Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 163: Chương 163: Ngoài ý muốn




″ Tiên sinh làm thế nào? Có phải lại đau đầu ?" Trước đó bác của Lý Triết Vũ cũng chính là Bạch Diệu vì lo lắng anh sẽ ngăn cản Lâm Thi Ngữ và Trác Minh Liệt đến bên nhau từ đó phá hỏng đại kế cho của ông cho nên ông ta đã sử dũng phẫu thuật để làm mất trí nhớ của anh nhưng thất bại, giờ đây Lý Triết Vũ phải hứng chịu hậu quả nghiêm trọng!

"Xem ra thời gian của tôi không còn dài như tưởng tượng nữa rồi!" Cơn đau đột ngột làm Lý Triết Vũ phải ngồi xuống hít thở sâu "Có thể mang Tiểu Thi đi mà thần không biết quỷ không hay như vậy thì chỉ có thể là bang Bạch Hổ! Cậu hãy lập tức liên lạc với các huynh đệ ngày trước của tôi xem họ có thể giúp được gì hay không! Trước đây tôi chỉ muốn ngồi ghế xem hổ đấu bây giờ có lẽ không thể được như thế rồi!" Sau một cơn đau buốt Lý Triết Vũ cảm giác toàn thân mình như bị rão ra.

Trợ lý nhận lệnh của anh rồi đi ra ngoài.

Tại đại sạnh Trác thị vô cũng ôn ào.Hôm nay mọi người đến đây chỉ muốn bàn về cách tống khứ cha con họ Trác .

Nhất là Trác Minh Liệt, mặc dù hắn ta là người thừa kế, là tổng giám đốc nhưng của Trác Thị này, nhưng nay giang sơn đã thay đổi thì điều đầu tiên là phải đẩy hắn xuống.

"Các vị xem ra vận khí của Nhà họ Trác đã hết, chúng ta cứ đi theo họ cũng chỉ tốn công tốn sức !" Một người đàn ông trung niên đứng lên.

"Đúng nha, lúc đầu khuyên hắn hãy suy nghĩ kĩ rồi mới hợp tác với công ty kia thì hắn không nghe, giờ thì hay rồi!" Một người khác thêm thắt đề tài. . . Tất cả mọi người đều ồn ào nghị luận. Chợt bên ngoài xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi, mặc một bộ âu phục màu xanh đậm, cổ tay thêu hoa vân, thoải mái mà đi tới.

Mọi người vừa nhìn thấy hắn vào thì vội vàng rối rít đứng lên.

"Phùng tiên sinh!" Thì ra là Phùng Thiếu Diễm, gần như đa số cổ đông ở nơi này đều biết hắn "Cuối cùng ngài đã xuất hiện!"

"Các vị, vị này là Phùng tiên sinh, là người nắm trong tay phần cổ phần lớn nhất Trác thị! Tôi xin đề bạt ngài ấy làm Tổng Tài mới của Trác Thị!" Một cổ đông đề nghị.

"Nhưng bây giờ cổ đông lớn nhất Trác thị vẫn là cha con nhà họ Trác !" Có người đưa ra dị nghị.

"Yên tâm đi, hôm nay chúng ta là có thể công bố người nào mới là cổ đông lớn nhất Trác thị!" Phùng Thiếu Diễm mỉm cười "Hiện nay trong tay tôi đang giữ 15% cổ phần của Trác thị, và cộng thêm 20% cổ phần của các vị thì là 45% mặc dù không hơn 50% nhưng đảm bảo có thể sánh ngang với số cổ phần của cha con họ! Mặc khác đồi hoa Tháng Năm đã chiếm 10% số cổ phần, nếu người ngày là đồng minh của chúng ta thì chúng ta thắng chắc!"

"Phùng tiên sinh quả là thiếu niên anh kiệt !" Mọi người than thở "Trẻ tuổi thật là tốt!"

Phùng Thiếu Diễm khẽ nhếch miệng, cần lấy cây bút ở treeb bàn bắt đầu viết….Thật ra trong lòng của hắn vô cùng lo lắng bởi vì hắn không thể xác định chính xác phần thắng trong lần này có thể có bao nhiêu. Nếu Trác Minh Liệt có thể vướt qua cơn sóng dữ này thì về sau hắn sẽ khó có được cơ hội khác. Bây giờ có thể nói hắn đem tất cả hi vọng ký thác vào đồi hoa Tháng Năm, hy vọng họ là đồng minh của hắn .

