Việt Thiên Quyết Bách Việt Tranh Mệnh

Chương 132: Chương 132: Nội đấu




Thuyền nan tựa theo dòng thác phóng ngược lên trên, lái qua một mảnh sương khói lao thẳng vào bầu trời đêm đen của Nhân giới, Lý Minh đưa mắt nhìn xuống thấy phía dưới chính là Man Hoang, xa xa có thể trông rõ Man Thành lửa cháy bừng bừng thắp sáng cả một góc.

Lý Minh thẫn thờ suy nghĩ: “Lão Diêm Vương nói Man Hoang Bộ gồm sáu đại khu, như vậy chỗ này thuộc về đại khu nào, Nam Man, Đại Thiên, Tây Lâm? Bát bộ còn lại tiếp giáp ở đâu?”, Lý Minh nghĩ mãi nhưng không ra đáp án.

Hắn từ trong suy nghĩ tỉnh lại, đã thấy Thành Tào lái thuyền nan trôi đi trên bầu trời chạy tới Đông Hải, thuyền nan lướt trên một dòng khói nhang mờ mịt tiến lên, Lý Minh nhìn về xa có không biết bao nhiêu thuyền nan trôi nổi khắp nơi trên bầu trời.

Qua không bao lâu sau thuyền nan đã trôi tới bầu trời Long Sào, Thành Tào chở Lý Minh dừng ngay phía trên Lộc Sơn, chỉ thấy bên dưới huynh đệ hắn đang khóc lóc kêu la thảm thiết, Hắc Quy rống lên từng hồi đau thương, Hoàng Nam đưa cao tay áo lau mặt, Từ Thức trọng thương nằm cáng nước mắt lưng tròng, lão Đinh vì hắn lập bia mộ khói nhang nghi ngút, Oanh Thải cùng mấy vị chưởng môn cung kính đứng hai bên, duy chỉ lão Tả say rượu nằm ngủ, chân đang gác lên cổ Diêm Hoàng hồn phách đã bị Lý Minh phong ấn.

Thành Tào định thả hắn khỏi thuyền nan thì bất chợt đằng xa có tiếng hô hoán, ba gã nam tử vận trường bào xuất hiện hô lên: “Xin hỏi Tả sư thúc có ở đây không?”

Lão Tả tỉnh dậy, cái mông đè cả lên mặt Diêm Hoàng, dụi mắt ngơ ngác hỏi: “Ngươi là?”

Một tên nam tử cầm đầu nói: “Điệt nhi là Mạc Khoa, đệ tử của Vương Thông lão nhân gia, ra mắt sư thúc.”

Lão Tả không vui nói: “Hắn đã bị ta đuổi ra khỏi sư môn, ta giờ này cũng không còn là sư thúc của các ngươi.”

Mạc Khoa mỉm cười đáp: “Sư thúc, chưởng môn giờ này cũng không phải là sư thúc, Hình Khí chưởng môn nhân đã mất, chúng ta tới để để mang lệnh bài chưởng môn về.”

Lão Tả thản nhiên nói: “Lệnh bài đã bị Lý tiểu tử cầm đi vào Cửu U, ngươi cứ tới đó mà lấy.”

Lúc này lại có tiếng cười từ xa xuất hiện, một gã vận phục bào màu đen chạy lại líu lo: “Tả sư thúc nói vậy tức Lý chưởng môn đã chết, vậy không cần lệnh bài, chúng ta cứ quay về Trấn Sơn bàn bạc lập một đời chưởng môn mới, Mạc Khoa huynh nghĩ thế nào?”

Mạc Khoa nhìn lại nhận ra Lô Bác, đệ tử của Cao Biền bèn gập đầu chào nói: “Lô Bác sư đệ nói phải, chúng ta nên quay về Trấn Sơn, thế nhưng mấy bảo vật của Hình Khí Môn, còn xin Tả sư thúc trả lại.”

