Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt Ngào

Chương 32: Chương 32: Đêm nay thật sự rất gấp 




Đâu ai ngờ, ở tập đoàn Phó thị, nhân viên có tiên lương hai mươi triệu một tháng được coi là thấp nhất. Nặc Kỹ Anh không biết nhiêu vê cơ cấu lương nội bộ của tập đoàn Phó thị, nếu như biết, cô sẽ không mở miệng nói chỉ cần tiên lương sáu triệu một tháng đâu.

“Bây giờ có thể nhận việc luôn được không?” Trưởng phòng nhân sự hỏi lại. Nặc Kỹ Anh mỉm cười gật đầu. Thông tin bộ phận nhân sự tuyển dụng thực tập sinh đại học chỉ với hai mươi triệu một tháng đã lan truyên khắp nội bộ công ty Địa Trí. Khi trưởng phòng bộ phận thiết kế dẫn Nặc Kỷ Anh vào văn phòng, các đồng nghiệp trong đó cứ nhìn chằm chằm dò xét cô chẳng khác gì nhìn một con khi.

Công ty Địa Trí thuộc quyên sở hữu của tập đoàn Phó thị vậy mà lại tuyển nhận thực tập sinh? Chế độ quy định của công ty được sửa đổi từ khi nào thế, Diêu Bích Nhiên thân là phó phòng bộ phận tài chính sao cả một chút chuyện này cũng không được biết? Con người thích buôn chuyện như Diêu Bích Nhiên cũng đến bộ phận thiết kế xem náo nhiệt.

Thông qua cánh cửa kính, Diêu Bích Nhiên ngây ngốc nhìn thấy Nặc Kỷ Anh mỉm cười thân thiện giới thiệu mình với các đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế. Cô ta bất giác mim chặt đôi môi đỏ mọng, siết chặt hai tay, bất mãn tức giận mà giậm chân phình phịch.

Nhìn thấy Nặc Kỳ Anh, trong lòng Diêu Bích Nhiên biết rõ đây nhất định là ý của Phó Quân Bắc. Đã không thể đối đầu với Phó Quân Bắc, thế thì cô ta sẽ từ từ chỉnh Nặc Kỷ Anh này, vừa khéo phó phòng bộ phận thiết kế Tôn Lệ Á cũng có quan hệ rất tốt với cô ta.

Trong bộ phận thiết kế, trưởng phòng sẽ phủ trách quản lý những chuyện bên ngoài, bên trong sẽ do phó phòng quản.

Diêu Bích Nhiên âm thâm nói riêng với Tôn Lệ Á, Nặc Kỳ Anh bị biến thành một tạp vụ trong văn phòng. Buổi chiêu vừa mới đi làm, Nặc Kỳ Anh đã bị gọi tới gọi lui, không phải bưng trà rót nước thì là in bản vẽ đưa tài liệu gì đó, vì đi lại quá nhiều nên cảm thấy dưới chân lại đau nhức. Thấy sắp đến giờ tan sở, phó phòng Tôn Lệ Á đột nhiên đi tới gõ gõ vào gian buồng làm việc của Nặc Kỳ Anh.

“Kỳ Anh, cô có biết làm hiệu ứng không?” Tôn Lệ Á hỏi. Nặc Kỳ Anh mỉm cười gật đầu. Khi Tôn Lệ Á đưa bản vẽ trang trí phòng khách trong tay cho Nặc Kỳ Anh và nhờ Nặc Kỳ Anh chỉnh lại hiệu ứng rồi giao nó cho cô ta vào sáng sớm ngày mai, Nặc Kỷ Anh ngay lập tức cảm thấy hối hận vì cái gật đầu khi nãy của cô.

Không phải phó phòng muốn ép cô tăng ca đêm đấy chứ? “Tôi sẽ dùng nó vào cuộc họp sáng mai, cô đừng làm chậm trễ thời gian của tôi!” Tôn Lệ Á nghiêm túc nói. Nặc Kỳ Anh đang định giải thích một mình cô không thể làm xong hết trong khoảng thời gian ngắn được thì Tôn Lệ Á liên vội quay người bỏ đi.

Cô không làm được, chính là không làm được.

Nặc Kỷ Anh gắng chịu cơn đau ở cổ chân, dồn hết sức chạy theo Tôn Lệ Á: “Phó phòng Tôn, đợi một lát” Nghe thấy phía sau có người gọi mình, Tôn Lệ Á dừng lại, quay người lại, thấy Nặc Kỳ Anh đang khập khiêng đi về phía mình, cô ta còn ân cân hỏi một câu: “Chân của cô bị sao vậy?” “Bị trật chân, vẫn chưa lành.”

Nặc Kỳ Anh khẽ cười. Nhưng Tôn Lệ Á không vì cô mang vết thương đi làm mà thay đối cách làm việc với cô. “Có chuyện gì sao?” “Ừm! Là như vầy, ngày mai cô cân những tấm hình này sớm như thế, tôi nghĩ tôi không thể hoàn thành xong trong thời gian ngắn được...”

