Võ Lâm Minh Tư Mật Ký Sự

Chương 55: Chương 55




Hoàng Tử Thao nghe nói Ngô Thế Huân muốn đi khuyên can chuyện Võ Lâm Minh tấn công Thủy Nguyệt giáo, cũng không cảm thấy hứng thú. Ngô Thế Huân hỏi: “Ngươi đi không?”

Hoàng Tử Thao ngồi trên ghế đá ở trong viện, thân thể dự vào bàn đá phía sau, nhìn bầu trời màu xanh trên đỉnh đầu, nói :“Không đi.”

Ngô Thế Huân muốn nói lại thôi. Ánh mắt Hoàng Tử Thao chuyển qua mặt hắn, không để ý cười cười, “Có chuyện liền nói.”

Ngô Thế Huân nói :“Ngươi muốn đi nơi nào?”

Hai tay Hoàng Tử Thao ôm trước ngực, nói :“Chưa nghĩ tới.”

Ngô Thế Huân hơi chần chờ một chút, nói :“Vậy không bằng vẫn là cùng chúng ta đi...”

Hoàng Tử Thao đánh gãy lời hắn nói, “Sao vậy? Ngươi đây là muốn đem người nhốt dưới mí mắt mình ngươi mới yên tâm có phải hay không?”

Ngô Thế Huân vội vàng nói :“Ta không phải ý này.”

Hoàng Tử Thao nghiêng đầu cười cười, nhìn Ngô Thế Huân nói :“Ngươi không phải sợ ta ở bên ngoài gây chuyện sao?”

Ngô Thế Huân nói :“Không phải, ta...”

Hoàng Tử Thao đứng lên, vỗ vỗ bả vai Ngô Thế Huân, “Yên tâm đi, ta sẽ không lưu lại cục diện rối rắm cho Võ Lâm Minh chủ ngươi đây phải đi thu thập.” Nói xong, lại bỗng nhiên đưa tay ôm eo Ngô Thế Huân, ghé vào lỗ tai hắn nói, “Ta nếu theo ngươi đi gặp đám người Võ Lâm Minh ngụy quân tử kia, sợ là ngược lại nhịn không được đại khai sát giới.”

Thân thể Ngô Thế Huân không khỏi cứng đờ, nói :“Ngươi đừng xằng bậy.”

Hoàng Tử Thao hôn hôn bên mặt hắn, “Cái gì là xằng bậy?”

Ngô Thế Huân nói: “Trong lòng ngươi rõ ràng, ta tin ngươi.”

Hoàng Tử Thao nghe vậy, khẽ cười một tiếng, bỗng nhiên cảm thán nói :“Ta đây ngược lại có chút không rõ.”

Ngô Thế Huân nhìn Hoàng Tử Thao xoay người muốn rời đi, nhịn không được kéo tay hắn , nói: “Ngươi sẽ trở về?”

Hoàng Tử Thao nói :“Sẽ! Ngoan ngoãn chờ ta.”

Hoàng Tử Thao đi rồi, Ngô Diệc Phàm vẫn còn do dự. Hắn muốn đi theo Ngô Thế Huân, nhưng lại không muốn quay về Thủy Nguyệt giáo. Phác Xán Liệt dẫn ngựa ra, y mang đấu lạp, thấy không rõ khuôn mặt, chỉ nói :“Cổ vương đã chết, Thủy Nguyệt giáo cũng không còn tồn tại.”

Ngô Diệc Phàm nghe vậy có chút giật mình, “Nữ tử trong giáo nên an trí như thế nào?”

Phác Xán Liệt khẽ cười nói :“Những tỷ tỷ này cũng không ảnh hưởng đến niềm vui của ngươi, ngươi để ý làm gì?”

Ngô Diệc Phàm nói :“Có hay không là việc của ta, ngươi không nói cũng không sao.”

Ngô Thế Huân nghe hai người đấu võ mồm, lắc đầu leo lên ngựa, nói với Ngô Diệc Phàm: “Nếu ngươi không có chuyện gì liền theo chúng ta đi đi.”

Ngô Diệc Phàm có chút do dự. Ngô Thế Huân lại nói :“Hai tiểu đồng của ngươi còn ở Kim Lăng, việc ở đây, ta cho người đưa bọn họ đến Lâm Uyên thành, ngươi tính toán lại đi.”Ngô Diệc Phàm hơi hơi nhíu mi, bỗng nhiên nhảy lên lưng ngựa của Ngô Thế Huân, hai tay luồn qua eo Ngô Thế Huân đưa lên phía trước cầm lấy dây cương, nói :“Tốt lắm, ta với ngươi cùng đi.”

Ngô Thế Huân nói :“Còn một con ngựa nữa.”

Ngô Diệc Phàm tựa đầu vào vai Ngô Thế Huân, nói :“Muốn cùng ngươi cưỡi một con ngựa.”

Phác Xán Liệt cười cười, cũng không để ý, nhảy lên hắc mã cao lớn bên cạnh, nói :“Vậy liền xuất phát thôi.”

Một chuyến từ Ngọc Khê trở về Thủy Nguyệt giáo này tuy không thể so với lúc đến nôn nóng, nhưng hành Ngô cũng đi rất nhanh. Ngày đi qua tiểu trấn tạp cư của ngươi Miêu Hán, khoảng cách đến Thủy Nguyệt giáo chỉ còn chưa đến một ngày đường. Phác Xán Liệt xuống ngựa, ở một tiểu quán ven đường mua lương khô. Ngô Thế Huân ở một bên giữ dây cương chờ hắn, bỗng nhiên nghe có người kinh hô tên hắn :“Ngô Thế Huân?!”

Ba người Ngô Thế Huân không khỏi đồng thời quay đầu lại nhìn. Nơi góc đường có một nam tử cao gầy đang đứng, thế mà lại là Tiết gia thiếu gia Tiết Đình Họa. Lúc thọ yến của Ngô lão Minh chủ ở Kim Lăng, Tiết Đình Họa cũng từng tự mình đến tham dự. Chỉ là khi đó Ngô Thế Huân sự vụ bận rộn, hai người chỉ chào nhau một câu liền không gặp lại nữa. Nay tha hương gặp lại, Ngô Thế Huân không khỏi có chút cảm khái, tiến lên vài bước, hỏi: “Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?”

Nhưng Tiết Họa Đình lại không có kinh hỷ khi cửu biệt gặp lại , mà là thần sắc nghiêm túc, ánh mắt dừng ở trên người Phác Xán Liệt và Ngô Diệc Phàm phía sau lưng Ngô Thế Huân, hỏi ngược lại :“Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?” Tiếp theo lại nói, “Ngô lão Minh chủ nói ngươi thân thể không tốt, đang ở Kim Lăng dưỡng bệnh, lão nhân gia tự mình dẫn người Võ Lâm Minh tấn công Thủy Nguyệt giáo, nhưng ngươi như thế nào lại xuất hiện ở đây?”

Ngô Thế Huân nghe hắn chất vấn, trong lúc nhất thời cũng không biết trả lời thế nào, nhịn không được quay đầu nhìn về phía Phác Xán Liệt cùng Ngô Diệc Phàm. Tuy nói Phác Xán Liệt dùng sa mỏng che mặt, nhưng cẩn thận quan sát, vẫn có thể nhận ra được, Ngô Diệc Phàm kia một đầu tóc trắng đến Miêu Cương không thèm che dấu, càng dễ dàng có thể nhận ra thân phận của hắn. Hai người không che không tránh, cũng không tiến lên, chỉ lẳng lặng đứng sau Ngô Thế Huân.

Tiết Đình Họa từng gặp qua Phác Xán Liệt ở Kim Lăng, mới đầu còn có chút ngẩn ra, đợi đến khi ý thức được thân phận của Phác Xán Liệt, sắc mặc càng trở nên khó coi, không khỏi đè thấp âm thanh, nói :“Ngô Thế Huân, đến tột cùng là chuyện gì vậy?”

Ngô Thế Huân hơi do dự, kéo cánh tay Tiết Đình Họa đi qua một bên phía sau đại thụ, hỏi: “Ngươi trước nói cho ta biết ngươi sao lại ở chỗ này.”

Tiết Đình Họa nói :“Linh Lung sơn trang theo Võ Lâm Minh cùng nhau tấn công Thủy Nguyệt giáo.”

Ngô Thế Huân hỏi :“Vậy ngươi tại sao lại một mình xuất hiện ở chỗ này?”

Tiết Đình Họa có chút chần chờ, ánh mắt lóe lên nói :“Trên đường xảy ra chút việc, gặp được một cố nhân, liền cùng mọi người Võ Lâm Minh tách ra...”Ngô Thế Huân nói :“Vậy ngươi cũng biết tình huống hiện tại của Võ Lâm Minh cùng Thủy Nguyệt giáo?”

Tiết Đình Họa nói :“Đệ tử Võ Lâm Minh đã dò thám ra tổng đàn sở tại của Thủy Nguyệt giáo, lúc ta rời đi vẫn chưa đánh vào trong đó, nói vậy hiện tại chắc cũng không sai biệt lắm.”

Ngô Thế Huân nhíu mi. Tiết Đình Họa kéo tay hắn nói :“Ngô Thế Huân, ngươi sao lại cùng giáo chủ yêu giáo ở cùng một chỗ? Nếu để lão Minh chủ biết, đương nhiên sẽ không dễ dàng tha cho ngươi!”

Ngô Thế Huân lắc đầu, “Không, các ngươi không biết, hắn chỉ là bị buộc bất đắc dĩ.”

Tiết Đình Họa nói :“Ta không rõ giữa các ngươi có khúc mắc gì, chỉ là hiện tại Thủy Nguyệt giáo sợ đã bị Võ Lâm Minh đảo điên, ngươi còn cùng một chỗ, không sợ bị y làm hại sao?”

Ngô Thế Huân nói :“Ngươi yên tâm, hắn sẽ không hại ta. Đình Họa, ta không thể cùng ngươi nhiều lời, ta phải đuổi tới Thủy Nguyệt giáo, xem có thể vãn hồi được đường sống hay không, ngươi có muốn cùng đi với chúng ta không?”

Tiết Đình Họa lắp bắp kinh hãi, “Ngươi bây giờ muốn đi?”

Ngô Thế Huân gật đầu. Tiết Đình Họa nói :“Không, ta không đi.”

Ngô Thế Huân đáp :“Được rồi, chính ngươi tự mình cẩn thận.”

Tiết Đình Họa nói :“Ngươi mới cần tự mình cẩn thận.”

Ngô Thế Huân cười cười trở lại bên người Phác Xán Liệt và Ngô Diệc Phàm, nhảy lên ngựa. Tiết Đình Họa nhìn theo hắn rời đi, khẽ thở dài một hơi. Khi ba người đuổi tới Thủy Nguyệt giáo ở bên trong rừng rậm, sắc trời đã muốn tối xuống. Đến đây, liền phải để lại ngựa đi bộ.

