Võ Lâm Minh Tư Mật Ký Sự

Chương 56: Chương 56




Ngô Thế Huân là nửa đêm bị nóng làm cho tỉnh. Hắn lật người, phát hiện một đầu tóc đều dính thấp mồ hôi, thế là từ trên giường ngồi dậy, xốc màn lên, đi xuống giường mở cửa sổ. Đêm nay ánh trăng thật đẹp, Ngô Thế Huân ghé vào bên bệ cửa sổ, nhìn đến ánh trăng sáng ngời đem tiểu ốc đình viện chiếu sáng. Ngẫu nhiên có một tia gió lạnh thổi qua, Ngô Thế Huân cảm giác mát mẻ hơn không ít, mái tóc dính ướt rất nhanh liền khô. Khi đang muốn đem cửa sổ đóng lại, đột nhiên lại bị một cỗ nội lực nhu hoà cản lại, Ngô Thế Huân lắp bắp kinh hãi, nhìn thấy trong viện xuất hiện một bóng người, thân hình thon dài, tóc dài phân tán. Ngô Thế Huân buông lỏng một hơi, “Hoàng Tử Thao ca ca.”+

Hoàng Tử Thao trước đó vài ngày đã rời khỏi Võ Lâm Minh, Ngô Thế Huân cũng không biết hắn đi đâu, có lẽ là không chịu được ngày ngày tịch mịch, liền đi giang hồ lang bạt. Kim Chung Nhân ở Vân Dương sơn trang, Phác Xán Liệt trở về Thuỷ Nguyệt giáo, còn Ngô Diệc Phàm, bỏ lại dược lâu mang hai tiểu đồng đi hái cái gì kì dược ngàn năm mới nở hoa một lần. Võ Lâm Minh chỉ còn lại một người Ngô Thế Huân, tính ra đã qua một tháng, mắt thấy ngày mai là tiết đoan ngọ, Hoàng Tử Thao cùng Ngô Diệc Phàm đều không thể trở lại, chỉ có thể dùng bồ câu đưa tin để Kim Chung Nhân và Phác Xán Liệt trở về cùng nhau trải qua tiết đoan ngọ. Không nghĩ tới, người đầu tiên trở về lại là Hoàng Tử Thao. Hoàng Tử Thao thành thục không thích buộc tóc, liền để tóc rối tung trên lưng như vậy, dưới ánh trăng phát ra ánh sáng nhu hoà, gã ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng trên bầu trời, tựa hồ không tính toán muốn vào phòng. Thế là Ngô Thế Huân theo cửa sổ nhảy ra ngoài, đi đến bên người Hoàng Tử Thao, hỏi :“Sao nhanh như vậy đã trở lại?”

Hoàng Tử Thao nói :“Ta nhớ ngươi.”

Đơn giản ba chữ, lại làm tim Ngô Thế Huân đập nhanh một trận, đang muốn hỏi lại, đột nhiên bị Hoàng Tử Thao một tay ôm chặt eo, nhẹ nhàng nhảy lên tường vây ở phía trên nội viện. Trong không khí tràn ngập mùi hương ngải hao cùng với hùng hoàng, Ngô Thế Huân và Hoàng Tử Thao song song ngồi, lại bị cánh tay của Hoàng Tử Thao ôm vào ngực, khiến hắn phải dựa vào trên người gã. Tay kia của Hoàng Tử Thao dừng ở giữa hai chân Ngô Thế Huân, cách một tầng tiết khố mỏng manh cầm lấy dương vật của hắn. Ngô Thế Huân vốn tưởng rằng Hoàng Tử Thao muốn cùng hắn ngắm trăng, không ngờ ngồi trên tường vây còn chưa nói được một lời đã trực tiếp làm loại sự tình này. Ngô Thế Huân có chút dở khóc dở cười, thân thủ đè lại mu bàn tay của Hoàng Tử Thao. Hoàng Tử Thao chọn mi, nói: “Sao vậy? Không muốn? Nhưng mà nó đã nhớ ngươi rất lâu rồi.”

Nói xong, nắm lên hai tay Ngô Thế Huân đặt vào chính giữa hai chân, thứ kia quả thật đã muốn bán cứng rắn. Ngô Thế Huân cũng không phải không muốn, hô hấp của hắn hơi hơi dồn dập một chút nói :“Ta có lời muốn nói với ngươi.”

Hoàng Tử Thao nói :“Lại không đụng đến miệng của ngươi.”

Ngô Thế Huân nghe xong lời này, nhất thời có chút đỏ mặt. Lúc này dương vật lại bị Hoàng Tử Thao cầm lấy, cách tiết khố chậm rãi xoa bóp, đồng thời Hoàng Tử Thao cúi đầu hôn vào gáy hắn, Ngô Thế Huân thở dốc nói :“Ngươi mấy ngày nay đã đi đâu?”Hoàng Tử Thao nói :“Giết người.”

Ngô Thế Huân cả kinh, thân thủ muốn đẩy Hoàng Tử Thao ra lại bị gã xiết chặt lấy dương vật, sau đó ở trên đỉnh nhẹ nhàng xoa nắn. Hoàng Tử Thao cười nói :“Yên tâm, đều theo ý ngươi, chết không luyến tiếc.”

