Vợ Điên

Chương 1: Chương 1: Đệnh Mệnh Đưa Em Đến?




Người ta nói cô điên.

Người ta nói cô tâm thần.

Nhưng chỉ là “người ta” nói. Lời đồn bao giờ cũng là lời vô căn cứ, đa số đều không phải là sự thật.

Nhưng ở đây, nó chỉ đúng một phần.

Trong một căn nhà nhỏ trên con phố hẹp, có một cô gái mười bảy tuổi đang ngồi tựa mình vào thành cửa sổ, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài giàn hoa giấy trước mắt. Đôi mắt lim dim vẻ hờ hững cứ nhìn vào một điểm vô định trong không trung, chẳng có vẻ gì là muốn lay chuyển. Trông cô thật buồn rầu.

Bình Nhi, một cô gái có mái tóc dài xõa đến tận chân váy trên gối, tóc đen như gỗ mun. Đôi mắt long lanh với hàng mi dài quyến rũ. Môi chúm chím như cánh hoa đào vương trên khuôn mặt nhỏ xinh ấy. Làn da trắng khiến hai má lúc nào cũng ửng đỏ. Nhìn tổng thể, cô như nàng công chúa bước ra từ chuyện cổ tích.

Nhưng sẽ không có gì đáng nói nếu cô không mắc căn bệnh trầm cảm quái ác. Căn bệnh khiến tuổi thanh xuân của cô dường như chẳng còn tốt đẹp nữa.

Trong xóm, ai cũng bàn tán về Bình Nhi. Giống như đã nói, họ cho rằng cô bị điên. Căn cứ vào đâu chứ?

Bình Nhi ngồi nói chuyện một mình. Cô điên.

Bình Nhi luôn tự nhận mình là con chuột nhỏ, cô sợ những chú mèo đi lang thang quanh sân nhà. Cô điên.

Bình Nhi sẽ khóc thút thít nếu người khác nói chuyện với mình. Cô điên.

Nhưng ai biết được rằng, một quá khứ đau thương chính là nguyên nhân khiến một cô gái xinh đẹp mắc phải căn bệnh này.

Họ chỉ biết ngồi một chỗ và nghe ngóng, và ba hoa.

Nhưng cô không thấy đau khổ gì hết. Cô không có cảm xúc.

Ánh mắt vô định ấy vẫn không dứt khỏi, hai tay cô khẽ vuốt mái tóc mềm.

- Bình Nhi con à, mẹ có chuyện muốn nói. Một người phụ nữ từ sau tiến đến và cất tiếng.

Giọng nói vang lên, phá tan sự u tịch trong không gian. Cô gái quay người lại, đôi mắt vẫn không thể hiện được chút cảm xúc.

Người phụ nữ có mái tóc xoăn tít kéo ghế xuống ngồi cạnh đứa con gái bé bỏng. Bà không nhìn cô, chỉ nhìn ra giàn hoa giấy trước sân, vài cánh hoa mềm mại khẽ rơi xuống.

Bình Nhi cũng quay đầu, trở về vị trí lúc nãy. Khuôn mặt vẫn đượm buồn da diết. Cứ như thể trên đời này, chỉ có mình cô là đau khổ.

- kể từ ngày mai…con đến nhà dì Linh ở nhé. Người phụ nữ nói, vẻ ngập ngừng.

Dì Linh là ai? Bình Nhi không biết.

Bình Nhi vẫn nhìn ra giàn hoa giấy, chẳng có phản ứng gì trước câu nói của bà. Đầu óc cô bây giờ chỉ nghĩ đến hoa giấy. Hoa giấy thật mỏng manh, chỉ một cơn gió lùa qua thôi, mà nó đã phải bỏ cuộc để theo cơn gió ấy. Hoa giấy thật yếu đuối. Hoa giấy muốn theo cùng cơn gió để có thể dựa dẫm vào gió. Nhưng cơn gió ấy đi qua, chỉ còn lại hoa giấy nằm trơ trọi dưới sân nhà.

Bình Nhi cũng vậy, cô đã mãi mê chạy theo cơn gió mà đã quên mất rồi cuối cùng, gió cũng sẽ rời xa cô. Chỉ còn lại mình cô trên cái cõi đời này.

Bà ngập ngừng trong giây lát rồi bỏ đi. Bà biết, bây giờ có nói thế nào, con bé cũng chỉ là một con người vô hồn, con bé sẽ chẳng hiểu được điều gì sẽ đến với nó. Cô bé thật tội nghiệp.

Bình Nhi khẽ vuốt mái tóc, môi nở một nụ cười nhẹ. Chẳng ai biết cô đang nghĩ gì.

***

Trước cổng của một tòa biệt thự xa hoa, có một cô bé nhỏ cứ đứng bần thần trước cửa, trên tay xách chiếc túi đồ mà trước đó một người phụ nữ đã đưa. Người phụ nữ đã bỏ đi ngay, để mình cô gái ở lại.

