Việt Cổ Di Tình

Chương 23: Chương 23: Đánh mất nụ hôn




Bưng trà sâm vào trong phòng. Thấy Thương Khung chỉ mặc một bộ đồ lót

trắng mỏng tanh ngồi ở mép giường.

“Chủ thượng! Có muốn uống một chén trà sâm không? Mùi vị rất ngon…”

Diệp Thiện Thiện bày ra bộ mặt vô hại, cười nịnh nọt hỏi. Nhìn anh ta đờ ra

không phản ứng, đành phải đặt trà lên bàn, rót vào chén bưng lại gần.

“Cô uống thử rồi à?” Thương Khung cầm chén, nhìn cô chằm chằm, mở

miệng.

“… Tôi sợ chỉnh lửa không tới, nên nếm thử chút xíu.” Nghĩ đến tật ưa sạch

sẽ của anh ta, vội vàng nhấn mạnh “Chỉ nếm có một chút xíu thôi!” hơi hối

hận vừa nãy lắm mồm.

Thương Khung nhìn cô, ánh mắt có phần nóng bỏng. Cô bị nhìn đến độ chân

tay luống cuống, muốn nổi gai ốc.

Hồi lâu, một hơi uống sạch, đưa chén trà không lại cho cô.

Nhận lấy chén vừa định quay đi, cánh tay bị một sức mạnh dữ dội tóm lấy,

nhào vào ngực người nào đó. Đối diện với ánh mắt đặc biệt phóng túng khác

thường của Thương Khung đêm nay.

“Cái đó… hay là để tôi rót cho anh chén khác?” Diệp Thiện Thiện nhấp

nháy mắt, hoảng hốt nói. Cử động sát rạt kì quặc này, cô thực sự không

quen.

“Nhìn ta!” Cứng rắn ra lệnh, cánh tay càng siết chặt cô vào ngực.

Như thế này thật kì cục quá nha. Anh ta ngồi cạnh mép giường, mà cô thì bị

bắt ngồi giữa hai chân anh ta.

Cái chén không trong tay lăn xuống đất, cô muốn cúi người nhặt, khổ nỗi eo

bị anh ta giữ chặt cứng.

“Chủ thượng!” Diệp Thiện Thiện muốn khóc, cô làm sao giờ?

“Kêu tên ta!” Ánh mắt Thương Khung lóe lên tia sáng lạ lùng.

“Ơ?!!” Diệp Thiện Thiện ngẩn người.

“Kêu!” Giọng điệu vừa ra lệnh vừa có phần gấp gáp, cánh tay càng ôm chặt

hơn.

“Thương… Khung…” Diệp Thiện Thiện bị hắn ôm đến khó chịu. Được rồi!

Kêu một tiếng cũng không mất miếng thịt nào. Chỉ là không biết kêu rồi có

bị ăn đòn không nữa?

Kêu tên húy của chủ thượng, đánh bốn mươi gậy! Trong đầu lại vang lên

giọng nói lạnh như băng của tả hộ pháp, vội vàng chống tay lên hai vai

Thương Khung, người nhích lùi ra sau. Nghĩ đến ăn đòn, cách xa một chút

vẫn tốt hơn.

Thương Khung hoàn toàn không cho cô cơ hội trốn, cánh tay khẽ đè xuống,

cô đã bị bắt ngồi trên đùi phải hắn.

Cảm giác ấm áp dưới thân làm dây thần kinh nào đó của Diệp Thiện Thiện

động đậy… trai đơn gái chiếc… ở chung một phòng… mấy chữ lửa gần rơm

không ngừng chớp nháng trong đầu… hoảng sợ muốn bật dậy.

“Đừng nhúc nhích!” Ánh mắt cảnh cáo. Ép cô nhìn mình, khiến cô không lợi

dụng được sơ hở nào.

Khoảng cách gần như thế, thậm chí ngửi được hơi thở của đối phương, hai

mắt giao nhau. Thiện Thiện nhìn thấy rõ ràng trong mắt anh ta sự tổn thương

vì cô trốn tránh, đôi mắt sâu thẳm tựa như trẻ nhỏ đang cầu xin. Đáy lòng

Diệp Thiện Thiện đột nhiên dâng lên xúc động khó hiểu, muốn bảo vệ, quý

trọng anh ta. Nhưng vì sao? Rõ ràng cao cao tại thượng, đối với người yếu ớt

như cô mà nói, sao anh ta có thể cầu xin cô được?

Thình lình, ánh mắt biến đổi, trở nên nghi ngờ, sợ hãi. Cơ thể đồng thời căng

cứng, khẩn trương… đang thắc mắc… hắn ra sức ép cô vào ngực, hai người

cùng ôm lấy cổ nhau.

Ngay lúc đó, tiếng sấm xé rách bầu trời, ầm ầm vọng tới, làm lỗ tai cô ù ù.

