Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 35: Chương 35: Vô tình gặp, chúng ta quen biết sao?




Ăn rất nhiều đồ ăn vặt ngon miệng vẫn chưa thấy thức ăn được mang lên, Hồ Cẩn Huyên chỉ cảm thấy bụng căng căng định đứng dậy định ra khỏi phòng.

Ai ngờ cô vừa đứng dậy liền bị một lực nhỏ kéo vào bộ ngực ấm áp, cô ngã vào người Thẩm Dật Thần, ngồi trên đùi anh, thần sắc mập mờ.

Đối với những hành động này, Hồ Cẩn Huyên cũng không cảm thấy có gì ngượng ngùng, lúc mới quen anh, anh chính là điển hình của tộc hồ ly. Bề ngoài nhìn rất lịch sự, cho người ta cảm giác nho nhã, quy củ, kì thực lại là một bụng đen tối, nếu không cũng sẽ không dẫn dắt cô từng bước yêu anh.

Kết hôn hai năm cho tới nay, anh luôn làm các hành động thân mật với cô vì vậy cô sớm thành thói quen.

Lại nói cô cũng rất mê luyến ngực của anh, đông ấm hạ mát, ôm thoải mái, nhưng không phải bây giờ, hiện tại cô muốn đi rửa tay, anh còn ôm cô, đó chính là một sự hành hạ.

Một tay Thẩm Dật Thần bá đạo ôm cả eo nhỏ chưa bằng một vòng tay của cô nhưng không đến mức làm cô đau, một tay khác đan xen mười ngón tay với cô, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, trong mắt có nhu tình không tan cùng cưng chiều.

"Thần?" Hồ Cẩn Huyên giọng nghi ngờ mang theo tức giận trách cứ, cô chỉ muốn đi rửa tay thôi, anh kéo cô trở lại làm gì.

"Vẫn là ôm bảo bối thoải mái!" Thẩm Dật Thần trên gò má trơn mềm của cô hạ xuống một nụ hôn, trong mắt cười giống như mèo trộm được thịt, đầu nhẹ nhàng tựa trên vai cô thưởng thức hương thơm nhàn nhạt trên người cô, trong lòng một mảnh thỏa mãn.

"Thần?" Hồ Cẩn Huyên đẩy anh một cái muốn đứng lên ai ngờ bị anh ôm chặt hơn nữa.

"Bảo bối muốn đi đâu? Anh ôm em đi." Thẩm Dật Thần không vì lời của cô mà di động, ôm thật chặt cô ngồi trên đùi, dịu dàng hỏi.

"Em muốn đi rửa tay, anh cũng muốn theo đi sao?" Hồ Cẩn Huyên hài hước nói, trong mắt hàm chứa nụ cười nhẹ, người này không cần bá đạo như vậy đi! Đi vệ sinh cũng phải được anh đồng ý? Nhưng đối với sự bá đạo của anh, cô lại càng yêu hơn.

"Được, vậy em phải nhanh trở lại món ăn sắp mang lên rồi." Thẩm Dật Thần nhìn ra nụ cười trong mắt cô, trong lòng cưng chiều lắc đầu, vì lời nói đùa của cô.

Miễn cưỡng buông bàn tay để trên eo nhỏ, nếu như ở nhà, anh mang cô đi vệ sinh cũng chẳng sao, nhưng bây giờ là nơi công cộng, anh không muốn bị người khác coi là tên háo sắc, nơi này sẽ không có chuyện gì, huống chi bản lĩnh của cô không thấp.

"Được, đừng lo!" Hồ Cẩn Huyên cười hì hì đi ra khỏi phòng, tới phòng rửa tay.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . … .

Hồ Cẩn Huyên cười cười rồi bước nhanh ra khỏi nhà vệ sinh nữ, đoán chừng hiện tại trong lòng người kia đang đếm thời gian, nếu như cô còn chưa về không cần hoài nghi anh sẽ chạy đến nhà vệ sinh nữ tìm cô, đến lúc đó là muốn hù những người khác sao.

Người khác không biết, cô còn có thể không biết sao? Cô tốt nhất mau trở lại, tránh kinh sợ đến những người khác.

Mới vừa đi ra cửa, Hồ Cẩn Huyên đã nhìn thấy một đôi giầy cứng cá tính xuất hiện trước mặt, cô không để ý, khẽ nghiêng người sang hướng bên cạnh nhưng khi cô vừa bước, cặp giầy cứng kia lại dời theo, sờ sờ chắn trước mặt.

Hồ Cẩn Huyên nghĩ khả năng này là trùng hợp vì vậy lại chuyển qua hướng khác, nhưng bất ngờ đôi giày kia lại chắn trước mặt cô, cô không tin, tiếp tục di động lại bị tập kích một lần nữa.

