Vợ Điên

Chương 2: Chương 2: Tiểu Thư, Xin Cô Đừng Khóc!




Một người phụ nữ có mái tóc xoăn tít ngồi trong quán cà phê với vẻ hồi hộp lộ trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Bà cứ đứng lên ngồi xuống không yên, ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào khiến chiếc bàn mảng sáng mảng tối. Bà đang đợi một ai đó. Ánh mắt đảo liên hồi. Mồ hôi trên trán nhễ nhại.

Một người phụ nữ khác bước vào quán. Chỉ cần bà bước vào, cả không gian u tịch kia liền sáng trưng lên bởi vẻ ngoài sang trọng. Người phụ nữ đang tiến đến chiếc bàn bên cửa sổ. Trên người vận chiếc áo ôm sát cơ thể, để lộ một thân hình hoàn hảo mặc dù có vẻ bà đã ngoài bốn mươi. xách chiếc túi hàng hiệu, cổ mang loại ngọc trai đắt tiền và đôi giày cao gót mũi nhọn có một không hai trên thế giới. So với người phụ nữ tóc xoăn kia, bà có lẽ sánh ngang với nữ hoàng.

Thấy người cần tìm, người phụ nữ tóc xoăn hớn hở đứng dậy chào đón. Kéo chiếc ghế ra, hành động có phần giữ kẻ.

“Nữ hoàng” chẳng buồn mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đã có người kéo sẵn, đùi vắt chéo một bên, lưng thẳng và khuôn mặt kênh kiệu nhìn bà tóc xoăn đối diện.

- Con bé đã đến rồi chứ? “Nữ hoàng” hất hàm hỏi.

Người phụ nữ đối diện rốt rít dạ dạ vâng vâng. Trông bà cứ như con cún đang nịnh chủ.

Nói đoạn, “Nữ hoàng” liệng một cọc tiền dày cộp lên bàn, rồi tiếp tục giọng điệu ngạo mạn:

- Bà có thể đi.

Dứt câu, người phụ nữ với mái tóc xoăn tít liên cầm lấy cọc tiền, cúi đầu chào nhanh nhẹn rồi rời đi ngay lập tức. Không quên lộ vẻ hớn hở tràn đầy.

“Nữ hoàng” bặm môi, khuôn mặt vẻ đăm chiêu, nghĩ ngợi. Rồi sau đó, một nụ cười khinh dễ nhếch dưới lớp son môi đỏ đậm.

***

Trong căn phòng tối đen, một dòng máu đỏ thẫm lặng lẽ tuôn trào ra từ cơ thể của một người đàn ông đang cứng đờ đằng kia. Người con gái đứng lặng thinh, đôi mắt hoảng loạn in rõ trên từng mạch máu. Dòng máu đỏ đen cứ thế tuôn không ngừng, nhuộm đỏ cả căn phòng. Đến khi dưới chân cảm giác ươn ướt, cô gái mới nhận ra rằng, máu chảy đến chân cô mất rồi. Khuôn mặt bây giờ không còn sự sợ hãi nữa, chỉ có sự đau đớn giằng xé con tim cô. Bước chân cô gái lùi dần về phía sau, bàn chân dính máu in lên sàn nhà trắng, từng bước chân như muôn nuốt trọn cô gái. Vẻ tang thương lộ rõ trên người nằm đằng kia. Cô gái chỉ kịp quay người đi, có tiếng vang lên the thé:

- Bình Nhi…

Cô quay người lại, là người đàn ông đó. Người đang nằm trên sàn nhà đang đứng trước mặt cô. Khuôn mặt trắng bệt, khóe miệng một dòng máu tươi đang trào ra, tay đưa lên không trung sờ vào mặt cô gái. Miệng lẩm bẩm câu nói không nên lời, giọng nói vang lên một cách rùng rợn như một cơn gió độc đang ùa vào.

- Đừng bỏ anh, hãy đi cùng anh đi. Bình Nhi à.

Rồi người đó liền ôm lấy cô gái, con dao đang nằm trong tay đâm thẳng vào vùng bụng cô. Lại một dòng máu khác từ miệng cô gái tuôn ra. Máu loang trên sàn nhà, cô nhìn xuống, bụng đã bị rách thành một đường sâu hoắm, dòng máu đỏ tươi cứ thể chảy dần xuống chân. Cô gục ngã xuống sàn. Người đàn ông cất tiếng cười ghê rợn. Vẻ mặt của một thần chết hiện rõ trên khuôn mặt trắng bệch đó.

