Vì Thiên Sư Đại Nhân Cống Hiến

Chương 38: Chương 38




Trạch quỷ 9

Cô Thi đang định buông con mèo mình nuôi từ lúc nó còn nhỏ đến tận khi lớn lên xuống để giúp đại thiếu gia cắt một nhúm tóc, nhưng con mèo trắng vẫn luôn ngoan ngoãn bất chợt nổi điên bắt đầu kêu gào, “Meo meo meo meo meo meo.”

Trong lúc kinh ngạc cô ta ôm không vững nên con mèo trắng trong chớp mắt đã nhảy ra khỏi vòng tay của cô ta rồi chạy như điên về phía đám đông không thèm quay đầu nhìn lại, cô Thi cuống quýt chỉ về phía con mèo trắng đang chạy thục mạng rồi hô lên: “Mau, mau giúp tôi bắt Tiểu Mị lại!”

Mèo vốn là loài động vật nhanh nhẹn khéo léo, ba chui hai nhảy Phong Ly đã chạy đến bên chân Lệ Nam, đáng tiếc nó vẫn chưa quen với cơ thể mới của mình nên chưa học được cách leo cây chỉ có thể cào cào ống quần của Lệ Nam bày tỏ lo lắng.

“ Meo meo -- meo meo meo... meo meo!!”

Lệ Nam nhẹ nhàng lên tiếng trấn an nó: “Ngoan, đừng sợ, tao biết rồi.” Hắn thấy Phong Ly thật sự hoảng loạn phải cố gắng lắm mới kìm lại được ý nghĩ giả vờ như không biết và trêu chọc nó. Lệ Nam ngồi xổm xuống vươn tay nâng cái bụng mềm mại của Phong Ly lên rồi ôm nó vào trong lòng. Người ngoài nhìn vào chỉ có thể thấy vị bác sĩ đẹp trai ưa nhìn nhẹ nhàng hôn lên tai của con mèo trắng, chỉ có đương sự mới nghe được Lệ Nam đang nhỏ giọng uy hiếp: “Nếu muốn bọn tao đưa mày ra khỏi cái nơi quỷ tha ma bắt này thì chờ lúc nữa phải cào chết cái lão đạo sĩ kia cho tao.”

Phong Ly mềm nhũn kéo dài âm cuối: “Meooooo~”

Tiếng kêu meo meo này thậm chí không cần phiên dịch, có cắt tai đi hắn cũng hiểu Phong Ly có thể sẽ nói cái gì, hắn trực tiếp cười nói: “Tự nghĩ biện pháp cụ thể đi, cố gắng lên nha chồn.”

Phong Ly: “Meo meo grào!”

“Bác sĩ Trương, cảm ơn anh.” Cô Thi mỉm cười đứng trước mặt Lệ Nam vươn tay muốn nhận lại con mèo của mình, Lệ Nam cũng mỉm cười trả Phong Ly chỉ hận không thể gào lên hai chữ không muốn cho cô ta.

Cô Thi nhận lại mèo còn cố ý ngả ngớn mập mờ vuốt ve mu bàn tay Lệ Nam, cô ta cho rằng mình làm rất bí mật không ai thấy được nhưng thực tế tất cả đều không qua nổi đôi mắt lạnh lùng của Ngôn Hành Yến.

Đợi cô ta vừa đi Ngôn Hành Yến lập tức kéo Lệ Nam đến trước người dùng sức lấy tay áo chùi tới chùi lui chỉ hận không thể lột luôn lớp da này xuống. Người bị sỗ sàng thì chỉ biết dở khóc dở cười, hắn vội vã bảo vệ cho mu bàn tay bị lau đến đỏ bừng của mình, “Được rồi được rồi, không phải đã bảo cậu kìm nén tính cách của thầy Lý rồi à, sao mà vẫn ghen nhiều như vậy chứ.”

“Lại Đông Sơn tái khởi ngóc đầu trở lại không được à?” Ngôn Hành Yến hung tợn lườm Lệ Nam, “Lẽ nào cậu có thể chữa được cái bệnh háo sắc của bác sĩ Trương?”

“...” Lệ Nam bỗng nhiên thấu hiểu được tâm trạng vô cùng tệ của Ngôn Hành Yến hiện tại, hắn phá lệ thức thời lựa chọn im lặng.

Sau khi tìm được mèo cô Thi lại quay lại chuẩn bị cắt tóc cho đại thiếu gia, trong ánh mắt đưa tình ẩn chứa tình cảm dịu dàng dù là Ngôn Hành Yến cũng phải tán thán một tiếng ảnh hậu.

