Vì Quân Tư

Chương 8: Chương 8: Gọi tên của người (thất)




Màu hồng của liễu lục Giang Nam, ánh tà dương nơi đại mạc phương Bắc.

Có lẽ chỉ có chúng nó mới không thay đổi theo thời gian.

Hắn thật quyết tâm buông xuống mọi thứ.

Nhập quân bảy năm ba tháng, tướng quân chết trong chiến loạn.

Kết cục này ngay cả hắn cũng thấy thật buồn cười.

Ý đồ mưu phản của Trà Lăng vương đã đạt được, thế cục biên quan càng thêm hỗn loạn, quân nội phản lại rục rịch.

Tướng quân trong lúc bình định lại trúng tiễn xuyên tim, mũi tên là từ phía sau phóng tới.

Trong quân có nội quỷ.

Tử Hề giục ngựa đưa hắn từ trong lòng kẻ địch cứu ra, kiếm khí sắc bén xẹt qua như gió, tướng sĩ như bị cắt thành những mảnh nhỏ, huyết vũ trút xuống đầy trời, dính trên khuôn mặt Tử Hề, thật nóng bỏng.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo đảo quanh quân lính của địch đang lạnh run, giống như nhìn một đống kiến xếp hàng, cuối cùng nghênh ngang mà đi, bỏ lại sau lưng hoang toàn cùng chết chóc.

“... A Khương, hẳn là sẽ không oán ta...” Nam nhân lẳng lặng cười, ánh sáng trong đôi mắt dần tắt.

“Ta nghĩ... Ta có thể gặp lại nàng rồi…”

Tử Hề buông tay, khép mắt hắn lại.

Hoang, cánh đồng tuyết, thi thể, máu tươi, tiếng kêu thảm thiết.

Tất cả liên miên cùng một chỗ, đan vào nhau tạo thành bức tranh thê lương, bi thương trải ra khôn cùng.

Có lẽ chỉ có tu la mới có thể tồn tại trong hoàn cảnh như thế.

Tháng bảy cùng năm, trong triều truyền đến thánh chỉ.

Hắn trở thành thống soái của tám mươi vạn quân, năm ấy hắn hai mươi ba tuổi.

Tháng hai năm sau, trở về Trương An phục mệnh.

Trong rừng, trên sườn núi, từ một ngôi mộ cô độc giờ đã thành đôi.

Hắn đến trước mộ tế bái, sau đó thổi một khúc.

“Tướng quân, phu nhân, Tử Hề cáo từ.”

Nam tử hơi hơi vuốt cằm, xoay người rời đi, dưới ánh trăng, vóc dáng cao to để lại cái bóng kéo dài trong đêm.

Khi diện thánh, Hoàng Thượng tận lực tán dương hắn, quần thần cùng phụ họa.

Đi giữa ngự hoa viên đã thấy tứ công chúa đợi hắn, nàng đã thành cô gái mười tám tuổi, đôi mắt hắn hiện tia kinh diễm, chính trực cũng sáng lạn. Cô gái che tay áo, trên gương mặt thoáng thẹn thùng mà ửng hồng. Một đôi mắt bên ngoài nhìn vào, giữa cánh đồng hoa hồng nở rộ, thiếu niên tướng quân cùng công chúa điện hạ đã có một cuộc gặp gỡ truyền kỳ. Câu chuyện này nhanh chóng lan truyền và trở thành tiêu điểm.

Khi hoàng hôn hắn mới trở về, thị nữ cùng nô bộc phủ tưởng quân đã sắp hàng tại cửa lớn chờ đợi chủ nhân, tứ phương tám hướng cúi đầu hành lễ. Hắn đi qua sai hạ nhân chuẩn bị một bộ y phục cho ban đêm rồi ra khỏi cửa.