Ngô Thế Huân cũng biết mấy ngày nay trong chốn giang cũng đã chết vài tên bại hoại ác danh rõ ràng, lại không dự đoán được là do Hoàng Tử Thao gây nên. Hắn tin tưởng Hoàng Tử Thao sẽ không lừa mình, thoáng yên lòng. Hoàng Tử Thao kéo chân hắn, khiến hắn khoá ngồi ở trên người mình, thân thủ đem tiết khố của hắn lột xuống. Ngô Thế Huân đem mặt chôn ở trên vai Hoàng Tử Thao, để gã đem mông mình nâng lên, lại nghe dưới tường có tiếng người nói :“Còn tưởng rằng Ngô Minh chủ là mời ta trở về ăn bánh chưng, không nghĩ tới lại mời ta tới để xem đông cung sống.”

Ngô Thế Huân lắp bắp kinh hãi, thanh âm nghe được dĩ nhiên là của Phác Xán Liệt. Phác Xán Liệt đứng ở phía dưới tường vây, ngẩng đầu nhìn lên hai cánh mông hoa rắn chắc của Ngô Thế Huân dưới ánh trăng. Ngô Thế Huân muốn giãy dụa, lại bị một tay Hoàng Tử Thao đè lại eo mình, lại ngay khi ở trước mặt Phác Xán Liệt, lấy ngón tay đem mông cánh hoa của hắn mở ra, mơ hồ làm lộ ra lối vào của miệng huyệt. Phác Xán Liệt thấy thế, cười to nói: “Hoàng Tử Thao huynh, đây là đang mời tại hạ sao?”

Hoàng Tử Thao không nói, cười vỗ vỗ mông Ngô Thế Huân. Phác Xán Liệt nói :“Trên tường rất chật, không bằng vẫn là xuống dưới vẫn tốt hơn.” Nói xong, Phác Xán Liệt đi trước, hướng phòng của Ngô Thế Huân mà đi đến. Khi Hoàng Tử Thao ôm Ngô Thế Huân trở lại phòng, Phác Xán Liệt đã đốt nến lên, nâng tay đem màn nhấc lên treo tại hai bên móc của chiếc giường.

Hoàng Tử Thao ôm Ngô Thế Huân ngồi ở trên giường, Ngô Thế Huân nhìn hai mắt Hoàng Tử Thao, lại nhịn không được mà tiến lên hôn khoé mắt của gã. Hoàng Tử Thao thân thủ đem áo lót cùng tiết khố của Ngô Thế Huân cởi ra, chính mình nhẹ nhàng dựa vào đầu giường, mặt Ngô Thế Huân đỏ hồng, ngẩng đầu nhìn Phác Xán Liệt đang đứng bên giường, Phác Xán Liệt cúi người xuống, ôm lấy hai má của Ngô Thế Huân cùng hắn hôn sâu. Tách ra phía sau, Ngô Thế Huân nghiêng người ghé vào ghé vào giữa hai chân Hoàng Tử Thao, lấy tay kéo dây lưng của gã ra, đem dương cụ thô cứng của gã lấy ra, năm ngón tay cầm lấy cao thấp vuốt vuốt một chút, rồi mới đem nó ngậm vào trong miệng. Hoàng Tử Thao đưa tay nhẹ nhàng sờ tóc Ngô Thế Huân. Phác Xán Liệt leo lên giường, hai tay cầm lấy eo Ngô Thế Huân đem mông hắn nâng lên, Ngô Thế Huân biết ý đồ của Phác Xán Liệt, không có cự tuyệt, mà đem hai chân mình mở ra càng rộng, ngón tay thon dài ở hậu huyệt của hắn mà nhẹ nhàng ấn xoa chung quanh. Ngô Thế Huân cảm thấy ngứa, nhịn không được co rút huyệt khẩu lại, khi thân thể hắn căng thẳng, cũng đem côn thịt thô to trong miệng hút vào từng ngụm. Hoàng Tử Thao hiển nhiên thực hưởng thụ, ngón tay cắm vào trong tóc Ngô Thế Huân. Phác Xán Liệt cười cười nói :“Tiểu huyệt của Ngô Minh chủ khô cằn đã lâu, tựa hồ cơ khát khó nhịn.”

Ngô Thế Huân nhắm mắt lại. Hoàng Tử Thao lấy tay niết cằm hắn nói :“Có thể cho phép hắn ngẫu nhiên cũng được dễ chịu một chút.”

Ngô Thế Huân cả khoé mắt đều phiếm hồng, chính là không chịu đáp lại. Phác Xán Liệt cười nói :“Minh chủ da mặt mỏng, để hắn tự làm mình dễ chịu sợ là sẽ ngượng ngùng, một khi đã như vậy, vẫn là để ta đến làm đi.”Nói xong, Ngô Thế Huân cảm giác xung quanh hậu huyệt một trận mềm mại ẩm ướt, thế mà Phác Xán Liệt lại dùng lưỡi liếm huyệt khẩu của hắn. Ngô Thế Huân kinh hoảng, muốn né tránh liền phun ra dương cụ của Hoàng Tử Thao, lại bị gã đè lại không cho động. Hoàng Tử Thao dùng nhục căn cứng rắn ở trên má hắn đánh hai cái, nói :“Tiếp tục.”