- HAHAHAHAHA.

Cô bé nhỏ chợt bừng tỉnh. Mồ hôi trên trán túa ra như mưa. Lại là giấc mơ đó. Cô bé nhỏ đưa tay sờ vào vùng bụng. Cảm thấy sự ấm nóng từ cơ thể, cô mới an tâm thở nhẹ một cái.

Bình Nhi luôn sống trong sợ hãi. Cô sợ phải trở lại ngày đó, sợ phải gặp người đàn ông đó. Cô bé nhỏ chợt cất tiếng khóc. Từng tiếng nấc không thành lời vang lên, hai dòng nước mắt từ tuyến lệ chảy ra âm ỉ. Cô sợ, cô bé nhỏ ấy sợ phải đối diện với điều đó. Cô bé nhỏ cứ ngồi trên sô pha mà khóc nức nở, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, bao trọn lấy cơ thể yếu ớt kia.

Khải Hoàng đang ở trên phòng, nghe thấy tiếng nức nở vang lên, anh liền rời mắt khỏi chiếc máy tính bảng, len theo tiếng khóc đó mà xuống gần sô pha. Anh nhìn cô gái đang cuộn mình trong tiếng nấc nghẹn, trông cô thật đau khổ.

Nhưng anh không để ý, bước chân nhấc lên khẽ rời đi thì bất chợt, cô bé nhỏ đứng dậy sà vào người anh. Hai tay ôm cứng như thể sẽ sợ anh bỏ đi. Nước mắt nước mũi lem vào hết một mảng áo dưới ngực. Cô bé nhỏ vẫn ôm trọn lấy người trước mặt mà khóc thút thít, mặc cho người ấy là ai. Anh chợt ngây người, ánh mắt thoáng đờ đẫn, nhưng nhanh chóng, Khải Hoàng hất mạnh cô gái đang ôm mình, mặt lộ vẻ khó chịu.

Bình Nhi vốn yếu ớt, nay bị lực mạnh tác động vào, cô bé nhỏ ngã nhào xuống đất. Đôi mắt đẫm lệ nhìn lên kẻ đã đẩy mình, dòng lệ lại tiếp tục tuôn ra, đôi mắt lộ vẻ sợ hãi. Nhìn chú mèo con đang co ro dưới đất vì cú đẩy của mình, Khải Hoàng thoáng thấy có lỗi, nhưng rồi anh quay lưng bỏ đi. Để lại cô bé nhỏ đang nức nở liên hồi.

***

Những tia nắng ban mai chiếu sáng cả vườn cây xanh um ngoài vườn. Từng hột sáng lọt qua tấm rèm xanh đang đung đưa khe khẽ. Ánh sáng len lỏi qua tấm thảm trên nền nhà, len lỏi qua một khuôn mặt đang ngủ ngon lành của ai đó.

Bình Nhi khẽ cựa mình, đôi mắt nheo lại để tránh ánh nắng đang rọi thẳng vào mắt. Nhưng nắng vẫn cứ lì lợm, vẫn cứ trêu đùa nhảy múa trên khuôn mặt với mái tóc lù xù. Khiến cô bé nhỏ bực mình, thoát khỏi giấc ngủ đang ngon lành.

Bình Nhi nhướn người, hít thở một hơi dài rồi che tay ngáp ngáp. Cô bé nhỏ vẫn chưa biết, mình đang ở trong căn phòng lạ.

Nhận thấy sự lạ thường, Bình Nhi đảo mắt nhìn xung quanh. Cô bé nhỏ cảm nhận được sự êm dịu khi đang nằm trên chiếc giường nệm êm ái. Căn phòng với màu chủ đạo là trắng. Trắng hết tất thảy, điểm vào đó đôi nét đồ vật màu hồng nhạt.

Có vẻ Bình Nhi không được như người khác. Thần trí của Bình Nhi không được tốt. Nếu như quá hoảng loạn, căng thẳng, và sợ sệt cơ thể và đầu óc sẽ không chủ động được mà phản chủ. Còn nếu lúc thoải mái, cô cũng chỉ như bao con người khác. Vẫn yêu đời và lẩm nhẩm vài ba câu hát bâng quơ.

