Vợ Yêu Khó Thuần Phục

Chương 65: Chương 65: Chỉ là một cái liếc mắt, có thể bước vào lòng anh




Editor: jubbie

Đàn ông đều thích ra ngoài buổi tối, dĩ nhiên Hạ Vũ và Triệu Quan Lân cũng không ngoại lệ.

Hai người ngồi đối diện trong quán rượu.

"Hôm nay có tâm sự gì mà hẹn tôi đi uống rượu?" Triệu Quan Lân đung đưa xúc xắc trên bàn, ngắm nghía, "Chuyện tình cảm không vui hả? Nhìn mặt ủ rũ buồn chán, không phải là bị con gái đá chứ?"

"Người có ánh hào quang bốn phía, anh tuấn đẹp trai như tôi làm sao bị con gái đá, cho tới giờ toàn là tôi bỏ con gái người ta, khi nào mới có con gái dám bỏ tôi, không phải cậu bị con gái bỏ sao?" Đung đưa ly rượu rồi uống một hớp.

Triệu Quan Lân mặc kệ lời nói của anh ta, "Nếu không phải chuyện tình cảm nam nữ, thì còn chuyện gì khiến cậu phiền não như vậy?" Anh nghĩ Hạ Vũ lúc nào cũng vô ưu vô lo, lại có lúc phiền não như bây giờ.

"Cậu biết Long đi đâu không?" Em gái ở nhà suốt ngày quấn anh ta, lầm bầm chuyện Mạnh Tử Long làm anh không nghĩ cũng khó.

"Cậu... Chẳng lẽ cậu... có ý với cậu ta?" Triệu Quan Lân nhìn Hạ Vũ với ánh mắt cực kỳ khinh bỉ.

"Sao cậu có tư tưởng sa ngã như vậy, tôi mà thích đàn ông ư?" Vươn tay hung hăng đập lên vai Triệu Quan Lân một cái.

"Vậy cậu quan tâm chuyện của cậu ta làm gì, mấy ngày gần đây cũng không liên lạc với cậu ta, không phải cậu ta đang đi làm ở công ty sao, còn có thể đi đâu?" Anh nghĩ chẳng lẽ một người đàn ông có thể vô duyên vô cớ biến mất hay sao?

"Đều tại con bé Như Vân, cả ngày quấn tôi hỏi chuyện của Long, nó nói mấy ngày nay Long không đến công ty, hơn nữa không ai trong công ty biết cậu ta đi đâu, cậu không cảm thấy có chút kỳ lạ sao?" Vừa nói vừa cầm ly rượu trên bàn uống cạn một hơi, tâm tình không tránh khỏi phiền não.

"Chắc là đi công tác, có gì kỳ lạ đâu, cậu ta không nghĩ có người muốn biết hành tung của mình, tôi không thấy chuyện này có gì đặc biệt cả."

"Nhưng mấu chốt là cậu ta biến mất cùng trợ lý riêng, thế mới làm cho người ta không thể không hoài nghi... "

"Trợ lý riêng? Cậu nói cái cô tên Điềm Điềm sao?" Vừa nhắc đến cô, gương mặt với nụ cười của cô lập tức hiện ra trong đầu.

"Hình như tên là Điềm Điềm, cậu cũng biết cô ấy sao?" Hạ Vũ không nghĩ là một cô gái nhỏ nhắn không trình độ học vấn không văn hóa lại khiến Triệu Quan Lân nhớ đến, chẳng lẽ cô thật sự đặc biệt?

"A, coi như là quen biết, lần trước đến công ty của Long có giới thiệu qua." Anh cũng không muốn nói với Hạ Vũ chi tiết anh quen Điềm Điềm thế nào, cảm giác hình như Hạ Vũ không thích cô.

"Thật không biết Long thích cô ta cái gì, không có tướng mạo, vừa không có vóc dáng, lại không văn hóa, tính khí nóng nảy, thật sự không biết Long nghĩ thế nào, đối xử với cô ta đặc biệt như vậy, lại có thể thích một cô gái không môn đăng hộ như thế." Nói đến Điềm Điềm, Hạ Vũ có chút bực bội, em gái mình thích cậu ta nhiều năm như vậy mà cậu ta lại không để ý, không ghi nhớ mãi trong lòng.

"Tôi lại cảm thấy cô ấy tốt vô cùng." Lời Hạ Vũ nói, Triệu Quan Lân không đồng quan điểm, ngược lại anh cảm thấy Điềm Điềm là một cô gái hiền lương, Mạnh Tử Long thích cô ấy thì anh phục, chẳng qua là một cái liếc mắt, cô đã có thể bước vào lòng anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.