Mà Ngô Thế Huân cảm giác được đầu lưỡi linh hoạt của Phác Xán Liệt đã muốn chui vào trong, khai thác xung quanh huyệt khẩu, cảm giác lạnh lạnh mềm mại kia làm cho cả người Ngô Thế Huân đều trở nên run rẩy, hắn cúi đầu hàm trụ dương vật của Hoàng Tử Thao, đồng thời còn muốn đem tay đi sờ mặt của Phác Xán Liệt. Còn chưa đụng đến, tay đã bị Phác Xán Liệt bắt được, mười ngón tay hai người quấn quanh, nắm cùng một chỗ. Ngô Thế Huân chỉ có thể nuốt được đỉnh dương vật của Hoàng Tử Thao, lại cố gắng thêm chút nữa, đem lưỡi của mình cuốn lấy, để tại cổ họng, ẩn ẩn có chút buồn nôn. Ngô Thế Huân chỉ có thể dùng tay còn lại cầm lấy vật kia, đầu lưỡi liếm lên lỗ nhỏ trên đỉnh cùng với rãnh trên quy đầu. Hoàng Tử Thao ngẩng đầu lên, chậm rãi thở ra một hơi. Mà phía sau Ngô Thế Huân, Phác Xán Liệt đem lưỡi lui ra ngoài, đổi thành ngón tay, mượn nước bọt trơn, đem hậu huyệt Ngô Thế Huân khuyếch trương càng rộng. Khi Phác Xán Liệt đi vào, Ngô Thế Huân gian nan thở dốc, đem dương vật của Hoàng Tử Thao hút thêm lần nữa, hậu huyệt cũng cắn chặt dương căn của Phác Xán Liệt không buông. Phác Xán Liệt đánh vào mông hắn, khiến hắn thả lỏng một chút, chờ đến khi cảm giác được Ngô Thế Huân thả lỏng, mới bắt đầu thong thả trừu sáp. Ngô Thế Huân tuỳ ý động tác của Phác Xán Liệt, thân thể không ngừng tiến về phía trước, Hoàng Tử Thao đè lại bả vai Ngô Thế Huân, thế nhưng cũng động eo, càng sáp sâu vào trong miệng Ngô Thế Huân, thẳng tắp đâm đến chỗ sâu nhất trong cổ họng. Ngô Thế Huân rất khó chịu, nhưng không cách nào thoát khỏi va chạm đồng thời từ người phía trước và phía sau, phảng phất đem thân thể hắn xỏ xuyên thẳng từ trước ra sau. Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy thân thể trôi nổi ở nơi thống khổ cùng cực lạc, khi đang muốn đến cao trào, Hoàng Tử Thao đột nhiêm từ trong miệng hắn rút ra. Tiếp theo, rất nhanh Phác Xán Liệt đem dương vật đâm vào chỗ mẫn cảm trong cơ thể Ngô Thế Huân, thân thể hắn một trận co rút, hạ phúc co rút hồi lâu dương vật cuối cùng phun ra. Ngô Thế Huân trong nháy mắt thất thần, chờ phục hồi lại tinh thần, nhìn Hoàng Tử Thao từ trên giường đứng dậy, đối ngoài cửa sổ nói :“Kim Chung Nhân huynh nếu đã đến đây, vì sao không tiến vào.”

Ngô Thế Huân ngạc nhiên, ngẩng đầu hướng ngoài cửa sổ nhìn lại, một lát sau cửa phòng bị người đẩy ra, Kim Chung Nhân đứng ở bên ngoài, đạo bào vẫn còn lưu lại dáng vẻ phong trần trên đường đi. Ngô Thế Huân không biết là khẩn trương hay là hưng phấn, nháy mắt kẹp chặt hậu huyệt, làm cho Phác Xán Liệt đang ở trong cơ thể hắn bắn ra. Phác Xán Liệt hơi hơi có chút nóng giận không xong, từ trong cơ thể Ngô Thế Huân rời khỏi, cánh tay đưa qua nách Ngô Thế Huân đem người ôm lấy, sau khi cùng hắn hôn thật sâu, lại ôm Ngô Thế Huân dựa vào trên người mình, hai tay nắm lấy đầu gối hắn, đem hai chân hắn tách ra đưa lên cao, đối mặt Kim Chung Nhân, nói :“Kim Chung Nhân đạo trưởng, có muốn thử không?”

Ngô Thế Huân dựa vào trong lòng Phác Xán Liệt, hai chân dài mềm dẻo bị kéo tách ra thật xa, phong cảnh nơi lối vào bị ánh nến chiếu sáng lộ ra hoàn toàn. Nhất là nơi nhục huyệt kia, bởi vì đột nhiên bại lộ trong không khí mà bất an dùng sức muốn khép lại, ẩn ẩn còn có thể thấy được tinh dịch Phác Xán Liệt vừa mới lưu lại trong đó. Bởi vì cổ trùng đã bị loại bỏ, Ngô Thế Huân cũng không có biện pháp hoàn toàn đem tinh dịch hấp thu, nhưng có lẽ thân thể đã sớm thành thói quen, tinh dịch tiến vào cơ thể hắn, phần lớn đều có thể thong thả hấp thu được, cũng sẽ không bài xích. Ngô Thế Huân bất an muốn tránh thoát, lại bị Phác Xán Liệt đột nhiên nghiêng đầu ngậm lấy vành tai hắn mà tầng tầng hút vào, mắt thấy thân thể Ngô Thế Huân không thể khống chế được từng tầng run rẩy, dương vật vốn bởi vì đã bắn tinh mà mềm rũ xuống, lại bắt đầu thong thả ngẩng đầu.Kim Chung Nhân đứng trước cửa, tay nhẹ nhàng đè lại chuôi kiếm treo ở bên hông. Hoàng Tử Thao cười cười, quay người trở lại bên giường, một ngón tay dễ dàng cắm vào hậu huyệt Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân “A” một tiếng kêu ra, mặt trướng đến đỏ bừng, chân lại dùng vài phần khí lực muốn từ trên người Phác Xán Liệt thoát ra, ngón tay Hoàng Tử Thao cũng theo đó tự nhiên rút ra. Ngô Thế Huân muốn đứng dậy, lại không ngờ chân mềm nhũn suýt chút nữa đã ngã xuống. Hoàng Tử Thao nhanh tay ôm chặt Ngô Thế Huân, đem hắn áp trở về trên giường, một tay nhấc lên vạt áo, đem dương vật của chính mình đâm vào cơ thể Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân nhất thời hơi thở gian nan khó có thể ức chế tiếng rên rỉ, hơi hơi run rẩy, hai tay dùng sức ôm lấy bả vai của Hoàng Tử Thao.