"Tiên sinh, phiền anh nhường một chút!" Hồ Cẩn Huyên nhẹ nhàng nói, cô tận lực không để cho mình nổi đóa.

Không sai, đôi giầy cứng trước mắt này là kiểu nam, cho nên anh ta chắc chắn là một người đàn ông hơn nữa người này không lùn, ít nhất cô cúi đầu cũng không thấy gương mặt của anh.

Hồ Cẩn Huyên nhìn giầy cứng không di động, lập tức chui qua bên cạnh chủ nhân của nó, nhưng còn chưa đi được hai bước liền bị một bàn tay to ấm áp kéo lại cánh tay.

Trong mắt Hồ Cẩn Huyên chịu đựng tức giận quay đầu lại, trừ Thẩm Dật Thần ra cô đối với bất kỳ động vật giống đực nào cũng cảm thấy không hứng thú cho nên không chú ý cái người đang cố ý cản trở đường cô hình dạng thế nào, cũng không so đo anh ta cản trở đường cô, không nghĩ tới đối phương không tính bỏ qua cô.

Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn liền giật mình, này. . . . . . Ngừoi đàn ông ở trước mắt không phải là. . . . . . Ấy là thiếu niên tóc vàng bất lương sao? Trang phục giống nhau, một chút cũng không đổi.

Không nghĩ tới, mới vừa ở đại sảnh đã cẩn thận tránh anh ta lại ở gặp phải ở chỗ này, chỉ là nhìn vẻ mặt anh, rõ ràng ở chỗ này chờ cô, nói như vậy anh ta ở đại sảnh đã nhìn thấy cô? Mới mấy giây, Hồ Cẩn Huyên đã thay đổi ý nghĩ rồi.

Nàng đè sự kinh ngạc trong lòng xuống, trong mắt tỏ vẻ vô tội, nhìn anh kéo cánh tay cô nghi ngờ hỏi: "Tiên sinh, có chuyện gì không?" .

Đúng, chính là như vậy, không thừa nhận cái chết anh cũng không có cách nào giữ cô, dù sao trên thế giới người có dáng dấp giống nhau rất nhiều, Hồ Cẩn Huyên trong lòng thầm nghĩ.

"Thế nào? Nhanh như vậy không biết?" Mục Pháp Á không nỡ buông cánh tay cô, bắt chéo tay ở trước ngực, tựa tiếu phi tiếu nói, anh cũng không rõ ràng tại sao phải dây dưa với cô có thể cảm thấy tò mò đi! Dù sao người phụ nữ này là người duy nhất gặp qua anh nhưng lại không lộ ra ánh mắt ái mộ.

"Chúng ta quen biết sao?" Hồ Cẩn Huyên mê mang hỏi, người này muốn thế nào? Cô còn chưa nắm bắt được ý định của anh, nên không dám hành động thiếu suy nghĩ để tránh bị Thần biết, nhưng bây giờ nếu như anh ta còn kéo bước chân của cô, người đàn ông của cô có thể ra tìm.

"Sách sách sách. . . . . . Thật đúng là quên mất, tối ngày hôm qua, ven đường. . . . . ." Trong giọng nói Mục Pháp Á mang theo sự thất vọng, không nhịn được nhắc nhở cô hi vọng để cho cô nhớ lại.

Anh thời thời khắc khắc đều nhớ cô, không nghĩ tới người ta căn bản cũng không để ở trong lòng, còn làm bộ không biết anh, thật để cho trong lòng an cảm thấy buồn, ngay cả anh cũng không biết tại sao lại có cảm giác quái dị này.

Vừa nãy ở hành lang nhìn thấy một người vào nhà vệ sinh trông giống cô cực kỳ cho nên anh mới không chú ý đến ánh mắt quái dị của người khác, mừng rỡ đứng trước nhà vệ sinh nữ đợi cô ra ngoài.

"Tiên sinh, anh nhận lầm người, tôi không biết anh đang nói gì." Hồ Cẩn Huyên mỉm cười nói, sau đó quay đầu đi tới phòng riêng lúc này không chạy thì đợi đến bao giờ.

"Nhận lầm người sao?" Mục Pháp Á nhìn cô gái nhỏ nhanh chóng chạy đi cách đó không xa, lắp bắp lẩm bẩm, dung nhan của cô luôn ở trong đầu anh mãi không đi, cho dù y phục không giống nhau nhưng chỉ cần liếc một cái anh cũng có thể lập tức nhận ra cô trong đám người đó, cô thật quên sao? Mục Pháp Á mất mát nghĩ thầm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.