Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 267: Chương 267: Thế gia đồ Cổ




Lúc đó cô cảm thấy khắc ngọc là việc thú vị nhất trên đời, còn ông nội là sư phụ khắc ngọc lợi hại nhất trên đời.

Bàn tay của ông nội rất to rộng, vết chai tay dày cả lớp, càng thể hiện bức tượng nhỏ trong lòng bàn tay trong suốt như pha lê, nhỏ nhắn tinh xảo.

Nam Mẫn đưa tay ra nhận lấy tượng nhỏ của mình từ trong tay Nam Tam Tài, vô cùng yêu thích, khóe miệng cũng cong lên theo.

“Cảm ơn ông nội”.

Nam Tam Tài he miệng cười hai tiếng: “Con bé này, cuối cùng cũng cười với ông nội rồi”.

Nam Mẫn cầm tượng nhỏ trong tay, ngắm nghía không nỡ buông, lại hừ nhẹ một tiếng: “Ai bảo ông trốn cháu, còn không chịu vào nhà”.

Nam Tam Tài thở nhẹ một hơi: “Nhà đẹp thế này, ông sống không quen”.

“Ông nội, đây là nhà của ông, ở nhà của mình, ông muốn làm gì thì làm, không cần gò bó”.

Nam Tam Tài lắc đầu, lại buồn bực uống một ngụm rượu: “Không, đây là nhà của Tiểu Tùng và A Nhân, là nhà của cháu, nhưng không phải nhà của ông. Nhà của ông ở Hàng Trang, không phải ở thành phố Nam, nhưng các con cháu lớn rồi, đều thành gia lập nghiệp, một mình ông sống trong căn nhà cũ ở quê cũng rất tốt”.

Nam Mẫn yên lặng nhìn ông cụ: “Các con cháu đều thành tài, chứng tỏ ông dạy rất tốt, nên vui mới phải”.

“Dạy tốt? Tốt chỗ nào?”

Nam Tam Tài cười chế nhạo: “Nếu dạy tốt thật thì năm đó bố cháu sẽ không thà đoạn tuyệt quan hệ với ông cũng phải từ bỏ ngành nhà mình để khởi nghiệp. Nếu dạy tốt, thì sao ông lại dạy ra hai tên súc sinh hãm hại anh em, tự tàn sát nhau?”

Nam Mẫn chấn kinh, vừa vì chuyện bố đoạn tuyệt quan hệ với ông nội, cũng vì những lời ông nội mắng chú hai và chú ba.

Ông nội… đúng là… biết tất cả mọi chuyện.



Phòng số 77 Thủy Vân Gian.

Dụ Lâm Hải tắm xong từ phòng tắm đi ra, đã nghe thấy Phó Vực ngồi trước máy tính cảm khái: “Ông nội của Nam Mẫn cũng là một người lợi hại”.

Cùng với một chiếc khăn màu trắng vắt trên cổ, Dụ Lâm Hải mặc một bộ đồ ở nhà nho nhã thoải mái, vừa lau tóc vừa cất bước đến, ngước mi mắt đã thấy tài liệu liên quan đến Nam Tam Tài trên màn hình máy tính.

Nhìn thấy thân phận của ông ấy, mi mắt dài như lông vũ của Dụ Lâm Hải khẽ run lên.

Bên tai vang lên tiếng tặc lưỡi của Phó Vực: “Hình như trước đây tôi từng nghe nói đến, nhà họ Nam là thế gia chơi đồ cổ, ba đời tổ tiên đều là nhà phân phối đồ cổ, chỉ là sau này Nam Ninh Tùng tự khởi nghiệp đầu tư vào ngành vàng bạc châu báu, trong mắt mọi người, ngành chính cũng thành niềm vui sở thích. Không ngờ ông cụ Nam không chỉ là đại gia chơi đồ cổ, mà còn là bậc thầy khắc ngọc”.

Anh ta nghiêng đầu nhìn qua Dụ Lâm Hải: “Ầy, anh từng nghe nói đến danh hiệu ‘Nam Ông’ chưa?”

Dụ Lâm Hải thản nhiên nói: “Trong giới ngọc thạch chúng ta, trẻ con ba tuổi cũng biết”.

“…”

Phó Vực bị kinh bỉ, lặng lẽ ngậm miệng: “Là tôi kiến thức nông cạn”.

Giống như “bậc thầy Ngọc Tâm”, “Nam Ông” là lão tiền bối của giới ngọc thạch, sớm đã rút khỏi giang hồ nhiều năm, vẫn rất nổi tiếng trong ngành, nhưng rất ít người gặp người thật.

Dụ Lâm Hải kéo thẳng đường môi, tài khắc ngọc bất phàm tuyệt diệu của Nam Mẫn là học từ ông cụ Nam ư?

Quả nhiên là thầy nào trò nấy.

Anh bỗng nhiên nổi lên một suy nghĩ.

Không mời được “bậc thầy Ngọc Tâm”, nếu có thể mời được tiền bối “Nam Ông” đến giúp, cũng coi như không mất công chuyến này.

Nam Mẫn đưa ông cụ lên tầng, đẩy mở cừa phòng bố mẹ.

Mặc dù bố mẹ không còn, Nam Mẫn vẫn giữ phòng ngủ chính cho bố mẹ, sau khi đuổi Nam Ninh Bách ngồi không hưởng lộc đi, tất cả đều tu sửa trang trí lại như ban đầu.

Mỗi ngày căn phòng đều có người chuyên quét dọn, rất sạch sẽ ngăn nắp, không có một chút bụi.

Đây là lần đầu tiên Nam Tam Tài vào khu vườn hoa hồng, cũng là lần đầu tiên vào phòng của con trai và con dâu, vào cửa đã thấy hai bức di ảnh được thờ trên bàn thờ, khoang mắt lập tức đỏ bừng.

“Ông nội, vào đi”.

Nam Mẫn đưa tay kéo ông cụ đứng ở cửa vào phòng, mời ông nội ngồi trên sofa gỗ trắc, đi đến thắp hương cho bố mẹ.

“Bố mẹ, ông nội đến thăm bố mẹ”.

Nam Tam Tài ngồi trên sofa, ánh mắt như lửa nhìn con trai cả và con dâu cả, trong lòng đau sót, hồi lâu không nói.

Phòng của Nam Ninh Tùng và Lạc Nhân hoàn toàn bài trí theo phong cách Trung Hoa, toàn bộ nội thất đều là gỗ lim, gỗ gụ, gỗ sưa, nhìn khắp nơi đều là đồ tốt.

Ngay cả giường cũng là giường thời xưa điêu khắc hoa văn hoa lá và chim muông sơn màu vàng, mỗi một tầng phản đều được điêu khắc tỉ mỉ tinh xảo, đầy hoa văn tầng tầng lớp lớp, tất cả cánh hoa đều có cảm giác như ba chiều.

Mỗi lần các anh đến khu vườn hoa hồng, vào phòng bố mẹ, đều nói có cảm giác như xuyên không.

Nam Mẫn đi đến, lập tức ngồi khoanh chân trên thảm, ánh mắt nhìn Nam Tam Tài chuyển sang giường, nói: “Nghe bố mẹ nói, chiếc giường này là quà kết hôn của ông tặng họ phải không?”

“Ừm”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.