Hoàng Tử Thao trừu sáp liên tục, làm cho bên trong đùi Ngô Thế Huân đều trở nên căng thẳng, dương vật cao cao nhếch lên, chà sát vào bụng Hoàng Tử Thao. Hoàng Tử Thao ôm Ngô Thế Huân lật người, khiến hắn ngồi ở trên người của mình, Ngô Thế Huân vô lực chống đỡ, ở bên tai Hoàng Tử Thao mà thở dốc từng ngụm. Hoàng Tử Thao chụp mông hắn, nói :“Chính mình động.”

Ngô Thế Huân hai tay chống ở trên ngực Hoàng Tử Thao, miễn cưỡng nâng mông lên, làm cho dương vật tráng kiện ma sát qua tràng đạo, khi dương vật sắp rời khỏi cơ thể, lại nặng nề ngồi xuống. Phác Xán Liệt ngồi bên cạnh hai người họ, bàn tay thong thả vuốt xuống phía dưới cửa Ngô Thế Huân, ngón tay phía sau lưng xoa nhẹ, Ngô Thế Huân ngẩng đầu, liền bị Phác Xán Liệt hôn trụ môi. Hoàng Tử Thao nghiêng đầu nhìn Kim Chung Nhân cười nói :“Kim Chung Nhân đạo trưởng?”

Kim Chung Nhân thuỳ hạ ánh mắt, thong thả đến gần, nâng tay đem trường kiếm dựa vào bên giường. Rồi mới từ phía sau Ngô Thế Huân ngồi xuống, bàn tay dừng lại ở trên mông Ngô Thế Huân. Thân thể Ngô Thế Huân đột nhiên căng thẳng, cảm giác được bàn tay ấm áp hữu lực kia ở trên mông mình dao động, cuối cùng một ngón tay dừng lại ở chỗ thân thể Ngô Thế Huân và Hoàng Tử Thao tiếp nối. Ngô Thế Huân kinh suyễn nói :“Kim Chung Nhân.”

Kim Chung Nhân cũng không đáp, ngón tay kia không nhanh không chậm ấn xoa huyệt khẩu. Hậu huyệt Ngô Thế Huân vốn đã bị dương cụ của Hoàng Tử Thao hoàn toàn nhồi đầy, không hề có một khe hỡ nào, ngón tay Kim Chung Nhân ấn xoa hồi lâu, không ngờ lại đem ngón tay kia cứ thế mà đâm vào. Ngô Thế Huân “Ách__” một tiếng, cảm giác hậu huyệt phải vô cùng chống đỡ, hai tay chống ở trên ngực Hoàng Tử Thao, chịu đựng cúi đầu xuống. Phác Xán Liệt đưa tay vén lên mái tóc dài tán toạn của hắn, ôn nhu mà hôn lên trán hắn. Ngô Thế Huân ngẩng đầu nhìn y, nhìn thấy hai gò má oánh nhuận của Phác Xán Liệt, nhịn không được cũng đem môi hôn lên mặt hắn. Lúc này, Kim Chung Nhân thế nhưng lại thêm vào một ngón tay nữa.

Ngô Thế Huân dùng sức nuốt xuống một ngụm nước miếng, hầu kết hoạt động một chút. Phác Xán Liệt cảm giác được hắn khẩn trương, một bàn tay bắt lấy cằm hắn, ngón tay dừng ở trên môi hắn, vuốt ve môi cánh hoa duyên dáng bóng loáng của hắn. Ngô Thế Huân không khỏi hơi mím môi, ngón tay Phác Xán Liệt lại tách ra hai cánh môi, cảm giác được hắn ngậm chặt môi, thế nên thoáng dùng chút lực đạo. Ngô Thế Huân thuận theo ý y đem ngón tay vói vào trong miệng chính mình, lưỡi quấn lấy đầu ngón tay y. Phác Xán Liệt đem ngón tay đâm vào càng sâu, đem lưỡi Ngô Thế Huân đè xuống, Ngô Thế Huân cảm thấy khó chịu, theo bản năng ngậm lấy ngón tay Phác Xán Liệt, hút lấy từng chút một. Phác Xán Liệt cảm thấy vừa lòng, vỗ nhẹ nhẹ vào hai má Ngô Thế Huân. Lúc này từ trong cổ họng Ngô Thế Huân phát ra một tiếng than nhẹ, khó chịu nhắm mắt lại, dùng sức thở dốc. Hai ngón tay Kim Chung Nhân vói vào hậu huyệt hắn nhẹ tách ra, đem huyệt khẩu đã muốn chật ních của Ngô Thế Huân từng chút tách ra. Trên trán Ngô Thế Huân phủ đầy mồ hôi. Phác Xán Liệt bỗng nhiên đưa tay về hướng gối đầu bên cạnh, lấy ra một bình sứ nhỏ, ném cho Kim Chung Nhân. Kim Chung Nhân nhận lấy, nhìn thoáng qua, đem nó đặt ở một bên. Hai ngón tay tiến vào hậu huyệt Ngô Thế Huân dùng sức tách ra, từ từ đem ngón tay thứ ba cũng sáp vào. Ngô Thế Huân ngồi ở trên người Hoàng Tử Thao, sớm đã không còn khí lực để động, cúi đầu chịu đựng cảm xúc bị ré rách ở hậu huyệt. Hoàng Tử Thao có thể thấy rõ biểu tình ẩn nhẫn của Ngô Thế Huân, tự nhiên cũng chú ý tới vật kia ở trước người hắn đã muốn mềm xuống. Hoàng Tử Thao đưa tay búng vào dương vật Ngô Thế Huân, nhìn nó đáng thương hề hề mà nghiêng qua một bên, hừ cười ra tiếng. Đồng thời cử động hạ thân, côn thịt thô nóng sát qua ngón tay của Kim Chung Nhân, tầng tầng đánh vào phía trên tràng bích của Ngô Thế Huân. Thân thể Ngô Thế Huân nhất thời run rẩy.Kim Chung Nhân đem ngón tay thu trở về, thân thể Ngô Thế Huân thả lỏng, nhất thời lại mở ra càng nhanh. Kim Chung Nhân hai chân tách ra quỳ gối phía sau Ngô Thế Huân, vùi đầu hôn liếm bên gáy Ngô Thế Huân, một tay cầm dương cụ cương cứng của mình, để ở trước huyệt khẩu của Ngô Thế Huân. Ngực Ngô Thế Huân dùng sức phập phồng, bởi vì khẩn trương, hậu huyệt cũng liên tục co rút lại, Hoàng Tử Thao sảng khoái hừ nhẹ một tiếng, ngẩng đầu. Kim Chung Nhân cũng không lo lắng, thong thả vuốt ve trên eo Ngô Thế Huân, khiến hắn thả lỏng. Miệng Ngô Thế Huân vẫn như cũ ngậm lấy ngón tay Phác Xán Liệt, Phác Xán Liệt ôn nhu ghé vào bên tai hắn nói :“Đau liền cắn xuống đi.”

