Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt Ngào

Chương 31: Chương 31: Cô ấy lại đau rồi 




“Hôm nào hẹn bạn trai của em ra cho anh chị gặp mặt được không?” Đường Văn Kiều giống như người phụ nữ làm chủ gia đình vậy, quan tâm chăm lo cho em gái từng li từng tí.

Nặc Kỳ Anh chỉ có thể gật đầu ừm ừm vài tiếng cho qua chuyện. Thoạt nhìn Phó Quân Bắc chính là có xuất thân cao quy, Nặc Kỳ Anh cô thật sự không dám trèo cao! Nếu như đến lúc bất đắc dĩ, Nặc Kỳ Anh sẽ ra ngoài “thuê” một người bạn trai lấy lệ đến cho anh trai và chị dâu gặp mặt.

Nặc Kỳ Anh bình an trở về nhà, Đường Văn Kiều gọi điện thông báo cho Nặc Lâm Dương lúc này đang ở công ty, để cho anh ta có thể yên tâm làm việc.

Đối diện với chị dâu Đường Văn Kiêu cả ngày đều thấy ở nhà không có gì làm, Nặc Kỳ Anh tò mò hỏi: “Chị dâu, chị đang làm gì vậy?”

“Giữ một vai trò nhỏ trong bộ phận nhân sự của câu lạc bộ Dạ Mị!” Đường Vãn Kiều thản nhiên đáp. Nặc Kỳ Anh không hiểu lắm về nghề này, chỉ khẽ mỉm cười.

Nói thẳng ra, công việc của Đường Văn Kiều chính là tìm kiếm những cô gái xinh đẹp đưa vào câu lạc bộ Dạ Mị để làm những công việc khác nhau.

Chẳng hạn như Nặc Kỳ Anh vừa xinh đẹp lại có giọng hát hay, như thế cô ấy sẽ giới thiệu vào làm ca sỹ.

Về việc có tham gia vào các dịch vụ khác hay không, điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào đối phương có tự nguyện hay không. Câu lạc bộ Dạ Mị không bao giờ ép buộc người làm của mình làm những việc mà bọn họ không muốn. Nhưng nếu như gặp phải một nhân vật lớn, nó lại là một cách làm khác rồi. Tựu chung lại, ở đất thành thị phồn hoa này, thì mấy nơi quang hiển diễm lệ lại càng phức tạp.

Sự khó xử trong lòng Đường Văn Kiều, Nặc Kỹ Anh cô khó mà hiểu được. “Chị dâu, anh trai em có chị ở bên cạnh, là may mắn cả đời này của anh ấy!” Nặc Kỳ Anh mỉm cười nói.

Trong mắt cô, bất kế Đường Văn Kiều làm công việc gì, thì cô vẫn xem Đường Văn Kiêu là một người phụ nữ tốt. Đường Văn Kiều mỉm cười, vuốt ve mái tóc Nặc Kỳ Anh, hỏi:

“Em biết nấu ăn không?”

“Biết!”

“Chị dâu của em đói bụng rồi!”

“Vậy em đi nấu cho chị ngay!” Nặc Kỳ Anh nói là làm liên, cô lập tức đi vào trong bếp.

Con bé này thật sự rất đáng yêu! Đường Văn Kiêu không khỏi cảm thán, khi vô tình nhìn thấy ở cố chân Nặc Kỳ Anh vẫn còn dán cao được, cô ấy có chút đau lòng hỏi: “Chân còn đau không?”

“Đã đỡ hơn nhiều rồi!” Nặc Kỳ Anh nhấc lòng nồi cơm điện ra, quay đầu lại mỉm cười nói với Đường Văn Kiêu. Thành thật mà nói, Đường Văn Kiều rất thích con nhóc Nặc Kỳ Anh này, đơn thuần, chịu khó, lại rất biết nghe lời.

Có được một em gái tốt ngoan ngoãn lại hiểu chuyện như thế, chẳng phải hạnh phúc lắm sao? Khi Đường Vẫn Kiều cảm thấy rất hài lòng về thức ăn mà Nặc Kỳ Anh nấu, đột nhiên nghe cô nói sẽ dọn ra thuê phòng riêng thì lập tức kích động: “Hay là, chị và anh em cùng hợp lại thuê một căn nhà khác với em!”

“Cùng thuê?” Nặc Kỳ Anh lúng túng chớp chớp mắt nói.

Đường Văn Kiều gật đầu như gà mổ thóc, sau đó giơ ngón tay chỉ lên lâu trên: “Tòa nhà chúng ta gọi là chung cư Địa Trí, vốn dĩ là phòng cho nhân viên của tập đoàn Phó thị. Nhưng nhân viên của tập đoàn Phó thị đều là người có tiên, bản thân họ tự mua được nhà, căn bản không cần sống ở chung cư. Cho nên, căn chung cư này cho bên ngoài thuê.”

“Vậy thì sao?”

“Căn chung cư này có mười bảy tầng. Tầng một đến tầng năm là căn hộ dành cho người ở một mình, tầng sáu đến tầng mười là hai phòng ngủ và một phòng khách, tầng mười một đến mười lãm là ba phòng ngủ và hai phòng khách, còn tầng mười sáu và mười bảy là căn hộ penthouse.”