Lão Tả hừ lạnh không nói, Hắc Động Hồ Lô mấy thứ đều là chí bảo của Hình Khí Môn luyện chế, nếu không có lệnh chưởng môn lão không thể cầm đi, hơn nữa mỗi thế hệ giữ chức chưởng môn đã truyền tới thế hệ kế tiếp thì không được nhúng tay tranh phong, Lý Minh biến mất khiến lão có thể bị đuổi khỏi môn phái bất kỳ lúc nào, thậm chí còn bị Hình Khí Môn cường giả truy sát.

Oanh Thải thấy nơi này tang gia đau thương, bỗng chốc lại có kẻ tới cười đùa quát tháo như chỗ không người thì lấy làm giận lắm, đạo cô nén đau thương quát lớn: “Bốn tên súc sinh các ngươi, mau cút cho ta.”

Chẳng cần báo trước, phất trần mụ đánh ra réo lên nhức óc, mỗi sợi tơ bị quán khí thẳng đờ như cây kim phóng ra ngàn vạn kiếm khí đâm thẳng về bốn tên kia.

Chiến lực của Oanh Thải mạnh mẽ cỡ nào, những tưởng cả bốn đều bị đánh thành cái sàng thì Lô Bác cùng Mạc Khoa mỗi người đánh ra một chưởng, thế đi trông cực kỳ tầm thường nhưng kéo theo phía sau địa mạch dao động, linh khí tuôn trào hóa mất thần thông của Oanh Thải đạo cô.

Oanh Thải tuy nóng giận nhưng không phải kẻ lỗ mãng, mụ nhìn ra bốn tên này pháp lực rất tầm thường, chỉ ở vào Huyễn Nhu Cảnh nhưng công pháp đặc biệt kỳ lạ, có thể điều động thiên địa lực lượng ghê gớm, Oanh Thải liền lui về sau thủ thế đề phòng địch nhân tấn công đệ tử phe mình.

Một tia sát khí nổi lên trong ánh mắt của Lô Bác cùng Mạc Khoa nhưng việc chính của bọn hắn không phải tới để động tay động chân, mục đích của bọn hắn là hướng thế nhân tuyên bố Hình Khí Môn sẽ có vị chưởng môn mới, lão Tả sẽ không còn quyền hành gì ở chỗ này.

“Các vị chưởng môn!”, Lô Bác hướng Huyền Âm Tự Quang Hộ lão tăng, Huyền Đạo Môn Hư Vi lão đạo, Thiên Ma Giáo Chủ Lệ Hoằng cùng các vị chưởng môn khác nói: “Hiện nay Hình Khí Môn như rắn không đầu, vậy Mạc Khoa đại sư huynh tạm thời sẽ chấp chưởng chức vị chưởng môn khó khăn này thay Lý tiểu sư đệ đã mất, mong các vị trưởng bối nể mặt sư phụ lão nhân gia, Vương Thông sư bá cùng các bậc tiền hiền Hình Khí Môn mà giúp đỡ Mạc Khoa chấp chưởng ngôi vị mới.”

Mạc Khoa tiến lại lấy lễ chào mọi người, đồng thời tuyên bộ Lô Bác là Phó môn chủ.

Lô Bác vừa tỏ vẻ lễ nghĩa, vừa muốn dùng Cao Biền cùng Vương Thông, hai vị chí cường giả uy hiếp mọi người ở đây, các vị cự đầu bốn mắt nhìn nhau, lại quay đầu nhìn Tả Ao không thấy lão phản ứng gì, cuối cùng vẫn là chọn làm lễ ra mắt lại Mạc Khoa.

Mạc Khoa hướng lão Tả Ao nói: “Tả sư thúc, còn xin sư thúc giao ra Diêm Hoàng hồn phách cùng mấy món bảo vật, bản môn sẽ thay sư thúc xử lý việc này.”