Phác Xán Liệt và Ngô Diệc Phàm hiểu biết đường đi trong rừng, mang Ngô Thế Huân đi qua. Phiến rừng rậm này vốn kín đáo, không biết vì sao lần này tới, Ngô Thế Huân cảm thấy trong đó yên tĩnh âm trầm, ngay cả động tĩnh xà trùng đi qua cũng không nghe thấy. Lẽ ra các môn phái Võ Lâm Minh gần ngàn người, nếu muốn tấn công Thủy Nguyệt giáo, tất nhiên sẽ trong ứng ngoài hợp vây kín lấy, chiếu theo như lời Tiết Đình Họa, lúc này Võ Lâm Minh đã đánh vào Thủy Nguyệt giáo, sẽ không có chuyện một đường đi tới không thấy tung tích một người.

Ngô Thế Huân đột nhiên dừng cước bộ, nhảy lên trên một cành cây cao lớn. Phác Xán Liệt và Ngô Diệc Phàm cũng cúng dừng lại, Ngô Diệc Phàm đứng bên cây, hỏi :“Sao vậy?”

Cành cây dưới chân Ngô Thế Huân nhẹ nhàng lay động, vạt áo cũng theo gió khẽ động, vẻ mặt hắt nghiêm túc hỏi :“Phác Xán Liệt, ngươi rốt cuộc đã làm gì?”

Phác Xán Liệt giỏi thuật kỳ môn độn giáp, khi Ngô Thế Huân ở Cổ Vương lâm, từng cùng Kim Chung Nhân thấy qua. Phần lớn kỳ môn độn giáp kia là chướng mắt chi pháp, muốn một lần trừ bỏ Võ Lâm Minh gần ngàn người nhát định không có khả năng, huống chi Ngô Túc suất lĩnh Võ Lâm Minh tinh anh của các phái chứ không phải đám ô hợp, làm sao có thể dễ dàng bị những nữ tử Thủy Nguyệt giáo bắt giữ?

Khóe miệng Phác Xán Liệt khẽ nhếch, “Thủy Nguyệt giáo nơi này làm gì có chỗ nào có thể đối phó được Võ Lâm Minh?”Thần sắc Ngô Thế Huân vẫn nghiêm túc, đứng thẳng bất động. Phác Xán Liệt chỉ đành nói: “Các cô nương này đã sớm tránh đi, không giáp mặt chống lại người của Võ Lâm Minh. Thủy Nguyệt giáo chỉ để lại một mảnh rừng trống trải.”

Ngô Thế Huân nói :“Vậy người của Võ Lâm Minh đâu?”

Phác Xán Liệt nói :“Mấy ngày nay ta và ngươi đều ở cùng một chỗ, ngươi không biết, ta làm sao có thể biết được?”

Ngô Thế Huân hỏi :“Ngươi lưu lại thư cho Thanh Bình cô nương, rốt cuộc đã bố trí thế nào?”

Phác Xán Liệt bỗng nhiên hạ mắt xuống, mang theo ý cười đạm nhạt, nói :“Căn bản không có bố trí gì, ta chỉ kêu Thanh Bình mang các đệ tử rút khỏi nơi này. Tòa thạch cung sâu trong rừng cây, chắc ngươi không quên.”

Ngô Thế Huân nói :“Ta đương nhiên nhớ rõ.”

Phác Xán Liệt nói :“Thạch cung cũng không có ai, cũng giống nhau, chỉ để lại vật chết.”

Ngô Thế Huân đột nhiên nắm chặt quyền, nói :“Vậy bản bí tịch trong truyền thuyết kia?”

Phác Xán Liệt gật gật đầu, “Ở chỗ thạch cung, mà cơ quan cất giữ bí tịch, nhìn tới được nhưng không thể lấy được. Nếu người của Võ Lâm Minh bỏ xuống ý nghĩ này, tính cả thạch cung cùng nhau bị hủy, việc này liền xem như viên mãn. Nếu vẫn ngoan tâm, nhất định muốn lấy đi bí tịch kia, bí tịch cùng cơ quan trong thạch cung liên quan đến nhau, thời điểm lấy bí tịch ra, thạch cung cũng sẽ đóng lại, một người cũng không ra được.”

Ngô Thế Huân nghe vậy nhất thời kinh hãi không thôi. Phác Xán Liệt lại nói :“Khi ở Kim Lăng, ta ở trước mặt nhiều người như vậy lấy đi Bạch Ngọc Lưu Ly châu, nữ tử Giang Uyển Nhu kia lại một mực chắc chắn Bạch Ngọc Lưu Ly châu có liên quan đến bảo tàng, ngươi nói những người đó đến đây, có phải nhất định sẽ tiến vào thạch cung sưu tầm một phen hay không?”

Ngô Thế Huân đột nhiên nâng tay, một chưởng đánh gãy nhánh cây to bên người, không hề nhìn về phía Phác Xán Liệt, mà lướt qua hai người, nhanh chóng hướng phía trước chạy vội đi.

“Ngô Thế Huân!” Ngô Diệc Phàm đưa tay muốn kéo hắn, lại chỉ lướt một góc áo của hắn.

Phác Xán Liệt nâng tay ngăn Ngô Diệc Phàm lại, “Ngươi để hắn đi đi.”

Ngô Diệc Phàm lo lắng nói :“Ngô Thế Huân sẽ không có việc gì đi?”

Phác Xán Liệt nói :“Yên tâm đi, không có việc gì. Ngươi đi theo ta.”

Nói xong, y mang Ngô Diệc Phàm đi về hướng ngược lại. Mà lúc này, Ngô Thế Huân không hề cố kỵ, theo phương hướng trong trí nhớ, toàn lực hướng thạch cung của Thủy Nguyệt giáo chạy tới. Hắn chỉ khẩn cầu trước lúc cơ quan bị khởi động, nhất định phải đem mọi người cứu ra.

Đợi đến lúc Ngô Thế Huân một mình một người chạy vội tới bên ngoài thạch cung, cuối cùng nhìn thấy một hai trăm người nghỉ phía trước đại môn của thạch cung. Phần lớn đều là các đệ tử trẻ tuổi của các môn phái, Ngô Thế Huân cơ hồ gọi không được tên, chỉ thấy được trong đó còn hai đệ tử của Võ Lâm Minh, thế là nhẹ nhàng nhảy theo tán cây xuống bên dưới.Bỗng nhiên nhìn thấy có người xuất hiện, đệ tử canh giữ nhất thời khẩn trương đứng lên, không ít người đều rút đao kiếm ra, quát hỏi :“Ai?”

Ngô Thế Huân như bóng ma từ trong rừng cây đi ra, trầm giọng nói :“Là ta, Ngô Thế Huân.”

Tên Ngô Thế Huân trong giang hồ ai không biết. Nhất thời một mảnh kinh ngạc vang lên, hai đệ tử Võ Lâm Minh từ trong đám người đi ra, chắp tay khom người, “Đệ tử bái kiến minh chủ!”

Ánh mắt Ngô Thế Huân đảo qua người ở đây, mày nhíu nhanh lại, hỏi :“Cha ta và các vị trưởng môn tiền bối đâu?”

Một đệ tử trong đó nói :“Lão minh chủ bọn họ đều vào trong thạch cung, bên ngoài do chúng ta canh giữ.”

Ngô Thế Huân vội vàng hỏi :“Bọn họ đi vào được bao lâu rồi?”

Đệ tử kia nói :“Gần một canh giờ.”

Đệ tử kia vốn đang muốn đem tình huống chi tiết nói cùng Ngô Thế Huân, lại không ngờ Ngô Thế Huân không thèm nhắc lại, phi thân xẹt qua mọi người, lập tức tiến vào đại môn thâm u của thạch cung.

Thạch cung này Ngô Thế Huân chỉ đi qua một lần, ký ức lại khắc sâu. Khi đó trong lòng hắn còn cùng Phác Xán Liệt đối địch, bị Phác Xán Liệt mang đi qua thạch cung, không tự chủ yên lặng ghi nhớ hình dạng của nó, nghĩ có lẽ có một ngày sẽ có tác dụng. Lại không nghĩ rằng hôm nay lại tiến vào thạch cung, không phải vì mang Võ Lâm Minh tấn công Thủy Nguyệt giáo, mà là vì từ trong Thủy Nguyệt giáo cứu người của Võ Lâm Minh ra.

Nhưng hắn cũng không biết, lúc này tính cả Ngô Túc ở bên trong, Võ Lâm Minh chưởng môn của mấy đại môn phái cùng rất nhiều môn phái nhỏ khác đều tụ tập ở hậu điện, đều đang chú mục vào cơ quan tinh thiết đang phong tỏa bí công thần hành ở bên dưới.

Nơi bắt nguồn của công pháp, người trẻ tuổi trong chốn giang hồ đều chưa từng nghe qua, nhưng Ngô Túc khi còn bé đã từng nghe đồn qua, truyền thuyết về thứ này so với Thanh Tùng lão nhân còn lợi hại hơn, cứ như thần tiên trong chốn võ lâm bình thường này.

Không người nào biết thật giả, bởi vì xuyên qua cơ quan bằng sắt tinh tế quấn quanh chiếc hộp, chỉ có thể nhìn thấy trang giấy cũ kỹ cùng bìa sách yếu ớt, trong đó rốt cuộc ghi lại cái gì, không có ai biết.

Trong thạch cung này một người canh giữ cũng không có, chỉ để lại một quyển sách như thế, ai cũng hiểu được đó là cạm bẫy nhưng lại không có một ai nói muốn bỏ qua nó. Nếu ngươi không cần, có khi lại có người khác muốn. Thế nên dưới tình hình trước mắt, đối mặt với việc không giải được cơ quan, võ lâm quần hùng ngược lại còn có thể hòa hợp êm thấm, đồng lòng hợp lực thương thảo phương pháp phá giải cơ quan.

Ngô Túc quay đầu liếc mắt nhìn thạch cung sâu thẳm, trong lòng ẩn ẩn bất an, ông không đi, càng sợ hơn là một khi hắn rời đi, tình hình nơi này có thể trở nên khó có thể thu thập.

Hộp sắt cùng bàn đá và tinh thiết phía dưới gắn kết với nhau, lấy đao chém vào không ngừng, ngược lại trang giấy ố vàng yếu ớt kia lại khó có thể chống đỡ được kiếm khí. Chưởng môn Hoa Sơn Lô Thanh sơn lấy danh kiếm có thể chém sắt ra, nhưng cũng chỉ lưu lại ở trên dây xích kia một dấu vết đạm nhạt.Không có khóa như vậy liền chỉ có cơ quan, không thì làm sao có thể mang bí tịch đặt vào đây. Không có người nói chuyện, tất cả đều yên lặng ở chung quanh tìm kiếm chìa khóa mở hộp.

“A Di Đà Phật,“ Trụ trì Thiếu Lâm Niệm Bi chậm rãi bước đến bên người Ngô Túc, “Ngô lão Minh chủ, không bằng từ bỏ đi, nếu bí tịch này là thật, lấy ra, chỉ sợ sẽ khiến cho trong chốn giang hồ một phen tinh phong huyết vũ.”