"Thiếu gia bây giờ chúng ta có thể lên đường!" Thanh Long nhẹ nhàng đánh thức Trác Minh Liệt đang nhắm mắt dưỡng thần .

"Mọi người đã đến đông đủ?" Trác Minh Liệt trầm giọng hỏi " Lão Trương của đồi hoa đã tới chưa?"

"Đã đến sân bay rồi !"

"Tốt, chúng ta lên đường!" Trác Minh Liệt đứng lên sau đó lại hỏi: " Vết thương của Chu Tước ra sao rồi?"

"Còn phải nghỉ ngơi vài ngày nữa cũng may phát súng kia không bắn vào chỗ trọng yếu"

Trác Minh Liệt ừ một tiếng rồi lên xe.

Mười lăm phút sau, Trác Minh Liệt đến Trác thị. Phóng viên lập tức ùa đến như bày ong vỡ tổ.

"Trác tiên sinh xin ngài hãy nói một chút…..!"

"Trác tiên sinh…."

Đây là lần đầu tiên anh xuất hiện sau chuyện đính hôn với Tiểu Thi vì vậy phóng viên không thể bỏ qua cơ hội. Nhưng vì ngại đám người đeo kính đen mặc áo đen kia nên bọn họ cũng không dám lỗ mãng.

Những cổ đông gió chiều nào theo chiều đó vừa nhìn thấy Trác Minh Liệt tới lập tức bày ra bộ mặt " Anh nợ tôi mấy triệu" giống nhau. Trác Minh Liệt liếc nhìn bọn họ cười lạnh một tiếng: " Xem ra các vị đã không muốn theo tôi, tôi mới rời khỏi đây mấy ngày mà đã thay tôi tìm chủ mới cho công ty?"

Phùng Thiếu Diễm đang định viết gì đó vừa thấy nghe anh ta nói như vậy chợt ngừng lại. Trác Minh Liệt nói xong lạnh nhạt, sự bình tĩnh này…, mặc dù đó là bản chất của anh ta nhưng quá bình tĩnh như vậy làm cho hắn hơi sợ hãi.

"Trác tổng giám đốc đã lâu không gặp !" Hắn sửa lại vạt áo rồi đứng lên.

Trác Minh Liệt cúi đầu cười lạnh "Phùng Thiếu Diễm, thật sự tôi không nghĩ anh có bản lãnh như vậy! Chắc hẳn nhà họ Thẩm đã cho anh không ít chỗ tốt chứ? Cũng đúng thôi ngay cả con gái cũng đưa cho anh rồi !"

Nói đến Thẩm Tử Quân sắc mặt của Phùng Thiếu Diễm hơi đổi "Trác tổng giám đốc chúng ta nên nói về chính sự đi! Hiện nay tôi thay mặt các cổ đông nói một chút tình hình về công ty! Hạng mục số ba đã chiếm gần hết số tiền trong ngân sách của chúng ta, chúng tôi cho tất cả chuyện này đều là do quyết sách sai lầm của ngài, cho nên Hội Đồng Quản Trị quyết định ngài sẽ không đảm nhiệm chức vị tổng giám đốc nữa"

"Vị trí này tôi cũng không quá lưu luyến nhưng vấn đề là các người nghĩ muốn tôi xuống như vậy không phải là quá dễ dàng hay sao!" Trác Minh Liệt cười như không cười "Cổ phẩn ở trong tay tôi và các người ngang nhau đồi hoa Tháng Năm nắm 10% nếu họ theo các người thì các người hơn tôi ? Nhưng ngộ nhỡ…" Anh cười, hai nụ cười liên tục này khiến cho Phùng Thiếu Diễm hoàn toàn mất đi lòng tin, trong lòng bàn tay nắm chặt bắt đầu toát mồ hôi.

Trác Minh Liệt ngồi xuống "Người của đồi hoa cũng đang đến đây, chúng ta hãy cùng chờ kết quả!"

"Theo cùng đến cùng!" Phùng Thiếu Diễm cũng ngồi xuống.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ngoài cửa phóng viên đến càng ngày càng nhiều, dường như bọn họ đang đợi chờ một tin tức truyền kì ra đời.

Vậy mà người của đồi hoa Tháng Năm mãi vẫn chưa xuất hiện, bàn tay Trác Minh Liệt nắm chặt, anh rất lo lắng lão Trương bên kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.