Nghe nói nàng đã lui về không làm nhạc công ở Kính Hoa các nữa. Cầm nghệ có một không trong thiên hạ, trong cung năm lần bảy lượt thỉnh nàng, muốn nàng làm vui lòng cung chủ.

Nàng từ chối.

Tiếng đàn từ lầu hai tung xuống. Hắn ngồi dưới lầu, lẳng lặng lắng nghe.

“Niểu tình ti thổi tới sân vắng viện, dao dạng xuân như tuyến.

Ngừng sau một lúc lâu chỉnh hoa điền. Không sủy lăng hoa trộm nhân bán mặt.

Dĩ đậu áng mây thiên. Ta bước hương khuê sao liền đem toàn thân hiện.

Không đến lâm viên, sao biết như thế.

Thì ra muôn hồng nghìn tía khai lần,

Giống như như vậy đều đưa ra cảnh tượng đổ nát.

Ngày tốt cảnh đẹp nề hà thiên, thưởng tâm chuyện vui nhà ai viện.”

Khi mười lăm tuổi, hoa nở đầy sân, hắn nhìn thấy nàng trong đình viện, xung quanh là đào mai nở rộ, xinh đẹp tuyệt trần.

Nàng nhón chân muốn hái đóa hoa đào kia, nhưng vẫn không tới.

Nàng tuyệt thế võ công, tung tay áo, tàn hoa bay đầy trời. Nhưng nàng không làm thế, vẫn như một tiểu cô nương vươn tay áo, thêm cái quạt tròn, nhưng vẫn không tới.

Hắn thở dài trong lòng, chậm rãi bước qua, nhẹ nhàng nâng tay đã bẻ một nhành hoa đưa đến cho nàng.

Hoa đào yểu điệu tươi sáng, cho dù vậy vẫn không sánh kịp đôi mắt mang đầy ý cười của nàng, sáng ngời khắp không gian.

“Thật đáng ghét, sao ngươi lại cao như vậy.”

Nàng nhướng mi ý định chụp đầu hắn như trước đây, nhưng phát hiện việc này so với hái hoa đào càng khó hơn. Đôi mắt lóe lên tia sáng, sau đó chỉ thản nhiên mỉm cười. Ký ức trở về, hắn bỗng nhiên nhận ra, nụ cười của nàng có vài phần mất mát cùng bất đắc dĩ, cũng có vài phần đau thương.

Lớn lên, tức là ly biệt.

“Đúng ba tháng mùa xuân ưu việt không người gặp, qui tắc cho ngươi như hoa mỹ quyến, như nước năm xưa.

Này một chốc thiên lưu nhân liền, thảo tạ hoa miên.

Sợ trận gió,

Thổi trúng hoa thất thần, cô phụ hảo cảnh xuân.

Đồ hoán uổng công.”

Có lẽ hắn đã đến lúc buông tay, giống như trước kia nàng đi tìm những người khác vậy. Rời xa nàng, đi tìm một người thích hợp, ví dụ như Tứ công chúa, sau đó hắn sẽ hưởng thụ sự huy hoàng sáng lạn khi còn sống.

Hắn đáng lẽ nên hiểu được, nàng không thuộc về bất kỳ kẻ nào, cũng không thể cùng kẻ nào yêu nhau.

Qua mấy ngày, Thánh Thượng liền nhắc tới hôn sự với Tứ công chúa, đánh tiếng hỏi hắn. Hắn biết Tứ công chúa trốn ở ngoài điện vụng trộm nghe, dáng vẻ tinh quái lại khẩn trương khiến hắn nhếch khóe miệng cười.

Nữ hài tử tốt đẹp như vậy, muốn người khác không thích thật khó.

“Quốc sự quan trọng, trước hãy để Tử Hề bình định phản loạn phương Bắc rồi hãy quyết định.”

Hoàng Thượng vui mừng đáp ứng, cô gái bên ngoài tức giận đến mức dậm chân. Hắn vừa ra, nàng kiềm chế không được đỏ mặt tới hỏi hắn.