Bình Nhi có chút lo lắng. Cô theo mẹ đến đây mà bây giờ bà đã bỏ đi mất. Nhìn ngang nhìn dọc vẫn chẳng thấy có ai để nhờ vả đưa cô về lại nhà. Cô đành ôm nỗi thất vọng, đặt chiếc túi đồ xuống đất, lưng tựa vào thành cửa, hai đầu gối co lại, đầu chui vào hai cánh tay đang đặt trên gối. Cô khóc, tiếng khóc thút thít vang ra xa. Bình Nhi bây giờ rất sợ hãi, cô không biết phải làm như thế nào. Nước mắt thấm đẫm vào chiếc váy trắng. Như một con mèo nhỏ sợ hãi, cơ thể run lên theo từng tiếng nấc.

Có tiếng động cơ từ xa vọng lại. Cô bé nhỏ ngước đầu lên, mắt vẫn còn thấm đẫm lệ. Cô đang mong chờ một ai đó có thể giúp cô. Đôi mắt ánh lên niềm hy vọng.

Kéttttt. Một chiếc môtô dừng ngay trước mặt Bình Nhi. Bánh trước của chiếc xe gần như chạm vào đầu gối, cô giật mình hoảng sợ. Bật người đứng dậy lùi ra sau.

Một người con trai với mái tóc đen nhấp nhô sau chiếc mũ bảo hiểm, tay vẫn đang ghì ga, chiếc mũ đen khiến Bình Nhi không trông thấy được khuôn mặt người trên xe. Cô chỉ thấy được người đó rất cao to, bắp tay lồ lộ trên chiếc áo phông đen, quần bò phảng phất bụi bặm. Chiếc môtô rít ga một tiếng dài rồi quay đầu xe, chạy vút vào tòa nhà khi cánh cửa tự động mở.

Bình Nhi ho sù sụ vì khói xe phả vào mặt. Cô bé nhỏ lấy tay vuốt nhè nhẹ vào ngực, lấy hơi hít hà.

Sau khi niềm hy vọng cuối cùng vụt tắt, Bình Nhi lại ngồi xuống vị trí cũ. Chờ đợi. Nhưng cánh cửa lúc nãy vẫn chưa khép lại. Bình Nhi nhìn chằm chằm vào căn biệt thự. Rồi cô quyết định bước vào trong đó. Mặc điều gì sẽ đến với cô.

Bình Nhi xách túi đồ trên tay, chân rụt rè bước qua ngưỡng cửa. Khi hai chân đã đứng hoàn toàn trong căn biệt thự. Cánh cửa lớn từ từ khép lại.

Khép lại cuộc đời vô định của cô.

Mở đầu cho những biến cố sắp đến.

***

Bình Nhi nhẹ nhàng bước qua những khóm hoa trước tòa nhà, băng qua hồ nước phun, băng qua một đoạn đường dài quanh co. Khi trông thấy chiếc môtô lúc nãy, cô dừng chân một hồi rồi tiến vào tòa nhà trước mắt.

Bước chân cứ rụt rè nhấc lên theo tầng bậc cấp. Cho đến khi đã đứng trước cánh cửa kính đồ sộ, trong có tấm màn đã che khuất, cô mới dừng chân. Chiếc váy trắng bị gió thổi bay phất phơ sang một bên, mái tóc mượt mà cũng không không chủ động được trước sự liều lĩnh của cơn gió mà che khuất nửa khuân mặt không cảm xúc kia.

“Cạch”, Bình Nhi nhẹ nhàng mở cánh cửa kính, vươn tay lùa tấm màn đang bay nhảy tứ tung. Một luồng ánh sáng chiếu rọi vào tòa nhà sang trọng.

Chính giữa tòa nhà, một bộ ghế sô pha được đặt trên tấm thảm đắt tiền. Phía đối diện và cả xung quanh, tất cả đều đầy dủ thiết bị hiện đại. Tòa nhà sáng trưng, tất thảy cửa đều làm bằng kính trong suốt. Bình Nhi phải đưa tay lên mới tránh được ánh sáng chói lóa đang hắt trực tiếp vào mắt cô. Cô nhè nhẹ tiến vào, không có một ai.

Theo như lời mẹ dặn, cô chỉ cần vào và ngồi trên sô pha, sẽ có người ra đón. Nhưng cô chờ mãi, chờ mãi, chẳng có bất cứ một ai. Kể cả người con trai vừa chạy môtô vừa nãy.

Cơn buồn ngủ ập đến, Bình Nhi ngáp nhẹ một tiếng, cơ thể cứ thế nằm trườn xuống ghế sô pha. Chiếc váy trắng xõa dần theo tư thế nằm. Đôi mắt long lanh từ từ nhắm lại, hai hàng mi khẽ rung rinh rồi chìm đắm trong một giấc mơ đẹp nào đó. Có lẽ cô đã quá mệt mõi.

Một bóng người đứng chặn ngang ánh sáng đang chiếu thẳng vào người con gái đang ngủ say. Ánh mắt thoáng ngạc nhiên nhưng rồi lại chuyển thành u ám. Bóng người bỏ đi, để lại cô bé nhỏ đang nằm mê man với giấc mơ nào đó. Khuân miệng khẽ nhếch, vang lên giọng thều thào:

- Em là ai? Mèo con.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.