Thân thể nho nhỏ của Phong Ly phải vác gánh nặng, nó hồi hộp căng thẳng đến mức lông trên người dựng hết cả lên xõa tung chẳng khác gì con nhím, nhất định phải dùng chồn lực để cho hai vị chủ nhân vô lương tâm thấy rõ thế nào là hình thái của ba loài động vật. Nó tủi thân nhìn chằm chằm vào lão đạo sĩ lỗ mũi trâu, coi bộ là định dùng ánh mắt để giết chết lão.

Rốt cuộc ngay trước khi đạo sĩ nhận lấy tóc của đại thiếu gia mắt mèo của Phong Ly sáng ngời, nó túm lấy cơ hội hiếm có này nhảy vụt lên tránh thoát khỏi vòng tay hầu gái đang ôm mèo giúp cô Thi, trực tiếp nhảy lên mặt đạo sĩ cố gắng hết sức vừa gào meo meo vừa cào loạn một trận.

“A!!!” Lão đạo sĩ đáng thương bỗng nhiên bị mãnh thú tấn công bất ngờ không kịp đề phòng hét lên một tiếng thảm thiết, tóc, kiếm gỗ đào với mũi kiếm đang đính một lá bùa đều rơi xuống đất, nào còn cái vẻ tiên phong đạo cốt, “Nghiệt súc! Còn không mau đuổi con nghiệt súc này đi!!”

Lệ Nam đã sớm đợi lâu lập tức tách khỏi đám người, hắn giả vờ gấp gáp kêu mọi người xung quanh mau tản ra, ban đầu thì nói nếu bị mèo cào rách da sẽ bị lây bệnh dại, thậm chí còn bị teo não dẫn đến tử vong, đang nói lời đến bên mép Lệ Nam bỗng nhiên lại đổi giọng: “Ban đầu con mèo này rất ngoan ngoãn nhưng hôm nay tính tình bỗng nhiên thay đổi, nhất định là lão đạo sĩ kia đã câu ra quỷ nước bám lên người nó, mọi người nhanh tránh ra đừng để bị quỷ nước đoạt xá!”

Lệ Nam bịa đặt có đầu có đuôi nên hiệu quả tốt ngoài ý muốn, không chỉ người xung quanh lập tức giải tán mà ngay cả chủ nhân của mèo trắng là cô Thi cũng cuống quýt đỡ đại thiếu gia chạy ra xa.

Lão đạo sĩ: “...”

Đến cùng ai mới là đạo sĩ trừ yêu trấn tà hả?

Nghe tiếng bước chân Lệ Nam và Ngôn Hành Yến tới gần cuối cùng Phong Ly cũng dừng lại mấy đòn tấn công chả ra thể thống cống rãnh gì, vẻ mặt nó như một con mèo yếu ớt bị hại meo meo một tiếng rồi nhào vào trong lòng Ngôn Hành Yến.

Lão đạo sĩ mới là người bị hại chân chính, lúc này trên mặt lão toàn là vết cào đỏ trắng đan xen, lão đạo sĩ tức đến run cả người, lập tức nói theo Lệ Nam: “Đúng! Mắt âm dương của tôi có thể thấy rõ ràng con quỷ nước đã bám lên người của nghiệt súc này! Nhất định phải dùng tam vị chân hỏa thiêu chết nó mới có thể tinh lọc oán khí của con quỷ nước!”

“Tốt tốt.” Lệ Nam không suy nghĩ đã phụ họa theo lão, hắn mở cái cặp da mang theo bên người, “Đạo trưởng, tôi chỉ là một bác sĩ khám bệnh ở một phòng khám tư nhân, mặc dù ngài có chân khí hộ thể bách độc bất xâm nhưng hãy để tôi chữa trị giúp ngài.”

Đạo sĩ được nịnh hót cực kỳ thư thái, lão hừ một tiếng rồi nói với vẻ khinh thường: “Đồ của người Tây toàn thứ vứt đi!” Nhưng cũng không từ chối bông còn tẩm cồn iot của Lệ Nam.

Trong lúc Lệ Nam hấp dẫn lực chú ý của tất cả mọi người Ngôn Hành Yến lặng lẽ tới gần gương bát quái đạo sĩ để trên bàn. Phong Ly chui đầu ra từ trong lòng y tò mò nhìn Ngôn Hành Yến chấm một chút chu sa rồi thành thạo thêm một nét phẩy lên hoặc móc xuống một cái sửa đổi toàn bộ bùa chú trong tầm mắt.