“Hửm?”

“Chị nghe nói, căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách vẫn còn trống một căn!”

“Chị dâu nói nhiều như vậy, ý là muốn chúng ta cùng thuê căn phòng đó sao?” Đường Văn Kiều mím môi cười, gật đầu lia lịa.

Nặc Kỳ Anh không nói hai lời, liền gật đầu đồng ý: “Ừm, cũng được!” Đường Văn Kiều biểu hiện vui mừng thấy rõ, nhưng trong lòng cô ấy đã vui mừng từ sớm rồi.

Nếu ở chung với Nặc Kỳ Anh, cô ấy không cần phải làm việc nhà, hơn nữa mỗi ngày về nhà đều có sẵn cơm ăn, thật tốt biết bao! Còn Nặc Kỳ Anh thì nghĩ tạm thời sống với anh trai và chị dâu sẽ an toàn hơn được phần nào. “Sau khi tốt nghiệp, em có tính ở lại thành phố Thuận Canh làm việc không!” Đường Văn Kiều tiếp tục nói.

Nặc Kỳ Anh mỉm cười gật đầu, cô cũng cảm thấy ở Thuận Canh cũng không tệ, chỉ là cô không biết mình có thể ở thành phố này được bao lâu.

Việc xem nhà và dọn nhà đều giao cho anh trai và chị dâu cô xử lý.

Buổi chiều, cô đến bộ phận nhân sự thuộc tập đoàn Phó thị để điểm danh, Lúc bàn về mức lương trong thời gian thực tập, Nặc Kỳ Anh cảm thấy không có nhiều hy vọng.

Không ngờ, trưởng phòng bộ nhân sự kia lại chủ động nói với cô: “Cô muốn tiền lương bao nhiêu, chúng tôi đều có thể đáp ứng cô!”

Nặc Kỳ Anh lập tức sững sờ. “Cái này... trưởng phòng... có... có phải anh nói nhâm rôi không?”

Không có chủ quản của công ty nào mà lại nói ra những câu phi thực tế với thực tập sinh đến ứng tuyến đâu chứ? Sự thật trưởng phòng nhân sự ngồi đối diện với Nặc Kỷ Anh cũng rất muốn vung tay tát cho mình hai cái, nhưng, phía tổng giám đốc đã truyên lệnh xuống, anh ta không thể không nghe theo.

Nhìn cô gái có gương mặt khả ái, giọng nói ngọt ngào, lại rất biết lễ phép, trưởng phòng nhân sự đoán rằng, đây có thể là người con gái mà tổng giám đốc đang theo đuổi.

Nếu như là bạn gái, thì không cân giới thiệu công việc làm gì cho phiên phức. Cho nên, trưởng phòng nhân sự mới đoán là “đang theo đuổi”.

Nhìn khuôn mặt xoắn xuýt của trưởng phòng nhìn mình, trong lòng Nặc Kỷ Anh cũng xoắn xuýt. Bởi vì, đối diện với tình huống như vậy, trong lòng Nặc Kỳ Anh đang tự hỏi có phải vị trưởng phòng này đang cố tình lấy chuyện này ra để thử thách cô không.

Lúc ở trường học cô cũng có nghe nói, người phỏng vấn thích đặt ra mấy câu hỏi hiếm lạ kỳ quặc đế kiểm tra một người có xứng đáng với chức vị này trong công ty họ không.

Trong lòng Nặc Kỷ Anh suy tính, cô nhớ tới tiên lương thực tập trong một công ty trang sức ở Cung Huy chỉ có sáu triệu một tháng, không biết ở chỗ này có như thế không? Nhưng mà, mức sống ở Thuận Cang đắc hơn Cung Huy rất nhiều, mỗi tháng sáu triệu, cô còn phải thuê nhà, còn phải chỉ ra những chỉ phí hằng ngày, hơn nữa, cô còn phải mau chóng trả tiên cho Phó Quân Bắc, phải gánh vác nhiều thứ Sau một hồi tư lự, Nặc Kỳ Anh vẫn chưa thế đưa ra được mức giá.

Nhìn Nặc Kỷ Anh không nói gì cả buổi, trưởng phòng nhân sự bất giác mỉm cười, nói: “Cô Nặc, cô đừng lấy làm lạ, cô cứ mạnh dạn nói ra tiền lương! Cô nói bao nhiêu, thì chính là bấy nhiêu.” “Cái này... Nặc Kỳ Anh rụt rè giơ ra hai ngón tay.

“Hai trăm triệu?!” Trưởng phòng bộ phận nhân sự sững sốt. Cô gái này còn chưa tốt nghiệp đại học mà khẩu vị lại lớn thật, hơn nữa cô còn là đại học chuyên khoa, trong số các nhân viên công tác ở tập đoàn Phó thị, văn bằng thấp nhất cũng phải thuộc đại học top ba trở lên.

Nặc Kỳ Anh vội lắc đầu, ngại ngùng giải thích: “Không phải hai trăm triệu, mà là hai, hai mươi triệu... có được không?” “Không thành vấn đề!” Trưởng phòng nhân sự không khỏi vui mừng, cũng may cô gái này biết tự lượng sức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.