Đột nhiên cô nghĩ tới một việc… lần đó trong hầm ngầm…

“Điện chủ Vân Ẩn điện Thương Khung lại sợ bị sét đánh?” Ha ha, thắc mắc

trong lòng Diệp Thiện Thiện đều sáng tỏ hết. Ông trời cũng còn công bằng,

cho dù là cao thủ mạnh tới đâu chăng nữa cũng có nhược điểm.

Thay đổi suy nghĩ, hào phóng vỗ vỗ lưng hắn, “Chủ thượng, không cần sợ

sét đánh. Tôi có tuyệt chiêu trị bệnh sợ sét đánh nha!”

…!

Tiếng sấm đã đi xa dần, song Diệp Thiện Thiện vẫn còn ngồi trên đùi

Thương Khung, hùng tâm tráng chí. Miệng không ngừng giảng giải phim

truyền hình Thần điêu hiệp lữ của Kim Dung.

Lòng đầy căm phẫn nắm chặt bàn tay, kể chuyện Dương Khang cha Dương

Quá cấu kết tà ma, quên nước quên cha, vong ân phụ nghĩa.

“Dương Khang tuy mặt đẹp như ngọc nhưng lòng dạ lang sói, quả thực là

một tên đại ma đầu, giết người như ngóe. Không có chuyện ác gì không làm,

cực kỳ đáng ghét!”

“Ma đầu là sao?” Thương Khung vẫn ôm người trong lòng, mở miệng thắc

mắc.

Đội mắt long lanh của Diệp Thiện Thiện trong đêm tối sáng lên, đặc biệt hấp

dẫn. Cặp môi đỏ mọng, hàm răng trắng bóc, hại người nào đó ánh mắt đột

ngột tối lại.

“Ma đầu là… tên cầm đầu tà giáo! Sát nhân, nham nhiểm, khát máu!” Mím

mím môi, cúi đầu ngẫm nghĩ xem diễn tả thế nào mới chính xác.

“Còn nữa, thủ đoạn tàn khốc! Không nói chính nghĩa! Không có nhân tính!

Người gặp người sợ! Heo thấy là chạy… tóm lại một câu: là một tên đại ác

ôn, dâm đãng, vô sỉ, khát máu, đê hèn…” Nói xong hài lòng ngước lên, nhìn

mặt Thương Khung đã đen hết nửa. Lúc này mới lắp bắp nghĩ tới… người

nào đó rất giống với hình dung về đại ma đầu…

“Ặc… cái này…” Dè dặt thu hồi bàn tay “cả gan làm loạn” đang vỗ trên vai

Thương Khung lại.

Như ngồi trên đống lửa, lúc này mới phát hiện sấm đã đi từ lâu, Thương

Khung đã tà ác trở lại.

“…Vừa rồi, thật tình, không phải tôi nói anh…” Nói xong cắn lưỡi mình

một cái. Mày ngu quá! Không phải càng giấu đầu hở đuôi à?

“Dâm đãng vô sỉ…?” Chậm rãi nhả từng chữ một.

Nghe xong đầu cúi thấp xuống.

“Đó là chỉ ma đầu… ma đầu…”

“Ta là … ma đầu? Hử?” Trong khi nói, tay trái đã giữ đằng sau cái cổ mảnh

khảnh của cô, ngăn cản cô tránh né, để phần thân trên của cô ngả ra sau.

“Không có!” Diệp Thiện Thiện đối diện với khuôn mặt kề sát, căng thẳng

đan mười ngón tay vào nhau.

Bất ngờ thấy tay phải hắn đùa bỡn dải nơ thắt quanh eo của mình… quá mức

mờ ám… vội vàng níu lại.

“Không có! Tôi, tôi nói bừa thôi…”

Thương Khung vẫn không ngăn cản, nhìn cô vụng về giằng dải lụa trong tay

hắn.

Áo thiền ti này thực sự là trơn “tốt” ghê…

Vốn dĩ thắt rất kỹ, thế mà vô duyên vô cớ tự động mở ra. Thắt lưng tuột

xuống không hề gì, điều nguy hiểm là y phục này quá trơn tuột… lúc không

cần rớt lại rớt, tuột xuống người cô… bày ra hết trơn! Diệp Thiện Thiện

khóc không ra nước mắt.

“Muốn dụ dỗ ta?” Mắt Thương Khung nhìn đường cong lung linh bên dưới

lớp áo một cách khó hiểu.

Ba chân bốn cẳng kéo áo lên che người, vội vàng trừng đôi mắt hạnh, hai tay

xua loạn hốt hoảng phủ nhận.

“Không có… không có dụ dỗ anh…” y phục giữ trong tay trơn trợt, lại tuột

xuống, gấp gáp đến nỗi nước mắt ứa ra… sao lại thế này?

Ác ma cười càng xấu xa.

“Dù sao cô cũng nói ta là ma đầu rồi…” Mặt Thương Khung kề sát gương

mặt lã chã sắp khóc của cô, khóe miệng khẽ cười mang theo mấy phần đùa

nghịch, vài phần yêu chiều.

