Việt Cổ Di Tình

Chương 26: Chương 26: Tỉnh lại




Cơ thể lúc nóng lúc lạnh, đầu như bị rót thủy ngân chìm xuống, mí mắt nặng

tựa ngàn cân. Từ trong ra ngoài đều không thoải mái, hai tay tê dại, đau như

bị kim châm.

Trong mơ hồ, nghe tiếng người nói chuyện.

“Cô nương vốn đã trúng kịch độc, tuy rằng độc chưa phát tác nhưng thân

mình yếu ớt. Hàn khí nhân đó xâm nhập vào người qua vết thương nơi tay,dẫn đến tình trạng sốt cao, lại thêm tâm hỏa11 quá mạnh, ý chí kháng bệnh

bạc nhược. Nếu khuya nay vẫn không hạ sốt, tổn thương não là chuyện

nhỏ… chỉ sợ…” Nói đến đây, có lẽ nhìn thấy sắc mặt không tốt của người

nào đó mà câm miệng lại.



“Nghe nói Triệu đại phu mới ăn mừng có quý tử?” Thương Khung bâng quơ

hỏi, làm đại phu đổ mồ hôi lạnh toàn thân.

“Vâng!”

“Ngày mai…” Thương Khung lạnh lùng, “Ta muốn nhìn thấy nàng tỉnh

lại… có nghe rõ không?”

“Rõ… Rõ rồi!” Đầu lưỡi Triệu đại phu rụt lại, trả lời. Ý tứ của Thương

Khung rất rõ ràng, cứu không được, hỉ sự của lão sẽ biến thành tang sự.

Từ lâu đã nghe chủ thượng Vân Ẩn điện tính tình lãnh khốc, tàn nhẫn, không

có tình người… bất quá… Triệu đại phu một bên lau mồ hôi lạnh, một bên

quan sát bệnh tình. Âm thầm khấn, hi vọng bệnh tình của cô nương trên

giường sẽ không trở quá nặng.

Đầu óc mơ hồ lại ngủ thiếp đi… Không biết qua bao lâu, nước nóng đắng

nghét rót vô miệng làm cô cau mày… né tránh… ngậm chặt hàm răng lại.

“Cái gì đó” dịu dàng lại yêu chiều, say đắm tấn công môi cô, ngang ngược

cạy răng cô ra. Vừa vặn thứ nước nóng đắng ngắt đó lại chảy vô miệng cô

lần nữa, làm cô thống khổ “hức hức” nức nở khóc. Dường như hiểu được cô

rất đau đớn, “nó” vẫn chưa rời đi mà tìm kiếm chiếc lưỡi mềm của cô, mút

lấy tất tật vị đắng còn sót lại trong miệng cô. Vị đắng nhạt dần, cô mới thẹn

thùa giãn lông mày ra.

“Nó” rời đi, khó mà che giấu được cảm giác mất mát, chưa thỏa mãn tận đáy

lòng. Một lát, “nó” lại dán lên, cô nhảy nhót thích thú, muốn ôn lại cảm giác

kì diệu ban nãy, kết quả lại bị thứ nước đắng kia lần nữa dập tắt. Cô bắt đầu

trốn “nó”, mỗi lần “nó” tìm được chỗ cái lưỡi hồng hồng của cô ẩn nấp, đều

thương tiếc liếm mút đùa nghịch, mãi đến khi cô lâng lâng bay bổng. Hết

đến lại đi, vòng đi vòng lại như thế, đến một lúc, cô quen với loại cảm giác

trước khổ sau ngọt ngào đó. Trong tiềm thức cảm thấy “nó” lại muốn đi rồi,

liền vụng về dùng lưỡi non mềm khẽ liếm “nó”, đáp trả “nó”, mời “nó” ở

lại… kinh ngạc phát hiện, “nó” càng nồng nhiệt, càng ngọt ngào hơn hồi

nãy.

Bỗng nhiên, cũng không biết đã bao lâu, hơi tỉnh. Ý thức được bàn tay đau,

đầu khô nóng khó chịu, hé đôi môi khô nẻ rên rỉ một tiếng. Một bàn tay to

mát lạnh phủ lên trán cô, làm cô dễ chịu, cơ hồ muốn vùi cả đầu vào lòng

bàn tay mát lạnh đó. Cảm nhận bàn tay ấy nhẹ nhàng vuốt ve trên đầu, chỗ

đau nơi tay không biết vì sao mát lạnh, đau đớn giảm bớt, yên ổn chìm vào

giấc ngủ.