Từ phía xa có một đám nhân mã lúc trước đi chung với La Độc, giờ này đang được mấy tên sư đệ của Mạc Khoa bảo hộ, hiển nhiên bọn hắn muốn giải cứu La Độc hồn phách, đem Diêm Hoàng cứu ra.

Bọn Hoàng Nam đương nhiên tức lắm, Hắc Quy đứng ra cãi lại: “Lý Minh mất chưa được bảy ngày mà bọn khốn kiếp các ngươi đã làm như vậy, thậm chí một nén nhang thắp cho huynh đệ ta đều không có, cũng đáng mặt làm chưởng môn cao nhân sao?”

“Bảy ngày?”, Lý Minh hướng Thành Tào kinh ngạc hỏi.

Thành Tào gật đầu đáp: “Một ngày Cửu U bằng bảy ngày nhân giới.”

Lô Bác trừng mắt nhìn Hắc Quy quát: “Im miệng, các vị sư trưởng nói chuyện ngươi lại dám xem miệng vào.”

Một đạo kình khí theo tiếng quát của Lô Bác đánh tới Hắc Quy, Oanh Thải bị bất ngờ chỉ kịp hóa giải vài phần lực đạo, Hắc Quy bị đánh tới lăn lông lốc khắp núi, may mắn sức phòng ngự của hắn kinh người nên mai rùa chỉ bị nứt rạn vài chỗ, cái mạng vẫn chưa mất.

Bọn huynh đệ Hoàng Nam, Ngô Tuấn nhất loạt muốn xông lên liều chết nhưng lập tức bị Vô Từ lão tăng cản lại, kẻ nào cũng ánh mắt nổi tia máu.

Lý Minh hướng Thành Tào nói: “Phiền Thành Phán Quan thả ta xuống!”

Thành Tào đưa sáo lên miệng thổi, Lý Minh không tự chủ được bị nhấc ra khỏi chiếc thuyền nan, hắn ngoái lại nói: “Thành Phán Quan đừng đi vội, phiền ngài chở mấy vị sư huynh ta đi một quãng.”

Thành Tào tươi cười gật đầu, kiên nhẫn chờ đợi ở nơi đó.

Đương lúc Lô Bác muốn xuống tay với bọn Hoàng Nam thì bầu trời xuất hiện một cỗ khí thế mạnh mẽ chấn động lòng người, Lý Minh bỗng hiện ra giữa không trung, Tổ Long Chi Mạch được thả về Lộc Sơn ngửa miệng gào rống chấn động tâm thần mọi người. Lão Đinh vui mừng tới ngấn lệ, bọn Hoàng Nam nghiến răng đấm mạnh không trung, Từ Thức cười một tiếng rồi ngất lịm, mấy ngày nay hắn chống đỡ chịu tang huynh đệ mình đã kiệt sức, Hắc Quy miệng máu ôm Từ Thức khóc rống lên.

“Lô Bác, ngươi muốn chết!”, Lý Minh nổi sát khí, một đạo xiềng xích leng keng từ trên không phóng xuống phá tan hết thảy thần thông của Lô Bác cùng Mạc Khoa, Truy Hồn Xích như một đạo thần kiều phóng đi trong đêm đen xuyên thủng mọi trở ngại đâm xuyên qua đại não Lô Bác khiến thân thể hắn từ từ đổ sụp xuống.

Mạc Khoa kinh khiếp vội chạy, từ lúc Lý Minh xuất hiện hắn chẳng còn chút nhuệ khí nào, chưa nói tới việc Lý Minh một chiêu giết chết Lô Bác. Truy Hồn Xích leng keng thuận thể vòng ngược đuổi theo Mạc Khoa không buông, tử xích phá vỡ từng mảng đại địa dâng lên cản đường, từng đạo lôi hỏa bổ tới không khiến xiềng xích khí thế chậm lại chút nào, Mạc Khoa cách cái chết chỉ còn vài bước chân.