Ngô Túc gật gật đầu, thở dài một hơi nói :“Ta hiểu được ý tứ của Đại sư, nhưng những lời này Ngô Túc không dám nói, sợ là nói cũng vô dụng.”

Khả năng khuyên mọi người buông tay là giả, người kia muốn độc chiếm mới là thật.

Niệm Bi thấy vẻ mặt Ngô Túc đau xót, thở dài :“Lão minh chủ trạch tâm nhân hậu, là phúc của võ lâm! Chỉ tiếc yêu giáo kia quá mức âm hiểm.”

Ngô Túc bỗng nhiên ngửa đầu thở dài, “Lại há có thể chỉ là yêu giáo âm hiểm?”

Bên trong thạch cung, hai sư huynh đệ Dư Tiểu Sơn và Biện Bạch Hiền theo lệnh chưởng môn mà tìm kiếm yêu nghiệt Thủy Nguyệt giáo còn sót lại cùng chỗ có khả năng hóa giải cơ quan. Biện Bạch Hiền đi theo sau Dư Tiểu Sơn, oán giận nói :“Nơi to như thế này, làm sao có khả năng tìm được cách giải? Hơn nữa liền rõ ràng một người đều không có, nơi nào còn có thể sót lạii yêu nghiệt?”

Dư Tiểu Sơn cũng không quay đầu lại, “Có lẽ còn có cơ quan khác, hoặc đồ vật này nọ, thạch cung to như thế, Thủy Nguyệt giáo sao có thể dễ dàng bỏ được, ta thấy không chỉ đơn giản như vậy. Ngươi cẩn thận theo sát ta, ta sẽ tìm xem có chỗ nào đặc biệt hay không.”

Biện Bạch Hiền vẫn như cũ nhỏ giọng oán giận, bỗng nhiên thấy Dư Tiểu Sơn phía trước dừng lại cước bộ, nghe được hắn kinh ngạc nói :“Ngô Minh chủ?”

Biện Bạch Hiền cũng cả kinh, thăm dò nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Ngô Thế Huân từ đầu khác vội vàng đi tới. Mà Ngô Thế Huân nhìn thấy hai huynh đệ Dư Tiểu Sơn, nhất thời tiến lên, không kịp ôn chuyện, chỉ nói: “Thạch cung này có trá, gọi mọi người không nên đụng bất cứ cơ quan nào, mau rút khỏi đây!”

Dư Tiểu Sơn cùng Biện Bạch Hiền kinh ngạc liếc nhìn nhau, rồi mới hỏi :“Ngô Minh chủ như thế nào biết được?”

Ngô Thế Huân vội la lên :“Sống chết trước mắt, những cái đó đều không quan trọng, vô luận thật giả, điều quan trọng trước mắt là giữ mạng cho các ngươi! Các ngươi phải tin ta!”

Biện Bạch Hiền nghe vậy, lập tức nói :“Ta tin ngài!”

Dư Tiểu Sơn cũng gật gật đầu, lại nói :“Ngô lão Minh chủ và sư phụ ta bọn họ còn ở bên trong Thiên Điện phía trước.”

Ngô Thế Huân nói :“Ta đi tìm bọn họ, các ngươi giúp ta tìm những người khác trong thạch cung, để cho bọn họ rời khỏi đây.”

Dư Tiểu Sơn nói :“Được!”

Thế là ba người người phân nhau ra làm việc.

Mà lúc này bên trong Thiên Điện, Thanh Hư dẫn theo vài đệ tử của Vân Dương phái, cũng đang không chút để ý tìm kiếm cơ quan. Hắn đối với bí tịch kia không để ý lắm, hắn tin Kim Chung Nhân sư thúc cũng sẽ không để ý, đối với Vân Dương đạo phái mà nói, thật sự không cần những thứ này.Chỉ là hắn là một vãn bối, đành ngượng ngùng hướng Ngô Túc thỉnh được đi. Đang sắp chán đến chết, đưa tay sờ sờ bên cạnh thạch bích, một tấc lại một tấc sờ về phía trước. Bỗng nhiên, trước người không biết sao lại có thêm một người, đưa tay đặt lên trên ngón tay của hắn.

Thanh Hư ngẩng đầu, nhìn thấy người tới kia đúng là thiếu môn chủ của Bách Long môn Tôn Mộ Thu. Tôn Mộ Thu là một người trẻ tuổi diện mạo phong lưu, y lại ăn mặc bộ dáng như phiên phiên công tử, vốn phải là thiếu nữ thích thiếu hiệp giang hồ, không biết tại sao lại đi trêu chọc Thanh Hư.

Trong lòng tiểu đạo trưởng hoảng hốt, vội vàng rút tay về. Tôn Mộ Thu lại duỗi tay ra nắm lấy tay Thanh Hư, mặt Thanh Hư đỏ lên, hướng bên cạnh tránh đi, thấp giọng mắng :“Cút ngay!”

Tôn Mộ Thu nói :“Đạo trưởng là người xuất gia, cũng có thể nói năng lỗ mãng vậy sao?”

Thanh Hư thấy ở đây nhiều người, không muốn để ý đến y, lui lại mấy bước, người lại đánh lên một giá sách bên cạnh. Giá sách kia vốn dĩ đã rất nhẹ, bị Thanh Hư nhẹ nhàng va vào, liền hướng bên cạnh đổ xuống, tầng tầng ngã xuống, khiến không ít người để ý.

Thanh Hư vội vàng đưa tay đi nâng lên, lúc nâng giá sách dậy cũng đồng thời phát hiện bên trong giá sách bằng trúc này lại có một thanh trúc rất sáng. Tôn Mộ Thu đi lên hỏi :“Đang nhìn cái gì?”

Thanh Hư trong lòng hoảng hốt, một bàn tay ấn lên thanh trúc sáng màu kia, lại làm nó bị đẩy vào bên trong. Tường đá phía sau giá sách này vốn đã bị người kiểm tra qua, cũng không có gì khác thường. Lúc này bị thanh trúc nhẹ nhàng chạm vào, thế nhưng lại có một hòn đá chậm rãi lăn về phía sau.

Thanh Hư không kịp kinh ngạc, đã nghe được tiếng cơ quan khởi động, rất nhanh hộp sắt kia chậm rãi từ dưới bàn sắt trên đài từ từ dâng lên, lộ ra bí tịch phía dưới. Trong lúc nhất thời mọi người đều nín thở ngưng thần, tập trung vào bản bí tịch thần công kia, nhưng không có một ai có động tác gì.

Tiếng động của cơ quan vẫn còn liên miên không dứt vang lên, mặt đất dưới chân cũng bắt đầu nhẹ nhàng lay động. Không biết là ai hô to một tiếng :“Có trá!”

Ở đây có ba bốn người bắt đầu bạo khởi, muốn đoạt đi bí tịch kia. Ngô Túc cao giọng quát bảo ngưng lại :“Dừng tay!”

Nhưng mà có thứ so với âm thanh của hắn còn nhanh hơn, một thanh trường kiếm từ cửa bay vụt vào, xuyên qua bản bí tịch kia, rồi bay thẳng về thanh trúc phát sáng phía sau kia để đâm thẳng vào cơ quan trên tường.

Lúc trường kiếm sát nhập vào khe hở, liền đem cơ quan dừng lại, nhưng chỉ là một cái chớp mắt, trường kiếm liền bị cắt thánh hai đoạn, cơ quan tiếp tục “lộng lộng” hoạt động.

Bí tịch rơi xuống, bị Thanh Hư đứng gần nhất nhặt được. Thân hình Ngô Thế Huân nhanh chóng ngay lúc mọi người không để ý đã đáp xuống bên người Thanh Hư, nói :“Đưa ta!”

Trang giấy trên quyển bí tịch kia đã muốn rách ra thành một cái lỗ, Thanh Hư nghe Ngô Thế Huân gọi hắn, không chút do dự đem quyển sách đưa cho Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân lấy được sách, nghe được cơ quan còn đang thong thả hoạt động, liền nói với Thanh Hư :“Kiếm!”

Thanh Hư rút kiếm ra khỏi vỏ, đưa cho Ngô Thế Huân, nhìn Ngô Thế Huân đem kiếm đâm vào khe hở của cơ quan, lại sợ trường kiếm gãy đôi, đem lực rót vào thân kiếm, cuối cùng cũng giữ được cơ quan.Ngô Thế Huân thấy thế mới ngẩng đầu lên quát lớn :“Đều đi! Khi cơ quan hoạt động lại sẽ đem toàn bộ thạch cung này chôn vùi!”

Bên trong Thiên Điện vẫn là một mảnh yên tĩnh, Ngô Thế Huân thấy ánh mắt mọi người đều nhìn về bí tịch trong tay hắn, nhất thời tức giận dâng lên, giơ tay lên nói :“Vì thứ này các ngươi ngay cả mạng đều không cần sao?”

Ngô Túc lúc này lên tiếng hỏi :“Ngô Thế Huân, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Ngô Thế Huân nhìn về phía Ngô Túc, nói:“Cha, cơ quan này cùng cơ quan hủy diệt thạch cung này có tương liên với nhau, phá giải được cơ quan, thạch cung này cũng sẽ hủy diệt , chiếm được bản bí tịch này cũng không ra khỏi đây được, mọi người vừa rồi không cảm giác được thạch cung rung động sao?”

Nhất thời Ngô Túc chau mày. Ngô Thế Huân cắn răng một cái, đem trường kiếm rút ra, nhất thời một trận núi rung đất chuyển, bên ngoài có người hô lớn :“Sắp sụp rồi, chạy mau a!”

Ngô Thế Huân đem kiếm đâm trở về, lại nói :“Còn không đi!”

Ngô Túc xoay người, nói :“Đều đi ra ngoài!”

Lúc này có không ít người hướng phía ngoài chạy đi, Ngô Thế Huân nói với Thanh Hư đang đứng bên người :“Ngươi đi mau!”

Thanh Hư lo lắng nói :“Ngô Minh chủ, ngài...”

Ngô Thế Huân đánh gãy lời hắn :“Ta không sao, đi mau!”

Tôn Mộ Thu tiến lên, không khỏi phân trần rồi kéo Thanh Hư chạy ra ngoài. Ngô Thế Huân thấy có mấy người vẫn gắt gao tập trung vào bản bí tịch trong tay hắn, lửa giận dâng lên đem quyển sách trong tay nghiền nát thành bột mịn. Ngô Thế Huân chưởng một chưởng, cao giọng quát :“Còn chưa cút!”

Những người đó cuối cùng hết hy vọng, chạy hết ra ngoài. Trong nháy mắt, bên trong Thiên Điện chỉ còn hai phụ tử Ngô Túc và Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân nói :“Cha, người mau đi.”

Ngô Túc lại tiến đến, nói với Ngô Thế Huân :“Đưa kiếm cho ta, con ra ngoài trước đi.”