Nhưng số lần cô bé nhỏ tỉnh táo, chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Bình Nhi trườn khỏi chiếc giường êm ái, đôi chân trần nhẹ đặt xuống sàn nhà. Cô bé nhỏ chợt nhăn mặt, cô thấy lành lạnh dưới bàn chân.

Đôi chân nhỏ bé nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng. Không một tiếng động nào vang lên. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe khẽ.

Ra khỏi phòng, Bình Nhi mới chợt nhận ra, đây không phải căn nhà hôm qua cô đã vào. Không phải căn nhà có chiếc môtô, không phải căn nhà có ghế sô pha đặt giữa, không phải căn nhà có… Bình Nhi khẽ nhíu mày. Cô đã quên mất rồi, quên mất điều gì đó rồi. Cô bé nhỏ tội nghiệp day day vầng thái dương với vẻ nghĩ ngợi. Ngôi nhà hôm qua vẫn còn điều gì đó, cô hoàn toàn không nhớ nổi.

Chợt có một tiếng nói vang lên nhẹ nhàng đằng sau lưng, cô bé nhỏ khẽ quay người lại.

- Tiểu thư buổi sáng tốt lành, mời tiểu thư dùng điểm tâm.

Cô gái mặc đồng phục người hầu, khẽ cúi người chào cô bé nhỏ, giọng nói thều thào vang lên trong sự bất ngờ của Bình Nhi. Cô bé nhỏ vẫn không hiểu, đôi mắt lộ vẻ ngây dại. Hai hàng nước mắt chợt lăn dài. Cô bé nhỏ đang đối mặt với một người lạ.

Cô lại mất bình tĩnh mất rồi.

Cô gái hầu lúng túng, khuôn mặt trở nên lo sợ, hỏi han vẻ gấp gáp:

- Tiểu thư không sao chứ?

Vừa nói, cô người hầu khẽ chạm vào vai nhằm trấn an tinh thần cô gái điên trước mặt. Tất cả tòa nhà này, ai cũng biết vợ chưa cưới của cậu chủ là người điên. Một cô gái điên với đôi mắt sầu thảm.

Bị đụng chạm bất ngờ Bình Nhi khẽ giật mình, người tiến lui sau một bước tránh cái chạm tay của cô hầu gái. Đôi mắt cụp xuống, vẻ lo sợ lộ trên khuôn mặt đỏ ửng kia. Cô hầu gái nhanh chóng cúi đầu xin lỗi tiểu thư, rồi cuống cuồng trở lại vào bếp. Một người phụ nữ tầm bốn mươi mấy tuổi bước ra, cặp kính trên mũi khẽ đẩy lên.

Là quản gia. Quản gia Liên tiến lại gần cô bé nhỏ đang rụt rè, nấc từng tiếng khóc ở đằng kia. Quản gia Liên cúi xuống, ngồi cạnh cô bé nhỏ co ro dưới sàn nhà lạnh ngắt.

- Sẽ không có gì hết tiểu thư bé bỏng à. Cô gái đó sẽ phục vụ điểm tâm cho tiểu thư. Tiểu thư không phải sợ. Cô gái đó cũng giống như tiểu thư thôi, có gì mà phải sợ chứ? Phải không nào?

Quản gia liên vỗ về an ủi Bình Nhi. Cô bé nhỏ ngưng thút thít, sự sợ hãi biến đâu mất rồi. Khuôn mặt trở nên tươi tắn hơn. Cô bé nhỏ khẽ gật đầu, tay quệt lên má lau nước mắt.

Quản gia liên cười hiền hậu, dìu dắt cô tiểu thư bé bỏng vào phòng bếp dùng điểm tâm.

Bình Nhi nhẹ nhàng theo sau cô quản gia, ngoan ngoãn như chú mèo con. Đôi mắt vẫn đảo xung quanh dò xét. Đến ngưỡng cửa bếp, cô bé nhỏ thoáng bất ngờ. Bàn ăn sang trọng đã chuẩn bị sẵn cho cô. Cô bé nhỏ nhìn lại quản gia Liên đằng sau. Quản gia liên ngúc đầu vẻ kêu cô đến bàn, tất cả đều dành cho cô. Bình Nhi bước nhẹ đến trước bàn, một cô hầu gái khẽ kéo chiếc ghế cao, cô bé nhỏ ngồi xuống, đôi mắt vẫn ngạc nhiên không ngừng.