Ngô Thế Huân nào dám cắn, nếu thực sự dùng sức cắn xuống, chỉ sợ ngón tay Phác Xán Liệt đều sẽ bị hắn cắn đứt, thế là lập tức hé miệng lui về phía sau. Kim Chung Nhân đem dương cụ thong thả mà đỉnh vào. Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy một trận khuếch trương đau đớn kịch liệt, chính hắn cũng không biết nơi kia có phải hay không đã bị xé rách, chỉ có thể cảm giác được bỏng rát đau đớn. Hắn cực lực điều chỉnh thả lỏng hô hấp của mình, để Kim Chung Nhân có thể tiến vào thân thể mình. Nhưng mà quá trình tiến vào thong thả kia, tra tấn Ngô Thế Huân đến khoé mắt đều phiếm hồng. Hoàng Tử Thao ngưỡng đầu, trong ánh mắt nhìn Ngô Thế Huân mang theo vài phần tiếu ý, tựa hồ thực hưởng thụ quá trình này. Hai tay Kim Chung Nhân nâng eo Ngô Thế Huân, ổn định mà thong thả đem chính mình hoàn toàn đưa vào trong thân thể Ngô Thế Huân. Hậu huyệt chống đỡ đến cực hạn, nhưng không hề bị xé rách. Bên trong bình sứ nhỏ mà Ngô Diệc Phàm lưu lại có cao bôi trơn, nhưng Kim Chung Nhân không dùng đến. Bên trong tràng đạo chật hẹp chứa hai căn dương cụ thô to, tựa hồ ai cũng không dễ chịu. Nhưng chỉ có Ngô Thế Huân lộ ra biểu tình nhẫn nại, Hoàng Tử Thao mặt đầy thoải mái, còn Kim Chung Nhân mặt lại không một chút thay đổi.

Sau khi Kim Chung Nhân đi vào, liền kiềm chế không động tiếp. Hoàng Tử Thao bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Như thế nào?” gã là hỏi Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân nén giận nói :“Có thể.”

Hoàng Tử Thao nâng tay vỗ mặt hắn :“Vậy được rồi.”

Nói xong, Hoàng Tử Thao kéo hai chân Ngô Thế Huân, đem dương cụ chậm rãi rút ra rồi lại đâm vào. Ngô Thế Huân hai tay nắm chặt thành quyền, ngẩng đầu rên rỉ thành tiếng. Ngay cả Kim Chung Nhân cũng hơi hơi khép mắt, nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi mới bắt đầu thong thả trừu động. Hai người tần suất ra vào không giống nhau, lại đều cùng đâm vào rất sâu. Hậu huyệt Ngô Thế Huân từ nóng rát đau đớn dần dần trở nên chết lặng, cảm giác bị xé rách vì mở to quá mức dần dần bị ma sát nỏng bỏng thay thế. Không chỉ là thân thể dần dần cảm giác được khoái cảm, mà khoái cảm trong lòng khi bị Kim Chung Nhân cùng Hoàng Tử Thao đồng thời tiến vào mang đến cũng khiến cho Ngô Thế Huân dần dần hưng phấn mà đứng lên, thời điểm dương vật đang trầm tĩnh, lại có thể thấy được đang dần dần cứng rắn mà to ra. Ngô Thế Huân ngưỡng đầu, mở to mắt dùng sức thở dốc.

Phác Xán Liệt đứng lên, cúi đầu cùng Ngô Thế Huân đối mặt một lát, cười đem dương vật của mình đưa đến bên môi Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân không khỏi đưa lưỡi liếm môi, khoé mắt ướt át hé miệng, đem dương cụ như ngọc kia hút vào trong miệng, đầu tiên là dùng đầu lưỡi liếm láp quy đầu, rồi mới ngậm lấy nhẹ nhàng hút.Vào lúc này, bỗng nhiên nghe được ngoài viện một tiếng vang nhỏ, rất nhanh tiếp theo liền nhìn thấy Ngô Diệc Phàm đẩy cửa đi vào, nổi giận đùng đùng nói :“Các ngươi!...”