Ngô Thế Huân ngạc nhiên nhìn về phía Ngô Túc, rồi mới dùng sức lắc đầu, “Con sẽ không đưa cho người, cha, người mau đi đi!”

Ngô Túc bỗng nhiên thở dài một hơi, “Cha đã nhiều tuổi, kiếp này đã đủ, con tuổi còn trẻ, cần gì phải đem mạng bồi ở đây, nghe lời, ngươi đi ra ngoài trước đi.”

Ngô Thế Huân vẫn lắc đầu, bỗng nhiên quỳ xuống, :“Cha, trong nhà ba đệ muội tuổi còn nhỏ, Tô di một người làm sao chiếu cố được, người làm sao có thể bỏ bọn họ được? Hài nhi bất hiếu, nếu hôm nay cha nhất định không chịu rời đi, nhi tử cũng phải lưu lại cùng người, hoàn toàn sẽ không buông tay!”

Ngô Túc nói :“Con!”

Nội lực trên tay Ngô Thế Huân không ngừng cuồng cuộn đưa vào bên trong, đã muốn có chút cố sức, lúc này chỉ có thể quỳ cầu Ngô Túc, “Cha, nhi tử cầu người, vì đệ muội trong nhà và Tô di, người không thể chết ở đây được.”

Ngô Túc nghe vậy ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, vỗ bả vai Ngô Thế Huân nói :“Con ta không thẹn với giang hồ, không thẹn với Võ Lâm Minh!” nói xong, đứng dậy rời khỏi thạch cung Thiên Điện.Nội lực Ngô Thế Huân đương nhiên không đủ, nhưng vẫn kiên trì, nhất định phải đợi đến lúc mọi người đều an toàn rời khỏi thạch cung mời bằng lòng buông tay.

Ánh nến tròng Thiên Điện giữa lúc hỗn loạn đã tắt, lúc này trước mắt Ngô Thế Huân là một mảnh tối đen, trong tai cũng nghe không được tiếng người, hắn tin tưởng dựa vào võ công của Ngô Túc đã có thể bình yên rời khỏi nơi này, cuối cùng cũng không chống đỡ nữa ngã xuống, một bàn tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm.

Không chỉ thạch cung bắt đầu rung động còn có đá vụn bắt đầu rơi xuống. Giữa tiếng gầm rú, hai người thong thả tiến đến gần, Ngô Diệc Phàm cầm trong tay dạ minh châu để chiếu sáng, nhìn thấy Ngô Thế Huân té xỉu, nhất thời cả giận nói :“Ngươi đây là muốn giết chết hắn sao?”

Phác Xán Liệt tiến lên, đem Ngô Thế Huân ôm lấy, một tay đi sờ cơ quan bên cạnh tường đá, bỗng nhiên xuất hiện một cái ám đạo đi thông trong lòng đất, Phác Xán Liệt ôm Ngô Thế Huân đi xuống, nói với Ngô Diệc Phàm :“Nếu để hắn biết, làm sao có thể phối hợp với ta để diễn trò, vẫn là không biết tốt hơn.”

Ngô Diệc Phàm nói :“Hắn tỉnh lại sẽ oán ngươi.”

Phác Xán Liệt mỉm cười hôn vào bên má Ngô Thế Huân, :“Ta sẽ không để hắn oán ta.”

Ở bên ngoài thạch cung, rất nhiều người đều nhìn toàn bộ thạch cung ầm ầm sụp đổ, nổi lên vô số bụi đất, mặt đất rung chuyển không ngớt.

Ngô Túc nhắm hai mắt lại, bỗng nhiên nghe người nào đó gào khóc kêu một tiếng :“Ngô Minh chủ!”

Ngô Túc chỉ cảm thấy khóe mắt chua xót, đúng là nhịn không được phải rơi lệ.

Thanh Hư lau tro bụi trên mặt, trong lòng cũng vẫn còn chấn động, hắn bỗng nhiên hướng thạch cung quỳ xuống. Tôn Mộ Thu đến kéo hắn, “Ngươi làm cái gì?”

Giọng nói Thanh Hư mang theo nghẹn ngào, “Ngô Minh chủ dùng tính mạng để cứu nhiều người chúng ta như thế, chính hắn lại không thể đi ra, ngươi bảo ta trở về như thế nào đối mặt với sự giao phó của trưởng môn sư thúc!”

Thanh Hư kêu rất lớn tiếng, rất nhiều người nghe nói như thế, đều cảm thán bi thương.

Biện Bạch Hiền kéo góc áo Dư Tiểu Sơn, cũng đang chảy nước mắt, bỗng nhiên phát hiện Dư Tiểu Sơn vội vàng tiến lên trước vài bước, nâng tay chỉ mảnh phế tích kia, nói :“Chỗ đó có người!”

Tiếng nói vừa dứt, vài đệ tử Võ Lâm Minh lập tức chạy đến, nhìn thấy một người nằm trong đống phế tích, đầy đầu đầy người đều là tro bụi, hai mắt nhắm nghiền tựa hồ không có khí tức. Có người hô to :“Là Minh chủ!”

Ngô Túc vội vàng tiến lên, cơ hồ là run rẩy đưa tay sờ mạch đập của Ngô Thế Huân, chỉ cảm thấy mạch tượng dưới tay suy yếu, vẫn còn đang nhảy lên, nhất thời thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Niệm Bi theo sát đến cao giọng nói :“A Di Đà Phật, Ngô Minh chủ được thần phật phù hộ, mệnh không tuyệt.”

Ngô Túc đem Ngô Thế Huân ôm lên, chậm rãi từ trong đống phế tích đi ra, “Nay tổng đàn của Thủy Nguyệt giáo đã bị hủy, bảo tàng bí tịch trong truyền thuyết cũng đã không còn tồn tại, chuyện diệt trừ Thủy Nguyệt giáo tạm thời hoãn lại, trước quay về Võ Lâm Minh đi.”Người Võ Lâm Minh dần dần rút về. Phác Xán Liệt cùng Ngô Diệc Phàm đứng ở chỗ ẩn nấp, nhìn chăm chú Ngô Thế Huân bị Ngô Túc mang đi. Phác Xán Liệt bỗng nhiên thở dài một tiếng.

Ngô Diệc Phàm nhìn về bức tường đổ phía trước, bỗng nhiên nhớ đến rất nhiều sự việc khi còn bé, vốn không nên nhớ, lại có vài phần thương cảm, nói :“Ngươi vì Ngô Thế Huân, lại có thể đem Thủy Nguyệt giáo căn cơ mấy trăm năm hủy diệt.”

Phác Xán Liệt nói :“Không phải vì Ngô Thế Huân. Rất nhiều việc đều không phải xuất phát từ kế hoạch của ta, chỉ là thạch cung này, lúc trước tổ tiên Thủy Nguyệt giáo vì thủ hộ cổ vương nay đã không cần nữa.”

Ngô Diệc Phàm hỏi :“Thủy Nguyệt giáo không còn tồn tại?”

Phác Xán Liệt lắc đầu, “Sau này Thủy Nguyệt giáo đó là nơi lưu trú của những nữ tử đáng thương, không cần phải tránh ở bên trong rừng rậm âm u ẩm ướt, vì thủ hộ cổ vương mà không thấy mặt trời.”

Ngô Diệc Phàm nói :“Vậy ngươi không tính toán cùng Ngô Thế Huân nói rõ ràng sao?”

Phác Xán Liệt ngửa đầu, cười cười nói :“Hắn sẽ hiểu được.”

Ngô Thế Huân nội lực kiệt quệ, hôn mê hồi lâu, khi thật sự thanh tỉnh, người đã nằm trong Võ Lâm Minh bên trong Lâm Uyên thành. Tô Tình nghe nói Ngô Thế Huân gặp chuyện không may, mang vài nữ nhi từ Kim Lăng chạy đến Lâm Uyên thành, tính toán thay Ngô Túc chiếu cố Ngô Thế Huân.

Khi Ngô Thế Huân mở mắt ra, chỉ cảm thấy toàn thân nặng nề, thế nhưng ngay cả sức lực nâng tây cũng không có. Hắn nghĩ chính mình hẳn phải chết bên trong thạch cung của Thủy Nguyệt giáo, không nghĩ tới lại vẫn có thể nhặt lại được một mạng, nhất thời hoảng hốt, trợn mắt nằm trên giường.

Có người đẩy cửa tiến vào, nguyên lai là Trình Tam, y nhìn thấy Ngô Thế Huân mở to mắt, nhất thời vừa mừng vừa sợ, hét lớn :“Minh chủ tỉnh! Minh chủ tỉnh!”

Tô Tình và Ngô Thúc vội vàng đuổi tới, khóe mắt Tô Tình rưng rưng, lộ ra tươi cười nói: “Huân nhi, con cuối cùng cũng tỉnh, con dọa cha con sợ chết khiếp.”

Ngô Túc ngồi ở bên giường, cầm một bàn tay của Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân biết cha hắn là người nghiêm túc, đối đãi nhi tử bình thường càng là bất cẩu ngôn tiếu, khó có khi bày ra bộ dáng ôn nhu thế này, thẳng kêu Ngô Thế Huân có chút ngượng ngùng không biết phải đáp lại như thế nào.

Ngô Túc vỗ vỗ mu bàn tay hắn, trầm giọng thở dài :“Tỉnh là tốt.”

Ngô Hải cùng Ngô Dương bám ở bên cửa, phụ thân nghiêm túc, hai hài tử không dám nói lời nào, chỉ đành mở to mắt nhìn ca ca nằm ở trên giường. Ngô Túc nói :“Mấy ngày nay ngươi cứ an tâm tính dưỡng, sự tình trong Võ Lâm minh không cần lo.”

Ngô Thế Huân gật đầu, đáp :“Cám ơn cha.”

Qua hai ngày, Tô Tình nghe nói có một nam tử tự xưng y tiên Ngô Diệc Phàm đến bái phỏng Ngô Thế Huân. Tô Tình tự mình ra tiền môn nghênh đón, nhìn thấy nam tử đứng ngoài cửa, tóc tuyết trắng, sa mỏng che mặt, thấy Tô Tình, chắp tay hành lễ nói :“Tại hạ Ngô Diệc Phàm, nghe nói Ngô Minh chủ bị thương nặng, đặc biệt đến bái phỏng.”Đại danh y tiên Ngô Diệc Phàm, Tô Tình đương nhiên đã nghe qua, chỉ là nam tử này đột nhiên một mình xuất hiện, Tô Tình có chút kinh nghi bất định, do dự hỏi :“Không biết Ngô y tiên đến làm gì?”

Ngô Diệc Phàm nói :“Phu nhân không cần lo lắng, ta cùng với Ngô Minh chủ là bạn không phải là địch, nghe nói hắn bị thương, liền tự mình tìm đến đây. Phu nhân nếu không yên lòng có thể hỏi Ngô Minh chủ.”

Tô Tình nghe vậy cười cười, “Ta đương nhiên yên tâm, Ngô y tiên mời theo ta vào trong, ta liền mang ngươi đi gặp Huân nhi.”