“… Không dâm đãng, vô sỉ hình như không giống ta…” Nói xong ngậm lấy

cánh môi mà từ lâu hắn đã mơ tưởng, hung hăng tàn phá một phen.

Cảm giác mềm mại, non mịn, thơm tho làm Thương Khung không dằn được

“công thành đoạt đất”… mãnh liệt, điên cuồng tựa hồ muốn nuốt cô vào

bụng… vì sao môi lưỡi nàng lại mềm mại đến thế… cô lùi một bước, hắn lại

tiến một phân… mãi đến lúc không còn đường lùi. Cuối cùng nước bọt giao

hòa…

Nước mắt Diệp Thiện Thiện lấp loáng… vì sao không cắn… vì sao…

Khóe môi ngậm ý cười lại giày vò cánh môi cô, nuốt lấy sự mềm mại của

cô… bàn tay đặt sau cổ trượt xuống… chậm rãi di chuyển…

Cô biết, cô không dám cắn là vì… cô sợ anh ta…

“Chủ thượng… ư, ưm…” Lời sắp nói trực tiếp bị Thương Khung nuốt luôn!

Lại một hồi thật lâu…

“…ưm, ưm…” Trời, môi bị cắn đau quá!

Thương Khung chậm chạp rời khỏi đôi môi mọng bị hắn cắn mút đến sưng

đỏ… tay móc một thứ… gian tà liếc nhìn cô.

“Cái gì đây?”

Diệp Thiện Thiện mặt đỏ tim đập, tỉnh hồn nhìn món đồ trong tay hắn… đầu

lập tức như bị tạt nước lạnh… đó là ống ngọc Diễm tỷ đưa cô.

Bởi vì lần trước đeo nó ở thắt lưng bị Thương Khung nhìn thấy, để phòng

ngừa, cô đeo trước ngực, bên trong áo.

“Cái này… chỉ là… quà… bạn bè tặng… !” Diệp Thiện Thiện chớp mắt, ánh

mắt dao động.

“Vậy sao?” Ngón tay thon dài của Thương Khung vuốt nhè nhẹ lên ống

ngọc, cảm nhận hơi ấm nồng nàn của Diệp Thiện Thiện vẫn còn lưu trên đó,

lãnh đạm hỏi.

“Ừ…” Run rẩy hoảng sợ nhìn Thương Khung nghịch ống ngọc trong tay.

Mỗi lần thấy đầu ngón tay hắn chạm vào lá trúc là một lần toàn thân cô đổ

mồ hôi lạnh, kết quả lại nhích ra. Lặp đi lặp lại mấy lần như thế, Diệp Thiện

Thiện lờ mờ có cảm giác tuyệt vọng, nghĩ… rốt cuộc anh ta phát hiện rồi

hay chưa?

“Không cho phép đeo trước ngực!” Ngón tay Thương Khung búng nhẹ lên

ống ngọc, cuối cùng cũng kết thúc màn ngược đãi tâm lý “tàn ác vô nhân

đạo” đó.

“Sẽ không… không đeo nữa…” Diệp Thiện Thiện giống như được đặc xá

cầm lại ống ngọc, thở phào… may quá, may quá!

“Chủ thượng… có chuyện này…” Cuối cùng cũng nhớ tới mục đích mình

tới đây.

“…Tôi nghe chưởng quản Vân trang nói…” Len lén ngước mắt nhìn ánh

mắt có vẻ lạnh lùng của anh ta, “… con gái ông ấy mấy ngày trước bị bọn

buôn người bắt đi…” hấp tấp nhấn mạnh, “… ông ấy chỉ có một đứa con

gái, tuổi già đau lòng vì mất con thật tội nghiệp…”

Ách, thất vọng phát hiện, chiêu tranh thủ đồng tình đối với anh ta hình như

không có tác dụng.

“…Nói gì thì cũng là thủ hạ của chủ thượng! Đám người đó thực sự là

không để chủ thượng vào mắt rồi…” Cố làm ra vẻ căm phẫn bất bình nói,

quả nhiên thấy sắc mặt Thương Khung khẽ biến.

Diệp Thiện Thiện hoan hỉ mặc niệm… chiêu khích tướng tuyệt hảo!

“Cô vì lý do này mới đi tìm ta…?” Thương Khung lạnh mặt.

….

Im lặng thừa nhận…

“Được lắm!” giọng điệu âm trầm, tỏa ra tâm tình hết sức bực dọc của chủ

nhân.

Lạnh tới cánh tay cô luôn…

Linh cảm chẳng lành!

“Gần đây cô quả thực quá rảnh rỗi!”

“…” Rõ ràng đang nói chuyện chưởng quản mà? Nhảy sang cô hồi nào vậy?

Chuyển biến bất ngờ này làm cô ngớ ngẩn.

Khụ… nói chuyện gì đừng nói với người ác! Quản chuyện gì đừng quảnchuyện rỗi hơi… tác giả nào đó lướt qua… theo sau là trứng thối, dép đứt,chén bể bay đầy trời…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.