Vừa dứt lời, Hoàng Tử Thao thân thủ nắm lấy bình sứ Kim Chung Nhân vừa rồi mới đặt một bên, hướng huyệt đạo trên ngực Ngô Diệc Phàm đánh tới. Bình sứ kia đụng vào trên người Ngô Diệc Phàm, rồi mới rơi xuống, lăn đi. Ngô Diệc Phàm nhất thời đứng tại chỗ không thể nhúc nhích, trợn to hai mắt nhìn mấy người, bởi vì phẫn nộ mà kịch liệt thở dốc. Ngô Thế Huân liền ngay cả khí lực quay đầu lại liếc mắt nhìn Ngô Diệc Phàm một cái cũng không có, hắn nâng lên một bàn tay hướng về phía Ngô Diệc Phàm mà hư hư cầm lấy, rất nhanh liền vô lực mà buông tay xuống. Ngô Diệc Phàm vừa vội vừa giận :“Các ngươi hỗn trướng! Thả ta ra!”

Hoàng Tử Thao cười, nâng tay nắm lấy hai vú Ngô Thế Huân, ngón tay nắm lấy đầu vú mà kéo ra bên ngoài. Ngô Thế Huân kinh hô ra tiếng “A...” Hạ thể đứng thẳng run rẩy một chút, trên đỉnh tràn ra chất lỏng trong suốt. Ngô Diệc Phàm hận không thể tự kéo tóc mình, kêu lên :“Ngô Thế Huân_” âm cuối không tự chủ được kéo dài, giống như làm nũng. Ngô Thế Huân trong miệng ngậm dương cụ của Phác Xán Liệt, không thể nói chuyện, chỉ đành dùng tay chống trên người Hoàng Tử Thao, tay kia đẩy đẩy vai gã. Hoàng Tử Thao nói :“Ngươi lúc này còn nghĩ đến chuyện khác?”+

Nói xong, tần suất cử động hạ thân liền nhanh hơn. Dương vật Kim Chung Nhân và gã cùng nhau ma sát chung một chỗ, thế là thoáng dừng động tác, khẽ hôn bả vai Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân đưa tay cầm lấy tay Kim Chung Nhân đang niết eo hắn, vốn định muốn cho Kim Chung Nhân thả Ngô Diệc Phàm, lại bị Hoàng Tử Thao đỉnh đến tâm thần rối loạn, chỉ có thể dùng sức bắt lấy mu bàn tay Kim Chung Nhân.

Kim Chung Nhân cầm tay hắn, rồi mới đưa tay hướng trường kiếm mà mình đặt bên giường, mũi kiếm hướng Ngô Diệc Phàm, vận nội lực, vỏ kiếm thoát ra hướng nơi Ngô Diệc Phàm bị điểm mà bay tới. Ngô Diệc Phàm bị lực đạo kia đánh lui hai bước, huyệt đạo cũng tự nhiên được giải.

Ngô Diệc Phàm xoa xoa ngực, nơi bị vỏ kiếm của Kim Chung Nhân đánh trúng đau, càng nhiều hơn là sự tức giận không thể khống chế. Hắn tiến lên hai bước, khi đứng ở bên giường mới biết mình căn bản không có cách nào sáp nhập vào đó. Ngô Diệc Phàm đưa tay nắm lấy bả vai Ngô Thế Huân, “Ngô Thế Huân.”

Ngô Thế Huân đem tay nắm lấy tay hắn, Ngô Diệc Phàm cũng cầm lại tay Ngô Thế Huân, thân thể hơi hơi tiến về phía trước. Trong miệng Ngô Thế Huân bị dương cụ của Phác Xán Liệt lắp đầy, không thể khép kín, tự nhiên cũng không thể trả lời Ngô Diệc Phàm, thậm chí bên khoé miệng còn có bọt nước trong suốt chảy xuống. Ngô Diệc Phàm lấy ngón tay lau đi nước bọt bên cằm Ngô Thế Huân, oán hận nhìn thoáng qua Phác Xán Liệt. Phác Xán Liệt nhếch nhếch khoé miệng. Tay Ngô Thế Huân sờ ở trên mặt Ngô Diệc Phàm, muốn trấn an hắn, nhưng rất nhanh đã bị Hoàng Tử Thao và Kim Chung Nhân trước sau đồng thời đâm mạnh vào. Ngô Diệc Phàm nhìn biểu tình trầm mê trong khoái cảm của Ngô Thế Huân, mặt cũng không khỏi đỏ hồng, trong không khí tràn ngập khí tức nóng bỏng nhiệt tình, trêu chọc đến tình dục của hắn cũng hơi đứng lên. Hắn hy vọng Ngô Thế Huân có thể sờ sờ hắn, càng hận không thể khiến những người khác trên giường này đều biến mất, chỉ còn lại hắn cùng Ngô Thế Huân hai người. Nhưng mà hắn cũng không dám đánh chủ ý lên người bọn họ, sợ Ngô Thế Huân mất hứng, chỉ đành bắt lấy tay Ngô Thế Huân, ở trên người mình cọ xát.Hai dương cụ tráng kiện ở bên trong tràng bích lấy tần suất khác nhau mà lặp lại đánh vào điểm mẫn cảm bên trong tràng bích, Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy thân thể một trận lại một trận co rút, từng trận khoái cảm lặp lại từ dưới thân tiến vào trong đầu. Ngay cả côn thịt vẫn đâm đến chỗ sâu nhất trong yết hầu của hắn kia, cũng có thể mang đến cho hắn những khoái cảm không giống bình thường. Mà lúc này thân thể Ngô Diệc Phàm đang dựa vào bên giường, kéo tay Ngô Thế Huân xuống phía dưới, cầm lấy dương vật đã muốn cứng rắn của mình. Ngô Thế Huân tự nhiên cũng cảm giác được, hơi hơi phân tâm, dư quang nơi khoé mắt dừng trên khuôn mặt tái nhợt cửa Ngô Diệc Phàm, trên tay sử dụng chút lực đem hạ thân hắn cầm lấy. Ngô Diệc Phàm nhất thời khí tức dồn dập vài phần, nhẹ nhàng đứng lên. Nhưng cũng bởi vì một khắc phân tâm, Ngô Thế Huân cầm dương vật của Ngô Diệc Phàm, nhưng cũng không có động tác nào, Ngô Diệc Phàm không cam lòng, lại không hề nề hà, chỉ trông mong bắt lấy tay Ngô Thế Huân, chính mình lộng một chút, rồi mới một người tự khó chịu.