Tô Tình dẫn Ngô Diệc Phàm đi đến phòng Ngô Thế Huân, gõ cửa đi vào, nói :“Ngô Thế Huân, có vị Ngô y tiên đến bái phỏng, nói là bằng hữu của ngươi.”

Ngô Thế Huân nghe nói, nhất thời muốn đứng dậy, lại khổ nỗi khí lực không đủ, chỉ đành nói :“Tô di, người mau giúp con mời hắn vào.”

Tô Tình thấy Ngô Thế Huân cùng Ngô Diệc Phàm thật sự biết nhau, yên lòng, xoay người mời Ngô Diệc Phàm đi vào. Hắn quy củ bước vào phòng Ngô Thế Huân, hướng Tô Tình chắp tay nói lời cảm tạ. Tô Tình hỏi :“Ngô y tiên có cần người giúp gì không?”

Ngô Diệc Phàm nói :“Đa tạ phu nhân, không cần.”

Ngô Thế Huân nói :“Tô di, con có lời muốn nói cùng hắn.”

Tô Tình cười nói :“Tốt lắm, các con chậm rãi nói, ta không quấy rầy nữa.” nói xong Tô Tình đi ra ngoài, đưa tay đem cửa phòng đóng lại. Trong nháy mắt lúc cửa phòng khép lại, Tô Tình nhìn bóng dáng Ngô Diệc Phàm, đột nhiên sửng sốt, cảm giác có chút quen mắt. Cửa phòng đóng lại, Tô Tình suy tư một lát, lại không thể nhớ được, liền không nghĩ nhiều, xoay người rời đi.

Ngô Diệc Phàm nghe được Tô Tình rời đi, mới bước nhanh đến, bỏ khăn che mặt, kêu: “Ngô Thế Huân!”

Ngô Thế Huân gặp lại Ngô Diệc Phàm, cũng có chút vui mừng, đưa tay kéo cánh tay hắn. Ngô Diệc Phàm ngồi ở bên giường, vùi đầu hôn môi Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân hơi hơi mở miệng tiếp nhận hắn.

Hai người hôn rất nhẹ nhàng, đều sợ khí lực Ngô Thế Huân không đủ, miệng lưỡi dây dưa một lát, Ngô Diệc Phàm chui đầu vào lòng ngực Ngô Thế Huân cọ, “Ta nhớ ngươi.”

Tay Ngô Thế Huân ôm chặt đầu hắn, nhẹ nhàng “Ân” một tiếng.

Hồi lâu, Ngô Diệc Phàm ngẩng đầu lên, đưa tay bắt mạch cho Ngô Thế Huân. Ở thạch cung của Thủy Nguyệt giáo lần đó, Ngô Thế Huân tiêu hao quá lớn, cứ thế làm nguyên khí bị thương, khó có thể phục hồi như cũ.

Ngô Diệc Phàm vì thế cũng thầm oán Phác Xán Liệt, sau lại nhớ đến thân thể Ngô Thế Huân, liền một mình rời khỏi Miêu Cương, đi Lâm Uyên thành. Ngô Diệc Phàm nói :“Nguyên khí của ngươi tiêu hao quá mức, cần tĩnh dưỡng thật lâu. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ điều dưỡng thân thể cho ngươi, không đến nửa năm liền có thể làm cho ngươi hoàn toàn khang phục.”

Ngô Thế Huân cũng không để ý chuyện này, hắn do dự hỏi :“Sư huynh ngươi đâu?”

Vốn tưởng rằng Ngô Diệc Phàm sẽ sinh khí, lại không ngờ hắn yên lặng một lát sao đó nói: “Sư huynh cũng không phải là muốn hại ngươi, ngươi không nên trách y. Nếu ngươi không đi, y cũng không tính hại chết mấy người cha ngươi.”Ngô Thế Huân nghe vậy bỗng nhiên mỉm cười, nói :“Ta hiểu được, ta tin y.”

Ngô Diệc Phàm thoáng có chút giật mình, “Ngươi tin y?”

Ngô Thế Huân không khỏi đưa tay đè ngực, “Khi ta ở nhìn thấy Phác Xán Liệt ở dưới thân cổ vương, ta liền nói chính mình, vô luận y nói cái gì, ta cũng sẽ không dễ dàng hoài nghi y. Ta nguyện ý tin tưởng y.”

Ngô Diệc Phàm nói :“Sư huynh nói, chờ y xử trí tốt việc trong giáo, liền đến tìm ngươi.”

Ngô Thế Huân nói :“Y còn có thể tới tìm ta sao?”

Ngô Diệc Phàm nói :“Đương nhiên, sư huynh nói y khó khăn lắm mới không chết dưới chân cổ vương, làm sao có thể dễ dàng buông tha cho ngươi.”

Ngô Thế Huân hạ mắt xuống, qua một lúc lộ ra tươi cười đạm nhạt, nhẹ giọng nói :“Tốt lắm, ta chờ y.”

Ngô Diệc Phàm điều trị thân thể cho Ngô Thế Huân, tốc độ hồi phục của hắn nhanh hơn rất nhiều, qua mấy ngày, hắn đã có thể xuống giường đi lại. Ngô Thế Huân sai người đến Kim Lăng mang hai tiểu đồng của Ngô Diệc Phàm đến Lâm Uyên thành.

Hai tiểu đồng đã lâu không thấy tin tức của Ngô Diệc Phàm, còn tưởng rằng đã sớm bị vứt bỏ, lúc này gặp lại Ngô Diệc Phàm, thế nhưng nhịn không được mà chảy nước mắt, lại e ngại Ngô Diệc Phàm tính tình hung ác, không dám tới gần. Ngô Diệc Phàm đi tới, hung hăng lau nước mắt cho bọn họ, “Khóc cái gì! Còn không đi đưa tiên dược cho Ngô Minh chủ!”

“Nga.” Hai tiểu đồng lau nước mắt đi đưa tiên dược cho Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân có chút buồn cười nhìn chủ tớ ba người này, mấy ngày nay hắn hầu như không đi ra khỏi phòng mình, có thể xuống giường cũng chỉ là ngẫu nhiên đi đến trong viện ngồi một chút.

Sự vụ Võ Lâm Minh vẫn như cũ do Ngô Túc xử lý, mà sau khi Ngô Diệc Phàm đến, Tô Tình cũng không có mỗi ngày đến viện của Ngô Thế Huân xem nữa, chỉ để ba đệ muội đến bồi hắn trò chuyện. Thật sự chiếu cố đến sự tình của Ngô Thế Huân, phần lớn đều do Ngô Diệc Phàm làm.

Tiểu đồng chuẩn bị tốt thuốc, Ngô Diệc Phàm tự mình bưng tới, thấy Ngô Thế Huân ngồi ở trong viện đọc sách thế là cũng lẳng lặng đi qua, ngồi xuống bên người hắn. Ngô Thế Huân tiếp nhận chén thuốc, đem nước thuốc chua xót một hơi uống sạch, quay đầu chính là nhìn thấy mắt Ngô Diệc Phàm đang trợn to không chớp nhìn hắn.

Dung mạc Ngô Diệc Phàm rất đẹp, cố tình chính mình lại làm như không biết, tình ý trong mắt rất nhanh tràn ra, Ngô Thế Huân thấy mà trong lòng nhảy dựng, không khỏi dời mắt đi lại nhịn không được hơi hơi đỏ mặt. Ngô Thế Huân biết tính cách Ngô Diệc Phàm cũng coi như Xảo trá tai quái, hắn sẽ không dễ dàng tin người, lại không biết chính mình vì sao lại được thiếu niên mỹ mạo này một lòng say mê, nghĩ đến đây, trong lòng Ngô Thế Huân từng trận mềm mại, nâng tay lên mơn trớn tóc mai tuyết trắng của Ngô Diệc Phàm.

Ngô Diệc Phàm nắm tay Ngô Thế Huân đưa đến bên môi nhẹ nhàng hôn hôn.

Một màn này lại rơi vào trong mắt Tô Tình.

Khi mới tới Võ Lâm Minh, Ngô Diệc Phàm dùng khăn che mặt, Tô Tình nhất thời không nhớ nổi đã nhìn thấy nam tử trẻ tuổi này ở đâu, đợi đến khi hắn ở lại nơi này của Ngô Thế Huân, Tô Tình nhìn thấy dung mạo dưới khăn che mặt của hắn, lập tức liền nhớ lại, đây là thư sinh tuần tú đã gặp qua tại Kim Lang khi đó, tự xưng là người của Hoán Tinh lâu.Khi ở Kim Lăng, Tô Tình đã cảm giác được Ngô Thế Huân cùng thiếu niên này không bình thường, cho tới bây giờ, nàng càng khẳng định Ngô Thế Huân đã bị thanh niên tuấn tú này mê hoặc.

Tô Tình trong lúc nhất thời có chút do dự, không biết có nên đem việc này nói cho Ngô Túc hay không. Chính nàng cũng là một nữ tử ly kinh phản đạo, năm đó một lòng muốn gả cho Ngô Túc đáng tuổi cha mình, chỉ cảm thấy hai người nếu là thật tâm yêu nhau, cho dù là cái gì cũng vô pháp cách trở. Nhưng nay nàng tận mắt thấy Ngô Thế Huân yêu một nam tử, trong lòng lâm vào hoàn cảnh khó xử, một mặt hy vọng hắn có thể tìm được chân tâm bạch đầu giai lão, lạo lo lắng hai nam tử tương lai không con cái không thể lâu dài.

Trong lòng Tô Tình khó có thẻ quyết định, liền cũng không đi vào trong viện quấy rầy hai người, tùy ý Ngô Diệc Phàm chuyên tâm chiếu cố Ngô Thế Huân.

Mắt thấy thân thể Ngô Thế Huân càng ngày càng tốt, tuy rằng nội lực không có khôi phục hoàn toàn, thân thể cũng đã hoàn toàn không có việc gì. Ngô Diệc Phàm chỉ cảm thấy trong lòng từng trận ngứa ngáy khó nhịn, khó có được hai người có thể một mình ở chung như thế một thời gian dài, nhưng vẫn cố kỵ thân thể Ngô Thế Huân luyến tiếc bính hắn.

Kỳ thật trong lòng Ngô Diệc Phàm còn cố kỵ tuy rằng từ trước đến nay không nhắc tới, nhưng lâu nay hắn luôn lo lắng cổ trùng trên người Ngô Thế Huân đã hết, nếu không có độc tính của dâm tâm cổ, Ngô Thế Huân còn có thể tiếp nhận hắn hay không.

Nếu như Ngô Thế Huân không chịu, động thủ Ngô Diệc Phàm tự biết mình không phải đối thủ của Ngô Thế Huân, ngược lại có thể kê đơn, làm cho Ngô Thế Huân thần trí mê loạn, dâm tính tái khởi, không sợ hắn không muốn. Chỉ sợ vừa làm như thế, sau này sẽ chọc cho Ngô Thế Huân chán ghét, mất nhiều hơn được.

