng trong giang hồ. Sáu năm trước, người giết Độc Cô tướng quân bị triều đình bao vây tiêu diệt.

Hắn ôm nàng trong vũng máu, bất lực khóc.

Hắn vẫn nhớ rất rõ khuôn mặt nàng, lúm đồng tiền của nàng.

Tầm mắt trở nên mơ hồ.

“Sư huynh... ?!”

Nhan sắc trong trí óc hắn bỗng nhiên mờ dần.

... Dược buổi sáng rốt cuộc có tác dụng sao?

“———— sư huynh?!”

Hắn muốn cười, không có khí lực, từ trên ngựa ngã xuống.

Bỗng nhiên hiểu được trước khi chết nàng muốn nói gì.

Không phải, vì sao. Không phải, ta hận ngươi.

Mà là, thực xin lỗi.

Thực xin lỗi, khiến ngươi có quyết định như vậy.

Ngay từ khi bắt đầu, có lẽ ngươi đã biết kết cục này.

Ngươi mệt mỏi đã bao lâu.

Yêu cùng chết, đối với ngươi mà nói, đúng là xa xỉ.

Khi chín tuổi, ta lần đầu tiên nhìn thấy ngươi.

Ngươi thướt tha đi về phía ta, trưng ra bức họa với tiên cảnh bên trong, kéo cánh tay ta, ý cười trong mắt: “Ta gọi ngươi là Tâm Trần, ta là Lam San, ngươi có muốn theo ta không?”

Khi mười một tuổi, ngươi lên làm chưởng môn, giữa tiệc ăn mừng, ngươi bắt lấy tay ta: “Làm ta sợ muốn chết, cứ tưởng đã đánh mất ngươi.”

Mười hai tuổi, ngươi dắt đến một tiểu cô nương cười nói: “Tâm Trần, đây là sư muội của ngươi, Triều Âm.”

Mười bốn tuổi, ngươi ngạc nhiên trợn mắt: “Ngươi làm Triều Âm tức giận bỏ chạy sao? Còn không nhanh chân đuổi theo.”

Mười sáu tuổi, có người muốn tướng quân suy sụp, ủy thác ngươi ám sát tướng quân phu nhân. Ngươi trực tiếp tự mình giải quyết tướng quân sau đó nói không cần thêm thù lao.

Mười bảy tuổi, ngươi ngẩng đầu, nheo lại mắt cười ấm áp với ta: “Theo ta đi đại mạc đi, Tâm Trần, ta muốn ngươi làm tiểu nhị khách điếm.”

Mười chín tuổi, “Ta biết ngươi thích lão bà, tựa như nhưta vậy~”

Tâm Trần, Tâm Trần, chẳng qua chỉ là trong lòng vẫn có bụi bặm phàm trần.

Trí nhớ bị dược lực rút ra, hóa thành tro tàn biến mất.

Trên thế giới này, người có thể nhớ đến ngươi chỉ có ta đi.

Ngươi đang cười.

Đó là thông báo tàn nhẫn nhất thế giới với ta.

Lam San, xin cho ta quên ngươi đi.

05

Mười một năm sau.

Đêm tối, trong dinh thự, ánh lửa tận trời.

“Trời ạ, đây là nghiệt gì…Mười một nhân khẩu a…”

“Đều bị giết đi?”

“Nhà này rốt cuộc chọc đến người nào, ra tay độc ác như vậy. Chủ nhà là một người hiền lành, vợ cũng xinh đẹp, sao có thể…”

“Hư, cẩn thận --- hung thủ có thể còn ở bên trong, phóng hỏa thiêu chết, chắc cùng nhà này có oán hận sâu đậm a…”

Cách.

Hắn mở mắt ra.

Giữa đám lửa cháy rực trời, nữ tử áo trắng rút kiến đi đến, trên váy là một đóa hoa lớn nở rộ, yêu diễm như tu la.

Nàng có khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp.

“... con Tâm Trần sao?”

Nàng cúi đầu, thân ảnh bao xung quanh hắn, nhìn nam hài lui ở góc tường. Gương mặt thật quen thuộc, nàng im lặng nở nụ cười.

Kiếm phản chiếu ánh lửa, máu chảy dọc thân kiếm, rơi xuống đất. Nàng chậm rãi tới gần hắn, đôi mắt nam hài đen như mực lóe ra ánh sáng khác thường, thanh âm mỏng manh.

“... Tỷ tỷ... Ngươi... Giống như đang khóc nha...”

“—— ngươi không sợ ta sao?” Nữ tử lại mỉm cười, “Thật giống Tâm Trần trước đây.”

Nữ tử cười nhẹ nhàng như nước, thì thào nói. Nàng cúi người xuống gần nam hài, đưa tay xoa mặt hắn.

“Tâm Trần ngu ngốc này, có lẽ ta rất muốn chết, nhưng nguyện vọng này của ta phải trả một cái giá rất lớn, ngươi không thể nào trả nổi. Dùng tay ngươi để giết ta, ta chưa bao giờ nghĩ tới.”

Bất luận thế nào, ngươi, vẫn là kẻ phản bội.

Nghĩ rằng thật sự sẽ giết được ta sao.

Cho dù không có sự tưởng nhớ của ngươi…Ngươi cho là, Triều Âm đối với ta, chỉ có hận thôi sao?

“Nguyên nhân là, bụi phàm trần, mới không có cách nào xóa bỏ hoàn toàn a…”

Sự tiếp xúc ôn nhu mà lạnh lẽo, từ ánh mắt đến mũi, đến chóp mũi, tinh tế miêu tả.

“—— nha, ngươi.”

Trong mắt nàng có tia sáng.

“Ta là Lam San, ngươi có nguyện ý đi cùng ta không, trở thành trụ cột để ta có thể tồn tại ở thế giới này?”

“Ngươi có thể... Luôn nhớ về ta không?”

Trận lửa hỏa thiêu kia ẩn hiện trong mắt nàng, thiêu đốt lòng của hắn.

Ánh lửa sáng quắc được nữ tử áo trắng tiên diễm như Tu La châm lên cùng với máu, không gian yên tĩnh.

Hoàng hôn thả gần,

Thiều quang bán chưởng sa.

Trễ thụ bạc phơ tại,

Phù sinh nếu cô thuyền.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.