Ánh nắng rọi vào mặt. Diệp Thiện Thiện từ từ mở mắt, một khung cảnh ấm

áp lọt vào tầm mắt… tự nhiên quay đầu, nhìn thấy Thương Khung ngồi xếp

bằng dưới ánh mặt trời, ánh nắng ấm áp bao quanh, nháy mắt khiến cô có

cảm giác ngỡ ngàng.

Từ trước tới nay chưa từng có cảm giác gần gũi như lúc này, cảm giác không

hề có khoảng cách, cảm giác cuộc sống tốt đẹp như thế.

Dường như phát hiện được ánh mắt của cô, đôi mắt đen thẳm đột nhiên mở

ra, đối diện với ánh mắt của cô.

Diệp Thiện Thiện không nói một lời, dời tầm mắt. Thấy tay phải còn bị hắn

nắm trong tay, hết sức khó chịu rút ra. Thương Khung chỉ nhìn cô, không có

ngăn cản.

“Đỡ hơn chưa?” Hắn nhàn nhạt hỏi.

“Rồi!” Giãy dụa ngồi dậy, im lặng nhìn bàn tay đang để giữa hai đùi, phát

hiện miệng vết thương đã liền rồi.

Thương Khung duỗi đôi chân thon dài nãy giờ vẫn ngồi xếp bằng tĩnh tọa ra,

thả lỏng, vô ý chạm vào cô. Cô lập tức nhích tới mép giường, kế đó cúi đầu

trầm mặc.

“Nàng…?” Thương Khung hơi nhíu mày, thò tay định cầm lấy bàn chân cô

chỉ cách hắn trong gang tấc. Diệp Thiện Thiện rụt lại nhưng vẫn chậm một

bước, bị Thương Khung giữ trong lòng bàn tay. Tỉ mỉ nhìn chân ngọc trong

tay, ngón chân xinh xắn hơi cong cong, long lanh trong suốt, màu hồng nhàn

nhạt.

Diệp Thiện Thiện cắn môi, muốn rút chân về. Có điều tuy hắn không dùng

sức vẫn nắm chân cô rất chặt, không cho cô dễ dàng trốn thoát.

“Nàng tức giận?” Thương Khung có vẻ hiểu ra, đưa mắt nhìn gương mặt viết

rành rành hai chữ “khó chịu” của cô.

“Không có!” Diệp Thiện Thiện cúi đầu phủ nhận.

Thương Khung ngờ vực nhìn cô, nửa ngày, buông lỏng tay ra. Vừa được tự

do, Diệp Thiện Thiện lập tức hấp tấp xoay người xuống giường. Mới chạm

xuống đất đã cảm thấy hai chân rũ ra, bị một cánh tay ôm lấy kịp thời, lưng

cô liền áp sát vào thân người ấm nóng.

“Còn nói là không giận!” Đỉnh đầu vang lên giọng nói tà mị của Thương

Khung, khóe môi hắn khẽ cong lên, “Vì sao lại chạy?”

Diệp Thiện Thiện ngậm miệng không muốn trả lời.

“Nói chuyện!” Thương Khung dán sát vào vành tai châu tròn ngọc sáng của

cô, khẽ hỏi. Hơi thở của hắn làm cô nhạy cảm co vai trái lại.

Đổi lại là trước đây, cô đã hết sức lo sợ, không dám trái lệnh anh ta. Nhưng

hôm nay cảm thấy không thể tin nổi, chẳng lẽ nói con người ta sau khi bệnh

dậy, lá gan cũng lớn hơn? Có điều hôm nay Thương Khung cũng rất kì quái.

Cô im lặng mà anh ta không nổi bão? Không nói cô không nghe lời, kêu

người đánh cô ba mươi roi?

“Không nói?” Thương Khung ôm cô, tay phải đặt dưới ngực cô rục rịch, làm

cô hoảng hồn thò tay muốn đẩy bàn tay to đang muốn “làm bậy” của hắn ra.

Không hề báo trước, hắn ngậm lấy vành tai trái cô, khẽ cắn, đùa nghịch nó.

Kích thích mờ ám, nóng bỏng như vậy khiến cô run rẩy toàn thân nhưng vẫn

cắn môi kiên trì không nói.

“Cầu xin ta, ta tha cho nàng!” Môi Thương Khung dời xuống cổ cô, cảm

giác tê dại ở những nơi anh ta chạm tới lan khắp toàn thân, chân không ngớt

run rẩy. Cô cắn môi dưới tới trắng bệch, vì sao muốn cô cầu xin? Cô không

có sai.