Trong lòng Ngô Diệc Phàm khó xử, nhìn bấc đèn trong phòng Ngô Thế Huân sững sờ.

Ngô Thế Huân vốn ngồi ở bên giường đọc sách, nhìn thấy Ngô Diệc Phàm sững sờ, liền đem sách trong tay đặt xuống, nói :“Giờ đã không còn sớm nữa, ngươi còn không đi ngủ?”

Ngô Diệc Phàm quay đầu nhìn về phía Ngô Thế Huân, chần chờ một lát nói :“Có thể ngủ ở đây sao?”

Ngô Thế Huân cười cười, nâng tay vỗ nhẹ nhẹ giường bên người. Trong lòng Ngô Diệc Phàm nhất thời vui vẻ, vẻ mặt lại vẫn bình tĩnh, làm ra bộ dáng không nhanh không chậm đi đến bên giường ngồi xuống.

Ngô Thế Huân vung tay lên, thổi tắt nến, cởi áo khoác nằm lên giường, Ngô Diệc Phàm nằm ở bên người hắn, cùng hắn nằm song song ngủ. Hai người nằm trong chốc lát, Ngô Diệc Phàm đưa tay nắm lấy tay Ngô Thế Huân, khi lòng bàn tay chạm nhau, năm ngón tay Ngô Thế Huân nhẹ nhàng gấp lại, nắm lấy tay Ngô Diệc Phàm.

Ngô Diệc Phàm hoan hỉ không thôi, động đậy thân thể, tự mình nhìn xuống, có thể ẩn ẩn nhìn thấy hình dáng Ngô Thế Huân trong bóng đêm. Ngô Diệc Phàm cúi đầu, hôn lên môi Ngô Thế Huân, Ngô Thế Huân cũng ôn nhu đáp lại hắn, hai người tóc dài dây dưa cùng một chỗ, một bàn tay vẫn nắm chặt.

Thấy Ngô Thế Huân không cự tuyệt, Ngô Diệc Phàm cuối cũng cũng yên lòng, nhẹ nhàng hôn từ môi Ngô Thế Huân xuống dưới, hắn kéo ra vạt áo Ngô Thế Huân, môi hôn lên lồng ngực rắn chắc, mềm mại hàm trụ một bên nhũ tiêm đỏ sẫm hút vào.Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy ngực một trận ngứa, khoái cảm nhè nhẹ truyền đến, nhịn không được thấp giọng thờ dốc, một bàn tay sờ lên sau lưng Ngô Diệc Phàm. Hắn được cổ vũ, càng thêm ra sức hút liếm, rồi mới lấy tay thay thế đầu lưỡi, ngón tay nắm lấy đầu vú Ngô Thế Huân, đem môi hôn xuống phần bụng căng đầy của Ngô Thế Huân, đầu lưỡi tiến vào trong lỗ rốn, rồi mới ngẩng đầu lên, nhìn nhìn Ngô Thế Huân.

Trong bóng đêm không chân thực, nhưng gò má hai người lúc này phi thường hồng. Ngô Diệc Phàm thoát khỏi cổ độc trên người, thân thể cường kiện lên không ít, da thịt vốn dĩ tái nhợt cũng dần dần có huyết sắc. Hắn tình dục dâng lên, hạ thân đem quần đỉnh khởi, lắc lắc đầu đong đưa một đầu tóc dài bạch sắc, rồi mới vùi đầu đem dương vật của Ngô Thế Huân hàm trụ.

Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy hạ thể bị nhét vào một nơi ấm áp ướt át, nhịn không được cũng chống đỡ thân thể ngồi dậy, mượn ánh sáng mỏng manh nhìn xem Ngô Diệc Phàm đang ở giữa hai chân mình. Khoái cảm kia quá mức mãnh liệt, Ngô Thế Huân nhịn không được tay chân đều căng lên, đầu ngưỡng về sau, hắn thậm chí ức chế không ngừng ý muốn hướng vào trong miệng Ngô Diệc Phàm đâm vào.

Ngô Diệc Phàm ôn hai chân Ngô Thế Huân, tận lực đem vật trong miệng ngậm vào càng sâu, sử dụng đầu lưỡi mềm mại liếm láp. Ngô Thế Huân hồi lâu vẫn chưa phát tiết, chống đỡ không được bao lâu liền tiết ra trong miệng Ngô Diệc Phàm.

Ngô Diệc Phàm ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt Ngô Thế Huân có chút ngẩng người,rồi hầu kết nhẹ nhàng lên xuống, đem tinh dịch trong miệng toàn bộ nuốt xuống. Ngô Diệc Phàm nói: “Ta muốn đi vào.”

Ngô Thế Huân nhịn không được đưa tay vuốt ve hai má Ngô Diệc Phàm, đưa người lên cùng hắn hôn môi, hương vị dương tinh ở trong miệng hai người lan tràn, Ngô Thế Huân nói: “Vào đi.”

Ngô Diệc Phàm từ trong lòng lấy ra một bình sứ trắng, rồi mới đem quần áo của mình cởi ra, kéo hai chân Ngô Thế Huân ra, lấy ngón tay dính lấy chất lỏng băng lãnh bên trong bình sứ, chậm rãi đưa vào trong cơ thể Ngô Thế Huân. Thân thể Ngô Thế Huân đã quen hoan ái rất nhanh liền mở ra, có chút đau đớn, nhưng vẫn có thể chịu đựng.

Ngô Diệc Phàm cảm thấy khuếch trương không sai biệt lắm, đem bình sứ ném qua một bên, đỡ lấy đùi Ngô Thế Huân, đem dương vật của mình chậm rãi chen vào thân thể Ngô Thế Huân.

Trừu sáp kịch liệt, bên tai Ngô Thế Huân nghe được ngoài tiếng nhục thể va chạm, còn có âm thanh Ngô Diệc Phàm dồn dập thở dốc. Ngô Thế Huân nhịn không được động đậy thân thể, càng làm cho Ngô Diệc Phàm dễ dàng ra vào hơn, mà chỗ mẫn cảm trong cơ thể cũng theo động tác của hắn mà bị chạm đến, dương vật đã muốn nhuyễn xuống lại dần dần cứng lên.

Ngô Diệc Phàm dùng hai tay nâng hai chân Ngô Thế Huân, làm cho Ngô Thế Huân ôm eo hắn, thế là Ngô Thế Huân một tay chống đỡ trên giường, tay kia thì ôm chặt sau lưng Ngô Thế Huân, cùng hắn ngọt ngào hôn môi thật lâu.

Sau cùng, hai người là đồng thời cùng tiết ra, nằm cùng một chỗ hơi hơi thở gấp.

Ngô Diệc Phàm cũng không rút ra khỏi cơ thể Ngô Thế Huân, thân thể áp đảo trên người Ngô Thế Huân, Ngô Thế Huân ôm Ngô Diệc Phàm nhắm hai mắt lại, để Ngô Diệc Phàm ghé vào lỗ tai hắn khẽ hôn.Sáng sớm, Ngô Diệc Phàm ra ngoài để cho người đem nước vào, hai người ở trong phòng thanh tẩy qua mới đẩy cửa đi ra ngoài. Vừa đúng lúc Tô Tình đến đưa điểm tâm cho Ngô Thế Huân, nhìn thấy hai người từ trong phòng đi ra, cũng không vạch trần, ngồi xuống cùng Ngô Thế Huân nói chuyện.

Ngô Thế Huân thấy quế hoa cao Tô Tình đưa đến trong veo nhặn nhụi thế là cầm lấy một cái đưa cho Ngô Diệc Phàm.

Ngô Diệc Phàm cầm ở trong tay, tinh tế cắn một ngụm, rồi mới nhìn Ngô Thế Huân.

Tô Tình nhìn thấy vẻ mặt Ngô Diệc Phàm, đáy lòng không khỏi thở dài một tiếng, rất nhiều ngày do dự cuối cùng cũng đưa ra một quyết định.

Tô Tình nói với Ngô Thế Huân :“Nếu thân thể con đã tốt, ta và đệ muội liền về Kim Lăng trước.”

Ngô Thế Huân giật mình, hỏi :“Tô di muốn đi?”

Tô Tình gật đầu, “Yên nhi muốn về nhà, Ngô Hải và Ngô Dương cũng nên đến học đường đọc sách, cha con qua vài ngày nữa cũng đi, con có đi thì đi cùng cha con đi.”

Ngô Thế Huân đáp :“Con biết, đa tạ Tô di.”

“Tạ cái gì!” Tô Tình cười đứng lên, “Có duyên phận mới được làm mẫu tử.” Nàng vỗ vỗ bả vai Ngô Thế Huân, ý bảo bọn họ từ từ ăn, rồi mới rời khỏi tiểu viện.

Qua mấy ngày, Tô Tình mang ba đệ muội của Ngô Thế Huân về Kim Lăng trước. Khi lên xe ngựa, Ngô Hải Ngô Dương đều lưu luyến không rời, vén màn xe lên vẫy tay với Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân đứng ở ven đường, mỉm cười hướng hai hài tử vẫy tay tạm biệt.

“Giá!” Xa phu đánh xe ngựa, xe ngựa chậm rãi đi về trước.

Tô Tình đem hai hài tử ôm trở lại, bỗng nhiên cảm thán một tiếng, nói với nhi tử :“Nếu sau này các con có nhiều nhi tử, đưa đại ca các con một đứa.”

Mặt Ngô Dương Ngô Hải đều đầy ngây thơ, “Đưa cho đại ca làm gì?”

Tô Tình biết không thể cùng nhi tử nhiều lời, chỉ mơ hồ nói :“Cho đại ca ngươi làm nhi tử.”

Ngô Hải nghe vậy ngoan ngoãn gật đầu. Ngô Dương nhĩ nghĩ, nói :“Con cũng muốn cho đại ca một nhi tử.”

Tô Tình nghe vậy, cười xoa xoa đầu Ngô Dương, “Nhi tử ngốc.” Nhịn không được lại thở dài một tiếng, rồi mới khuyên chính mình, con cháu đều có phúc của con cháu, nào có tâm tư lo nhiều như vậy! Chính nàng làm nương, chỉ có đợi đến ngày nào đó giấy không thể gói được lửa, hai phụ tử Ngô Túc nháo lên, ở một bên khuyên giải chu toàn.

Sau khi Tô Tình đi, Ngô Thế Huân lại tìm ngày, cùng Ngô Túc ngồi xuống, phụ tử hai người nói chuyện một phen.

Trải qua một phen sinh tử ở Thủy Nguyệt giáo, Ngô Túc đã nhìn ra rất nhiều, ông không hề đề cập đến việc Hoàng Tử Thao cùng Phác Xán Liệt, chỉ dặn dò Ngô Thế Huân, thị phi đại nghĩa không thể quên.

Ngô Thế Huân chắp tay, đáp :“Nhi tử quyết không dám quên.”