Sợ sẽ làm trễ nãi công việc của cô, nên mong cô sắp xếp một đồng nghiệp khác làm cùng tôi. Câu phía sau Nặc Kỳ Anh còn chưa kịp nói ra, Tôn Lệ Á đã vội vàng khiến trách: “Mấy người chúng tôi ở đây đều có thể làm được, tại sao cô lại không làm được?”

Giọng điệu cô ta vô cùng lớn, thu hút mấy đông nghiệp đều ngẩng đầu lên nhìn về phía này.

Nặc Kỷ Anh lướt nhìn mọi người, sau đó cảm thấy có lỗi nhìn Tôn Lệ Á, hơi gục mặt xuống: “Thật xin lỗi, phó phòng Tôn, tôi thật sự...”

“Nặc Kỳ Anh, có thể vào được công ty của chúng tôi đều phải là những người có năng lực. CÔ nói cô không thể hoàn thành, thế tại sao cô lại vào được công ty chúng tôi?” Tôn Lệ Á hỏi ngược lại.

Nặc Kỳ Anh có hơi kinh ngạc, sở dĩ cô có thể vào được công ty Địa Trí của tập đoàn Phó thị là nhờ người của bộ phận nhân sự tuyển vào! Sao phó phòng lại hỏi ngược lại cô vấn đề này? Nặc Kỳ Anh nhìn Tôn Lệ Á một cách khó hiểu.

Tôn Lệ Á tiếp tục nói: “Tôi đã đọc sơ yếu lý lịch của cô, sinh viên đại học chuyên khoa thì thôi đi, vậy mà còn chưa tốt nghiệp, vẫn đang trong kỳ thực tập!” “Đúng vậy, tôi đang trong thời gian thực tập, nhưng tôi sẽ cố làm việc chăm chỉ để có thể sớm được nhận làm chính thức!” Nặc Kỳ Anh kiên quyết đáp.

Tôn Lệ Á nhếch mép cười khẩy: “Đến lúc cô trở về trường tham gia báo cáo tốt nghiệp cân có con dấu thực tập! Nếu như cô không có năng lục, thì đừng vọng tưởng chúng tôi sẽ ký giấy thực tập cho côi” Nghe thấy những lời này của Tôn Lệ Á, các đông nghiệp trong phòng làm việc đột nhiên bàn tán xôn xao.

Hóa ra Nặc Kỳ Anh chỉ là thực tập sinh vẫn còn chưa tốt nghiệp? Chuyện này có người đã biết từ trước, nhưng cũng có người vẫn còn chưa biết.

Nhưng bị Tôn Lệ Á nói ra trước mặt mọi người như thế, người không biết, cũng đều biết cả rồi.

Nặc Kỳ Anh mím môi, nảm chặt bản vẽ thiết kế trong tay, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Phó phòng nói phải, tôi nhất định sẽ làm tốt công việc cô giao, hoàn thành mấy bản vẽ này!” “Vậy sáng mai tôi đợi kết quả của cô!” Tôn Lệ Á nhếch môi, xoay người rời khỏi văn phòng.

Lúc này, tiếng chuông tan sở vang lên, mọi người thu dọn đồ đạc, đứng dậy rời khỏi bàn làm việc.

Chỉ còn một mình Nặc Kỳ Anh lặng lẽ ở lại chỗ làm việc của mình. Cô là người mới đến, vẫn chưa làm quen được với các đồng nghiệp ở đây, rất ít nói chuyện với họ. Có lẽ, bọn họ cũng khinh thường cô nên không muốn nói chuyện với cô.

Nặc Kỳ Anh hít một hơi thật sâu, bật máy tính lên, sau đó nhìn bản vẽ nội thất trong tay, bất giác cười khố. Phó phòng Tôn vậy mà cũng không đưa file CAD bản thiết kế cho cô! Chuyện này là đương nhiên rồi, phó phòng Tôn là đang cố ý chèn ép cô mà.

Là do học vấn của cô sao? Lúc này, một nữ đồng nghiệp tốt bụng đi tới, nhắc nhở: “Người mới, trong công ty cấm nhân viên làm thêm ca đêm, hay là cô mang tài liệu về nhà làm đi!” “Ừm, được, cảm ơn cô nhắc tôi!” Nặc Kỳ Anh mỉm cười cảm ơn.

Đồng nghiệp nữ cũng cười nói: 'Không có gì!” Sau khi hai người vẫy tay chào tạm biệt nhau, Nặc Kỷ Anh cảm thấy có hơi mệt ngồi xuống ghế.

Công ty lớn như thế này vậy mà lại không cho phép nhân viên làm thêm giờ, phải chăng là để tiết kiệm điện sao? Đúng là keo kiệt! Thực ra, quy định công ty là, ngoại trừ những trường hợp bất đắc dĩ ra, còn lại thì cấm nhân viên ở lại làm đêm Không còn cách nào khác, Nặc Kỳ Anh đành phải quyết định lấy ba mươi triệu mà Phó Quân Bắc cho cô mượn đi mua một cái laptop trước. Sau khi gọi điện cho Đường Văn Kiều bảo cô tối nay sẽ không về nhà ăn cơm, Nặc Kỳ Anh một mình ngồi xe buýt đi vào trung tâm thành phố.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.