Cô không hiểu, ngày hôm qua còn lạnh lùng quát cô “Đi ra!”, bây giờ lại đùa

giỡn bức bách cô thế này? Không lẽ cô sốt cao quá, đột nhiên biến thành

người gặp người thích, hoa gặp hoa nở rồi?

Đầu óc còn đang nghĩ ngợi lung tung, bàn tay to nãy giờ vẫn còn quanh quẩn

một chỗ đột nhiên trùm lên, công thành đoạt đất. Hại cô trợn mắt thở hổn

hển sợ hãi, vội vàng cúi đầu lôi cái tay đang nằm trên ngực trái mình ra. Hắn

như đoán được hành động của cô, tay trái nhanh chóng giữ cổ tay gầy yếu

muốn rục rịch của cô, nhẹ nhàng kéo ra, tay phải chậm rãi, nhẹ nhàng xoa

nắn.

Bàn tay cách lớp áo mỏng manh xoa nắn nơi đầy đặn nõn nà của cô. Chỗ

mẫn cảm vì bị đụng vào mà nổi lên làm hắn nhịn không được than thầm.

Vừa xấu hổ vừa giận dữ không chịu được, tư thế này… cô ra sức giãy dụa,

Thương Khung tựa hồ đã nhìn thấu cử động này của cô từ trước. Tay phải

tìm đỉnh be bé kia nhẹ nhàng vân vê. Tức thì một cơn tê dại từ nơi đó lan tỏa

khắp toàn thân, làm mọi cử động vùng vẫy của cô đều hóa thành hư ảo, xụi

lơ thành một đống.

“Không giãy nữa sao? Hả?” Giọng nói mang theo đùa bỡn, hỏi. Động tác

trên tay lúc nặng lúc chậm, lúc chặt lúc lỏng, bức Diệp Thiện Thiện rên khẽ

thành tiếng… sau đó lại xấu hổ, phẫn nộ cắn chặt cánh môi, môi dưới gần

như bị cô cắn nát.

“Xin ta!” Giọng điệu Thương Khung tràn ngập mê hoặc. Thấy mặt cô vẫn

như cũ không chịu tỏ ra yếu thế, tay đột nhiên chui vào cổ áo. Ngay giây

phút bàn tay to nóng bỏng đó chụp lên nơi mịn màng mềm mại của cô, ý chí

chống cự ngưng tụ từ nãy giờ của Diệp Thiện Thiện cuối cùng cũng sụp đổ,

ảo não khóc nức nở.

“…Đừng…” Nước mắt yếu ớt chảy ra, hai mắt như phủ sương mù… yếu

đuối thế này càng khiến cô khó chịu, cảm thấy không chịu đựng nổi bản

thân.

“Chịu cầu xin chưa?” Thương Khung nhìn thấy nước mắt và cánh môi bị cắn

đỏ thẫm của cô, tức khắc dục vọng chinh phục ban đầu cũng không còn.

“… Xin…” Nghẹn ngào lặp lại, “… Xin anh…” Nhìn nước mắt cô liên tiếp

chảy xuống gương mặt xinh đẹp, xuống đôi môi đỏ chói mắt, Thương

Khung đột nhiên buồn bực kéo người cô, hung hăng hôn môi cô, mút lấy cái

miệng còn thoang thoảng mùi máu tươi của cô.

Cảm giác quen thuộc của “nó” trong mộng giờ lại tái hiện, làm cô thắc

mắc…

Nụ hôn này còn mang theo trừng phạt, cơ hồ muốn đẩy cô vào bóng tối.

Trong đầu cô vang lên một tiếng nói yếu ớt: tôi cũng đã cầu xin anh rồi, rốt

cuộc anh muốn thế nào đây?

Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi. Nam tuấn tú nữ xinh đẹp, cùngmặc áo trắng, ôm nhau, hôn nhau. Tuy nữ tử luôn luôn giãy dụa làm quangcảnh có phần không hài hòa song động tác của nam nhân rất nhanh chóng,áp chế không một dấu vết càng lộ rõ tình cảm mãnh liệt điên cuồng. Mặc dùtâm tư của đương sự không như quan sát, nhưng thực tế lọt vào mắt rõ ràng

là một bức tranh ái muội, ấm áp như thế, đẹp mắt như thế, duy mĩ như thế…dường như cần phải như vậy… không có tận cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.