Vút vút mấy tiếng vang lên, một đạo thiết tiên khổng lồ từ trên trời bổ xuống đánh chặn tử xích, thiết tiên đen nhánh giống như nhánh sông vắt ngang trời, mang theo thiên địa lực lượng thủy hỏa phong lôi cuồng bạo hình thành nên tràng vực to lớn chặn lại xiềng xích cứu Mạc Khoa một mạng, Vương Thông hiện ra trên không, trường bào tím than, tóc xõa tung bay, khí thế hiên ngang muốn tiếp Mạc Khoa đi.

Vừa lúc thiết tiên chuẩn bị cuốn lấy thân thể Mạc Khoa, một đạo Hắc Kỳ phần phật chém xuống khiến thủ chưởng của Vương Thông tê buốt phải lui lại, lão Tả hiện giữa bầu trời khuôn mặt lạnh tanh nói: “Vương Thông, ta đã nói lần gặp tiếp theo là ngày giỗ của ngươi, hôm nay để ta tiễn ngươi một đoạn đường.”

“Tả sư đệ, cớ gì nói ra lời ấy.”, Bầu trời lại xuất hiện thêm cường giả, lần này không chỉ một mà tới tận hai vị, là Cao Biền cùng Sạ Đẩu.

“Ra mắt nhị vị sư bá.”, Lý Minh cười cợt tiến lại đứng cạnh lão Tả Ao.

Vương Thông nhìn về Lý Minh, buột miệng khen: “Ngươi rất khá!”

Bên dưới Lộc Sơn, bọn cường giả bị khí thế của năm người ép xuống tới mức máu huyết lộn tùng phèo, chỉ có mấy vị cường giả như Oanh Thải, Lệ Hoằng còn có thể chống chịu, Hư Vi lão đạo nhảy nhót kêu ca: “Hỏng rồi, hỏng rồi, Hình Khí Môn nội đấu muốn diệt Nhân giới, mau mau khuyên can.”

Hắc Vực Chủ không vui nói: “Lão già ngươi hò hét cái gì, đấy là việc của môn phái bọn hắn, liên can gì tới lão.”, Hắc Long kỳ thực cũng rất khó chịu trong lòng, bọn người Hình Khí Môn mạnh mẽ tới đáng sợ, nếu đơn đả độc đấu tuyệt không ai là đối thủ của bọn này, cứ nói tới Triệu gia bảy lão quái hợp lại mới có thể phân cao thấp cùng bọn Tả Ao, Cao Biền khiến hắn vô cùng lo lắng.

Trên trời, Lão Tả quát lên: “Lý Minh, giết bọn hắn.”

Lý Minh cùng lão Tả đồng loạt thi triển thần thông mạnh nhất lao vào chém giết cùng địch nhân, lão Tả điều động Hắc Kỳ tung bay phần phật dựng ở dưới chân một tòa đại trận rộng cả dặm vuông đem toàn trường vây ráp, bên trong lôi đình một mảnh gào thét, lửa đỏ, phong nhận, gió lốc, băng tiễn bay loạn khắp nơi, Lý Minh thì điều động Âm Dương Côn nhảy vào giữa múa tít, thần thông bạo phát sáng lòa một mảnh thiên địa rõ như bàn ngày.

Cao Biền cùng Vương Thông thực lực cao tuyệt, thiết tiên cùng Ma Huyết Phiên bao phủ cả một mảnh không gian ngăn chặn Lý Minh cùng lão Tả, để cho Sạ Đẩu ẩn thân hư không bất ngờ tập kích. Tuy lão Tả mạnh mẽ hơn người, bản thân Lý Minh mượn lực Tổ Long Chi Mạch còn kinh khủng hơn, nhưng trong nhất thời không sao phá giải được thần thông từ phía địch nhân, đặc biệt là Ma Huyết Phiên, mặt ma kỳ này vô cùng bá đạo, thôn phệ không biết bao nhiêu long khí từ cơ thể hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.