Từ đằng xa, một bắt súp nóng hổi, bốc khói nghi ngút trên không trung đặt trên khay đựng đang được bưng đến bởi một cô hầu gái khác. Bát súp được đặt ngay ngắn trước mặt cô bé nhỏ, bên cạnh là ly sữa tươi vẫn nóng âm ẩm. Bình Nhi thoáng bối rối, cô bé nhỏ không biết tại sao mình lại được phục vụ tận tình như vây. Tất cả người hầu, kể cả quản gia Liên đều lui ra phía góc bếp, chờ đợi cô bé nhỏ dùng điểm tâm.

Bình Nhi không để ý nữa, bây giờ đầu óc của cô đã đi đâu mất rồi. Cô lại bị căn bệnh dày vò. Vầng trán khẽ nhấc nhối, cô bé nhỏ chỉ đưa tay lên gõ nhẹ vào trán. Khuôn mặt nhắn nhúm trông vẻ đau đớn.

Vài giây sau, cơn đau đã đi qua, Bình Nhi lại trở về vẻ thẫn thờ. Cô bé nhỏ suốt bữa ăn chỉ nhấp ngụm sữa nhỏ, bát súp vẫn chưa bị xáo động, hành lá vẫn phủ trên mặt chất lỏng.

Bình Nhi đứng dậy, tay vuốt qua miệng để lau vệt sữa dính trên môi. Một cô hầu gái nhanh chóng mang một chiếc khăn tay đến để lau, cô bé nhỏ khẽ giật mình, người tiến lui sau. Cô hầu gái liền hiểu ngay, bước chân trở lại vị trí ban nãy.

Bình Nhi khẽ quay người bỏ đi. Cô bé nhỏ không nghe thấy những lời bàn tán thỏ thẻ sau lưng mình.

***

Một người phụ nữ với dáng vẻ sang trọng đang quấn chiếc khăn tắm quanh người, đôi mắt hướng ra phía vườn cây. Điếu thuốc trên tay bà tóe lên những tia sáng đỏ. Bà rít một hơi dài, làn khói trắng lan tỏa quanh căn phòng. Có tiếng thưa thốt vang lên sau lưng, bà nhanh chóng quay lại. Quản gia Liên nhè nhẹ tiến vào gần bà Linh. Quản gia cúi đầu chào rồi đứng thẳng người chờ đợi sự sai bảo.

- Con bé đã ăn điểm tâm rồi chứ?

Bà Linh hỏi, từ khuôn miệng nhả ra làn khói trắng thơm nhè nhẹ.

Quản gia cúi đầu, trả lời:

- Vâng, tiểu thư đã dùng bữa rồi ạ, nhưng chỉ uống chút sữa rồi thôi.

Bà Linh khẽ tằng hắng, tay hua biểu quản gia Liên rời khỏi phòng. Lúc quản gia đến gần ngưỡng cửa, bà Linh khẽ cất tiếng, gọi giật lại quản gia.

Quản gia Liên nghe gọi liền quay lại với tư thế nghiêm chỉnh, giữ kẻ.

- Chuẩn bị lễ đính hôn cho hai đứa. Không mời bất cứ ai khác ngoài những người ta đã nói.

- Nhưng thưa bà, cậu chủ sẽ đồng ý cuộc hôn nhân bất ngờ này chứ? Quản gia Liên khẽ hỏi, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng.

Bà Linh quay người vào phòng, rít một hơi thuốc dài, vừa nói vừa phả làn khói trắng vào không khí, đôi mắt ánh vẻ đắc chí.

- Đó không phải là chuyện của bà, quản gia Liên ạ.

***

Bình Nhi lang thang quanh khu vườn rộng. Bước chân cô bé cứ đi mãi, đi mãi. Khi đã trốn được khỏi hai hầu gái đang bám theo sau lưng, cô bé nhỏ mới thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt dò xét mọi thứ xung quanh. Cô bé nhỏ ngồi trên bậc thềm, hai chân co lại tựa cằm trên gối. Đôi mắt cô ánh lên sự nhớ mong da diết. Bình Nhi nhớ mẹ, nhớ giàn hoa giấy trước sân nhà. Cô bé nhỏ khẽ rơi nước mắt. Mũi thút thít, hai má đỏ ửng lên. Trông cô bé nhỏ thật tội nghiệp.