Y chỉ thay đổi một vài chỗ nhưng lá bùa đã khác ban đầu một trời một vực, hoặc tăng mạnh hoặc suy yếu thậm chí còn tương phản hoàn toàn. Vì gặp được lĩnh vực sở trường của mình nên khóe môi Ngôn Hành Yến không tự chủ được vương chút ý cười, đôi mắt bị che sau cặp kính cũng cong lên. Trong lúc lơ đãng Lệ Nam nâng mắt đã thấy được nụ cười không có ý tốt sau khi đã thực hiện được trò đùa dai của y.

Có chút hư, có chút ngạo mạn, có chút đắc ý, có chút ngang ngược, có chút... dễ thương.

- -- Hoặc là đáng yêu.

Ánh mắt Lệ Nam nhanh chóng né tránh như phải bỏng, hắn quyết định lát nữa sẽ đeo một cặp kính râm, cái lớp filter lọc người đẹp của bác sĩ Trương đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến thẩm mỹ của hắn, còn tiếp tục như vậy nữa hậu quả khó mà lường được.

“Móng vuốt.” Ngôn Hành Yến nói khẽ với Phong Ly, con kia không hiểu gì vươn ra cái móng vuốt vừa ngắn vừa nhiều lông của mình ra, lại xoẹt một cái khoe khoang móng vuốt sắc bén của nó. Ngôn Hành Yến cứ thế nắm lấy móng mèo vẽ lên mặt gương làm cho cái gương bát quái hỏng hoàn toàn.

Lệ Nam còn chưa bôi cồn iot cho lão đạo sĩ xong Ngôn Hành Yến đã im hơi lặng tiếng xuất hiện sau lưng hắn, trong lòng còn ôm con mèo trắng ngoan ngoãn như đã thay đổi tâm trạng, “Nghe nói mắt mèo có thể thông linh, tôi chắc chắn lúc nãy nó đã nhìn thấy thứ bẩn thỉu gì đó nên mới có thể tấn công đạo trưởng như vậy?”

“...” Đạo trưởng bị hủy dung tức giận thổi bay râu mép, đây là quanh co lòng vòng châm chọc lão là đồ bẩn? “Cậu có ý gì?”

“Không tin thì ông xem đi.” Ngôn Hành Yến giơ Phong Ly lên trước mặt lão, Phong Ly lập tức ngầm hiểu thể hiện trạng thái nhe răng trợn mắt, Ngôn Hành Yến lại ôm Phong Ly vào lòng, Phong Ly bỗng chốc biến thành một con mèo dịu ngoan ngọt ngào kêu meo meo.

Lúc đầu cô Thi gọi một người hầu bưng trà nóng lên an ủi lão đảo trưởng nhưng một màn kỳ lạ này trong chốc lát dọa cô hầu gái sợ đến mặt mày tái mét, cho dù cô Thi có giục giã thế nào cũng không chịu tới gần. Đồng thời chuyện này cũng khiến đám hạ nhân xôn xao, nhao nhao trốn càng xa càng tốt, bắt đầu bàn tán.

Đạo trưởng râu mép hoàn toàn tức giận, “Các người... Dám hoài nghi bản đạo, thi nhau nói lời bất kính! Tốt, vậy các người tự đi mà giải quyết con quỷ nước hại người bán trên con súc sinh này đi! Bần đạo cáo từ!”

“Đạo trưởng dừng chân! Đạo trưởng ngàn vạn lần chớ tính toán với một con mèo.” Cô Thi nóng nảy, ban đầu cô ta và cha mẹ đặt hết tiền lên mớ thuốc của Trương Diệc Minh nhưng Trương Diệc Minh không vì tiền chỉ vì sắc, nam nữ đều ăn, mỗi lần lá mặt lá trái với hắn khiến cho cô Thi tự cho rằng mình cao quý cảm thấy khó chịu vô cùng.

Sau này vô tình được tiếp xúc với với lão đạo sĩ này, ban đầu cô ta còn tưởng lão chính là một kẻ lừa đảo, bọn bịp bợm giang hồ nhưng không ngờ mời lão về thử một lần lại thật sự có vài phần bản lĩnh. Cô Thi cứ thế dứt khoát chọn cả hai đầu, Trung Quốc và Phương Tây kết hợp hai bút cùng vẽ.

“Đúng vậy, đạo trưởng.” Lệ Nam cất riêng bông gòn đã qua sử dụng vào một túi riêng, hời hợt nói: “Đã nhận tiền tài của người ta thì cũng phải trừ hại giúp người, việc còn chưa làm xong đạo trưởng đã muốn bỏ chạy, thế thì trả lại tiền đặt cọc lúc trước đi.”