“Tướng quân, người có thương nhớ nữ tử khác sao?”

Mặc dù nàng khẩn cấp hỏi, nhưng dù sao cũng chỉ là một cô gái, lời ra khỏi miệng, giống như tiếng muỗi, thỉnh thoảng ngẩng đầy liếc nhìn nam tử anh khí bức người trước mắt. Hắn vĩ đại mà đẹp mắt, khiến người ta rất muốn tới gần.

Nếu có thể cùng với nam tử này ở cùng một chỗ, thật là tốt biết bao.

“Vì sao nói như vậy?” Hắn cúi đầu, tinh tế hỏi.

“Bởi vì... Bởi vì phụ hoàng đã mở miệng, ngươi còn từ chối!” Nàng đan hai tay vào nhau: “Nữ tử kia xinh hơn ta? Hay đẹp hơn ta? Nàng có phải tốt hơn ta nhiều không? Ngươi nói, ta…ta có thể sửa!”

“Công chúa điện hạ không có gì không tốt, không ai có thể thay thế.” Hắn cười khẽ, đầu ngón tay nhẹ khẩy qua khuôn mặt ngây ngô nhỏ nhắn. Đây là hành động thân mật nhất của hắn với nàng, lông mi của nàng chớp chớp, khiến người ta thương tiếc.

Tâm của hắn hơi giật mình.

Có rất nhiều chuyện đã bắt đầu đi xa.

Nữ tử áo trắng đánh đàn dưới ánh trăng, khuôn miệng luôn nở nụ cười, hắn tham lam xem không chớp mắt. Nàng gọi hắn là Tử Hề, giống như thắp lên ánh sáng bên người hắn. Nàng ngủ không hề phòng bị trước mặt hắn, tùy hắn ẫm đến giường. Cuối cùng, khi nàng trúng dược, ôm lấy hắn, nói, Tử Hề, may mắn ngươi ở trong này.

Bọn họ từng môi giao môi, gáy hoan gáy, thân thể thân mật như vậy. Nay toàn bộ đã trở thành mộng.

—— Ở trong lòng ngươi, có địa vị của ta hay không, chỉ một chút là tốt rồi.

Hắn đã hèn mọn như thế, không dám cầu nhiều quá.

—— Không có.

Đó là nụ cười của nàng.

20

Cùng năm, Trà Lăng vương xốc binh mưu phản.

Chiến tranh kéo dài trên toàn diện, từ biên quan phương Bắc lan tràn khắp nơi.

Trường An.

Trong bóng đêm, mưa to tầm tã, tia chớp nổ tung dưới chân trời cuồn cuộn.

Tầm mắt binh lính thủ thành trở nên mơ hồ, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa tới gần, điên cuồng kêu gào.

“Người nào ——?”

Lệnh bài hoàng kim xuất ánh hào quang trong bóng đêm.

Khiếp sợ tràn khắp không trung, mọi người quỳ xuống hành lễ, binh lính cuống quýt mang cửa thành mở ra.

Cửa thành chậm rãi mở ra, chỉ đủ một người đi qua, chỉ thấy một đạo bóng đen lướt vào, biến mất trong màn đêm, chỉ còn tiếng sấm rền cùng mưa rơi.

Nữ tử tựa vào bàn gỗ trong sương phòng, chợt có tiếng nói: “Tiểu thư.”

Lão bộc ngoài cửa cúi đầu nói: “Đã trễ thế này, rất dễ cảm lạnh, mời tiểu thư đi nghỉ ngơi đi.”

Lam San đứng lên, để bát canh sang một bên.

“Bên ngoài gió to quá, có ánh sáng ngoài cửa sổ…Vãn nhi ngủ rồi sao?”

“Hồi tiểu thư, tiểu thiếu gia đã ngủ, có nha hoàn cùng di nương trông coi, xin tiểu thư yên tâm.”