Tiếng khóc bị cắt đứt. Đắng xa, một con mèo đen với đôi mắt như hai hòn bi ve. Nhưng con mèo đó lại nhìn Bình Nhi với ánh mắt trợn tròng, vẻ hung dữ muốn cào xé cô bé nhỏ. Bình Nhi khẽ co người, cơ thể lùi dần về phía sau. Con mèo đen với ánh mắt hung dữ vẫn ngoan cố vờn cô bé nhỏ tội nghiệp, phát ra tiếng “meo” đáng sợ.

Bình Nhi đang vô cùng sợ hãi, tay hua hua trong không trung đuổi con mèo đen đi. Cô bé nhỏ không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hun hút ấy. cứ hua hua vào không trung, miệng lẩm bẩm vài từ nói không nên lời.

- Đi… đi…mèo con…đi…đi.

Con mèo đen thấy “con mồi” có vẻ sợ mình, liền lấn tới. Đuôi quơ qua quơ lại, nhe răng hù dọa cô bé nhỏ tội nghiệp.

Bình Nhi sợ sệt đến nỗi khuôn mặt trở nên tím hẳn, hai mắt cụp xuống dè chừng con mèo đen điên dại.

“MEO”. Con mèo đen kêu lên một tiếng rồi lao mình vào người cô bé nhỏ đang co ro dưới đất. Bình Nhi đưa tay lên để đỡ, cơ thể run theo từng tiếng nấc.

“BỐP”. Con mèo ngã xuống đất. Một ai đó đã cứu cô bé nhỏ. Chiế giày thể thao màu đen đang nằm chỏng gọng trước mặt cô bé nhỏ. Con mèo đen kêu lên một tiếng ai oán rồi quay người bỏ đi. Bình Nhi khẽ ngạc nhiên, cô bé nhỏ ngước đôi mắt đẫm lệ về phía chủ nhân của chiếc giày đen kia.

Phía đó, Khải Hoàng đang tựa mình vào cái cây với thân hình to lớn, lá xõa quanh vùng trời. Chân chỉ mang một chiếc giày, chân còn lại được đôi tất đen bao bọc. Mái tóc người Khải Hoàng khẽ lung lay trước gió. Vẻ lãng tử của anh càng được cơn gió vô tình kia phất lên. Bình Nhi khẽ đứng dậy, cầm chiếc giày đen đến gần cây to.

Cô bé nhỏ bước đi trong rụt rè, như sợ anh sẽ ăn thịt cô mất. Cô bé nhỏ bước đôi chân trần dẫm lên đám cỏ vàng dưới đất, vang lên tiếng dòn dã phá tan sự sợ hãi trong cơ thể. Từng thớ thịt như giãn ra, Bình Nhi khẽ đưa tay lên má vuốt giọt lệ còn vương.

Khi đã đến gần Khải Hoàng đang nhìn cô với ánh mắt không cảm xúc, cô bé khẽ đứng ngây người một lát. Tại sao khi gặp anh, cô lại không sợ sệt, không một giọt nước mắt nào mảy may rơi? Cô bé nhỏ vốn sẽ khóc thút thít nếu ai đó không phải là mẹ tiếp xúc. Anh cũng là người lạ mà, tại sao lại như vậy? Cô bé nhỏ vẫn không hiểu chính mình đang nghĩ gì nữa.

Bình Nhi thôi không nhìn anh nữa, chỉ khẽ đặt chiếc giày đen xuống đám cỏ dưới đất, đặt gần chân anh để anh có thể dễ mang vào. Rồi cô bé nhỏ quay lưng bỏ đi, không có lời cảm ơn nào thốt ra. Cô bé nhỏ vẫn chưa biết, anh là người mà cô đã ôm khóc thút thít vào cái ngày đầu tiên cô đến tòa nhà này. Cô bé nhỏ vẫn chưa biết, hôm cô đến, anh đã chạy đi tìm cô khi thấy một người con gái đang khóc đứng trước cổng nhà. Cô vẫn chưa biết, cô đã vào nhầm khu nhà anh. Cô vẫn chưa biết, anh chính là chồng sắp cưới của cô.

Nếu buổi sáng hôm ấy, Khải Hoàng không chỉ nhìn từ sau phía bóng dáng nhỏ bé kia lầm lũi bỏ đi, anh sẽ thấy một nụ cười khẽ thoáng trên khuôn mặt vô hồn của Bình Nhi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.