Ngô Túc chụp bả vai hắn, “Võ Lâm Minh ở trên tay ngươi, ngươi phải có trách nhiệm với Võ Lâm Trung Nguyên.”

Ngô Thế Huân trịnh trọng gật đầu.

Qua gần một tháng, Ngô Túc cũng rời Lâm Uyên thành lên đường trở về Kim Lăng.Ngô Thế Huân chính thức đem sự vụ trong Võ Lâm Minh tiếp quản trở lại. Hắn ở trong thư phòng phát hiện một xấp tín hàm, tất cả đều là thư thăm hỏi an ủi của các môn phái Võ Lâm Minh, hắn vội vàng gọi người tới hỏi. Nguyên lai những bức thư này đã nhận được từ trước, Ngô lão Minh chủ sợ ảnh hưởng Ngô Thế Huân dưỡng thương liền không đề hắn xem qua, tự mình nhất nhất trả lời. Trong đó có người tiến đến bào phỏng, Ngô lão minh chủ cũng toàn bộ cho miễn.

Ngô Thế Huân lật xem một lần, thế nhưng phát hiện trong đó còn có thư từ Vân Dương đạo phái. Là chữ viết của Kim Chung Nhân, Ngô Thế Huân nhận ra được, ngữ khí khách khí bình thản, tin tưởng Ngô Túc hồi âm cũng là đơn giản khách khí.

Ngô Thế Huân đem thư nắm trong tay, lật xem lại mấy câu nói ít ỏi. trong lòng bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, muốn đích thân đi gặp Kim Chung Nhân một chuyến.

Nay Võ Lâm xem như sóng yên gió lặng, thạch cung của Thủy Nguyệt giáo đã bị phá, giáo chúng cũng không có một người nào xuất hiện trên giang hồ, dường như bị chôn vùi cùng với thạch cung. Nguyên lai các môn phái nhân sĩ giang hồ rục rịch, cũng bởi vì võ công bí tịch trong truyền thuyết bị hủy, Ngô Thế Huân ở trong thạch cung của Thủy Nguyệt giáo vì mọi người trong Võ Lâm mà thụ thương, đã được bình ổn xuống không ít.

Ngô Thế Huân đối đệ tử Võ Lâm Minh đơn giản công đạo vài câu, liền tính toán một mình lên đường đến Vân Dương đạp phái. Ngô Diệc Phàm không ngăn cản, chỉ có thể nhìn ra chút không nỡ, Ngô Thế Huân để hắn lưu lại Võ Lâm Minh chờ Ngô Thế Huân trở về. Ngô Diệc Phàm gật đầu, “Trên đường cẩn thận.”

Ngô Diệc Phàm rời khỏi Thủy Nguyệt giáo, liền không có chỗ ở ổn định, lang thang giang hồ, nay có Ngô Thế Huân, mới nguyện ý sắp xếp lại.

Ngô Thế Huân để đệ tử đem một chỗ trong thiên viện ở Võ Lâm Minh thu thập, đưa Ngô Diệc Phàm làm phòng thuốc. Lại dặn đệ tử chiếu cố tốt chi phí ăn mặc của Ngô Diệc Phàm, hết thảy nghe phân phó, chỉ có chuyện của Võ Lâm là không để Ngô Diệc Phàm hỏi đến,nếu có chuyện quan trọng, dùng bồ câu đưa tin cho hắn.

Ngô Thế Huân cưỡi ngựa từ Lâm Uyên thành hướng núi Vân Dương đi. Đột nhiên nảy lòng tham muốn gặp Kim Chung Nhân, nhưng trên đường đi, Ngô Thế Huân một người yên tĩnh tinh tế suy tư, ngược lại ẩn ẩn có chút bất an.

Tựa như khi đó Ngô Diệc Phàm đi vào Võ Lâm Minh, tâm tình lo sợ bất an lại không dám nhắc tới, cổ độc trên người Ngô Thế Huân đã giải, như vậy sự gắn bó giữa bọn họ tựa hồ liền bị chặt đứt. Bất an của Ngô Diệc Phàm như thế nào Ngô Thế Huân không hiểu, nhưng người không phái cây cỏ, mặc kệ mới đầu gặp ở tình trạng nào, đến loại hoàn cảnh này, lại làm sao có thể vô tình? Liền không nói bọn họ liều tính mạng vì hắn đi giết cổ vương, chỉ mở ra trước mặt một phần chân tâm, Ngô Thế Huân làm sao có thể cô phụ được?

Chỉ có Kim Chung Nhân, trong long Ngô Thế Huân thủy chung luôn có cảm giác bất an.

Lúc này đã gần đến tháng chạp, đến dưới núi Vân Sơn, không trung bắt đầu phiêu phiêu đãng đãng từng trận tuyết nhỏ. Ngô Thế Huân đem ngựa gửi ở khách điếm tại chân núi, hướng giữa sườn núi đi đến.Đưa mắt nhìn lên, bốn phía đỉnh núi lộ ra màu tuyết trắng, khoác lên mình một mảnh áo bạc.

Hai bên đường núi, phía trên thảo mộc đều là một tầng tuyết động mỏng manh, đến sườn núi, bên ngoài cửa lớn của đạo quan, hai tiểu đạo sĩ mực áo bông, hai má cũng đông lạnh đến đỏ lên, thấy Ngô Thế Huân lại lộ ra cao hứng cười tươi, “Ngô Minh chủ.”

Ngô Thế Huân dừng cước bộ, cười đáp lễ, “Nhị vị đạo trưởng hảo.”

Một tiểu đạo sĩ hỏi :“Ngô Minh chủ là đến tìm chưởng môn sao?”

Ngô Thế Huân gật đầu, “Có thể thông báo giúp ta một tiếng?”

Một đạo sĩ khác vội vàng nói :“Ngô Minh chủ đến đây liền không cần thông báo, chỉ là chưởng môn đang ở cấm địa Lăng Thanh Phong sau núi bế quan, Minh chủ nếu muốn gặp chưởng môn, phải để Thanh Hư sư huynh đi thông truyền.”

Ngô Thế Huân có đổi chút giật mình, Kim Chung Nhân bế quan, có lẽ trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đi ra, một chuyến này của mình nói không tốt chính là uổng công. Hắn vẫn cảm tạ hai tiểu đạo sĩ, đi vào gặp Thanh Hư.

Kim Chung Nhân bế quan, Vân Dương đạo phái đem sư huynh đạo trưởng nhàn rỗi này thay thế chưởng môn, mà sự vụ lớn nhỏ, đa phần đều do đại đệ tử nhàn rỗi Thanh Hư làm chủ.

Thanh Hư rất sùng kính Ngô Thế Huân, hơn nữa lại được Ngô Thế Huân cứu mạng khi ở Thủy Nguyệt giáo, càng là cảm kích trong cảm kích. Thanh Hư nghe nói Ngô Thế Huân muốn gặp Kim Chung Nhân, vội vàng nói :“Ta liền thay ngài đi thông truyền, chỉ là sư thúc bế quan, nếu không phải đại sự, y hẳn là sẽ không quan tâm.”

Ngô Thế Huân nói :“Ta biết. Này vô phương, chỉ cần thông truyền qua, y không muốn đi ra cũng không sao.”

Thanh Hư liền hướng Kim Chung Nhân Truyền lời, chỉ có thể hướng Kim Chung Nhân Truyền lời lại không được Kim Chung Nhân đáp lại. Hai người đứng trước cấm địa Lăng Thanh Phong, gió lạnh thấu xương, quật đến đau, trước mặt là một cây cầu, đối diện cây cầu là một căn phòng, đó là nơi Kim Chung Nhân bế quan, một cánh cửa đá gắt gao đóng kín, vẫn không nhúc nhích.

Đợi chừng hai canh giờ, Thanh Hư quay đầu nói :“Ngô Minh chủ, nếu ngài không ngại trước khi nghe sư thúc trả lời thì đi theo ta.”

Ngô Thế Huân tiến lên hai bước, nhìn xuống vách núi cách đỉnh núi không xa có một gian mộc ốc nhỏ. Hắn đưa tay chỉ, rồi nói với Thanh Hư :“Ta nghĩ tạm thời ở lại đó, chờ thêm một chút nữa.”

Thanh Hư nhìn theo hắn, khuyên can nói :“Trên đỉnh núi trời đông lạnh giá rét, gian nhà gỗ nhỏ đó căn bản không ngăn được gió. Ngô Minh chủ vẫn là theo ta trở về đi, qua hai ngày ta lại thay ngài đi thông tri cho sư thúc một tiếng.”

Ngô Thế Huân lắc đầu, cười cười nói :“Người tập võ sao lại e ngại giá lạnh, ta đợi thêm mấy ngày nữa cũng được, Thanh Hư đạo trưởng không cần lo lắng cho ta.”

Thanh Hư lại khuyên vài câu, thấy Ngô Thế Huân kiên trì, đành phải đáp ứng. Trở về bên trong đạo quan, phái người đưa tới lò sưởi và chăn bông, lại cố ý cho người mang thêm hai bộ áo bông đưa đến.Ngô Thế Huân ở trên Lăng Thanh Phong, đúng như lời Thanh Hư nói, trời giá rét đông lạnh, suốt ngày ở bên trong không có việc gì ngoài nhìn nơi Kim Chung Nhân bế quan phía đối diện, chính mình cũng không biết còn đang chờ đợi điều gì.

Đợi năm ngày, Kim Chung Nhân vẫn thủy chung không đi ra. Ngô Thế Huân tính toán ngày, đợi một ngày cuối cùng nữa, nếu Kim Chung Nhân vẫn không ra, ngày mai liền xuống núi.

Buổi tối, bên trong mộc ốc nhỏ cho dù đã đốt than cũng vẫn lạnh như hầm băng. Ngô Thế Huân ngủ say, đến nửa đêm, cảm giác được bên người dường như có người đứng. Ngô Thế Huân đột nhiên mở to mắt, người nọ một chưởng hướng ngực hắn đánh xuống.

Ngô Thế Huân vỗ ván giường, thân thể nhảy lên trốn về phía sau, người trong phòng đuổi tới, trường kiếm trong tay chưa ra khỏi võ, chỉ ném một nắm tuyết lên mặt Ngô Thế Huân, thừa lúc Ngô Thế Huân nhắm mắt, bay lên chế trụ cổ Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân đứng tại chỗ không động, chỉ đem tuyết trên mặt vuốt xuống, nhìn người trước mặt nói: “Bế quan mấy tháng, võ công tinh tiến lên không ít.”

Kim Chung Nhân buông hắn ra, xoay người đi về phía trước, “Ngươi không dùng hết sức.”

Ngô Thế Huân vội vàng đuổi theo, giữ chặt cánh tay Kim Chung Nhân, kêu :“Kim Chung Nhân!”

Kim Chung Nhân ngừng lại, cũng không quay đầu lại, hỏi :“Sao vậy?”