“Đã biết, ngươi cũng sớm nghỉ ngơi đi, đừng để ý ta nữa.”

“... Vâng.”

Lại lần nữa, không gian trở về yên tĩnh. Mưa gió bên ngoài vẫn to. Lá cây lắc lư trong đêm chiếu vào cửa sổ, khiến người khác sợ hãi. Từng đợt ánh sáng trắng lóe lên, nàng chỉ lẳng lặng ngồi, nhìn vào nơi vô định.

Bỗng dưng, cửa loảng xoảng một tiếng, mưa gió từ ngoài thổi vào.

Nam tử mặc áo đen đứng ở cửa, áo choàng thấm ướt, dưới tấm áo choàng mơ hồ thấy áo giáp chưa kịp tháo, ánh kim loại sáng bóng chiếu lên từng trận hào quang. Hắn phong trần mệt mỏi, mang theo giá lạnh cùng hoang vắng vùng biên quan.

Hắn thở hổn hển, chăm chú nhìn nàng.

“Tử Hề ——?” Nàng ngẩn ra, đi đến cửa. “Sao ngươi lại tới đây, ngươi không phải ở biên quan sao?”

Hắn trầm mặc, ánh mắt gắt gao khóa ở nàng.

Nàng đi châm ngọn nến: “Chờ một chút, ta gọi người đun nước sôi…”

Vừa rời đi một bước, đã bị cái lạnh ẩm ướt như băng túm vào lồng ngực, gắt gao ôm chặt, cánh tay to lớn khiến nàng không thể động đậy.

Cơ hồ cảm giác được, hai tay hắn run run nhè nhẹ, vùi đầu bên cần cổ của nàng, bên tai hô hấp nồng đậm, nước mưa theo mũi hắn phun xuống, cái lạnh mềm nhẵn.

Nàng run rẩy một chút.

Bốn năm chưa từng gặp lại, thấy, cũng là như vậy, môi nàng nở nụ cười đối với hắn trêu chọc cùng an ủi, đôi môi lạnh lẽo bỗng đi lên, cơn lạnh xuyên thấu trái tim băng giá.

Hắn gần như bá đạo chà đạp môi nàng, trằn trọc, dần dầnnóng rực. Mưa gió trong đêm, lạnh giá như băng, hắn hôn nàng đến đau.

Hắn hung hăng ôm nàng.

“... Ta nghĩ đến ngươi đã xảy ra chuyện...”

Bên tai là thanh âm hắn khàn khàn.

“Ngươi không có việc gì...” Thật tốt quá, hắn không mong gì hơn nữa, đột nhiên mất đi khí lực, bên cạnh có nàng, mọi lời nói đều trở thành trói buộc.

Hắn thật sự nghĩ hắn có thể buông tay.

Hắn thật sự nghĩ hắn có thể nắm giữ lý trí.

Chẳng qua, khi tin tức truyền đến, hắn không biết cảm giác khủng hoảng lại kinh hoàng thế này.

“Tử Hề.” Nàng lẳng lặng nói, mặc hắn ôm: “Buông ta ra trước được chứ? Chớ quên ngươi là ai.”

Hắn làm sao có thể buông ra.

Ngoài cửa sổ một tiếng sấm rền, ánh sáng trắng chói cả bầu trời.

Hắn bỗng nhiên nghe được tiếng khóc nỉ non của hài tử, ngẩn ra, hơi hơi buông tay. Lam San chậm rãi tránh hắn ra một bên.

“Tiểu thư.”

Lão bộc ở ngoài cửa thấp giọng nói.

“Tiểu thiếu gia bị bừng tỉnh, cứng rắn muốn gặp tiểu thư.”

“Đã biết, lập tức đến.”

Nàng chỉnh lại quần áo, bước đến cạnh cửa, lại nghiêng đầu nhìn hắn.

“Ngươi cũng nên đến xem đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.