Vô luận là Kim Chung Nhân cũng tốt, Hoàng Tử Thao cũng tốt, hiển nhiên đều có tính toán sẽ không dễ dàng xong việc. Chỉ Phác Xán Liệt đau lòng Ngô Thế Huân, qua một lúc từ trong miệng hắn rút ra, quỳ xuống nhẹ nhàng hôn lên môi Ngô Thế Huân. Hai mắt Ngô Thế Huân đã một mảnh mê mang, thân thể căn bản không hoạt động theo khống chế của mình. Hạ thể đã muốn đến cực hạn, Phác Xán Liệt đưa tay xuống cầm lấy, vật kia run lên, phun trào ra. Chất lỏng màu trắng dừng ở trên ngực Hoàng Tử Thao, liên tục bắn vài cỗ, mới từ trong tay Phác Xán Liệt xụi lơ xuống. Ngô Thế Huân há miệng thở dốc, trong miệng tựa hồ muốn nói cái gì. Phác Xán Liệt để tai sát vào bên miệng hắn, nghe hắn vô lực nói :“Không được... Từ bỏ...”

Phác Xán Liệt trấn an sờ ngực hắn. Ngô Thế Huân mất sức, chỉ có thể mặc cho động tác trong cơ thể đưa đẩy. Kim Chung Nhân đưa mắt nhìn mặt Ngô Thế Huân một cái, mới liếc mắt sang nhìn Hoàng Tử Thao, nhắm mắt lại dừng lại va chạm, ở trong cơ thể Ngô Thế Huân bắn ra. Hoàng Tử Thao chôn ở trong cơ thể Ngô Thế Huân dục vọng vốn đã sắp bùng nổ, khi đụng phải tinh dịch lửa nóng của Kim Chung Nhân, cũng thoáng mị mắt, mặc kệ chính mình ở trong cơ thể Ngô Thế Huân bắn ra. Hai người trước sau từ trong cơ thể Ngô Thế Huân rút ra, Ngô Thế Huân mất đi chống đỡ, thân thể yếu đuối lập tức được Phác Xán Liệt đỡ lấy. Ngô Diệc Phàm bò lên giường, đi đến ôm bả vai Ngô Thế Huân :“Ngô Thế Huân.”

Ngô Thế Huân thở dốc một lát, phục hồi lại tinh thần, thân thủ sờ lên hạ thân Ngô Diệc Phàm, nơi kia quả nhiên là vẫn cứng rắn chưa có phát tiết ra. Ngô Thế Huân quay đầu, muốn giúp hắn dùng miệng làm ra, lại bị Ngô Diệc Phàm cự tuyệt, mặt đầy tức giận nói :“Ta muốn đi vào.”

Hoàng Tử Thao lúc này dựa ở đầu giường, một chân gập lại, mặt đầy ý thích, nghe vậy cười nhạo một tiếng. Gã còn có khí lực để làm thêm một lần, nhưng không được động, đành phải cười nhìn Ngô Diệc Phàm hướng Ngô Thế Huân cầu hoan.+

Ngô Thế Huân nằm nghiêng ở trên giường, xem Ngô Diệc Phàm mặt đầy rõ ràng, đâu thể nhẫn tâm cự tuyệt hắn. Mà khi đối mặt mấy người bọn họ, muốn hắn chủ động làm ra tư thái muốn đến, hắn lại cảm giác có chút xấu hổ. Gặp thần sắc Ngô Thế Huân đầy do dự, Ngô Diệc Phàm liền nghĩ hắn không muốn, nhất thời sắc mặt trầm xuống, ngồi ở trên giường thẳng tắp nhìn Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân một tay cầm dương cụ Ngô Diệc Phàm cao thấp chà sát, yên lặng thở dài một hơi, tránh đi ánh mắt của những người khác, đối Ngô Diệc Phàm nói :“Đến đây đi.”

Ngô Diệc Phàm vừa mừng vừa sợ, miệng hơi hơi mở ra “A” một tiếng. Ngô Thế Huân bỏ qua do dự, muốn lật người nằm xuống dưới, dù sao trong hoàn cảnh này, tái mất tự nhiên chỉ chọc người chê cười. Lại không ngờ lúc này Hoàng Tử Thao đột nhiên kéo cánh tay hắn, nói :“Lại đây.”