Ngô Thế Huân bị y hỏi đến sửng sốt, không biết trả lời y như thế nào, nhưng vẫn nắm chặt cánh tay Kim Chung Nhân không buông. Một lát sau, hắn đưa tay ôm lấy lưng Kim Chung Nhân, đem ngực của chính mình dính sát vào người y. Trên bầu trời không biết từ lúc nào đã bay xuống những bông tuyết to như lông ngỗng, một mảnh rơi trên đỉnh đầu hai người.

Ngô Thế Huân lại gọi một tiếng :“Kim Chung Nhân.”

Mặt đất đã được dọn sạch sẽ ban ngày đã tích một lớp tuyết, tuyết rơi xuống trên người hai người cũng chưa kịp tan, càng ngày càng dày, Ngô Thế Huân cho rằng chính mình sắp bị tuyết đọng thành trụ, Kim Chung Nhân cuối cùng cũng đáp lại hắn. Tay Kim Chung Nhân đặt lên tay hắn ở trên lưng. Y xoay người, đưa tay đẩy ngã Ngô Thế Huân vào trong tuyết.

Ngô Thế Huân dùng khuỷu tay chống người dậy, ngửa đầu nhìn Kim Chung Nhân. Kim Chung Nhân một tay năm trường kiếm, nửa quỳ xuống, hỏi :“Ngô Thế Huân, ngươi muốn ta phải thế nào đây?”

Ngô Thế Huân không dự đoán được Kim Chung Nhân sẽ hỏi hắn như thế, môi cắn chặt, tựa hồ nhẫn nại rất lâu, mới dời ánh mắt, nói :“Cùng ta làm.”

Ngữ khí Kim Chung Nhân bình thản, nói :“Cổ độc của ngươi đã được giải rồi.”

Ngô Thế Huân vẫn nói :“Ta muốn.” khi hắn nói lười này, tuy rằng hai má phiếm hồng, nhưng vẻ mặt lại bởi vì xấu hổ mà căng thẳng, ánh mắt vẫn nhìn về phía xa.

Kim Chung Nhân yên lặng một lát, chung quy không tiếp tục hỏi nữa. Ngô Thế Huân thấy y không nói lời nào cũng không có động tác gì, hít sâu một hơi, đưa tay hướng vào giữa hai chân y. May mắn Kim Chung Nhân không có đây hắn ra, để cho Ngô Thế Huân cầm lấy dương vật giữa hai chân y. Ngô Thế Huân cầm vật kia vuốt một lát, đến khi vật trong tay cứng lên, mới quỳ dậy muốn cởi quần Kim Chung Nhân.Lại không ngờ Kim Chung Nhân cũng không mặc hắn tiếp tục, mà đưa tay đẩy ngã hắn xuống , nâng một chân Ngô Thế Huân lên, đem quàn dài của hắn kéo xuống dưới.

Hơi thở Ngô Thế Huân dồn dập, dưới thân một mảnh băng lãnh nhưng vẫn không có phản kháng.

Kim Chung Nhân kéo hai chân hắn ra, không có khuếch trương cũng không có bôi trơn, liền trực tiếp đỉnh vào như thế. Khi vừa mới tiến vào một chút, chỉ cảm thấy vừa chặt vừa sướng, khó có thể động được, thế là dùng một chút lực, đem chính mình hoàn toàn vùi vào trong thân thể Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy thân thể bị dùng sức xé mở, vô cùng đau đớn, hé miệng ra hút khí, lại chỉ có thể cảm giác được trong không khí một mảnh lạnh lẽo.

Kim Chung Nhân không lưu tình chút nào, dùng sức rút ra lại dùng sức đâm vào. Thân thể Ngô Thế Huân không ngừng chống đỡ, sau lưng vùi vào trong tuyết, rất nhanh trở nên ướt át lạnh lẽo.

Nhưng hậu huyệt đau đớn rất nhanh liền dịu đi, thân thể sớm đã quen thuộc với cảm giác này, lần lượt đâm vào chỗ mẫn cảm sâu nhất trong cơ thể, khiến cho Ngô Thế Huân đang rét lạnh cảm nhận khoái cảm nhè nhẹ. Khoái cảm tràn ra, hòa tan băng tuyết trên người, hô hấp rất nhanh trở nên nóng rực, theo tiếng rên rỉ trong miệng tràn ra là từng trận sương mù bạch sắc. Ngô Thế Huân đưa tay hướng Kim Chung Nhân, hắn khát vọng Kim Chung Nhân.

Kim Chung Nhân nhìn hắn, động tác cuối cùng cũng dịu xuống, bỗng nhiên đưa tay nâng lưng hắn ôm lên, một bên duy trì động tác trừu sáp, một bên ôm hắn ừ trong tuyết lên, hướng mộc ốc nhỏ đi vào.

Từ bên ngoài tiến vào, tức thì liền cảm nhận được không khí ấm áp từ lò sưởi. Kim Chung Nhân đem Ngô Thế Huân áp đảo trên giường, vùi đầu cùng hắn hôn sâu. Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy thân thể phát nhiệt, hắn không tự chủ được cởi xuống quần áo của chính mình và Kim Chung Nhân.

Đến cuối cùng thân thể hai người trần trụi kề sát cùng một chỗ, dưới thân là va chạm mãnh liệt, mà môi cùng môi day dưa cùng một chỗ, một khác cũng luyến tiếc phải tách ra.

Thần trí Ngô Thế Huân dường như đều có chút hoảng hốt, hắn cùng Kim Chung Nhân ở cùng một chỗ lâu như vậy, lần đầu tiên cảm giác được khí tức như lửa nóng truyền qua, dường như muốn đem cả trái tim lẫn cơ thể hắn đốt thành tro.

Qua một đêm, tuyết rơi bên ngoài đã ngừng.

Khi Ngô Thế Huân tỉnh lại, nhìn thấy Kim Chung Nhân đang đứng bên giường mặc quần áo. Ngô Thế Huân có chút giật mình, kêu :“Kim Chung Nhân?”

Kim Chung Nhân đã cài xong vạt áo, xoay người nói với Ngô Thế Huân :“Ta gọi người đưa ngươi xuống núi.”

Ngô Thế Huân nhịn không được đưa tay kéo vạt áo y lại, trên mặt là thần sắc khó tin được. Kim Chung Nhân lại nói :“Ta còn phải bế quan, trước lúc công lực đột phá sẽ không đi ra.”

Ngô Thế Huân chỉ đành thả tay, đáp :“Được.”

Hắn thu thập xong, được Thanh Hư bồi rời đi Lăng Thanh Phong chuẩn bị xuống núi. Kim Chung Nhân trở về cấm địa tiếp tục bế quan tu hành, không trở ra. Hai người đi đến sơn khẩu, Ngô Thế Huân cùng Thanh Hư cáo biệt, để Thanh Hư không cần tiễn nữa, Thanh Hư chắp tay nói :“Ngô Minh chủ đi thong thả.”

Ngô Thế Huân gật đầu, khi đang muốn xoay người rời đi, bỗng nhiên thấy trên sơn đạo một tiểu đạo sĩ vội vàng đuổi theo hắn xuống dưới, một bên đuổi một bên hô :“Ngô Minh chủ chờ!”

Thanh Hư cũng quay đầu lại nhìn, hỏi :“Xảy ra chuyện gì?”

Tiểu đạo sĩ kia đuổi tới trước mặt Ngô Thế Huân, dừng lại thở dốc, thật cẩn thận lấy từ trong lòng ra một miếng ngọc bội, giao đến tay Ngô Minh chủ, “Chỉ là chưởng môn bảo ta giao cho Ngô Minh chủ.”

Thanh Hư nhìn ngọc bội kia, kỳ quái nói :“Là cái gì? Từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy ở chỗ chưởng môn sư thúc.”

Tiểu đạo sĩ gãi gãi đầu, “Đệ tử không biết.”

Ngô Thế Huân có chút trố mắt, đem ngọc bội nắm ở trong lòng bàn tay nhìn hồi lâu, thẳng đến khi Thanh Hư liên tục gọi hắn vài tiếng, mới ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Thanh Hư lo lắng nói :“Xảy ra chuyện gì? Ngô Minh chủ.”

Ngô Thế Huân lắc đầu, “Không có việc gì, ta đây liền cáo từ.”

Hắn xoay người, tiếp tục đi xuống núi, ngọc bội bị hắn để sát vào trong ngực. Ngọc bội này Thanh Hư không biết hắn đã từng thấy qua, khi đó cùng Kim Chung Nhân mới quen, từng thấy bên người y mang vật này, tương truyền là vật truyền đời trong nhà. Sau này khi gặp lại Kim Chung Nhân nhưng không thấy y mang trên người, Ngô Thế Huân còn từng hỏi qua, Kim Chung Nhân nói vật quý trọng đương nhiên phải cất giữ thích đáng. Cứ như vậy liền không nhắc lại nữa.

Nay Kim Chung Nhân lại đem vật quý trọng này đưa cho hắn.

Ngô Thế Huân hít một hơi thật sâu, tất cả đều là không khí lạnh lẽo, tràn ngập xoang mũi, khi chóp mũi nổi lên hơi hồng hồng, mới bắt đầu hướng dưới núi đi xuống.

Trở lại khách sạn dưới chân núi, Ngô Thế Huân lấy lại ngựa của mình, lên ngựa quay lại Võ Lâm Minh.

Qua hai ngày, khi Ngô Thế Huân cưỡi ngựa qua một thôn trang hoang dã, nhìn thấy một người nằm ở ven đường. Ngô Thế Huân ghìm ngựa chậm rãi tới gần, nhìn thấy người nọ nằm trên mặt đất, chân lười biếng đung đưa, trên đầu còn đội một cái đấu lạp. Ngô Thế Huân đến gần, bỗng nhiên nghe người nọ nói :“Huynh đệ, có thể cho ta đi nhờ một đoạn đường không?”

Ngô Thế Huân dừng lại, hỏi :“Ngươi muốn đi đâu?”

Người nọ nói :“Đi Võ Lâm Minh ở Lâm Uyên thành, tìm Võ Lâm Minh chủ.”

Ngô Thế Huân lại hỏi :“Tìm hắn làm gì?”

Người nọ cười cười, “Nhớ hắn.”

Ngô Thế Huân nghe thế cũng cười, vươn một bàn tay đến, “Lên ngựa.”

Người nọ đưa tay nắm chặt tay Ngô Thế Huân, nhảy lên ngựa, tay kia thì giữ lấy đấu lạp trên đầu, rồi mới vòng hai tay qua eo Ngô Thế Huân đem hắn ôm chặt vào trong lòng mình, nắm dây cương, ở bên tai Ngô Thế Huân nói :“Đi nhanh đi, ca ca muốn hắn ngay, hận không thể lập tức đem hắn hành động lớn một hồi.”

Ngô Thế Huân nghe vậy, trong lòng cả kinh, thúc ngựa đi về trước, nói :“Hoàng Tử Thao ca ca, rõ như ban ngày, không cần nói hươu nói vượn!”

Hoàng Tử Thao ngửa mặt lên trời cười to, “Tốt lắm, trời tối rồi nói sau.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.