“Tôi không có ý này.” Cô Thi không rõ sao tự nhiên đầu óc Trương Diệc Minh lại bị nước vào như vậy, “Đạo trưởng... Chúng tôi có thể thêm tiền, cũng xin ngài cầu phúc cho đại thiếu gia, mấy hôm nay thiếu gia gặp ác mộng liên tục, bác sĩ khám cũng không ra vấn đề gì, tôi sợ là...”

“Hừ!” Đạo trưởng phất tay áo một cái, trợn mắt nhìn Lệ Nam: “Tôi là một đạo sĩ đi khắp thế gian trừ trừ ác hành thiện, cũng không phải kẻ ham mê tiền tài, thằng oắt này lại nhục nhã tôi như vậy...”

Cô Thi lập tức nói tiếp, “Bác sĩ Trương, xin anh đấy, cái này cũng vì nghĩ cho đại thiếu gia, mau xin lỗi đạo trưởng đi!”

Mèo đương nhiên không thể nói xin lỗi, đạo sĩ lại cần một bậc thang, Lệ Nam lắm miệng lại thành người chịu tội thay, đời này hắn đã từng xin lỗi rất nhiều người, thậm chí lúc trước còn thay Trương Diệc Minh nói xin lỗi với đầu bếp Triệu.

Nhưng tình huống hiện tại... Hắn hơi nheo mắt lại, trong mắt hiện lên một tia nguy hiểm, chưa giết hai kẻ này đã là tốt lắm rồi, vậy mà giờ còn muốn hắn xin lỗi sao?

Lệ Nam còn đang trầm mặc Ngôn Hành Yến đã sớm không nhịn được tức giận ngập đầu, y thấy Lệ Nam bị bắt nạt thì còn khó chịu hơn chính bản thân mình bị tấn công. Y vắt chéo hai tay sau lưng gấp lá bùa vàng vừa 'mượn' thành hình tam giác, tìm đúng hướng rồi ném đi.

Trong nháy mắt bên hồ nước cuồng phong gào thét, cơn lốc trực tiếp xô ngã lão đạo sĩ còn thổi cho cô Thi còn đang muốn khuyên nhủ gì đó cả một mồm đầy cỏ dại, đại thiếu gia kinh hô một tiếng nhanh chóng ôm lấy cô Thi suýt chút nữa bị té nhào.

Cơn gió này tới một cách kì lạ, chỉ còn kém chưa dán tờ giấy ghi hai chữ “kỳ dị” lên trán, không biết là ai trong đám người hét lớn một tiếng quỷ nước tới lấy mạng rồi mau chạy đi! Đám hạ nhân đang đứng vây xem cuối cùng cũng lập tức giải tán, cũng không dám... tham gia vào cái trò náo nhiệt này nữa.

Lão đạo sĩ dù tham tài nhưng dầu gì cũng có chút bản lĩnh thật sự, trong hồ này tuyệt đối không có quỷ nước gì cả, trận gió này lại càng giống với bùa Tụ Phong bản nâng cấp chuyên dùng để nguyền rủa của lão, nhưng năng lực của lão còn lâu mới có thể chế tạo ra cơn gió nguyền rủa mạnh mẽ đến như vậy.

Lẽ nào phía sau hai thanh niên tới phá đám này vẫn còn cao nhân khác? Lão đạo sĩ tung hoành xã hội nhiều năm dựa vào một phần kỹ năng chín phần trí tuệ, lão nhanh chân chuẩn bị rời đi, quát lớn: “Các người sớm đã có cao nhân khác lợi hại hơn, bần đạo cũng sẽ không quấy rầy, cáo từ!”

“Muốn đi?” Ngôn Hành Yến nhanh tay nhanh mắt túm lấy mái tóc dài của lão đạo sĩ, vừa túm là cả một nắm to khiến lão đau đến kêu oai oái, trong thời gian một cái chớp mắt ngắn ngủi Ngôn Hành Yến bóp trang thứ nhất của sách giáo khoa trong tay đốt lên minh hỏa màu u lam thiêu sạch nhúm tóc của đạo sĩ, sau đó rắc hết tro lên mặt gương bát quái.

Trong nháy mắt lão đạo sĩ sợ hãi đến cực điểm, lão không còn chút hình tượng nhã nhặn nào gào lên the thé: “Đừng!!”

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Phong Ly, bên ngoài nhìn như con chồn nhưng lại vừa giống mèo vừa giống nhím, còn có thể xòe móng vuốt, trăm năm sau có thể đột phá biến thành người, hiện tại giá khởi điểm là một con cá nhỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.