Ngô Thế Huân sửng sốt, thân thể hướng phía trước tiến tới, bị Hoàng Tử Thao kéo vào trong lòng. Ngô Thế Huân vốn tưởng rằng Hoàng Tử Thao còn muốn lại đến, không ngờ Hoàng Tử Thao chỉ đem hai chân hắn tách ra, khiến hắn ngồi ở trên đùi mình, ôm eo hắn hôn môi. Hai tay Hoàng Tử Thao sờ đến trên mông Ngô Thế Huân, bàn tay bao lấy hai cánh mông Ngô Thế Huân mà xoa nắn, rồi mới đem hai cánh mông của hắn tách ra, lộ ra lỗ nhỏ nơi lối vào kia vẫn còn tràn đầy tinh dịch bạch trọc. Ngô Thế Huân xấu hổ đến vẻ mặt đỏ bừng, muốn đưa tay đẩy bả vai Hoàng Tử Thao ra, nhưng trên tay lại không có khí lực, đẩy không ra. Nơi kia tự nhiên bị Ngô Diệc Phàm nhìn nhất thanh nhị sở, biết Hoàng Tử Thao chỉ làm cho hắn xem, nhất thời mặt đầy giận dữ, hai tay nắm chặt thành quyền đặt ở bên người. Ngô Thế Huân vội vàng nói :“Hoàng Tử Thao ca ca, buông ta ra đi.”

Hoàng Tử Thao liền nói :“Xảy ra chuyện gì ? Không cho ca ca ôm?”

Ngô Thế Huân nói :“Không phải... Ta_”

Ngô Diệc Phàm cả giận nói :“Buông hắn ra.”

Hoàng Tử Thao nói :“Ngươi muốn như thế nào?”

Ngón tay phải Ngô Diệc Phàm duỗi ra, ánh mắt băng lãnh, mắt thấy đã muốn động thủ, bỗng nhiên Phác Xán Liệt một tay đè lại cánh tay hắn, nói :“Gã lại không nói không để ngươi làm.”

Ngô Diệc Phàm nhẹ nhàng cắn môi dưới, ngón tay cũng không thả lỏng, nhưng cũng không có tiếp tục động tác. Hoàng Tử Thao đem Ngô Thế Huân bày ra tư thế này, Ngô Diệc Phàm muốn đi vào quả thật không phải là không thể được, nhưng hắn chịu Hoàng Tử Thao ức hiếp quá nhiều lần, liền sợ hãi Hoàng Tử Thao sẽ khiến mình rơi vào không khí, động tác ngược lại không dễ dàng gì. Ngô Thế Huân thấy Ngô Diệc Phàm sinh khí, giãy dụa đẩy ra một ít khoảng cách với Hoàng Tử Thao, chính mình nhếch mông lên, đối Ngô Diệc Phàm nói :“Tiến vào.”

Ngô Diệc Phàm hơi do dự một chút, vẫn là tiến lên đỡ lấy eo Ngô Thế Huân, mặt đầy đề phòng nhìn Hoàng Tử Thao, đem chính mình đâm vào trong. Hậu huyệt Ngô Thế Huân sớm đã mềm mại ướt át, Ngô Diệc Phàm rất dễ dàng liền sáp được vào, bị nơi kia ấm áp nhanh chóng vây chặt lại, thân thể nhịn không được kích động run rẩy, nằm ở trên lưng Ngô Thế Huân, bắt đầu trừu sáp đưa đẩy. Hoàng Tử Thao đầu tiên là tựa tiếu phi tiếu nhìn động tác của Ngô Diệc Phàm, cũng không có lại đi làm khó hắn, một lúc sau, đưa tay phủ lên tiểu đệ của Ngô Thế Huân, cúi đầu hôn lên môi hắn. Kim Chung Nhân sửa sang lại quần áo, thân thủ đưa tay nhặt lên trường kiếm của mình, đứng dậy đi ra ngoài. Phác Xán Liệt cũng theo xuống giường, đến bên bàn rót một ly nước trà. Ngô Diệc Phàm ngẩng đầu lên, thở hổn hển đem chính mình tiến vào chỗ sâu nhất trong cơ thể Ngô Thế Huân, hai chân Ngô Thế Huân tách ra, dựa vào trên người Hoàng Tử Thao, thần sắc mê mang, hé miệng thở khí nóng dồn dập. Ngô Thế Huân kỳ thật có chút hoảng hốt, hắn mơ hồ cảm thấy hạ thân lại vừa cứng lên, nhưng vẫn chậm chạp không thể giải thoát dục vọng, phảng phất đã muốn bắn không được cái gì. Vào thời điểm Ngô Diệc Phàm bắn ở trong cơ thể hắn, hắn cũng không biết. Ngô Diệc Phàm từ trong cơ thể Ngô Thế Huân rút ra, có chút thoát lực trở người nằm bên cạnh Ngô Thế Huân, miệng nhỏ thở hổn hển. Hạ thể Ngô Thế Huân cũng mềm xuống. Hoàng Tử Thao sờ mái tóc dính ướt của Ngô Thế Huân một phen, rồi cũng đứng dậy xuống giường. Ngô Diệc Phàm cuộn tròn thân thể tới gần Ngô Thế Huân, một tay ôm chặt Ngô Thế Huân, Ngô Thế Huân cũng nâng tay đè lên mu bàn tay của hắn, đặt ở trên ngực mình rồi nhanh chóng thiếp đi. Ngô Diệc Phàm nhìn Ngô Thế Huân, nằm sát vào ngửi lấy mùi vị trên người hắn. Ngô Thế Huân có chút mệt mỏi, đối Ngô Diệc Phàm nói :“Ngủ một chút đi, sáng mai thức dậy ăn bánh chưng.” 

Ngô Diệc Phàm nhẹ giọng “Ân” rồi cũng nhắm hai mắt lại.

TOÀN VĂN HOÀN.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.